Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi”



Ngụy Tắc Văn úp cuốn album lại, trở mình đè Đường Án Trác xuống dưới thân, ngón tay mạnh mẽ giữ lấy cằm cậu, nâng mặt lên rồi hôn xuống.

Mỗi lần bị hôn đến choáng váng, người Đường Án Trác lại nóng bừng như bị hấp chín. Chiếc áo choàng ngủ chỉ cần kéo nhẹ một cái đã tuột dây, bên trong không mặc gì, lộ ra toàn bộ dưới ánh đèn — làn da trắng nõn gần như phát sáng.

Ngụy Tắc Văn trượt tay dọc theo đùi cậu vuốt lên.

Đường Án Trác quấn lấy cổ hắn, chớp mắt làm nũng, “Không làm nữa… sưng rồi…”

“Em nghĩ cái gì thế?” Hắn bật cười, lấy ngón tay cọ nhẹ mũi cậu, “Anh chỉ muốn sờ em thôi mà.”

Tối hôm đó, hai người chỉ yên lặng ôm nhau ngủ.

Sáng hôm sau, đến tám, chín giờ mới tỉnh.

Có lẽ vì thời cấp ba và đại học quá ít khi được ngủ nướng, nên  mỗi khi được nghỉ Đường Án Trác có thể ngủ mê mệt. Ngụy Tắc Văn nằm cạnh cậu nhiều ngày rồi, đồng hồ sinh học cũng bắt đầu bị ảnh hưởng, nếu là trước đây, hắn đã dậy từ lâu rồi.

“Hôm nay có một buổi tiệc tối, em đi cùng anh nhé cục cưng.”

“Vâng ạ.”

Giờ thì Đường Án Trác đã hoàn toàn có thể đối phó với những dịp như vậy một cách bình thản. Có người đến chào hỏi Ngụy Tắc Văn, thuận tiện khen ngợi cậu đôi câu, cậu cũng không còn thấy lúng túng như trước nữa. Đôi lúc, cậu cũng phải thừa nhận, đúng là sau khi va chạm với nhiều tình huống lớn, khí chất con người sẽ thay đổi.

Cậu đón lát bánh mì nướng được Ngụy Tắc Văn phết sẵn bơ, ăn kèm với một cốc sữa ngọt.

Thói quen ăn uống của Đường Án Trác ngày càng giống Ngụy Tắc Văn, đến cả tư thế ăn cũng vậy — một lớn một nhỏ như phiên bản phóng to và thu nhỏ.

“Anh còn đặt may vest nữa, lát nữa người ta mang tới nhà, em thử xem nhé.”

Đường Án Trác nhướng mày nhìn hắn, cậu đâu có nghe chuyện đặt may này. Ngụy Tắc Văn giải thích: “Cái này đặt từ lâu rồi, sau đó bận quá nên anh quên mất, sáng nay họ gọi nhắc anh mới nhớ ra nên chưa kịp nói với em.”

“Không sao mà, em có trách anh đâu, giải thích gì chứ.”

Đường Án Trác đút trái việt quất trên bánh pancake vào miệng người kia, Ngụy Tắc Văn nắm lấy cổ tay cậu, ngậm lấy việt quất rồi hôn lên đầu ngón tay một cái.

“Hết cách rồi, anh sợ vợ mà.”

Đường Án Trác ngây người, chỉ một tiếng gọi “vợ” từ miệng hắn cũng đủ khiến người cậu mềm nhũn. Mỗi lần Ngụy Tắc Văn gọi cậu, bất kể là danh xưng gì, cậu đều cảm thấy vô cùng êm tai, như tiếng hát văng vẳng vọng ra từ chiếc máy hát thời dân quốc.

Bộ đồ dự tiệc tối là một bộ vest xanh đậm. Ngụy Tắc Văn bảo chủ tiệc hôm nay là một công ty bất động sản tổ chức lễ kỷ niệm 30 năm thành lập, mặc màu trầm sẽ không quá nổi bật.

Nhưng thực tế là Đường Án Trác nghĩ, cho dù Ngụy Tắc Văn có mặc bao tải đứng giữa đám đông, anh vẫn sẽ là người tỏa sáng nhất.

“Thử xem nào.”

Ngụy Tắc Văn đã rất hiểu số đo của cậu nên vừa mặc vào đã cực kỳ vừa vặn.

Bộ vest không có nhiều chi tiết trang trí, chỉ có một vòng hoa văn hình dây leo mờ nhạt quanh nút áo. Bộ của anh và Đường Án Trác mang kiểu dáng đối xứng nhau, khi đứng cạnh nhau sẽ tạo thành một đường nối liền hoàn hảo.

“Thích không?”

“Thích lắm ạ, đồ anh tặng em cái gì em cũng thích hết.”

Ngụy Tắc Văn xoa xoa đầu cậu: “Lát nữa để stylist tới làm tóc cho em nhé.”

“Được.”

Tóc của Đường Án Trác bình thường rất ngoan, mái phủ nửa trán trông khá trẻ con. Vì vậy, mỗi lần đưa cậu đến sự kiện, Ngụy Tắc Văn đều bảo stylist vuốt tóc cậu lên để lộ trán.

Trông sẽ khác hẳn mọi ngày.

Đường Án Trác ngoan ngoãn nghe lời, khi làm tóc còn suýt ngủ gật, bị Ngụy Tắc Văn nhẹ nhàng gọi dậy. Nhìn vào gương, cậu thấy bản thân mình trong bộ vest chỉn chu và người bạn trai đứng phía sau mình.

“Thật đẹp đôi.”

Cậu cười tít mắt.

Ngụy Tắc Văn cúi đầu hôn cậu, stylist lập tức hiểu ý, lặng lẽ rút khỏi phòng.

Chiều sáu giờ, Ngụy Tắc Văn lái xe, Đường Án Trác ngồi ghế phụ. Vì trưa không ngủ nên Ngụy Tắc Văn bảo cậu chợp mắt một lúc. Nhà cách hội trường khá xa, nếu tắc đường thì có thể mất đến hai tiếng. Nhưng qua khỏi trung tâm thành phố thì sẽ đỡ hơn, xe ít hơn nên di chuyển dễ dàng hơn.

“Vậy em ngủ một lát nhé, anh buồn thì gọi em.”

“Ừ, anh biết rồi cục cưng.”

Ngụy Tắc Văn lái xe rất êm, hầu như không có cảm giác xóc nảy. Ghế phụ là nơi lý tưởng nhất để Đường Án Trác ngủ, còn được chuẩn bị sẵn gối chữ U. Chỉ cần nhắm mắt, cậu sẽ nhanh chóng say giấc nồng.

Ngụy Tắc Văn chỉnh lại nhiệt độ điều hòa, tập trung lái xe.

Trung tâm thành phố lúc nào cũng kẹt xe, hôm nay xem như nhẹ hơn một chút. Qua khỏi trung tâm là một đoạn đường dài hai bên toàn là khu nghỉ dưỡng. Thời điểm này các khu ấy đều đã đóng cửa, xe qua lại thưa thớt, nên đường rất thông thoáng.

Ngụy Tắc Văn tăng tốc, theo thói quen liếc nhìn gương chiếu hậu. Bởi càng là đoạn đường vắng vẻ, người ta càng dễ lơ là, mà càng lơ là lại càng dễ xảy ra chuyện.

Các xe đi ngang qua đều quen thuộc, đa số là người cùng giới nên đều biết biển số xe nhau, gặp ngoài đường còn bấm còi chào nhau một tiếng để tránh gây hiểu lầm.

Ngụy Tắc Văn đang nhìn gương chiếu hậu thì bỗng mặt tối sầm lại. Hắn quay lại nhìn lần nữa, quả nhiên phát hiện có một chiếc SUV màu đen trông rất lạ.

Hắn chưa từng thấy chiếc xe đó.

Xe không hề rẻ, nhưng không phải kiểu xe người ta sẽ lái đến một buổi tiệc doanh nghiệp.

Không đủ đẳng cấp.

Từ sau chuyện của Đường Chí Hoa, Ngụy Tắc Văn đã cảnh giác cao độ với mọi dấu hiệu bất thường. Chiếc SUV đi cùng làn với anh, cách khoảng một, hai chục mét, không quá gần nhưng giữ đúng tốc độ như anh, hoàn toàn không có ý định vượt qua.

Mà xe anh vốn đã chạy khá chậm để Đường Án Trác ngủ yên, các xe khác đều lần lượt vượt trước, chỉ riêng chiếc SUV này thì không.

Giữa đoạn đường ba làn xe chỉ có hai xe chạy song song, không chịu vượt cũng thật đáng nghi. Trong điều kiện như vậy mà không vượt lên thì có vẻ rất lạ.

Ngụy Tắc Văn nhíu mày. Hắn không thể không cẩn trọng vì trong xe còn có Đường Án Trác.

Nhìn thấy phía trước có một ngã tư, anh quyết định ngay trong chưa đầy một giây, lập tức rẽ sang hướng ngược lại.

Nếu xe phía sau là người đi dự tiệc, chắc chắn sẽ nhận ra anh đang đi sai đường, sẽ không đuổi theo. Còn nếu vẫn bám theo thì có chuyện rồi.

Ngụy Tắc Văn vừa rẽ, vừa theo dõi xe sau qua gương.

Chưa đầy vài chục giây, chiếc SUV đen kia cũng chạy theo.

Tim hắn chùng xuống. Hắn liếc nhìn Đường Án Trác vẫn đang ngủ say bên cạnh.

Ngụy Tắc Văn từ từ tăng tốc, xe phía sau cũng bắt đầu tăng tốc theo.

Nếu mục tiêu là hắn thì hắn đã đoán được đó là ai rồi.

Hiện Lương Tăng đang điều tra cấp trên của Long Xuân, nhưng kẻ đó ẩn giấu quá kỹ, bao lâu nay vẫn chưa có tiến triển. Ngụy Tắc Văn đoán lần này là có người tới trả thù.

Từ hai tên tép riu ban đầu do người của hắn tóm được, sau đó là Trần Cảnh Thành và Long Xuân, nếu không có hắn hỗ trợ cảnh sát thì tổ chức kia đã không bị lật tung như vậy.

Vì vậy, bị trả thù cũng là chuyện dễ hiểu.

Ngụy Tắc Văn âm thầm rủa thầm một câu. Hắn đã nói rồi, hắn không muốn dính dáng gì cả, chuyện bắt Long Xuân chỉ là tình cờ, hắn thật sự không muốn có liên can gì đến mấy vụ như thế này.

Bọn buôn m* t** là loại vô nhân tính nhất, hắn không muốn bản thân và người thân bị cuốn vào.

Kết quả, cuối cùng vẫn bị cuốn vào.

Ngụy Tắc Văn nhấn ga hết cỡ. Chiếc xe phía sau cũng gầm rú tăng tốc, bắt đầu một cuộc đua xe trên đường vắng.

Hắn không còn thời gian nhìn sang Đường Án Trác nữa. Hắn không biết người trong xe kia có mang theo vũ khí gì không, lúc này, điều duy nhất hắn có thể làm là cố gắng hết sức để bảo vệ cả hai người.

Xe chạy rất nhanh và ổn định nhưng cũng hơi rung lắc, khiến Đường Án Trác bị xóc đến tỉnh giấc. Cậu nghi hoặc nắm lấy tay vịn, quay sang nhìn Ngụy Tắc Văn: “Anh lái nhanh quá vậy? Có chuyện gì à?”

“Không có gì, chỉ là… bị người ta bám theo.”

“Hả???” Đường Án Trác giật mình quay đầu lại, quả nhiên thấy một chiếc SUV cũng đang chạy song song với xe họ.

“Trời ơi, là ai vậy chứ…”

“Chắc là kẻ thù rồi. Cưng à, em mau gọi cho Lương Tăng, rồi chia sẻ vị trí của chúng ta cho anh ta.”

“Dạ được!”

Đường Án Trác không hỏi thêm gì nữa, lập tức cầm lấy điện thoại của Ngụy Tắc Văn để gọi cho Lương Tăng và bật loa ngoài.

Giọng Lương Tăng vang lên từ đầu dây bên kia, thong thả nhưng rõ ràng: “Sao vậy, Ngụy…”

“Tôi gửi anh vị trí rồi, cho người tới ngay đi, có người đang theo dõi tôi, nếu không đoán sai thì…”

“Tôi biết rồi, không cần nói thêm nữa!”

Hai người gần như cắt ngang lời nhau, giọng Lương Tăng bỗng trở nên căng thẳng. Những kẻ dám theo dõi Ngụy Tắc Văn, ngoài “con cá lớn” mà họ muốn bắt thì còn ai vào đây nữa.

Trụ sở cảnh sát không cách đây bao xa, nhưng một kẻ dám ngang nhiên bám theo xe giữa đường như thế thì chắc chắn không phải nhân vật quan trọng trong tổ chức, nói thẳng ra chỉ là một tên bị mua chuộc, hoặc nói trắng hơn là một kẻ liều chết.

“Cưng ơi, em chú ý xem có ngã rẽ nào không.”

Ngụy Tắc Văn cũng đang quan sát đường, nhưng anh nói thế để Đường Án Trác có việc làm, chuyển hướng sự chú ý. Vì anh nhận ra tay Đường Án Trác bắt đầu run, cậu cố siết chặt vạt áo để trấn tĩnh, nhưng hắn đang lái xe nên không thể nắm tay cậu an ủi được.

Việc anh cần làm là kéo dài thời gian, còn lại giao cho Lương Tăng, người sắp đuổi đến rồi.

“Đúng rồi bảo bối, gọi lại cho Lương Tăng, nhắc anh ta đừng bật còi xe. Đường này ít xe, dễ bị phát hiện mục tiêu, đừng để bọn kia cảnh giác.”

“Được, em biết rồi.”

Đường Án Trác lập tức gọi lại. Vừa đổ chuông, đầu dây bên kia đã bắt máy, giọng Lương Tăng căng như dây cung: “Còn dặn gì nữa không?”

“Đừng bật còi xe.”

“Biết rồi, đừng lo, tôi đến ngay đây.”

Ngụy Tắc Văn tranh thủ liếc nhìn vị trí của Lương Tăng trên bản đồ, ước chừng khoảng mười phút nữa là anh ta sẽ đến.

“Bảo bối, ngồi cho vững nhé.”

“Vâng! Anh cứ lo lái xe đi, đừng lo cho em!”

Phía trước là một vòng xoay, đi qua đó sẽ dẫn đến một con đường lớn hơn. Ngụy Tắc Văn quyết định đi đường vòng theo hướng ngược lại, rút ngắn khoảng cách. Chiếc SUV phía sau vẫn bám sát, lao theo hắn rẽ gấp, nhưng vì đang chạy nhanh, lực quán tính của xe lớn, nên Ngụy Tắc Văn giảm tốc và lượn một cú chữ S, nhường lại làn đường bên cạnh. Xe sau vì đi quá sát nên không kịp phản ứng, phanh không kịp, lập tức bị lạng sang bên, vượt qua xe của hắn.

Đường Án Trác nín thở, tim như treo lơ lửng nơi cổ họng.

Giây tiếp theo, cậu không rõ Ngụy Tắc Văn làm thế nào, chỉ biết xe đã quay đầu tại chỗ. Đường Án Trác siết chặt tay vịn, bị quăng mạnh về một phía.

“Cục cưng không sao chứ?”

“Không sao, không sao, anh cứ tập trung đi!”

Ngụy Tắc Văn đạp ga hết cỡ, rẽ vào một nhánh đường khác, lợi dụng các tòa nhà hai bên để che chắn. Khi chiếc SUV đen phía sau nhận ra mà quay đầu lại thì xe của hắn đã chuyển hướng. Lúc vòng lại qua vòng xoay, hắn trông thấy xe cảnh sát của Lương Tăng.

Bấy giờ hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi chạy thêm mười mấy phút để chắc chắn không còn xe nào bám theo, Ngụy Tắc Văn mới dừng lại.

Dừng xe bên lề đường, hắn mới phát hiện lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Hắn quay sang nhìn Đường Án Trác bên cạnh, mặt cậu cắt không còn giọt máu, cả người run lẩy bẩy. Hắn vội kéo cậu vào lòng. “Đừng sợ, cưng ơi đừng sợ, hết rồi, ổn rồi.”

Đường Án Trác ngẩng đầu lên hôn anh, môi vẫn còn run lẩy bẩy.

“Rốt cuộc là ai vậy?”

“Nói ra dài lắm, về rồi anh kể em nghe.”

Lúc Lương Tăng thấy xe của Ngụy Tắc Văn vòng từ hướng ngược lại, anh đoán được chắc hẳn hai người đã thoát thân. Anh thở phào, chỉ huy hai xe cảnh sát áp sát từ trước lẫn sau, chặn đầu xe SUV đen.

Anh hạ cửa kính chuẩn bị hô lên thì một phát súng nổ vang, kính chắn gió nứt vỡ ngay lập tức.

“Mẹ kiếp, chúng có súng à?!”

Anh đang ngồi ghế phụ, vội quay đầu kiểm tra hai cảnh sát phía sau, thấy không ai bị thương mới nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp thở ra thì lại căng thẳng trở lại.

Hai tên trong xe SUV đang bắn loạn xạ về phía trước và sau, đạn bắn dồn dập lên mui xe. Các cảnh sát bên trong vừa né vừa bắn trả.

Lương Tăng cầm bộ đàm hỏi đội viên trong xe sau: “Bên các cậu ổn chứ?”

“Ổn ổn, anh lo cho mình đi đội trưởng!”

Chiếc SUV đen vừa bắn vừa cố gắng lách khỏi vòng vây của cảnh sát. Lương Tăng rút súng ra, thò ra ngoài cửa sổ ngắm bắn.

Từ khi vào ngành đến nay, đây là lần đầu tiên anh gặp phải “đọ súng” thật sự. Anh cười thầm, kỹ năng học ở trường cảnh sát cuối cùng cũng có chỗ dùng rồi.

Lái xe vừa né đạn vừa điều khiển xe khóa đầu đối phương. Lương Tăng bắn hai phát, làm vỡ kính trước xe đối phương. Nhưng ngay khi anh nhắm vào tay lái thì chiếc SUV đen bất ngờ dừng lại, rồi vì quán tính mà lật ngang, lăn vài vòng trên đường.

Lương Tăng sững người: “Quái quỷ gì thế này?”

Cảnh sát lái xe bên cạnh lẩm bẩm: “Chắc biết không thoát được nữa rồi.”

Tám cảnh sát cầm súng xuống xe, bao vây chiếc SUV. Không ai dám chủ quan vì không rõ tình trạng người trong xe, chỉ sợ bất ngờ bị tấn công.

Nhưng khi đến gần mới phát hiện, cả hai người trong xe đang chảy máu đầm đìa.

Lương Tăng tiến đến kiểm tra hơi thở.

“Chết rồi à? Mẹ kiếp, đúng là liều chết thật.”

Anh chống nạnh nhìn hai cái xác. Nếu Ngụy Tắc Văn không thoát ra được ở khúc rẽ ban nãy, tiếp tục đi thẳng, thì ở cuối đường chỉ còn một khu biệt thự bỏ hoang nhiều năm, không còn đường thoát nào khác. Khi ấy, chắc chắn hai người họ sẽ bị bắn.

May mà ngày trước Ngụy Tắc Văn từng chơi đua xe, kỹ thuật lái không hề kém cạnh ai.

Lương Tăng đeo găng tay, cúi xuống nhặt khẩu súng dưới đất. Đạn đã bắn hết, là loại súng tự lắp ráp. Anh xem qua một lượt, đây là loại súng chỉ xuất hiện ở Tam Giác Vàng.

Tuy súng Tam Giác Vàng rất phổ biến và không thể xác định chính xác tổ chức nào, nhưng ít nhất cũng có thể khẳng định những kẻ này chính là do bọn buôn m* t** phái đến.

Thành công thì càng tốt, không thành công thì chết, tóm lại chúng quyết không thể để lộ cấp trên.

Nhưng Lương Tăng tin rằng lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Lần theo hai kẻ này để điều tra, chắc chắn sẽ lần ra được manh mối.

“Người và xe đều đưa về kiểm tra đi, nhất định sẽ tìm ra điều gì đó.”

“Rõ.”

Vài cảnh sát ngồi trong xe chờ xe kéo tới, Lương Tăng gọi điện cho Ngụy Tắc Văn.

“Thế nào rồi?”

“Không sao cả, bên kia có súng, nhưng tôi đoán là chỉ muốn gây nhiễu để tranh thủ chạy trốn. Chúng tôi đều không bị thương, họ thấy trốn không thoát liền tự sát. Nhìn vết thương thì tôi đoán là nuốt lưỡi dao.”

Lương Tăng thở dài: “Quá tàn nhẫn, không có gan thật sự thì không dám chết kiểu đó.”

Ngụy Tắc Văn cũng thở dài theo: “Lúc đầu tôi không giúp các anh là đúng, giờ anh hiểu rồi chứ?”

“Hiểu rồi, đã khiến anh gặp không ít phiền phức, thật sự xin lỗi ngài Ngụy.”

“Giờ nói xin lỗi thì còn tác dụng gì. Bọn chúng còn có thể phái người đến giết tôi, chứng tỏ trung tâm của cả tổ chức vẫn chưa thể rời khỏi thành phố Kinh Xuyên. Nếu không thì đâu cần đánh động lớn như vậy. Chuyện còn lại giao cho các anh, nhân cơ hội mà truy kích đi.”

“Biết rồi. Hôm nay vốn dĩ anh định làm gì?”

“Dự tiệc tối, nhưng khỏi cần đi nữa. Tôi đã báo với ban tổ chức, giờ tôi đưa Án Trác về nhà trước.”

“Cậu bạn nhỏ kia chắc bị dọa sợ rồi nhỉ? Lần trước chúng tôi đến nhà mà anh còn không nỡ để cậu ta ra gặp mặt.”

Ngụy Tắc Văn cúi đầu nhìn Đường Án Trác đang rúc trong lòng mình, dùng mu bàn tay lau mồ hôi lạnh trên trán cậu.

“Không sao, về nhà tôi dỗ cậu ấy.”

Đường Án Trác quả thật đã hoảng sợ. Cậu chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như vậy. Khi trốn chạy còn gắng gượng giữ bình tĩnh, nhưng vừa thoát khỏi nguy hiểm thì cả người như quả bóng xì hơi, ánh mắt trống rỗng, cứ vùi đầu vào lòng Ngụy Tắc Văn, nắm chặt tay áo hắn không buông.

Ngụy Tắc Văn cúi đầu hôn lên trán cậu, như đang dỗ dành một đứa trẻ con ngủ, tay vỗ nhẹ lưng cậu: “Xin lỗi nhé cục cưng, liên lụy em rồi.”

Đường Án Trác ngẩng đầu nhìn anh: “Đâu phải lỗi của anh, anh cứ luôn xin lỗi em, nhưng em cũng đau lòng cho anh. Lần trước với Đường Chí Hoa… cũng thế này sao?”

Câu cuối mang theo giọng nghẹn ngào. Ngụy Tắc Văn nhìn vào đôi mắt ầng ậc nước của cậu, xót xa lau khóe mắt: “Không có đâu, sao lại như thế được. Hắn còn chưa kịp ra tay thì đã bị anh phát hiện rồi. Hôm nay chẳng phải chúng ta cũng đã thoát sao? Không sao đâu cục cưng.”

Thấy Đường Án Trác không ổn, Ngụy Tắc Văn gọi Lâm Thứ tới lái xe, còn mình ngồi phía sau với cậu.

“Lâm Thứ, sau này tôi ra ngoài thì để vệ sĩ theo sát đi. Chuyện như hôm nay không thể lặp lại nữa.”

Hắn thì không sao, nhưng không thể để Đường Án Trác bị dọa như vậy thêm lần nữa.

“Vâng, thưa ngài. Tôi sẽ để Triển Ninh theo ngài.”

Triển Ninh là người từng phục vụ trong tổ chức chống kh*ng b* quốc tế, tay nghề rất cao. Khi Ngụy Tắc Văn mới về nước, Ngụy Chính Thanh đã trả mức lương một triệu mỗi năm để anh ta làm vệ sĩ cho Ngụy Tắc Văn. Nhưng trong nước an toàn hơn nhiều so với nước ngoài, bao năm qua Triển Ninh vẫn chưa có cơ hội ra tay.

Ngụy Tắc Văn cũng ngầm cho phép anh ta làm thêm nghề phụ, nhưng tiền lương vẫn trả đều đặn.

“Chắc anh Ninh sướng phát điên ấy, cuối cùng cũng có đất dụng võ. Dẹp lũ đó chắc dễ như trở bàn tay.”

Ngụy Tắc Văn bật cười, đồng tình: “Tôi thì mong anh ấy mãi mãi rảnh rỗi.”

Ít nhất điều đó chứng minh bọn họ không gặp nguy hiểm đến tính mạng.

“Bố mẹ tôi cũng cho người đi theo đi.”

“Vâng, thưa ngài.”

Ngụy Tắc Văn cúi đầu nhìn lại thì thấy Đường Án Trác đã ngủ, chắc là bị dọa đến kiệt sức, ngủ được thì cũng tốt.

Nhưng giấc ngủ của cậu không yên ổn, cậu cứ nhíu mày mãi, chắc là bị ám ảnh nên nằm mơ thấy ác mộng.

Hắn muốn vuốt phẳng hàng lông mày đang nhăn lại ấy, lại vô tình đánh thức cậu dậy.

Đường Án Trác giật mình, hắn vội ôm lấy cậu: “Xin lỗi bảo bối, đánh thức em rồi.”

“Không sao, em mơ thấy ác mộng thôi.” Cậu nắm lấy cổ áo Ngụy Tắc Văn, ngửa đầu nhìn hắn. Trong mơ là cảnh hai xe đâm vào nhau, cú va chạm mạnh khiến đầu đau nhức như nổ tung, trước mắt chỉ là một mảng ánh sáng trắng chói lòa. Đến khi lấy lại được thị lực, cậu nhìn thấy mặt Ngụy Tắc Văn đẫm máu, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Tỉnh lại rồi, cậu vẫn cứ nhìn chằm chằm mặt Ngụy Tắc Văn, hết lần này đến lần khác xác nhận hắn thực sự không sao.

Cậu nghĩ, có thể hắn nhận ra xe phía sau khả nghi là vì hắn luôn cảnh giác. Trong những thời khắc cậu không biết, Ngụy Tắc Văn có lẽ vẫn luôn sống trong trạng thái như vậy, không biết lúc nào sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ là lần này, mình trùng hợp có mặt bên hắn mà thôi.

Nếu cậu có thể bảo vệ được Ngụy Tắc Văn thì tốt biết mấy.

“Anh không sao là tốt rồi, anh không sao là tốt rồi.” Đường Án Trác cứ lặp đi lặp lại câu ấy.

“Anh không sao, chúng ta đều không sao. Sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa đâu, cưng ơi đừng lo.”

Đường Án Trác không lo cho mình, cậu lo cho sự an toàn của Ngụy Tắc Văn. Nếu không có người này, thậm chí sau khi Đường Chí Hoa chết đi – khi thế giới cướp nốt người thân cuối cùng của cậu – cậu cũng chẳng còn lý do gì để sống tiếp.

Cậu sinh ra đã là một kẻ thấp hèn, từ nhỏ bị bắt nạt đến mức không dám ngẩng đầu lên. Là Ngụy Tắc Văn cho cậu lòng tự trọng và hy vọng, trở thành chỗ dựa cuối cùng trong cuộc sống, khiến cậu có thể ngẩng cao đầu trước đám trẻ được nuôi dạy tử tế, không còn nhút nhát, không còn tự ti, có thể học giỏi nhất, được người ta ngưỡng mộ.

Cậu thực sự thấy cuộc sống hiện tại không lo ăn mặc này là do Ngụy Tắc Văn ban cho. Cho dù họ đã bên nhau, cho dù Ngụy Tắc Văn hay đùa nói sợ vợ, cho dù hắn luôn nghe lời cậu, thì trong mắt cậu, Ngụy Tắc Văn vừa là người yêu, vừa là ân nhân.

Cậu chưa từng coi những gì Ngụy Tắc Văn cho là điều đương nhiên, mà điều duy nhất cậu có thể báo đáp bây giờ chính là tình yêu không có giới hạn.

Với cậu, mạng sống của Ngụy Tắc Văn còn quan trọng hơn cả chính mình.

Ngụy Tắc Văn cúi đầu chạm trán vào trán cậu, bàn tay ấm áp xuyên qua lớp vải áo nơi lưng, lan khắp người Đường Án Trác, như bao bọc cậu trong một pháo đài vững chãi.

“Nếu em có thể bảo vệ anh thì tốt quá.”

“Chẳng phải em đang bảo vệ anh sao? Có khi hôm nay anh không bị thương bởi vì em chính là bùa hộ mệnh của anh đó. Nếu chỉ có một mình anh thì có lẽ—”

Đường Án Trác vội vàng đưa tay bịt miệng hắn, “Đừng giả định điều gì xui xẻo như vậy.”

Ngụy Tắc Văn hôn lên những ngón tay cậu, “Được, được, anh không nói nữa.”

Nhưng thực ra, những lời anh dùng để dỗ dành cậu đều là lời thật lòng. Nếu lúc đó Đường Án Trác không ngồi bên cạnh, có lẽ anh cũng không thể giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối, không thể ung dung ứng phó, thậm chí có thể hoảng loạn, mắc sai lầm, rồi không cách nào thoát khỏi tay kẻ xấu.

Chính Đường Án Trác đã cho anh sức mạnh và sự vững vàng.

Giữa họ, chưa bao giờ là mối quan hệ một chiều.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...