Nhìn hơn hai mươi đầu heo trong chuồng tranh nhau ăn cỏ lợn đã được tưới linh tuyền, trong mắt Phòng Ngôn chỉ toàn là thịt kho tàu thơm phức và từng xâu từng xâu tiền đồng.
Ngoài chuyện này ra, bởi vì trong nhà sắp xây nhà, nên Phòng Ngôn tính toán làm một ít thí nghiệm. Dù sao mọi người nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Phòng Ngôn mua một ít vật liệu, rồi bảo đám người này cùng nàng ra hậu viện bắt đầu thí nghiệm.
Cái lạnh mùa đông sắp qua đi, nhà họ Phòng còn rất nhiều việc phải làm. Chỉ là, Phòng Nhị Hà bây giờ đều không có tâm trí đâu mà làm. Nếu nói trước kia Phòng Nhị Hà không mấy để tâm đến việc thi khoa cử của con trai, cũng không trông mong con trai thi đậu đồng sinh tú tài gì đó để vẻ vang gia tộc.
Nhưng mà, ở huyện thành lâu ngày, bị nhà cũ và nhà đại cữu ca bên vợ k*ch th*ch, lại thêm danh tiếng lẫy lừng của thư viện Sương Sơn, Phòng Nhị Hà cũng bắt đầu âm thầm mong đợi.
Phòng Nhị Hà không đi làm nhưng không có nghĩa là Phòng Ngôn sẽ không đi, chuyện mua cây giống nhất định phải làm gấp.
Phòng Ngôn thúc giục Phòng Nhị Hà đi mua cây giống, Phòng Nhị Hà tuy dạo này có hơi căng thẳng, nhưng vẫn dẫn con gái đi.
Ý ban đầu của Phòng Nhị Hà là mua ít cây giống nhỏ, chờ chúng từ từ lớn lên ra quả. Nhưng Phòng Ngôn lại muốn mua loại cây ăn quả đang có sẵn trái, như vậy, mùa hè thu năm nay là có thể ăn hoa quả. Bất quá, loại cây ăn quả này khi đem đi trồng lại thì tỷ lệ c.h.ế.t rất cao. Phòng Nhị Hà có chút không tán đồng.
Phòng Ngôn đành phải dùng chuyện bốn mẫu đất kia ra để thuyết phục Phòng Nhị Hà.
Phòng Nhị Hà cuối cùng vẫn bị Phòng Ngôn thuyết phục. Ông nghĩ rằng, bây giờ vẫn còn sớm, dù có trồng cây ăn quả chậm một tháng nữa cũng không sao. Cứ để con gái làm thử một phen, cho dù cây không ra lá mới, hoặc cây giống có c.h.ế.t luôn, bọn họ vẫn kịp mua cây giống mới về trồng lại.
Phòng Ngôn cũng không biết suy nghĩ trong lòng Phòng Nhị Hà, mà cho dù có biết, nàng cũng sẽ không để bụng. Cây ăn quả nàng mua về, nhất định sẽ trồng sống! Lúc này, Phòng Nhị Hà cũng nhìn ra được lợi ích của việc có nhiều hạ nhân. Mười mẫu đất trồng cây ăn quả, không mấy ngày đã được người hầu trong nhà trồng xong, hơn nữa còn trồng rất ngay hàng thẳng lối.
Phòng Đại thấy chủ nhà có vẻ mặt hài lòng, cũng cuối cùng cũng yên tâm.
Nhìn thấy chủ nhà có nhiều đất như vậy, còn có gà và heo mới mua về, ông biết, bọn họ hẳn là sẽ không bị đuổi đi. Dù sao trong đất có nhiều việc phải làm như vậy, bọn họ sẽ không phải ăn cơm trắng.
Những người đi theo về đây, ai nấy cũng đều vô cùng vui vẻ.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Tuy rằng bâyGờ ở đây là làm nô bộc cho người khác, nhưng chủ nhân nhà này lại vô cùng tốt.
Bọn họ bây giờ ngày nào cũng được ăn no, bánh bao bột mỳ vừa mềm vừa thơm ăn thoải mái, đồ ăn mỗi ngày cũng thơm nức.
Buổi tối ngủ giường đặc biệt ấm áp. Bọn họ cuối cùng cũng không cần lo lắng bị ngoại tộc xâm lược, cũng không cần lo lắng nửa đêm bị lạnh tỉnh giấc. Lúc ngủ không cần phải mang đao theo bên mình. Cuộc sống an ổn như vậy thật sự là không gì đổi được.
Hơn nữa, chủ nhà không chỉ dạy họ học chữ, mà cũng không hạn chế hành động của họ. Bọn họ thỉnh thoảng còn có thể lên núi đi săn, ngày tháng trôi qua thật tiêu d.a.o tự tại.
Còn về lý do vì sao Phòng Ngôn không hạn chế hành động của họ. Đó là bởi vì, nàng biết, những người này sẽ không chạy! Vì mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, lưu dân bên ngoài ngày càng nhiều, người không đủ ăn cũng ngày càng nhiều, những người này nếu không quay về thì chỉ có chờ c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét ở bên ngoài. Huống chi, trong tay nàng còn có khế ước bán thân của bọn họ.
Những người này lên núi thỉnh thoảng còn có thể mang về chút con mồi, tìm đồ ăn ngon cho nàng, cớ sao mà không cho làm chứ. Đương nhiên, hễ ai mang về được con mồi, tiền tiêu vặt hàng tháng sẽ cao hơn người khác một chút.
…
Cuối cùng cũng sắp đến ngày thi huyện.
Mấy ngày trước kỳ thi, Phòng Nhị Hà và Vương thị không đến tiệm, mà dẫn Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhi đến chùa Bảo Tương thắp hương bái Phật.
