Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc”



Trần Ưng ngồi cùng Đường Án Trác tới tận khi đèn trong nhà vụt tắt. Đường Án Trác ngại làm mất thời gian của chú, cậu nhanh chóng xách cặp xuống xe, trong lúc vội vàng còn đụng phải cửa, đau đến mức khẽ la lên “ai u”.

“Cẩn thận chút.”

“Cảm ơn chú ạ.”

“Gọi là chú Ưng đi, mọi người đều gọi chú như thế.”

“Dạ, cảm ơn chú Ưng, cháu về đây, chú lái xe cẩn thận nhé.”

Đường Án Trác gặp thoáng qua gã đàn ông xuống lầu, cậu biết đi xuống vào lúc này đại khái là khách của Lữ Quyên.

Cửa vang lên hai tiếng kẽo kẹt, trong nhà tối tăm như mực, Đường Án Trác đã quen làm việc ở trong bóng tối như vậy.

Ngày nào của cậu cũng giống thế này, sau 12 giờ mới có thể về nhà, hôm sau còn phải dậy sớm đi học.

Mới đầu buồn ngủ quá nên cậu tới trường còn ngủ gà ngủ gật, sau này dần dà cũng thành thói quen.

Nhưng sáng sớm hôm sau, cậu phải dậy sớm hơn mọi ngày bởi vì khách của mẹ cậu đã đến trước, Đường Án Trác không thể không rời đi.

Có đôi khi cậu thực sự không hiểu, Lữ Quyên không ngừng tiếp khách như vậy thật sự có thể chịu nổi sao?

Chỉ là bây giờ cậu phải suy xét một vấn đề, cậu không được ăn cơm sáng.

Bụng đói réo vang, cậu ghé cửa hàng bán đồ ăn sáng mua một ly sữa đậu nành, do dự tới do dự lui, cuối cùng vẫn không mua bánh bao.

Cậu cúi đầu cầm ly sữa đậu nành nóng hổi, bước đến cửa thì có một người đàn ông muốn tiến vào. Cậu vội nghiêng người né ra nhưng bởi vì khung cửa quá hẹp nên vẫn bị đụng trúng.

Ngày hôm qua bị đánh quá đau, va chạm này khiến dây thần kinh khắp cả người cậu thét gào, Đường Án Trác không đứng vững ngã sõng soài trên mặt đất.

Sữa đậu nành đổ tung tóe.

Đường Án Trác nhíu mày nhìn qua, giây tiếp theo cậu kinh ngạc ngẩng đầu, sữa đậu nành của cậu hắt vào ống quần của một người đàn ông, làm bẩn cả một mảng lớn.

Người đàn ông ăn mặc bộ vest đen, đeo kính râm, Đường Án Trác thầm nghĩ, “Tiêu rồi, lại sắp bị đánh.”

Cậu không rảnh lo đến đau đớn, vội vã cố bò dậy.

“Xin lỗi ngài, tôi sẽ bồi……” Đường Án Trác ngừng nói, có lẽ cậu chẳng thể bồi thường nổi.

“Tôi sẽ giặt đồ cho ngài……” Hình như cũng không đúng, giặt rồi thì người ta mặc cái gì?

Cậu không đề cập đến cách xử lý nữa, liên tục nói xin lỗi, giao quyền quyết định vào tay đối phương.

Nhưng người đàn ông đối diện lại không tức giận.

“A Thành, xin lỗi đi.”

Trần Cảnh Thành khẽ cúi đầu, “Em trai à, xin lỗi nhé, tại anh đi vội quá, đụng trúng em rồi.”

Đường Án Trác không ngờ mình trở thành đối tượng được xin lỗi, cậu liên tục xua tay, “Không sao, không sao, quần của ngài…”

“Không cần bận tâm.”

“Hả? Á!” Hai chân Đường Án Trác rời khỏi mặt đất, bỗng nhiên cậu được người đàn ông nọ bế lên.

Toàn thân cậu cứng đờ, hoàn toàn không dám động đậy.

“Nhóc bị thương rồi.”

Vừa rồi Đường Án Trác quá căng thẳng, được nhắc nhở mới chú ý tới đầu gối mình đã trầy da, giờ thì hay rồi, toàn thân cậu thật sự chẳng có nơi nào không bị thương.

Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác lên xe.

Chiếc xe này hình như còn đắt hơn cả Bentley của chú Ứng, lần đầu tiên cậu được ngồi, nhãn hiệu xa lạ tới nỗi cậu chẳng thể gọi tên.

Ngụy Tắc Văn bôi thuốc cho cậu, “Đau lắm không? Cố chịu đựng một chút.”

Người đàn ông nọ tháo kính râm, lộ ra gương mặt rất điển trai.

Đường Án Trác chưa từng thấy người đàn ông nào nam tính đến vậy, nhất thời cậu nhìn ngẩn ngơ, cũng vừa lúc đối diện với ánh mắt khó hiểu của Ngụy Tắc Văn.

Cậu vội vã chuyển rời ánh mắt, rũ mắt nhìn vết thương trên đầu gối mình.

Làn da của cậu rất trắng, bởi vì mùa nào cậu cũng thích mặc quần dài, không lộ trước nắng bao giờ cho nên giờ phút này khắp nơi đều là vết máu bầm, thoạt nhìn vừa bẩn lại vừa xấu.

Đến chính cậu cũng ghét bỏ, nhưng nó lại được Ngụy Tắc Văn cẩn thận đặt trên đùi để thoa thuốc.

“Ngài Ngụy.” A Thành lên xe, đưa đồ ăn sáng ra phía sau.

Ngài Ngụy?

Cậu nhớ tới “quý ngài” mà chú Ưng từng nhắc.

Người được gọi là “quý ngài” đều tốt bụng như vậy sao?

“Là tôi.”

Ngụy Tắc Văn đột nhiên mở miệng.

Đường Án Trác không phản ứng lại, chỉ nhỏ giọng khẽ đáp, “Dạ”.

“Người giúp cậu lúc trước là chú Ưng, đó là quản gia của tôi.”

“A! Là ngài!”

Đường Án Trác kinh ngạc bật dậy, chẳng may động tới chân, tăm bông ấn vào vết thương, cơn đau khiến cậu nhe răng trợn mắt.

“Ừ, là tôi.” Ngụy Tắc Văn lặp lại.

“Cảm ơn ngài, thật sự vô cùng cảm ơn ngài.”

Từ ngữ đột nhiên trở nên thiếu thốn, người mà cậu vẫn luôn muốn gặp đột nhiên xuất hiện trước mặt, cậu không kịp chuẩn bị gì, ngoại trừ nói cảm ơn thì không biết nên nói thêm gì khác.

Ngụy Tắc Văn xử lý vết thương cho cậu, cẩn thận băng bó xong thì nhìn cậu ăn bữa sáng.

Đã lâu rồi Đường Án Trác chưa ăn bánh bao thịt, ăn hai cái xong cậu ngại ngùng ăn thêm nữa, nhưng đối với một cậu trai đã thành niên, dù cho dáng người c** nh* gầy thì hai cái bánh to bằng nửa nắm tay cũng chẳng thể đủ no.

Cậu ngại nói chuyện, cúi đầu l**m môi, giây tiếp theo trong tay bị nhét một túi bánh bao.

“Ăn hết đi. A Thành, lái tới trường học.”

Đường Án Trác ôm túi bánh bao nóng hổi, cẩn thận mở túi, ngẩng đầu nói với Ngụy Tắc Văn, “Cảm ơn ngài”.

Ngụy Tắc Văn dựa vào cửa xe nhìn cậu, thực ra cậu và A Đức hoàn toàn không giống nhau.

A Đức có diện mạo tuấn lãng, tính cách cương trực, tiếng cười sang sảng, rạng rỡ như ánh mặt trời.

Đường Án Trác lại có ngoại hình tinh tế mềm mại, nếu nuôi tóc dài có khi còn bị nhầm thành nữ sinh, tuy rằng làn da lộ ra ngoài đều là vết bầm tím, nhưng có thể thấy được màu da của cậu vốn rất trắng.

Khi cậu mỉm cười với mình sẽ là kiểu dịu dàng hướng nội.

Một cậu trai trẻ trung xinh đẹp.

Ngụy Tắc Văn thầm nghĩ.

Tối qua gần như hắn không nghỉ ngơi, chuyện ở câu lạc bộ đêm chính là mấy tên du côn lưu manh say rượu trà trộn vào nhân lúc bảo vệ thay ca.

Sự tình không quá phức tạp, đổ vỡ vài món đồ chẳng tính là gì, phiền toái nhất chính là đám có mắt không tròng kia hành hung con trai Lương Úc Trạch của ông chủ Lương.

Ông chủ Lương Kính Vinh là doanh nghiệp kinh doanh thuốc lá hàng đầu thành phố Lâm Hoài, trong nhà chỉ có một đứa con trai, không khác gì hòn ngọc quý trên tay, đừng nói tới chuyện thiếu chút nữa bị đánh trọng thương, phỏng chừng từ bé đến lớn cậu ta còn chưa từng đứt tay.

Nhà họ Ngụy kinh doanh rượu, nhà họ Lương chuyên về thuốc lá, nhiều năm qua hai nhà vẫn luôn qua lại làm ăn với nhau. Ngụy Tắc Văn gặp Lương Kính Vinh cũng phải gọi “chú”, cho nên chuyện này hắn phải tự mình xử lý, hắn chỉ đành dặn dò Trần Ưng tới xem Đường Án Trác.

Đám lưu manh là mấy kẻ chẳng có gì để mất nên đâu biết sợ ai, toàn thân chúng chỉ có mỗi cái mạnh đáng giá, chúng cũng cắn chặt lấy lí lẽ rằng mình không chủ động trêu chọc. Ngụy Tắc Văn cho người xem camera, đau đầu phát hiện quả thật là nhóm Lương Úc Trạch buông lời độc địa trước.

Không thể để Lương Úc Trạch bị tổn hại nhưng cũng không thể không phân đen trắng mà dùng vũ lực giải quyết đám lưu manh kia. Nhà họ Ngụy trước nay đều làm ăn chính trực, đâu thể ôm cái danh “xã hội đen” vào mình.

Cuối cùng hai bên thương lượng hòa giải, vừa dựa vào mặt mũi, vừa dựa vào tiền.

Tóm lại khi giải quyết xong đã là rạng sáng.

Ngụy Tắc Văn mới ra khỏi câu lạc bộ đêm thì nhận được điện thoại của Trần Ưng, chú nói Đường Án Trác bị bắt nạt trong trường học, cho nên mới sáng sớm hắn không về nhà mà chạy tới đây luôn.

Chưa ăn bữa sáng, hắn bảo A Thành tùy ý ghé vào một cửa tiệm nào đó, không nghĩ tới vô tình gặp Đường Án Trác trước tiên.

Nhìn nhau mặt đối mặt, cậu còn xinh đẹp hơn khi quan sát từ xa.

Trông cậu cực kỳ ngoan ngoãn, vì sao lại có người nhẫn tâm đánh cậu cơ chứ?

Ngụy Tắc Văn thật lòng khó hiểu.

Hắn nhìn Đường Án Trác xuống xe, lưu luyến mà trông theo từng bước chân.

Mãi cho đến khi không nhìn thấy nữa.

“Đi thôi.”

Ngụy Tắc Văn lạnh giọng mở miệng, hắn tháo kính râm, xuống xe cùng với A Thành.

Hiệu trưởng khoảng 50, 60 tuổi, mái tóc đã bạc một nửa, ông không ngờ có một ngày văn phòng của mình lại được đón nhân vật lớn như Ngụy Tắc Văn, ít nhất trong mắt ông thì đây là một nhân vật tầm cỡ.

Thầy hiệu trưởng đứng xoa xoa tay, ông định pha trà mời Ngụy Tắc Văn và A Thành lại cảm thấy người ta chướng mắt mấy lá trà này của mình, vì thế đành thôi.

Ông hơi e dè nhìn Ngụy Tắc Văn đang ngồi trên sô pha.

“Ngài Ngụy, ngài tới chỗ này…”

“Tôi tới xem camera.”

“Hả?”

“Camera theo dõi, sao vậy hiệu trưởng Trình? Không có à?”

“Có thì có, nhưng chắc không rõ lắm.”

Hiệu trưởng Trình không rõ ý đồ của Ngụy Tắc Văn khi đến đây, giọng nói run rẩy không dám xác định.

“Xem lại thời điểm tan học tối qua.”

Trong trường học không có nhiều camera lắm, chỉ có tám máy xem như chất lượng ổn, Ngụy Tắc Văn ngồi trên ghế, bên cạnh hắn là hiệu trưởng Trình và chú bảo vệ đang nơm nớp lo sợ.

Mười lăm phút sau, Ngụy Tắc Văn thấy được bóng dáng của Đường Án Trác trên màn hình.

Một cậu học sinh nho nhỏ bị đám nam sinh cao lớn vạm vỡ vây quanh, lúc sau thì bị kéo lê tới phòng kho bên cạnh.

“Cạch”

Ngụy Tắc Văn gõ chuột, hình ảnh tạm dừng.

Không khí như ngưng kết.

Mấy giây trầm mặc đáng sợ qua đi.

“Loại tình huống này xảy ra rất thường xuyên sao?”

“Không nhiều lắm đâu……”

“Xử lý như thế nào?”

“Trước kia chưa từng phát hiện bao giờ……”

“Giờ thì phát hiện rồi, thầy định xử lý thế nào?”

Ngụy Tắc Văn xoay người lại, mắt hắn sáng như đuốc.

“Ngài xem muốn xử lý thế nào! Nhà trường nhất định phối hợp!”

Hiệu trưởng Trình cúi đầu khom lưng, trên trán ông chảy ra mồ hôi lạnh.

“Đều là trẻ con thôi, công khai xin lỗi trước mặt mọi người, hứa không tái phạm nữa, tôi sẽ không tiếp tục truy cứu, nhưng nếu còn có lần sau…” Giọng Ngụy Tắc Văn vô cùng nhẹ nhàng nhưng ẩn ý trong câu kế tiếp thì không cần phải nói nhiều.

Hắn là chủ của nhà họ Ngụy, muốn b*p ch*t đám lưu manh trong khu dân nghèo chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.

“Được được, chuyện này dễ làm.”

Hiệu trưởng Trình dùng mu bàn tay lau mồ hôi, vội cúi người rời đi trước, ông phải tới khu dạy học tìm đám học trò ăn chơi lêu lổng kia.

Đám lưu manh này ở trong trường nổi tiếng thích gây chuyện thị phi, đây không phải lần đầu họ bắt nạt Đường Án Trác, trường học chỉ lớn chừng này, bảo rằng người làm hiệu trưởng như ông không biết việc này thì thật là khó tin.

Có điều trước giờ Đường Án Trác chưa từng tố cáo, ông cũng đành mở một mắt nhắm một mắt được chăng hay chớ, nào ngờ bây giờ Ngụy Tắc Văn lại tìm tới cửa.

Hiệu trưởng Trình gom đủ đám lưu manh lại, mấy tên lêu lổng này đi theo thầy hiệu trưởng còn có thể giễu võ dương oai ưỡn thẳng sống lưng, vừa nhìn thấy Ngụy Tắc Văn và A Thành mặc vest đen sang trọng bèn bắt đầu e sợ.

Tuy không biết đây là nhân vật nào, nhưng khí thế nghiêm nghị của Ngụy Tắc Văn khiến họ thở cũng không dám thở, mặt mày xám xịt đi theo phía sau hiệu trưởng Trình.

Đoàn người cùng đi đến phòng học của Đường Án Trác.

Hiệu trưởng Trình gõ cửa, “Thầy Lý, đợi lát nữa lại dạy tiếp, hiện tại có chút việc.”

Các bạn học trong lớp đồng loạt ngẩng đầu lên, chỉ duy nhất Đường Án Trác ở trong góc thì không.

Cứ như hết thảy mọi chuyện đều chẳng liên quan gì tới cậu, nhưng cố tình cậu lại bị gọi tên.

Chỉ là tiếng gọi này không phải của hiệu trưởng, không phải của thầy giáo, mà lại rất quen thuộc.

Đường Án Trác ngẩng đầu lên, cậu cực kỳ bất ngờ khi thấy Ngụy Tắc Văn.

“Ngài Ngụy!” Cậu vui vẻ thốt lên, những người khác đồng loạt nhìn qua, cậu vội vàng thấp giọng, “Sao ngài tới đây?”

Ngụy Tắc Văn vẫy tay, “Lại đây.”

Đường Án Trác bước xuyên qua phòng học, lúc đứng ở cửa cậu mới thấy được đám người hôm qua còn đánh cậu trong nhà kho.

“Xin lỗi cậu ấy.”

Tay Ngụy Tắc Văn đặt khẽ trên vai Đường Án Trác, độ ấm lòng bàn tay như có điện truyền khắp toàn thân cậu.

Tê tê dại dại.

Đám người không muốn xin lỗi, nhưng thấy ánh mắt chăm chú khiếp người của Ngụy Tắc Văn bọn họ bèn nghiêm túc cất lời.

Bọn họ cảm thấy giây tiếp theo người đàn ông mặc vest đen này sẽ cho người đánh họ một trận sau đó ném xuống cống.

“Nhóc chấp nhận lời xin lỗi không?”

Ngụy Tắc Văn thấp giọng dò hỏi Đường Án Trác, tựa hồ là ảo giác, Đường Án Trác cảm thấy hắn quá đỗi dịu dàng.

Vì sao lại cảm thấy là ảo giác nhỉ?

Bởi vì sau khi cậu gật đầu, giọng Ngụy Tắc Văn hệt như kết băng, càng như là rắn phun nọc độc, hắn cảnh cáo, “Không có lần sau.”

Vì thế đám côn đồ hôm qua còn uy phong lẫm liệt bây giờ lại e dè sợ hãi, điên cuồng gật đầu.

Mà những người khác quan sát hết thảy thì đều sửng sốt.

Có thể khiến hiệu trưởng tự mình tới đây nhất định là nhân vật rất lợi hại, mà nhân vật lớn đó lại đến chống lưng cho Đường Án Trác, kẻ mà ngày thường họ cho rằng ai cũng có thể tới bắt nạt.

Ngụy Tắc Văn xua tay, đám lưu manh vội bỏ trốn nhanh như chớp.

Hắn nói với hiệu trưởng Trình vẫn đang thấp thỏm, “Hiệu trưởng Trình, ngày mai tôi phái người đổi camera mới cho thầy, về sau không thể để xảy ra mấy chuyện như thế này nữa.”

Hiệu trưởng Trình liên tục gật đầu, rồi ông lại nói xin lỗi Đường Án Trác.

Đường Án Trác định khom lưng nói không có việc gì theo bản năng nhưng lại bị Ngụy Tắc Văn đỡ eo.

“Thầy xin lỗi là điều nên làm, nhóc không làm sai, học hành cho tốt đi, tối tôi đến đón nhóc.”

Đường Án Trác không biết Ngụy Tắc Văn muốn đón cậu làm gì, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Tại giây phút này, cả người Ngụy Tắc Văn mặc toàn một màu đen nhưng dường như hắn còn sáng hơn cả ánh mặt trời ngoài kia.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...