Hôm nay, Ngụy Tắc Văn dịu dàng đến lạ thường.
Trên chiếc giường đặt bên cửa sổ sát đất, rèm trắng dịu êm được kéo sang hai bên, ánh đèn đêm rực rỡ ngoài kia phản chiếu lại hình ảnh nhập nhòe đang hòa quyện vào nhau…
Ngụy Tắc Văn ôm lấy Đường Án Trác từ phía sau, hôn lên chiếc cổ tinh xảo đẫm mồ hôi của cậu.
Một cuộc tình thỏa mãn đến tận xương tủy.
Đường Án Trác nép trong lòng hắn, khẽ nói: “Em vẫn muốn uống chút rượu, được không?”
“Được chứ.”
Chú Ưng đã đi ngủ từ lâu.
Ngụy Tắc Văn bế cậu xuống lầu. Đường Án Trác như một chú gấu túi quấn lấy người hắn. Trên người cậu mặc chiếc áo sơmi trắng rộng thùng thình của Ngụy Tắc Văn, tà áo đủ dài để che mông, chỉ khi cúi người mới thấp thoáng hé mở. Trước ngực lộ ra một khoảng lớn làn da trắng muốt, vương những dấu hồng nhạt, không cần lời nào cũng đủ để nói rằng cơ thể này vừa trải qua một cuộc ân ái nồng nàn đến thế nào.
Đường Án Trác cuộn tròn trên chiếc sofa lười ở ban công, ôm đầu gối chờ Ngụy Tắc Văn đi lấy rượu cho mình.
Cậu không thích rượu vang, cảm thấy vị nó quá đắng. Có lẽ do cậu sinh ra đã mang số phận bần hàn, chẳng thể cảm nhận được thứ gọi là “hương vị thượng hạng”, rượu vang có tốt đến đâu vào miệng vẫn chỉ khiến cậu cau mày.
Thế nên mỗi lần Ngụy Tắc Văn đều chọn rượu mơ cho cậu, chua chua ngọt ngọt, vẫn có mùi rượu nhưng dễ uống hơn nhiều.
Chai rượu thuỷ tinh trong suốt chứa thứ chất lỏng màu hổ phách óng ánh. Đường Án Trác rót ra ly thuỷ tinh, nhẹ nhàng lắc lắc, rồi tựa vào người Ngụy Tắc Văn, lặng lẽ nhìn những bong bóng li ti nổi lên rồi vỡ tan.
Bầu trời hôm nay đầy sao.
Cậu thật sự rất thích ngắm sao, lúc vui thích nhìn, lúc buồn cũng thích nhìn, kể cả lúc cảm thấy hạnh phúc cũng thế.
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu cảm thấy, thật ra cậu vẫn là một người hạnh phúc.
Dù đã phải chịu đựng mười tám năm cuộc sống khốn khổ, cha mẹ lần lượt tự sát, nhưng cậu đã gặp được Ngụy Tắc Văn. Kể từ đó, cậu không còn là đứa trẻ cô độc trong bóng tối nữa. Vận mệnh của cậu, những bánh răng rỉ sét tưởng như đã ngưng trệ, bỗng được khởi động lại vào ngày cậu trượt ngã khi mua sữa đậu nành. Ban đầu vẫn còn “kẹt kẹt” nặng nề, chậm chạp, nhưng đến nay đã dần dần trơn tru, êm ái.
Nếu những đau khổ trước kia chỉ là để đổi lấy một Ngụy Tắc Văn, để từ nay về sau cuộc đời cậu được suôn sẻ thì có lẽ, mọi thứ đều rất đáng giá.
Nghĩ đến đây, Đường Án Trác quay đầu, đôi môi ướt lạnh nhẹ nhàng chạm lên môi Ngụy Tắc Văn, từng chút một, như hôn mà cũng như không.
Người ta lúc hơi say, thật sự rất muốn hôn.
“Em muốn ở bên anh cả đời.”
Đường Án Trác ôm cổ Ngụy Tắc Văn, quỳ gối ngồi trên đùi hắn.
Hôm nay cậu chủ động lạ thường. Những lời như thế vốn dĩ trước kia cậu chẳng bao giờ dám nói, vậy mà hôm nay lại tuôn ra từng câu từng chữ. Ngay cả khi l*m t*nh lúc nãy, Ngụy Tắc Văn cũng chưa từng thấy cậu mê hoặc và chủ động đến thế.
Hắn biết, chuyện Đường Chí Hoa tự sát ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến cậu, nhưng cậu không muốn thể hiện ra ngoài để cả hai cùng phải buồn.
Cậu cảm thấy, trên thế giới này mình không còn người thân nào nữa. Dù quan hệ có tệ, thì trong lòng cũng sẽ thấy trống vắng, như thể có ai đó vừa rút mất điểm tựa. Thế nên hôm nay cậu cứ muốn nói lời yêu thương với Ngụy Tắc Văn mãi, như thể làm thế thì có thể giữ người ấy ở bên cạnh mình suốt đời.
Ngụy Tắc Văn áp trán vào cậu, bàn tay vuốt dọc sống lưng: “Chúng ta sẽ ở bên nhau cả đời.”
“Anh sẽ không bỏ em đúng không?”
“Anh sẽ không bao giờ bỏ em.”
Ngụy Tắc Văn h*n l*n ch*p m** cậu, khẽ nói: “Anh là của em, cưng à.”
Đường Án Trác vùi mặt vào hõm cổ hắn, giọng rất khẽ: “My way.”
Thật ra trước giờ cậu chưa bao giờ gọi Ngụy Tắc Văn như thế. Cảm thấy quá lãng mạn, quá uỷ mị. Nhưng giờ phút này, cậu lại như một chú chó con muốn đánh dấu lãnh thổ, cứ thì thầm nhắc đi nhắc lại.
Ngụy Tắc Văn siết cậu chặt hơn. “Cục cưng đừng sợ, em phải biết rằng anh sẽ luôn là chỗ dựa cho em.”
Đường Án Trác dụi dụi vào cổ hắn, có lẽ là đang gật đầu. Nhỏ bé cuộn lại trong lòng hắn, Ngụy Tắc Văn có cảm giác mình đang nuôi một chú mèo con. Rồi hắn nghe thấy chú mèo con ấy thì thầm: “Em muốn ở đây.”
“Vậy thì ở đây đi.”
Ngụy Tắc Văn ôm cậu thật chặt.
Họ l*m t*nh một lần nữa — rất chậm, rất lâu. Khi kết thúc thì đã chẳng còn biết là mấy giờ. Đường Án Trác đưa ra một yêu cầu mà trước giờ họ chưa từng thử: “Bắn vào trong em đi.”
Không nóng rực như tưởng tượng, nhưng cơ thể cậu vẫn khẽ run lên.
Trải qua hai lần quấn quýt, Đường Án Trác hoàn toàn kiệt sức. Lúc được Ngụy Tắc Văn bế về phòng tắm rửa, cậu thậm chí không còn sức mở mắt nữa.
Ngụy Tắc Văn dỗ cậu ngủ trước rồi mới xuống lầu dọn dẹp bãi chiến trường. Hắn mở hết cửa sổ để thông gió, thay drap giường, bảo đảm sáng hôm sau chú Ưng sẽ không phát hiện điều gì khác thường, sau đó mới quay về nằm cạnh Đường Án Trác.
Vài ngày sau, thi thể của Đường Chí Hoa được hỏa táng.
Dù Đường Án Trác đã nói “muốn xử lý thế nào cũng được”, nhưng cuối cùng tro cốt vẫn được giao lại cho cậu. Không có hộp đựng hẳn hoi, chỉ là một túi vải đơn sơ.
Đường Án Trác thừa nhận, ban đầu cậu thật sự muốn ném thẳng túi tro đó vào thùng rác, mặc kệ xe rác nào tới chở đi, đưa đến bãi rác rồi đốt thêm một lần nữa, hoà vào đống rác rưởi, như vậy mới đúng là nơi Đường Chí Hoa đáng được an nghỉ.
Nhưng cuối cùng, cậu vẫn không làm được.
Máu mủ vốn dĩ là thứ dây dưa như thế, dẫu có muốn đoạn tuyệt đến mấy, nó vẫn như sợi chỉ quấn quanh tay, chỉ cần khẽ động liền kéo căng, nhắc người ta không thể nào thật sự quên.
Ngụy Tắc Văn đi cùng cậu chọn một chiếc hộp đựng tro cốt, tìm một ngọn đồi nhỏ để chôn Đường Chí Hoa.
Đường Án Trác nói, không cho ông ta chôn cùng mẹ, ông ta không xứng đáng. Phải để ông ta kiếp này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa, mãi mãi không bao giờ có cơ hội dây dưa với Lữ Quyên.
Việc chôn cất là do người khác làm, họ chỉ đứng nhìn từ xa. Khi mặt đất được lấp lại, Đường Án Trác nói muốn đi thăm mẹ, kể cho bà nghe tin tốt này.
Lữ Quyên mất đã nửa năm rồi. Không biết bà đã đầu thai làm con của ai, cũng có thể là một con mèo nhỏ hay chú chó nhỏ nào đó. Dù sao thì Đường Án Trác cũng tin vào sự công bằng của số phận, kiếp trước bà khổ như thế, kiếp này nhất định sẽ được thuận buồm xuôi gió.
“Mẹ ơi, Đường Chí Hoa chết rồi.”
“Ông ta làm đủ chuyện xấu nên bị báo ứng, vào tù, nghe nói bị người ta bắt nạt thê thảm rồi tự sát.”
“Người như ông ta chết đi chắc là phải xuống địa ngục thôi.”
“Mẹ ở bên đó có sống tốt không? Con thì ổn lắm, Ngụy Tắc Văn đối xử với con rất tốt, mẹ cứ yên tâm nhé.”
Vừa lẩm bẩm, Đường Án Trác vừa dùng cọng cỏ đuôi chó vẽ vòng tròn trên đất. Cậu vẫn không dám nhìn lâu vào bức di ảnh có khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Lữ Quyên.
Những lúc khác, cậu còn có thể tự an ủi rằng: mẹ đã được giải thoát rồi, với bà như thế là tốt, đừng nghĩ tiêu cực nữa. Nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt ấy, cậu lại cảm thấy: mẹ không nên có một cái kết như vậy. Bà xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cậu cũng oán hận bản thân vì những năm cuối đời của Lữ Quyên, cậu không thể ở bên bà nhiều hơn. Hai mẹ con chiến tranh lạnh nhiều năm, mãi đến phút cuối mới hoá giải hiểu lầm, nhưng lúc ấy, cả hai đều không còn biết cách nào để nói ra hai chữ “yêu”.
Ngụy Tắc Văn đứng im lặng sau lưng cậu. Đường Án Trác ở bên Lữ Quyên, hắn sẽ ở bên Đường Án Trác.
Thời gian trôi thật lâu, cậu chống gối đứng lên, chân tê rần. Ngụy Tắc Văn đưa tay kéo cậu vào lòng.
“Chúng ta về nhà thôi.”
“Ừ, về nhà.”
“Về ngôi nhà của chúng ta.”
