“Không sao, có tôi đây rồi.”
Ánh mắt Ngụy Tắc Văn sâu lắng, Đường Án Trác bất giác chìm đắm vào ánh mắt ấy, chẳng rõ tại sao đáy lòng như được ngâm trong làn nước êm dịu ấm áp, cuối cùng giúp cậu cảm thấy kiên định.
Bả vai căng thẳng thoáng thả lỏng, cậu khẽ thở dài.
“Ngài Ngụy, em không nên thuộc về nơi đó.”
Bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ, ngón tay Ngụy Tắc Văn dài hơn tay cậu nhiều, đem lại cảm giác cực kỳ đáng tin, làm cho người ta thấy yên tâm.
“Em không thuộc về nơi đó, nhưng nơi đó nên thuộc về em. Đường Án Trác, thứ em muốn đều có thể, cũng nên thuộc về em.”
Chưa từng có ai nói với Đường Án Trác những lời như vậy, khiến cậu cảm thấy mình là người tốt nhất trên đời.
Chưa từng có một ai. Ngụy Tắc Văn là người đầu tiên.
Ngài Ngụy tốt bụng thật đó.
Đường Án Trác cẩn thận ngẫm nghĩ lời hắn nói, sau đó khẽ gật đầu.
“Vậy em đồng ý chứ?”
Không muốn gây áp lực quá lớn cho cậu, Ngụy Tắc Văn vội bổ sung: “Tuy rằng thủ tục đều đã xong xuôi nhưng dù sao em mới là người đi học, mọi chuyện đều nghe em.”
“Nếu như chuyển trường, em sẽ không thể thường xuyên về nơi này, xa quá.”
“Lo lắng cho mẹ em sao?”
Đường Án Trác gật đầu rồi lại lắc đầu, cậu không quá lo lắng cho Lữ Quyên, cậu không ở đây thì Lữ Quyên cũng chẳng chết đói được.
Chỉ là cậu cảm thấy mình không có nơi để đi.
Ngụy Tắc Văn hiểu thấu suy nghĩ của cậu, “Ở lại nhà tôi, tôi sẽ cho người thu dọn một căn phòng cho em.”
“Hả? Thế… thế thì quá phiền phức cho ngài, người nhà ngài có phản đối không ạ?”
“Trong nhà chỉ có tôi và chú Ưng, cả tài xế em gặp ngày đó nữa. Cậu ấy là cháu trai của chú Ưng, tên là A Thành, không có ai phản đối đâu.”
Ngụy Tắc Văn tốt với cậu quá, tốt tới mức Đường Án Trác cảm thấy cả đời này mình chẳng thể nào trả nổi, cậu không biết mình có thể gánh vác được lòng tốt như vậy hay không.
Ai mà không muốn có một cuộc sống tốt hơn cơ chứ? Nhưng cậu đã quen với nghèo khổ, chưa từng tiếp xúc với những thứ mới mẻ, thế nên nhất thời cậu rất do dự.
“Không sao, em có thể tới xem thử, tôi xin nghỉ bên này cho em, không thích ứng thì trở về, thích ứng thì ở lại, được không?”
“Được ạ.”
Ngụy Tắc Văn nói đến mức này, Đường Án Trác còn dây dưa từ chối thì lại có vẻ làm kiêu.
Cậu trịnh trọng nói “Cảm ơn” với Ngụy Tắc Văn.
“Không cần khách sáo với tôi, em nói với ông chủ cửa hàng trước một tiếng, chờ xem xử lý xong chuyện bên này tôi sẽ mang em đi.”
“Dạ!” Ngoại trừ dùng sức gật đầu, Đường Án Trác không biết biểu hiện thế nào mới càng thích hợp.
Ngụy Tắc Văn nhìn dáng vẻ của cậu như gà con mổ thóc, bèn đùa, “Không lo tôi lừa em sao?”
Đường Án Trác tròn mắt chần chờ vài giây, sau đó mới khẳng định, “Không đâu, ngài sẽ không gạt em, chỉ là ngài Ngụy ơi, em cảm thấy ngài cho em nhiều quá, em không thể trả nổi.”
Con ngươi đen láy lóe lên vẻ chân thành, c** nh* tuổi hơn Ngụy Tắc Văn nhiều, thế cho nên khi Ngụy Tắc Văn nhìn cậu trong lòng luôn bất giác sinh ra cảm giác trìu mến.
“Không sao, từ từ rồi trả.”
Đường Án Trác nhỏ giọng thở dài, rũ đầu nhìn chằm chằm chân của mình. Ngụy Tắc Văn nhìn gáy cậu, hắn đâu có cần Đường Án Trác hoàn trả cái gì, chỉ là để trấn an lòng ngoan cường tự trọng của cậu mà thôi.
Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác tới cửa hàng, Đường Án Trác đứng ở cửa nhìn xe rời đi mới bước vào, Ngô Quảng Vinh đang vắt chéo chân ngồi trong quầy thu ngân.
Áo thun ‘cụ già’ phối với quần đùi rộng rãi là kiểu thời trang bất biến của chú mỗi ngày.
“Nhóc Trác tới rồi hả!”
“Cháu tới rồi chú Vinh.”
Đường Án Trác buông cặp, Ngô Quảng Vinh nhường vị trí trong quầy thu ngân cho cậu ngồi.
Cách một cái quầy, Đường Án Trác lựa chọn câu từ rồi nói, “Chú Vinh, sau này có lẽ cháu không thể tới trông cửa hàng nữa.”
Chú Vinh chớp mắt khẽ cười, có đôi khi chú cười tươi lên khóe miệng lại hạ xuống phía dưới, Đường Án Trác nhìn lâu rồi mà cũng không biết sao chú có thể làm được như vậy.
“Chuyện là thế nào?”
“Ngài Ngụy làm thủ tục chuyển trường cho cháu, xa bên này lắm, cháu không thể thường xuyên trở về.”
Ngô Quảng Vinh khẽ sờ tóc cậu, trong ánh mắt lộ ra vẻ từ ái và vui mừng, chú thực sự vui thay cho đứa nhỏ này.
“Đây là chuyện tốt, nên đi nhóc Trác ạ, khi nào trở về nhớ tới thăm chú là được, cháu không cần lo lắng về chỗ chú đâu.”
“Vâng! Cảm ơn chú!”
Chuyện ở cửa hàng của Ngô Quảng Vinh giải quyết rất thuận lợi, chờ chú đi rồi, Đường Án Trác chống cằm suy nghĩ không biết nên nói thế nào với Lữ Quyên.
Cậu không muốn để lộ sự tồn tại của Ngụy Tắc Văn, bởi vì không cần nghi ngờ, Lữ Quyên chắc chắn sẽ quấn lấy cậu để tìm Ngụy Tắc Văn đòi tiền.
Cậu thậm chí không định dùng tiền trong thẻ của Ngụy Tắc Văn cho mình, càng không thể để Lữ Quyên đi đòi tiền.
Ngụy Tắc Văn bằng lòng cho cậu, đó là lòng thiện lương của hắn, nhưng cậu không thể thật sự yên tâm thoải mái mà tiếp nhận chuyện này.
Tối hôm nay người tới mua đồ khá đông, đến lúc đóng cửa Đường Án Trác mới làm xong bài tập. Cậu thu dọn cặp sách, chậm rì rì về nhà, trên đường cậu vẫn mãi suy tư lý do thoái thác khi đối mặt với Lữ Quyên.
Đẩy cửa ra, xộc vào mũi vẫn là mùi sền sệt khó ngửi.
Đường Án Trác biết Lữ Quyên chưa ngủ, cậu kéo cửa sổ, nhỏ giọng nói, “Lần sau nhớ mở cửa sổ ra cho thoáng khí dễ chịu.”
Cậu bước đi trong bóng tối, giẫm trúng một thứ gì đó mềm mại, cầm lên mới biết đó là q**n l*t của Lữ Quyên.
Đường Án Trác thiếu chút nữa trợn trắng mắt, vội ném q**n l*t vào chậu.
“Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói, con biết mẹ chưa ngủ.”
Không biết bao lâu rồi cậu không gọi tiếng “Mẹ” này, thế cho nên tấm lưng gầy của Lữ Quyên chợt căng cứng, sau đó cô thong thả xoay người, hệt như là máy móc với bánh răng và xích đều đã rỉ sắt.
“Nói đi.” Giọng Lữ Quyên nghèn nghẹn, nói một lời thì phải nuốt nước miếng mấy lần.
“Có người bằng lòng giúp đỡ con, cho con chuyển trường, mấy ngày nữa hẳn là con sẽ không trở về.”
Cậu lựa chọn mấy từ mơ hồ như “Có người”, quả nhiên Lữ Quyên cũng chú ý hai chữ này.
“Có người? Người nào?”
“Người tốt.” Đường Án Trác nằm thẳng trên giường, vẫn không nhúc nhích đưa ra lời giải thích đại khái nhất.
Cậu nghe thấy Lữ Quyên hừ khẽ, “Sao hả? Bám được vào người giàu rồi?”
“Mẹ đừng nói bừa.”
“Ha… có cái gì mà không dám thừa nhận chứ? Mẹ mày đều là cái đức hạnh này, bám lấy một kẻ giàu có thì sao đâu? Giống bọn họ nói ấy, đ* th** thì có thể sinh được đứa con gì.”
“Nhưng mẹ khuyên mày, bây giờ mày trẻ tuổi xinh đẹp có vốn liếng, về sau nhiều tuổi rồi, người ta chưa chắc…”
“Ngài ấy không phải loại người này! Con cũng không giống mẹ!”
Đường Án Trác ngắt mấy câu khó nghe của Lữ Quyên, cậu có thể chịu đựng Lữ Quyên vũ nhục mình, nhưng không thể chịu được khi nghe Ngụy Tắc Văn bị bôi nhọ.
“Ờ, rồi rồi rồi, có thể bảo hắn cho mẹ ít tiền tiêu không.”
Quả nhiên.
Đường Án Trác bực bội dùng chăn che kín đầu, “Không có chuyện đó đâu, mẹ đừng mơ tưởng làm gì.”
“Thằng nhóc vô lương tâm.”
Ván giường vang tiếng kẽo kẹt, Lữ Quyên xoay người đưa lưng về phía cậu, cô tỏ vẻ chẳng sao cả đối với chuyện không chiếm được tiền.
Trong phòng chìm vào tĩnh lặng, Đường Án Trác cho rằng Lữ Quyên ngủ rồi, nhưng cậu không biết thực ra cô đang quay vào tường khóc thầm.
Khóc không có thanh âm.
Cô thừa nhận, cô không muốn phải đi đến loại trạng thái này với con trai.
Rõ ràng là hai người thân cận nhất trên đời nhưng lại cách nhau rất xa.
Nhưng cô không có cách nào, cô làm công việc đáng buồn nhất, miễn cưỡng xem như nghề nghiệp, có đôi khi cô cảm thấy mình chỉ còn lại thể xác này, không có máu thịt, không có trái tim.
Cô biết Đường Án Trác học rất giỏi, sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi nơi này, cho nên cô buông những lời khắc nghiệt xua tan đi tình mẫu tử, để Đường Án Trác có thể yên tâm rời đi, cậu sẽ không còn chút nhớ mong nào với người làm mẹ như cô.
Chỉ là sau đó cô phát hiện, sự lạnh nhạt của cô đối với con trai đã từ cố ý cho đến hình thành thói quen.
Cô dần dần chết lặng, biến thành cái xác không hồn, khắp đầu óc chỉ còn chuyện làm sao để lấy lòng khách hàng, không quan tâm, chiếu cố con trai, không có thân tình.
Cho nên Đường Án Trác rời đi cũng tốt, rời xa cô có lẽ cuộc sống của cậu sẽ tốt đẹp hơn.
Đường Án Trác phiền não trong lòng, cậu lấy di động lưu số điện thoại trên danh thiếp mà Ngụy Tắc Văn đưa, sau đó gửi tin nhắn cho hắn.
“Ngài Ngụy, em đã thông báo cho mẹ và ông chủ cửa hàng, ngày mai là cuối tuần, em có thể thu dọn hành lý.”
Khi gửi tin nhắn, màn hình đột nhiên sáng hơn, vì thế Đường Án Trác thấy rõ thời gian, lúc này cậu mới chợt nhận ra mình nhắn tin giữa đêm khuya có thể sẽ quấy rầy Ngụy Tắc Văn nghỉ ngơi.
Nhưng tin nhắn đã gửi rồi chẳng thể thu hồi, cậu muốn xin lỗi lại sợ quấy rầy hắn, nào ngờ cậu nhận được hồi đáp từ Ngụy Tắc Văn rất nhanh.
“Ừ, ngày mai tôi đến đón em, ngủ sớm đi, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, xin lỗi, có phải em làm ồn tới ngài không?”
“Không có, tôi mới tắm xong, vẫn chưa ngủ.”
“Dạ, vậy là tốt rồi, ngày mai gặp, ngài Ngụy.”
“Mai gặp.”
Đường Án Trác không nhắn lại nữa, cậu ôm điện thoại trên ngực.
Cậu không biết cuộc sống sau này sẽ như thế nào, nhưng hẳn là sẽ tốt hơn bây giờ, bởi vì có ngài Ngụy ở bên cạnh cậu.
Có ngài Ngụy ở đây, cậu sẽ cảm thấy kiên định.
