Hắn sẽ nhìn ta như thế nào?
Một nô tỳ nhân lúc hắn sơ hở mà chen vào? Hay là một kẻ không biết thân biết phận?
Hắn sẽ cảm thấy có lỗi với Diệp Lam Trân.
Mà sự áy náy ấy… cuối cùng sẽ biến thành chán ghét đối với ta.
Đến khi đó, ta chính là vạn kiếp bất phục.
Cho nên ta phải rời đi.
Rời càng sạch sẽ càng tốt.
Để khi hắn tỉnh lại, có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Chỉ khi hắn không cảm thấy có lỗi với ta, ta mới còn cơ hội lần sau.
Ta không giải thích thêm, hành lễ với Vương Công Toàn rồi sải chân bước về cung Thừa An.
Trở về phòng, ta chỉnh đốn lại một chút, thay lại dáng vẻ của một cung nữ chưởng sự, xác nhận không có sơ suất, mới đến chính điện.
Không ngoài dự liệu, vừa tan triều, ban thưởng như nước chảy đã được đưa đến cung Thừa An.
Quý phi nhìn đống ban thưởng trước mắt, cười đến cong cả mắt.
“Chắc chắn là Hoàng thượng đã xem thơ của ta, hiểu được tâm ý của ta, nên mới quay lại.”
“Ta đã nói rồi, chân tình có thể vượt qua mọi thứ. Trong lòng hắn vẫn có ta, chỉ là nhất thời bị ả tiện nhân kia làm mờ mắt.”
Ta bưng trà tiến lên:
“Nương nương nói phải. Nếu trong lòng Hoàng thượng không có người, sao lại ban thưởng nhiều như vậy?”
“Thẩm thị ở ngoài cung lâu như vậy, Hoàng thượng từng ban cho nàng ta nửa điểm danh phận chưa?”
Quý phi nghe vậy, ánh mắt càng sáng, gật đầu liên tục:
“Đúng vậy! Nàng ta là thứ gì, cũng dám so với bổn cung?”
Nàng cài trâm lên tóc, soi gương trái phải, càng nhìn càng hài lòng.
“Các ngươi xem, bổn cung cài cây trâm này có đẹp không?”
Ta cười:
“Đẹp vô cùng. Dung mạo nương nương khuynh thành, cây trâm được nương nương cài, chính là phúc của nó.”
Ta và Thôi ma ma liếc nhìn nhau, bà cũng tiến lên phụ họa:
“Lão nô ở trong cung mấy chục năm, chưa từng thấy viên bảo thạch hồng nào đẹp đến vậy. Hoàng thượng có được vật tốt, người đầu tiên nghĩ đến là nương nương. Tấm lòng này, khắp kinh thành ai sánh được?”
Quý phi được chúng ta hai bên dỗ dành, vui đến không khép nổi miệng, bao u ám mấy ngày qua quét sạch không còn.
Ta thuận thế nói:
“Nương nương, tháng sau là sinh thần của người, không bằng nhân cơ hội này hòa giải với Hoàng thượng.”
Thôi ma ma lập tức tiếp lời:
“Thanh Đường nói rất đúng. Sinh thần những năm trước, nương nương đều làm giản đơn, năm nay sao không tổ chức lớn một chút? Cũng để cho những kẻ không có mắt kia nhìn rõ, ai mới là người trong lòng Hoàng thượng.”
Vừa dứt lời, Quý phi liền gật đầu:
“Được! Bổn cung muốn làm lớn! Mời hết tông phụ, quý nữ đến đây, để bọn tiện nhân kia biết, hậu cung rốt cuộc ai làm chủ!”
…
Đêm đó, Bùi Hồng Nghị cuối cùng cũng đến cung Thừa An.
Người còn chưa vào, Quý phi đã lao tới, mắt lập tức đỏ lên.
“Đồ không có lương tâm, chàng còn biết đến…”
Bùi Hồng Nghị cúi đầu nhìn nàng, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng:
“Được rồi, vào trong rồi nói.”
Chỉ một câu ấy, nước mắt nàng đã rơi xuống.
Nàng vừa sụt sịt vừa kéo hắn ngồi xuống nhuyễn tháp, nói không ngừng về những ủy khuất mấy ngày qua, kể mình mỗi đêm đều viết thơ đến khuya.
Ta bưng trà vào, đúng lúc nàng lấy ra xấp thơ từ ngăn kéo, dâng lên như bảo vật:
“Chàng xem, đây đều là ta viết cho chàng. Bài này viết vào Trung thu, bài này viết vào ngày mưa…”
Nàng mở từng tờ, bày kín cả bàn, như đang khoe thứ quý giá lắm.
Bùi Hồng Nghị nhìn qua một cái, tiện tay cầm một tờ.
“Viết không tệ.”
Quý phi cười rạng rỡ:
“Thật sao? Vậy ta ngày nào cũng viết cho chàng!”
Hắn không đáp, chỉ đặt thơ xuống, nâng chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt lướt qua ta.
Đêm đó, hắn lưu lại.
Quý phi vui đến mức gần như muốn nhảy lên, tự tay trải giường, đốt hương, thử gối.
Như con bướm bận rộn, bay qua bay lại trong điện.
“Hoàng thượng, tháng sau là sinh thần của thiếp, thiếp muốn làm lớn một lần, được không?”
Nàng vừa giúp hắn cởi ngoại bào, vừa nũng nịu.
Hắn mặc nàng lo liệu, không suy nghĩ liền gật đầu:
“Được.”
“Vậy thiếp tự mình lo, không cho chàng nhúng tay vào! Nhất định cho chàng một bất ngờ lớn!”
Hắn cúi đầu nhìn nàng, đưa tay gõ nhẹ lên mũi nàng:
“Được, tùy nàng.”
Quý phi đỏ mặt, vùi vào lòng hắn:
“Thiếp biết mà… chàng vẫn thương thiếp…”
Ta đứng ngoài màn, thả từng lớp rèm xuống.
Bên trong, nàng thì thầm vài câu, nói rồi lại khóc.
Nhưng người bên cạnh đã xoay người ngủ say, hơi thở đều đặn.
…
Những ngày sau, Quý phi dồn hết tâm sức vào yến tiệc sinh thần.
“Thanh Đường, ngươi nói dùng Thục cẩm hay Vân cẩm may y phục thì đẹp hơn?”
“Nương nương mặc gì cũng đẹp. Nhưng Thục cẩm màu sắc tươi hơn, hợp mặc trong yến tiệc, càng tôn khí sắc của người.”
“Vậy dùng Thục cẩm! May ba bộ, một bộ tiếp khách, một bộ thay giữa tiệc, còn một bộ… chỉ mặc cho Hoàng thượng xem.”
Nàng cho người đem hết đồ tốt trong kho ra, chất đầy bàn.
Chọn tới chọn lui, rồi lại đổi, rồi lại chọn lại.
Thôi ma ma đứng bên cạnh ghi chép, b.út gần như muốn gãy.
“Nương nương, trang sức có cần chọn thêm không?”
“Chọn! Đem hết ra!”
Nàng vung tay hào sảng:
“Bổn cung phải đeo đồ đẹp nhất, để những kẻ kia mở to mắt nhìn, cái gì mới gọi là phong thái mẫu nghi!”
Mười ngày chọn y phục, năm ngày chọn trang sức.
Chỉ riêng kiểu b.úi tóc đã đổi bảy tám lần.
Cung nữ chải đầu bị hành đến run tay.
Rồi đến nơi tổ chức.
Theo quy chế, chỉ Hoàng hậu mới được mở yến tiệc ở chính điện, Quý phi chỉ được ở điện phụ.
Nhưng nàng dứt khoát:
“Làm ở chính điện! Bổn cung muốn cho tất cả thấy, quy củ lễ pháp ở chỗ bổn cung… đều là chuyện nhỏ!”
“Còn chỗ ngồi! Phu nhân Triệu Thân kia, không được đến! Bổn cung nhìn thấy là bực!”
Ta cầm b.út, gạch tên.
“Còn con gái Chu Các lão, lần trước nhìn chằm chằm Hoàng thượng kia, xếp xuống cuối! Cho ngồi gần cửa! Tốt nhất để gió thổi cho méo mặt!”
Ta lại sửa tiếp.
Thôi ma ma đứng bên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
