Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 176
Ông nghĩ chờ Phòng Ngôn chọn xong, xem còn nhà nào thiếu hạ nhân, thì đưa bọn họ qua đó. Ít nhất có thể ăn cơm no, cũng có thể có một nơi ổn định để ở.
Phòng Ngôn khi nhìn thấy những người xanh xao vàng vọt, nhưng thân thể cường tráng này, thì vui mừng không thôi. Đây chẳng phải là những người làm việc mà nàng muốn tìm sao? Trịnh Kiệt Minh nhìn ánh mắt của Phòng Ngôn, cười hỏi: “Ngôn tỷ nhi, xem ra con rất hài lòng?”
Phòng Ngôn gật gật đầu, nói: “Hài lòng, vô cùng hài lòng.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
“Bất quá, ta phải nhắc nhở con, sức ăn của những người này rất lớn, hơn nữa ngôn ngữ cũng có chút không thông.”
Đem một phụ nữ trung niên chỉ biết nói “Xin chào”, “Cảm ơn”, “Tạm biệt” ném ra nước ngoài, bà ta cũng có thể sau mấy tháng nói được vài câu ngoại ngữ lưu loát, cho nên, ngôn ngữ không phải là rào cản, có môi trường chung, bọn họ sẽ học nói rất nhanh.
“Không sao, không sao, không biết nói, thì dạy họ là được.”
Trịnh Kiệt Minh thấy Phòng Ngôn lạc quan như vậy, bèn lắc đầu, quay sang Phòng Nhị Hà nói: “Biểu ca, ta thấy Ngôn tỷ nhi không hiểu chuyện lắm, nhưng huynh thì hiểu mà. Rốt cuộc huynh có cần đám hạ nhân này không?”
Phòng Nhị Hà cười ha hả: “Cứ xem ý của Ngôn tỷ nhi, nếu nó thấy thích hợp thì cứ nhận.”
Phòng Đại Lang thấy Phòng Ngôn lúc thì nhìn người này, lúc lại ngắm người kia, bèn hỏi: “Tiểu muội, muội nghĩ kỹ muốn chọn mấy người chưa?”
Phòng Ngôn nhíu mày, nói: “Muội thấy ai cũng tốt cả. Đúng rồi, biểu thúc, thúc có thể bán cho cháu mấy người ạ?”
Trịnh Kiệt Minh cười nói: “Nói gì đến bán chứ, những người này cũng từng giúp đỡ ta, ta không tốn một đồng nào. Hiện giờ lưu dân ngoài quan ải quá nhiều, biểu thúc cũng chỉ vì muốn tiện đường vào quan ải, mới biến họ thành người hầu của ta. Nếu không, bọn họ đã chẳng vào được đây. Nếu con vừa ý, muốn mấy người biểu thúc cho con mấy người.”
Mắt Phòng Ngôn sáng lấp lánh, hỏi: “Biểu thúc, thúc nói thật sao? Cháu muốn mấy người, thúc liền cho cháu mấy người à?”
Kỳ thực, nàng muốn nhận tất cả!
Trịnh Kiệt Minh nói: “Đương nhiên rồi. Nhà biểu thúc không cần nhiều người như vậy, hơn nữa, nói thật, nếu cứ nuôi mãi, e là chẳng bao lâu nữa sẽ bị họ ăn cho sạt nghiệp mất.”
“Cháu muốn tám người!” Phòng Ngôn nói. Đất hoang ở hậu viện nhà họ còn chưa khai khẩn, lại còn muốn trồng cây. Ruộng đất trong nhà cũng không ít, còn phải đi khai hoang, cứ nhận nhiều người một chút, đến lúc đó cũng không cần thuê người làm thời vụ. Tuy nói họ sẽ không biết trồng trọt kiểu bên này, nhưng cũng có thể dạy dần.
Phòng Nhị Hà kinh ngạc hỏi: “Ngôn tỷ nhi, cần nhiều người như vậy làm gì, có phải hơi nhiều quá không?”
Trịnh Kiệt Minh cũng nói: “Ngôn tỷ nhi, ta khuyên con vẫn là không nên nhận nhiều người như vậy, bọn họ thật sự ăn rất khỏe, đến lúc đó đừng nói là làm việc cho các con, mà chỉ riêng việc ăn uống cũng đủ khiến các con khánh kiệt rồi. Một người bọn họ ăn bằng ba bốn người thường đấy.”
Phòng Ngôn tự tin nói: “Không sợ, cháu cam đoan có thể lo đủ cơm cho họ ăn.”
Phòng Nhị Hà và Phòng Đại Lang gần như đều tán đồng vô điều kiện với các quyết định của Phòng Ngôn, lúc này thấy nàng tự tin như vậy, cả hai cũng đều thuận theo ý nàng.
Trịnh Kiệt Minh vẫn có chút lo lắng, nói với Phòng Nhị Hà: “Biểu ca, huynh không khuyên Ngôn tỷ nhi một tiếng à? Trước đây ta cũng từng đưa cho mấy nhà, nhưng họ vừa thấy sức ăn của đám người này là ai nấy đều trả về.”
Phòng Nhị Hà nói: “Không sao, Ngôn tỷ nhi đã làm vậy, tự nhiên là có lý của nó.”
Phòng Ngôn nhìn Phòng Nhị Hà, cười giải thích: “Cha, không phải chúng ta đang thiếu nhân lực sao, đám đất hoang ở hậu viện nhà ta còn phải dọn dẹp. Chờ đến khi trồng cây ăn quả lên, sẽ cần càng nhiều người xử lý hơn. Còn có gà với heo nữa. Hơn nữa, với mấy khoảnh đất cha mua, ngày thường nhà chúng ta cũng không cần thuê người làm thời vụ. Bọn họ có thể làm được. Nói không chừng đến mùa vụ, cha vẫn phải thuê thêm người về ấy chứ. Với lại, còn cửa hàng nhà ta nữa, cũng đang thiếu người. Nghĩ như vậy, tám người còn chưa chắc đã đủ đâu.”
Phòng Nhị Hà gật gật đầu, cười nói với Trịnh Kiệt Minh: “Thấy chưa, biểu đệ, nó còn chê ít đó.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
