Kim Điện Tiêu Hương - Lệ Tiêu

Chương 339: Trùng phùng



Nửa ngày sau, một đoàn người hùng hậu rời khỏi hành cung Ngọc Hoa, bỏ lại đám cung nhân ở đó còn lâu mới hoàn hồn.

Khoảng cách từ hành cung Ngọc Hoa đến An Kinh còn xa hơn từ An Kinh đến nước La Sát. Lúc Dung Thừa Uyên đến đã mất hơn hai tháng trời xóc nảy, khi về cũng không kém là bao.

Dọc đường đi, tình hình vẫn không ngừng thay đổi. Khi Trương Vi Lễ phụng chỉ rời cung, Vệ Tương vẫn là hoàng hậu, lúc đón Dung Thừa Uyên về, lời gã nói đều là "hoàng hậu nương nương" thế này thế nọ. Mãi đến khi đi qua Giang Nam, họ dừng chân dịch quán, bỗng nghe tin hoàng hậu họ Vệ ngày trước đã đăng cơ, hơn một trăm hoạn quan đang ăn trong sảnh dịch quán đều kinh ngạc đến mức im lặng như tờ.

Thật ra không chỉ họ ngạc nhiên, ngay cả Vệ Tương cũng không ngờ việc này lại thành công, mà còn suôn sẻ đến thế.

Nàng vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu việc này không thành thì chính mình sẽ bị triều thần ép chết. Nhưng vì ngai vị tối cao vô thượng kia, đánh cược một lần cũng đáng.

Hơn nữa, sau lưng nàng còn có Vân Nghi.

Vân Nghi thông minh, là người xuất sắc nhất trong số các con của Sở Nguyên Dục, chỉ vì là con gái nên vô duyên với ngôi vị. Nếu Hằng Trạch làm Hoàng đế, người làm tỷ tỷ như Vân Nghi cùng lắm cũng chỉ từ công chúa nhiếp chính thăng lên trưởng công chúa nhiếp chính.

Còn nếu mẫu thân như nàng trở thành nữ hoàng, Vân Nghi cũng sẽ có cơ hội làm nữ hoàng. Nếu nàng thất bại, cũng xem như nàng đã thử sai cho Vân Nghi. Dù nàng bị triều thần ép chết, Hằng Trạch lên ngôi, Vân Nghi dựa vào thân phận "tỷ tỷ của tân đế" cũng sẽ không đến nỗi mất mạng cùng nàng, sau này giữ thân phận công chúa mà sống hết quãng đời còn lại là được.

Tất cả những điều này khiến Vệ Tương quyết tâm liều mạng. Còn đối với các triều thần, sau vài ngày kinh ngạc và phẫn nộ, họ dần bình tĩnh lại, rồi nhận ra việc này dường như không phải là chuyện xấu.

Trước hết, những lời Vệ Tương nói hôm đó ở Tử Thần Điện tuy có vẻ nhằm tô vẽ cho bản thân, nhưng đều là sự thật. Đại Yển vừa trải qua biến loạn, tân quân lúc này cần phải là người có khả năng trấn giữ cục diện. Mấy hoàng tử của tiên đế đều còn nhỏ tuổi hoặc tư chất bình thường, e khó gánh vác trọng trách.

Thứ hai, các huynh đệ của tiên đế chỉ còn hai người được coi là có mưu lược, một là Túc vương, hai là Cảnh vương.

Nhưng sau trận chiến vừa rồi, Túc vương đã bị Sở Hằng Nghi g**t ch*t, Cảnh vương bị thương nặng trên chiến trường, hiện đang dưỡng bệnh ở đất phong, nghe nói uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm.

Hiện tại đại cục mới định, nếu tân quân lên ngôi chưa được bao lâu đã băng hà, chắc chắn lại gây ra biến động, không có lợi cho việc củng cố giang sơn.

Ngoài ra, Vệ Tương còn nói rõ: "Hai con của bổn cung và mấy hoàng tử con của thứ phi trong hậu cung đều là huyết mạch của tiên đế. Cho dù bổn cung tạm thời giữ ngai vị đế vương, khi bổn cung qua đời, hoàng vị chẳng phải vẫn là do hậu nhân của tiên đế ngồi vào sao? Các vị đại nhân không cần lo lắng bổn cung khi nắm đại quyền sẽ không giữ lễ nghi. Nước La Sát láng giềng là một ví dụ. La Sát đã có nữ hoàng đăng cơ từ lâu. Nếu nữ hoàng là công chúa hoàng gia, thì không sao; nhưng cũng có mấy người như nữ hoàng La Sát hiện tại, vốn là con dâu hoàng gia. Công chúa nhiếp chính đã từng sang La Sát thăm dò. Thứ nhất, nếu kế vị với thân phận này, họ phải đã có sẵn huyết mạch Hoàng gia; thứ hai, nếu sau khi kế vị mà sinh thêm con cái thì cũng chỉ được tính là con riêng, hoàng đế có thể ban tiền, ban tước vị, nhưng hoàng tộc không công nhận, chắc chắn không có khả năng kế vị. Cứ như vậy, hoàng vị của nước La Sát cũng đã truyền được hơn trăm năm một cách yên ổn. Hiện nay nước giàu dân mạnh, chưa kể Diệp Phu Đa Cơ Á còn mở mang bờ cõi, đã được tôn là đại đế. Các vị đại nhân đều là người học rộng tài cao, xin hãy tạm gác lễ nghi phép tắc sang một bên, chỉ cần nghĩ xem việc này có gì không tốt cho đất nước không?"

Những lời này chân thành, lại có ví dụ từ nước La Sát cường thịnh tương đương, đương nhiên có sức thuyết phục. Hơn nữa, ngay cả không nhắc đến nước La Sát, trường hợp của Võ Tắc Thiên thời nhà Đường cũng gần giống với những gì Vệ Tương nói, hoàng đế băng hà, hoàng hậu đăng cơ. Sau khi nàng qua đời, lại là con trai do nàng và tiên đế sinh ra ngồi lên ngai vàng. Đại Đường vẫn là Đại Đường. Tương truyền Võ Tắc Thiên có vô số nam sủng, nhưng huyết mạch hoàng thất không bị vấy bẩn, nên nam sủng cũng không đáng nhắc đến.

Những điều kiện này đã tạo cho Vệ Tương thiên thời địa lợi, nàng lại còn có "nhân hòa" độc đáo.

Đào tướng quân nắm giữ binh quyền vì con gái mình mà đứng về phía nàng. Trong tay Vân Nghi lại còn nắm giữ gần mười vạn quân lính.

Theo lời Vân Nghi tự nói, khi Vân Nghi rời La Sát chỉ mang theo chưa đến năm vạn người, số còn lại là những người quy hàng sau khi chiến đấu. Con số này còn chưa bao gồm những binh sĩ vốn thuộc triều đình nên sau khi quy hàng đã nghe theo sự sắp xếp của Đào tướng quân. Nếu tính cả phần này, số người từng kề vai chiến đấu với Vân Nghi phải hơn hai mươi vạn.

Những người này dĩ nhiên không phải ai cũng trung thành với Vân Nghi, nhưng nếu phải chọn giữa Vân Nghi và các hoàng tử hay phiên vương khác, công chúa nhiếp chính từng cùng họ chịu sương gió, lại không hề bạc đãi tiền thưởng sau chiến tranh này, họ đương nhiên có nhiều tình nghĩa hơn.

Với hậu thuẫn vững chắc này, những ngày qua Vân Nghi luôn tự tin trong các buổi triều nghị.

Khi quần thần tranh cãi về việc hoàng hậu có thể lên ngôi hay không, thật ra Vân Nghi không nói nhiều, chỉ im lặng ở bên cạnh Vệ Tương lắng nghe, đôi khi còn bóc một quả quýt cho mẫu hậu Vệ Tương bớt khô miệng. Vân Nghi không khác gì tiểu công chúa thông minh ngoan ngoãn ngày trước.

Cho đến một hôm, một quan viên Lại Bộ trong lúc tranh chấp đã bực tức lớn tiếng rằng "Hoàng hậu lòng lang dạ sói, các vị đồng liêu nên nhanh chóng dứt khoát". Vân Nghi khựng lại khi đang bóc quýt, nghiêm túc nhìn quan viên Lại bộ đó hai cái, nhưng lúc đó cũng không nói gì.

Có điều buổi chiều, sau khi triều nghị tan, quan viên Lại Bộ kia trên đường về nhà đã bị người ta trùm bao bố đánh. Vân Nghi làm việc này không hề giấu giếm, đích thân nàng cưỡi ngựa dẫn người làm ngay giữa phố chợ. Ngay tại chỗ đã có người nhận ra nàng là công chúa nhiếp chính.

Vì thế, trong buổi thượng triều ngày hôm sau, những lời chỉ trích nhằm vào Vân Nghi đã tạm thời lấn át cả cuộc tranh cãi về hoàng vị.

Vân Nghi vẫn an tọa bên cạnh Vệ Tương, bỏ một miếng quýt vào miệng, vừa nhai vừa nói: "Đúng, người là ta bắt đấy. Hắn ta muốn giết mẫu hậu ta, lẽ nào ta lại khoanh tay đứng nhìn? Giờ thì xác hắn đã lạnh rồi, nếu còn có kẻ nào không sợ chết như hắn, vừa hay chôn cùng."

Lời này khiến quần thần kinh hãi, bây giờ mọi người mới chợt nhận ra việc vị công chúa đã trải qua một trận chiến trường này có địa vị như thế nào.

Giống như một thanh binh khí do danh tướng rèn đã được mài sắc và thấy máu, nàng không chỉ là một vật trang trí đẹp đẽ nữa.

Điều này cũng khiến triều thần nhanh chóng bình tĩnh lại, nghiêm túc cân nhắc giữa lợi và hại mà Vệ Tương đưa ra.

Sau đó, một số cựu huân quý ngày trước đột nhiên đứng ra nói đỡ cho Vệ Tương. Không ai biết tại sao những người này lại sẵn lòng giúp nàng, nhưng họ vốn là những danh gia vọng tộc qua nhiều đời, dù bị tiên đế tịch biên tài sản, họ vẫn có mối quan hệ sâu rộng trong triều đình. Lời họ nói dù không quan trọng, nhưng cũng khiến một số người phải nể mặt.

Vì vậy, khi Dung Thừa Uyên bước vào cổng thành An Kinh vào tháng giêng, niềm vui tân đế đăng cơ đã nhạt đi. Bất kể là triều đình hay dân chúng, sau kinh ngạc, tất cả đã chấp nhận sự thật. Dịch bệnh và chiến loạn trước đó cũng đã dẹp yên, Vệ Tương ngồi trên hoàng vị càng vững.

Lúc này chưa qua rằm tháng giêng, vốn dĩ trong cung đã có nhiều lễ mừng. Lại thêm việc tân quân kế vị, sứ thần các nước phiên bang đều mượn dịp năm mới đến triều hạ, Vệ Tương bận rộn không ngơi tay.

Khi Dung Thừa Uyên bước vào Tử Thần Điện, đồng hồ quả lắc ở ngoại điện vừa điểm bảy giờ. Người ra đón hắn rất quen, là Tích Lâm. Nàng khách sáo nói với gã: "Bệ hạ đang gặp sứ thần ở Tuyên Chính Điện, chưởng ấn tạm thời đến qua điện bên ăn sáng đi."

Dung Thừa Uyên cười, chỉ nói: "Không đói, ta đợi ở đây là được."

Tích Lâm nghe vậy lại mời gã ngồi xuống uống trà, gã cũng lắc đầu. Tích Lâm không tiện khuyên nữa, đành để mặc gã.

Dung Thừa Uyên đứng ngoài cửa nội điện, vẻ mặt như nước lặng, nhưng thực ra gã đang thấp thỏm lo âu chờ đợi. Những năm tháng ở bên nhau như một vở kịch bóng mang theo ánh sáng huyền ảo, từng cảnh một lướt qua tâm trí gã.

Gã tự cho mình là người hiểu nàng, nhưng giờ phút này, gã không chắc tại sao nàng lại tìm gã về, lại còn triệu kiến ngay lập tức. Gã càng không đoán được lát nữa nàng sẽ hỏi gã điều gì, vì thế cũng không biết phải trả lời ra sao.

Thời gian từng chút trôi qua, ánh sáng trong điện từ mờ ảo chuyển sang rực rỡ. Chẳng mấy chốc, cung nhân tắt đèn, trong điện hơi tối đi một chút, một khắc sau lại sáng hơn dưới ánh mặt trời đã lên cao.

Dung Thừa Uyên trong lúc ánh sáng chuyển đổi nghĩ thầm: Thôi kệ. Nghĩ nhiều làm gì? Là họa thì không tránh được.

Một hoạn quan từng nắm giữ quyền lực một thời như gã vốn không nên mong ước gì về cái kết tốt đẹp. Nếu chết dưới tay nàng, gã không có gì để oán thán.

Ít nhất nàng còn cho gã gặp lại nàng trước khi chết.

...

Tuyên Chính Điện.

Tuy mỉm cười nói chuyện với các sứ thần, nhưng thật ra tân quân hơi mất tập trung.

Nàng biết Dung Thừa Uyên đã về cung, cũng biết mình hôm nay không rảnh, không biết bao giờ mới có thể gặp Dung Thừa Uyên, chi bằng bảo gã về nghỉ ngơi trước, tránh để gã trong lúc chờ đợi lại suy nghĩ lung tung.

Gã và nàng là cùng một kiểu người. Những người như họ có quá nhiều tâm tư, đều dễ nghĩ bậy. Nếu nàng là Dung Thừa Uyên, lúc này sẽ lo sợ mình, người từng sớm tối ở bên tân quân, giờ trở thành người biết rõ nhất những điều không hay của tân quân ngày trước,sẽ phải chịu kết cục xác không toàn thây.

Xét đến những điều này, nàng biết rõ nên từ từ tính toán, trước hết phải làm Dung Thừa Uyên an tâm rồi mới nói chuyện khác.

Nhưng nàng không đợi được, nàng muốn gặp gã ngay. Còn chuyện làm gã an tâm, nàng sẽ tìm cách khác.

Cứ thế kéo dài đến giữa trưa, các sứ thần cáo lui. Vệ Tương hạ chỉ tối sẽ mở tiệc chiêu đãi họ, bản thân cuối cùng cũng được rảnh rỗi nửa ngày.

Thế là nàng lập tức quay về Tử Thần Điện, bước chân rất vội vã. Vân Nghi ban đầu đi theo, sau đó nhận ra điều gì đó liền dừng lại, cúi người hành lễ: "Mẫu Hoàng, nhi thần đi thăm đại tỷ tỷ, xin cáo lui trước."

"Được." Vệ Tương gật đầu, nhắc nhở Vân Nghi: "Đừng đến tiệc tối muộn, có mẹ đỡ đầu của con đấy."

"Con biết rồi!" Vân Nghi cười đáp, rồi lại khom người hành lễ, sau đó dẫn cung nhân rời đi.

Vệ Tương vừa bước vào cửa Tử Thần Điện, đã thấy Dung Thừa Uyên đang đứng đợi ngoài cửa nội điện.

Nàng khựng lại, gã cũng đã nhìn thấy nàng. Hai người nhìn nhau một thoáng, gã cúi đầu, hành lễ một cách chỉnh tề: "Nô tài Dung Thừa Uyên khấu kiến bệ hạ."

Cái xưng hô này nàng đã nghe hơn một tháng rồi, nhưng từ miệng gã nói ra nàng lại thấy lạ lùng một cách khó hiểu.

Thế là nàng nhíu mày, suy nghĩ kỹ một chút, chợt không nhịn được mà cười.

Bọn họ quá đỗi thân thiết, đôi khi giống như sán lợn trong bụng đối phương, tìm hiểu cảm xúc của nhau không hề khó khăn.

Vì thế nàng cảm nhận rất rõ gã đang vô cùng căng thẳng.

Quả nhiên là suy nghĩ lung tung rồi!

Vệ Tương cười khổ lắc đầu, bước nhanh tới: "Chưởng ấn đi đường vất vả, cực khổ rồi."

Đến gần, nàng muốn đỡ gã, nhưng gã nhận thấy nàng đưa tay ra liền tự đứng dậy, khiến tay nàng dừng ở hư không.

Vệ Tương thầm thở dài, không để ý hắn đang nghĩ gì, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay gã.

Dung Thừa Uyên đang sững sờ, nàng đã kéo gã quay người ra ngoài: "Cuối cùng chàng cũng đến rồi, có một việc quan trọng cần chàng đi cùng ta giải quyết. Vốn muốn xong xuôi trước Tết, nào ngờ giờ này chàng mới tới."

"..." Dung Thừa Uyên nhìn bóng lưng nàng, không nói nên lời, do dự mãi, cuối cùng chỉ đành gác lại nỗi bất an trong lòng, hỏi: "Chuyện gì?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...