Buổi sáng hôm đó, Đường Án Trác lật lịch, khoanh tròn một dấu đỏ đậm vào ngày 28 tháng 7.
Còn hơn một tháng nữa sẽ là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của họ.
Người ta thường nói đến “lời nguyền bảy năm” giữa các cặp vợ chồng, nhưng điều đó hình như không áp dụng được với hai người bọn họ. Đến giờ họ vẫn quấn nhau cả ngày không thấy chán.
“Ngụy Tắc Văn, anh muốn có một đứa con không?”
Đường Án Trác thò đầu từ cửa nhà tắm ra hỏi.
Ngụy Tắc Văn đang đánh răng thì khựng lại: “Bảo bối, chúng ta không thể sinh mà.”
“Vậy thì nuôi một con chó đi.”
“Thật ra em chỉ muốn nuôi chó thôi, đúng không?”
Đường Án Trác ôm lấy anh từ phía sau, “Anh cũng biết à?”
“Dĩ nhiên, còn ai hiểu em hơn anh nữa? Thích thì đi mua thôi, lát nữa ghé cửa hàng thú cưng.”
Kết quả là, đáng ra chỉ định mua một con, Nhưng đến nơi, Đường Án Trác lại thích cả golden retriever, samoyed, lẫn chó chăn cừu Đức.
Hỏi Ngụy Tắc Văn nên chọn con nào, nhưng hắn làm sao chọn được?
Cái gì Đường Án Trác thích, hắn đều mua hết.
Vậy là cuối cùng, hai người và ba con chó dắt díu nhau về nhà.
“Vừa hay, sáng sớm anh dắt một con, chú Ưng dắt một con, chú Vinh dắt một con.”
“Em sắp xếp cũng chu đáo ghê đấy. Nhưng cũng tốt, hai ông già ở nhà suốt cũng chán, dắt chó đi dạo vận động hít thở tí không khí.”
Có ba con chó trong nhà thì đúng là náo loạn như có ba đứa con nít, nếu không muốn nói là hơn.
Lương Tăng đến chơi, vừa vào cửa đã hết hồn: “Trời ạ, hai người nuôi chó hồi nào đấy? Mà nuôi hẳn ba con?”
“Vài hôm trước vừa rước về, Án Trác thích.”
Ngụy Tắc Văn chỉ từng con cho anh xem: “Bánh trứng, Cục Than, Oreo.”
Lương Tăng chết lặng: “…Anh bảo con samoyed trắng toát này là Cục Than á?”
“Ờ.”
“Con vàng thì tên Oreo, con trắng đen thì gọi là Bánh trứng???”
Biểu cảm của Lương Tăng từ ngơ ngác chuyển sang nghi hoặc, rồi cuối cùng là ba chữ to tướng hiện trên mặt: “Hai người bị khùng à?”
Ngụy Tắc Văn vẫn thản nhiên: “Ờ, thì sao?”
“Không sao, tên không vấn đề, có vấn đề là hai người đó.”
Ngụy Tắc Văn cười khổ kể lại chuyện đặt tên. Ban đầu, con golden gọi là Bánh trứng, chó chăn cừu à Oreo, Samoyed thì chưa đặt.
Nhưng vài hôm sau phát hiện hai con này cứ gọi ngược tên mới chịu chạy tới, thế là đành đổi tên theo thói quen, còn Samoyed thì ngược đời nên đặt luôn là Cục Than cho đủ bộ tương phản.
Lương Tăng chậc lưỡi: “Hai người đúng là biết tự tạo trò vui ghê.”
Ngụy Tắc Văn nhìn người phía sau Lương Tăng, đoán được hôm nay anh đến không chỉ để tán gẫu.
“Lại có chuyện gì cần tôi giúp à?”
“Cái gì mà lại, đã bao lâu rồi tôi không phiền anh nữa? Hôm nay tới là muốn báo tin cha của Phó Bách Cường bị bắt rồi. Không chỉ ông ta, mà cả tổ chức của ông ta cũng bị tóm sạch.”
“…Tam giác Vàng không phải vẫn thả cho họ hoành hành sao?”
“Thì đúng, nhưng lần này chúng dại dột mở rộng sang Anh, bị tóm ngay bên đó. Lần này, trừ mấy tên cấp thấp, còn lại đều tử hình.”
Nhắc đến vụ án cũ, cả hai không khỏi thở dài. Năm tháng trôi qua, từng tưởng như chuyện đã lùi xa, mà giờ nghe lại vẫn thấy nặng lòng.
Đang nói chuyện, Lương Tăng đột nhiên hít sâu một cái, tay vô thức ôm lấy thắt lưng. Anh bị đau lưng lâu rồi, ngồi lâu một chút là khó chịu.
Chưa kịp nhúc nhích, cậu cảnh sát trẻ đi theo đã cúi xuống xoa lưng cho anh.
Ngụy Tắc Văn vẫn tưởng cậu là lính mới đi theo Lương Tăng. Cho đến khi thấy động tác tự nhiên và gương mặt bình thản của Lương Tăng như đã quen thuộc vô số lần.
Ngụy Tắc Văn là người hiểu rõ Lương Tăng.
Trước nay anh ta không bao giờ để cấp dưới đụng vào người mình.
Liếc thấy bảng tên trên ngực áo người kia, Minh Tuyển.
“Lương Tăng này…” Ngụy Tắc Văn nửa thật nửa đùa, “Anh không định tìm người yêu à? Gần bốn mươi rồi còn độc thân, tôi thật sự không nghĩ anh có thể đơn độc lâu như thế.”
Vừa dứt lời, Minh Tuyển rõ ràng sững lại, cậu ngước lên nhìn biểu cảm của Lương Tăng.
Ngụy Tắc Văn biết ngay, chuyện này không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Thế nhưng Lương Tăng vẫn thản nhiên, chẳng buồn nhìn Minh Tuyển lấy một cái. Không rõ là không biết hay cố ý tránh né.
“Chính vì gần bốn mươi rồi nên không muốn tìm nữa. Một mình cũng tốt.”
Minh Tuyển cúi đầu, tiếp tục xoa lưng cho anh. Khóe miệng khẽ cụp xuống, rõ ràng là không nghe được câu trả lời mà mình mong.
“Ở lại ăn cơm đi, chiều Án Trác tan ca cũng về.”
“Thôi, tôi đang đi làm nhiệm vụ, tiện đường ghé thăm thôi, phải về cục.”
“Vậy lần sau nhé.”
Ngụy Tắc Văn nói “lần sau” là thật sự sẽ có lần sau, chứ không phải lời khách sáo.
“Được, Minh Tuyển, đi thôi.”
“Vâng, sư phụ, anh đau lưng thì để em lái.”
“Được.”
Lương Tăng ném chìa khóa xe cho Minh Tuyển.
Ngụy Tắc Văn tiễn họ ra tận cửa, nói với theo:
“Gần bốn mươi cũng có thể yêu mà, anh thử nhìn lại xem bên cạnh mình có ai thích hợp không?”
Lương Tăng khoát tay rời đi, Minh Tuyển lúc bước lên xe còn quay đầu nhìn Ngụy Tắc Văn, ánh mắt như cảm kích.
Ngụy Tắc Văn cũng gật đầu lại, rồi quay vào nhà.
Trên xe, Minh Tuyển không nhịn được hỏi: “Sư phụ, anh thích phụ nữ sao?”
Lương Tăng xoay vai hoạt động cho bớt căng: “Không biết.”
Thật ra, ban đầu Lương Tăng rất chắc chắn rằng mình thích phụ nữ, chẳng qua là chưa gặp được người phù hợp mà thôi.
Cho đến một lần nhiều năm trước, anh và Ngụy Tắc Văn cùng ăn cơm, có nói chuyện qua một lần về chủ đề này.
Từ sau lần đó, anh bắt đầu do dự, không còn chắc chắn bản thân rốt cuộc thích phụ nữ hay đàn ông nữa.
Nhưng mà, ngần ấy năm trôi qua, anh cũng chưa từng thử tìm hiểu ai.
Anh nghĩ, một mình sống cũng tốt. Một người ăn no, cả nhà không đói, sống đến tuổi này rồi, có người bên cạnh hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Huống hồ, nghề của anh, ai biết được ngày nào đó sẽ gặp nguy hiểm.
Nếu thật sự xảy ra chuyện, có người bên cạnh thì chẳng phải lại càng tổn thương người ta hơn sao?
Nghe anh nói vậy, ánh mắt Minh Tuyển sáng lên, quay đầu nhìn anh: “Vậy sư phụ… với đàn ông thì sao…”
“Đèn đỏ!”
Lương Tăng cau mày, quay sang trừng mắt nhìn Minh Tuyển, người sau giật mình đạp phanh gấp, vì lực quán tính nên cả hai người đều chúi về phía trước.
“Xin lỗi sư phụ.”
“Cậu là cảnh sát! Lái xe công! Không nhìn đèn, suýt nữa vượt đèn đỏ? Người khác mà thấy thì nghĩ sao?!”
Minh Tuyển không dám nói thêm câu nào, chỉ liên tục xin lỗi: “Xin lỗi sư phụ, sau này em không dám nữa.”
Nếu là Lương Tăng của năm năm trước, có lẽ giờ phút này đã chửi cho cậu một trận tơi bời. Nhưng giờ anh trầm ổn hơn rồi, chỉ nghiêm giọng nhắc nhở vài câu rồi khoát tay bỏ qua.
“Lần sau chú ý, còn thế nữa thì viết bản kiểm điểm, lên họp đội đọc to cho tôi.”
“Dạ, biết rồi sư phụ…”
Tuy Minh Tuyển không dám hỏi tiếp, nhưng cậu biết, sư phụ cậu không phải là người chắc chắn thích phụ nữ, ít nhất… không phải là kiểu hoàn toàn chối bỏ khả năng khác.
Thật ra, ban đầu Minh Tuyển chỉ ôm tâm lý ngưỡng mộ.
Lương Tăng là đàn anh khóa trên rất giỏi của cậu ở trường cảnh sát. Cũng là người mà các thầy cô thường xuyên nhắc đến như một tấm gương tiêu biểu.
Thế nên từ năm nhất, Minh Tuyển đã luôn ngưỡng mộ cái tên ấy.
Nhưng đến tận năm tốt nghiệp, cậu mới thực sự gặp được Lương Tăng ngoài đời.
Năm đó, Lương Tăng vừa phá thành công một vụ án m* t**, được mời về trường diễn thuyết.
Trên bục giảng, người đàn ông không mặc vest chỉnh tề, mà chỉ khoác chiếc áo da cũ và quần cargo đơn giản, nói chuyện chẳng theo trình tự quy củ nào, thỉnh thoảng còn pha trò, khiến cả giảng đường cười rôm rả.
Nhưng sau mỗi tràng cười, ai cũng hiểu, những gì anh nói đều là thật và đáng suy ngẫm.
Ngay lúc đó, Minh Tuyển đã nghĩ mình nhất định phải vào đội hình sự. Phải làm việc cùng Lương Tăng.
Và rồi cậu thật sự làm được.
Trong hàng chục cảnh sát mới, Lương Tăng liếc mắt một cái đã chọn cậu ra.
“Là cậu à? Sau này đi theo tôi.”
Mãi sau Minh Tuyển mới biết, cậu cũng là thủ khoa chuyên ngành khóa ấy, giống hệt Lương Tăng năm đó.
Từ đó đến giờ, Minh Tuyển luôn gọi anh một tiếng “sư phụ”.
Một tiếng gọi kéo dài suốt nhiều năm, dù sau này cậu đã đủ độc lập để xử lý nhiệm vụ một mình, thì vẫn quen tìm Lương Tăng để xin chỉ dẫn.
Minh Tuyển nhận ra mình đã không còn đơn thuần ngưỡng mộ anh nữa vào một lần nọ.
Hôm đó Lương Tăng bị thương khi đang truy đuổi tội phạm.
Anh bị đánh úp từ sau, trong một con hẻm chật hẹp và khuất nẻo.
Dù tất cả các đội đều có định vị, nhưng phải mất một thời gian dài mới tìm ra được anh.
Tội phạm bị bắt còn Lương Tăng thì toàn thân thương tích, nặng nhất là vết bầm tím từ vai trái chạy dài đến hông phải do bị thanh sắt đập mạnh vào người.
Vết thương bầm tím pha đỏ, loang đầy máu.
Lương Tăng không nhấc nổi cánh tay lên, phải nhờ Minh Tuyển bôi thuốc giúp.
Chính giây phút ấy, tấm lưng rắn chắc, phần eo săn gọn của Lương Tăng đập vào mắt cậu, khiến cậu bừng tỉnh, người đó không còn là sư phụ, mà là người cậu thầm yêu suốt bao năm.
Chỉ là, đến giờ cậu vẫn chưa nói ra.
Đã có biết bao lần suýt buột miệng, cuối cùng vẫn bị lý trí ngăn lại.
Hôm đó sau khi kết thúc nhiệm vụ, Lương Tăng vừa đi ngang qua văn phòng liền nói: “Tối nay liên hoan, thu dọn rồi tan ca đi.”
Cả đội hình sự đã bận rộn hơn một tháng, không được nghỉ lấy một ngày. Áp lực cao, cường độ cao, ăn ngủ không đủ. Giờ tóm được tội phạm, cục trưởng duyệt cho nghỉ ba ngày, còn nói hôm nay ăn mừng đi, dù tốn mười mấy triệu cũng cho hoàn ứng!
Nhân viên phục vụ bê vào hai két bia,
Lương Tăng liên tục mở cả chục chai, quay đầu thấy mọi người đang ngơ ngác nhìn, liền vung tay lớn tiếng: “Hôm nay được uống! Tôi xin phép rồi!”
Vừa nghe xong, mọi người hò reo ầm trời.
Lương Tăng là đội trưởng, trách nhiệm nặng nhất, gồng gánh tinh thần cả đội, cũng là người áp lực nhiều nhất.
Cuối cùng cũng khép án. Hôm nay anh phải uống thật đã, ăn cho thật no.
Minh Tuyển ngồi bên cạnh, nhìn khí thế của anh là biết hôm nay kiểu gì cũng say mềm, nên cậu gần như không uống mấy, âm thầm chuẩn bị làm “người chốt ca”, đưa sư phụ về.
Quả nhiên, Lương Tăng say khướt, chân đứng không vững, ngả cả lên người Minh Tuyển.
“Quá tốt rồi… cuối cùng cũng kết án…”
Miệng anh còn lẩm bẩm vụ án, Minh Tuyển dịu giọng:
“Vâng, sư phụ giỏi nhất.”
Minh Tuyển đặt anh vào ghế phụ, cài dây an toàn, chỉnh gối tựa cổ.
Cậu từng tới nhà của Lương Tăng, nhưng chưa từng vào.
Vác anh đến cửa, cậu hỏi: “Sư phụ, chìa khóa đâu ạ?”
“Trong… túi quần.”
Lương Tăng hơi nghiêng người. Phía sau quần lộ rõ đường viền của chùm chìa khóa.
Minh Tuyển mím môi, tay đưa vào túi sau, lớp vải mỏng đến mức như không tồn tại.
Cậu khẽ hít sâu một hơi, rút chìa khóa ra mở cửa.
Vào nhà, mở đèn.
Nhà rất sạch sẽ, nhưng có thể nhìn ra là lâu rồi không có người ở, chắc hẳn gần đây anh đều ngủ tại đơn vị, sẵn sàng điều động bất cứ lúc nào.
Minh Tuyển đặt chìa khóa lên bàn cạnh cửa, ánh mắt vô thức lướt qua rồi khựng lại.
Trên bàn đặt một khung ảnh.
Trong khung là tấm ảnh chụp đầu tiên giữa cậu và Lương Tăng.
Khi ấy cậu chỉ là một tân binh vừa tốt nghiệp, lần đầu theo đội ra ngoài làm nhiệm vụ, phá được một vụ nhỏ, cười rạng rỡ lộ cả hàm răng trắng bóc.
Còn Lương Tăng đứng cạnh, ngậm điếu thuốc, ánh mắt hơi khinh khỉnh như thể “thằng nhóc này đúng là chưa từng thấy đời”.
Sau đó, Minh Tuyển dù có phá được vụ lớn đến mấy, cũng không còn cười rạng rỡ như lần đó nữa. Cậu muốn giữ hình tượng trầm ổn trước mặt anh.
Nhưng…cậu không ngờ rằng, tấm ảnh duy nhất cậu cười như thế, lại được Lương Tăng đặt trang trọng trong nhà mình.
Cậu ôm Lương Tăng đặt xuống giường.
Sư phụ à… có lẽ anh cũng có chút thích em chăng?
Minh Tuyển cẩn thận cởi áo khoác cho anh, dùng khăn ấm lau người anh qua loa. Lương Tăng đã say bí tỉ, đang khẽ khàng ngáy ngủ.
Minh Tuyển nhìn anh, bỗng cúi đầu xuống, làm một chuyện mà cậu đã muốn làm từ rất lâu nhưng chưa từng dám.
Cậu nghĩ chắc sư phụ sẽ không biết đâu, có lẽ… cậu cũng chỉ có duy nhất một lần cơ hội như vậy mà thôi.
Sau đó Minh Tuyển khép cửa phòng lại, nằm ngủ luôn trên sofa. Cậu sợ nửa đêm Lương Tăng thức dậy đi vệ sinh hoặc sáng tỉnh dậy sẽ khó chịu nên không rời đi, còn định bụng sáng dậy sẽ nấu cho anh một bát canh giải rượu.
Nhưng Lương Tăng không tỉnh lại trong đêm, mà bị mắc tiểu làm tỉnh giấc vào sáng sớm.
Anh lờ mờ mở mắt, phát hiện quần áo trên người đã được cởi ra từ trước, chắc chắn là Minh Tuyển giúp anh thay.
Anh vẫn còn nhớ hôm qua là Minh Tuyển đưa mình về.
Anh mặc áo ngủ vào, ra khỏi phòng đi vệ sinh. Vừa bước ra đã thấy Minh Tuyển ôm gối nằm co ro trên ghế sofa.
Cậu cao gần bằng anh, tuy gầy hơn một chút nhưng nằm kiểu này thì chắc chắn là không thoải mái gì.
Lương Tăng đi tới, nhẹ nhàng gọi cậu dậy.
Làm cảnh sát lâu năm rồi, người ngủ cũng nhạy. Chỉ cần một chút động tĩnh là tỉnh ngay.
Minh Tuyển mở mắt thấy anh, lập tức bật dậy.
“Vào trong ngủ tiếp đi.”
“Không sao đâu sư phụ, em dậy rồi.”
“Bảo vào thì vào. Mới sáu giờ.”
“Thế còn anh thì sao?”
“Không cần lo cho tôi.”
Minh Tuyển vẫn còn do dự, bị Lương Tăng đạp cho một cái, rồi thấy anh cầm điếu thuốc lên châm lửa liền không dám nói thêm, lặng lẽ trở vào phòng.
Minh Tuyển nằm xuống giường Lương Tăng, ngay ngắn, không dám động đậy. Nhưng cậu cũng không ngủ thêm được, mùi hương quen thuộc còn vương lại trên gối khiến cậu lưu luyến không thôi.
Lương Tăng ngồi trên sofa, rít xong một điếu thuốc, cúi xuống nhặt một mảnh giấy rơi kẹt giữa khe ghế.
Anh tưởng là rác, định vứt đi, ai ngờ lại là một tấm ảnh thẻ đã cũ và ố vàng, là ảnh của anh nhiều năm trước.
Anh nhìn về phía phòng ngủ. Anh biết rõ, tấm ảnh này là rơi ra từ người Minh Tuyển.
Anh cũng biết, Minh Tuyển thích mình. Anh là người vô tâm, nhưng đâu có ngốc.
Ánh mắt anh lại liếc về phía khung ảnh hai người đặt trong nhà, khẽ thở dài, rồi châm thêm điếu nữa.
Sau đó anh đi vệ sinh, rồi tắm rửa.
Thật ra, anh vẫn nghĩ mình gần bốn mươi rồi, nửa người đã chôn dưới đất, còn nghĩ ngợi mấy chuyện này làm gì.
Minh Tuyển còn trẻ, xứng đáng có những lựa chọn tốt hơn.
Nhưng hiện tại, anh có chút dao động rồi.
Đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ, Lương Tăng lặng lẽ quan sát.
Thật ra anh nhìn chẳng giống người sắp bốn mươi, ngược lại, vẫn như mới ba mấy. Chỉ là khí chất trầm ổn đã được mài giũa qua bao năm tháng khiến người ta dễ lầm tưởng.
“Không ngủ được à?”
“Dạ.”
“Nằm trên giường tôi mà không ngủ được?”
Minh Tuyển gật đầu, thản nhiên thừa nhận.
Lương Tăng im lặng.
Anh ngồi xuống mép giường, châm một điếu thuốc. Minh Tuyển không hút thuốc, là nam cảnh sát duy nhất trong đội không hề động đến.
Cậu chỉ lặng lẽ ngồi sau lưng anh, không nói gì. Cậu cảm thấy hình ảnh sư phụ hút thuốc đẹp vô cùng.
Hút xong, anh quay đầu lại, thấy Minh Tuyển từ lúc nào đã ngồi dậy tựa vào giường.
Anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn. Ba điếu liên tục, thêm cả đêm qua uống rượu, giọng anh đã khản đặc.
“Chúng ta thử xem sao?”
Minh Tuyển ngớ người: “Dạ?”
“Đồ đầu đất.” Lương Tăng mắng, rồi đè đầu cậu xuống mà hôn. Hóa ra… hôn đàn ông cũng chẳng tệ lắm.
Lần đầu tiên của họ rất hỗn loạn. Không ai có kinh nghiệm, chỉ biết dựa vào bản năng, lộn xộn từ đầu đến cuối.
Căn phòng bị phá banh, lật tung cả ra. Vừa đau, vừa sung sướng.
…
Sau khi xong việc, Lương Tăng dựa vào đầu giường. “Minh Tuyển, em nhỏ hơn tôi quá nhiều.”
Minh Tuyển còn đang ngơ ngác, “Không mà, em thấp hơn anh có một cm…”
Lương Tăng nghẹn lời, giơ tay tát cậu một cái.
“Ông đây nói về tuổi!”
“À, dạ… không sao đâu, em không ngại.”
“Em dám ngại?!”
“Em không dám.”
Minh Tuyển nhìn trân trân lên trần nhà.
“Sư phụ… thế này là tụi mình đang quen nhau à?”
“Không thì sao? Em ngu à?”
“……”
Minh Tuyển hơi tủi thân. “Sư phụ, anh đừng hung dữ với em được không…”
“……Được.”
Chuyện của Lương Tăng và Minh Tuyển, cả đội cảnh sát không ai hay biết.
Nhưng làm sao qua nổi mắt Ngụy Tắc Văn?
Lần sau gặp lại là bốn người.
“Lương Tăng, mời ông ăn cơm mà cũng dẫn theo đồ đệ nhỏ này nữa hả?”
“Thì sao?Giám đốc nhà ông tiếc cái đũa cái bát chắc?”
Ngụy Tắc Văn bật cười: “Đừng giả ngốc, chắc ông với cậu nhóc này đang quen nhau chứ gì? Tôi đã nói rồi mà, yêu đàn ông có sao đâu?”
“Ông đúng là nhạy thật, chuyện gì cũng không qua nổi mắt ông.”
Bị phát hiện, Lương Tăng cũng không giấu giếm, kéo Minh Tuyển lại gần mình.
Lúc này, đến lượt Minh Tuyển ngượng ngùng cúi đầu.
“Sư phụ…”
“Ngồi đi.”
Bữa cơm hôm đó do Ngụy Tắc Văn mời, vì lần trước đã hẹn là “để hôm khác gặp lại”.
Không khí thoải mái, ấm áp. Bạn bè ở bên nhau, chẳng cần giữ kẽ gì.
Bạn bè của Ngụy Tắc Văn không nhiều, nhưng đều là người thân tín. Trước kia trong nhóm chỉ còn mỗi Lương Tăng là độc thân, giờ ngay cả anh cũng thoát kiếp ế rồi.
“Haiz, tôi thấy mình như một ông bố già, cuối cùng cũng trông mong ông chịu yêu đương một lần.”
“Xùy, bớt chiếm hời của tôi đi.”
“Nói nghiêm túc đó, tôi mừng thay cho ông. Trước còn bảo ông già rồi chẳng ai chăm.”
“Tôi chạy nhảy còn khỏe, cần gì ai chăm? Với lại tôi với ông cũng lớn tuổi ngang nhau, nửa cân nửa lạng.”
Ngụy Tắc Văn khựng lại, lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy có chút tổn thương vì tuổi tác.
Nhưng thế thì sao? Tuổi tác lớn không ảnh hưởng đến thể lực. Mấy năm nay tập gym đâu phải uổng phí.
Chỉ là khi về nhà, hắn vẫn ghé tai hỏi Đường Án Trác: “Cưng ơi, em có thấy anh giờ yếu hơn trước không?”
“Không mà.” Vẫn đủ sức khiến em khóc đến khản giọng.
“Vậy thì tốt, tốt lắm.” Cuối cùng Ngụy Tắc Văn cũng yên lòng.
“Chồng ơi, hôm kia là kỷ niệm bảy năm cưới của tụi mình rồi đó.”
“Ừ, em muốn mình kỷ niệm thế nào?”
“Em cũng không biết nữa, không có ý tưởng gì đặc biệt, thật ra chỉ cần được ở bên anh là thấy đủ rồi.”
Gần đây công việc của cậu rất bận, tính ra hai ba năm trở lại đây, rất hiếm khi có cả một ngày trọn vẹn bên nhau.
Tuy điều đó không hề ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai người, nhưng trong lòng vẫn có chút áy náy, vì trước kia, Ngụy Tắc Văn luôn đặt cậu là ưu tiên hàng đầu.
“Không sao đâu, tính chất công việc của tụi mình khác mà. Em là bác sĩ, đâu thể muốn làm thì làm, muốn nghỉ thì nghỉ. Anh lại đâu phải con nít, sao mà giận em vì mấy chuyện này được?”
“Chồng em đúng là tốt nhất.”
Đường Án Trác rúc vào lòng hắn, giọng mềm như bông
“Bảy năm rồi đó, nhanh thật… Hồi mới đến với anh, em còn không dám mơ đến một ngày như hôm nay.”
Khi ấy, hai người cách biệt một trời một vực, Đường Án Trác từng nghĩ chỉ cần bên nhau được một hai năm đã là phúc phần lắm rồi, nào ngờ lại có thể cùng nhau kết hôn, cùng nhau vượt qua bao năm tháng, gắn bó keo sơn đến tận bây giờ.
Ngụy Tắc Văn giống hệt với người cha Ngụy Chính Thanh — từ ngày sống chung tới nay, chưa từng có một lần cãi vã, việc gì cũng bàn bạc, việc gì cũng nhường nhịn, hiểu ý nhau từng chút một.
Chớ nói là giận dỗi qua đêm, ngay cả nổi nóng cãi nhau cũng chưa từng có.
Hơn hai ngàn ngày đêm, họ vẫn có thể nói với nhau không hết chuyện, làm cùng nhau không hết việc,
cảm giác mới mẻ dường như chưa từng phai nhạt.
“Chúng ta sẽ còn rất nhiều lần bảy năm nữa, đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Chúng ta sẽ mãi mãi như thế này, đúng không anh?”
“Đương nhiên rồi.” Ngụy Tắc Văn hôn lên trán cậu, nhẹ nhàng nói:
“Em mãi là cục cưng của anh — bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm…”
“Làm gì có bảy mươi năm được nữa?” Đường Án Trác bật cười.
“Sao lại không? Kiếp sau, kiếp sau nữa, tụi mình vẫn sẽ hạnh phúc như thế.”
