Không chỉ cậu, mà Phòng Ngôn cũng muốn xem phủ thành trông ra sao. Chẳng qua trong nhà hiện tại bận quá, chuyện cất nhà nàng cũng muốn tham gia, bởi vậy, cũng không đòi đi. Dù sao sau này còn nhiều cơ hội.
Phòng Đại Lang nói: “Cha, con biết cha không căng thẳng. Không chỉ cha, mà con cũng hoàn toàn không căng thẳng. Cha, lần sau đi, chờ sang năm con thi viện thí, cha hẵng đi theo, được không?”
Phòng Nhị Hà nhìn bộ dạng tự tin của con trai, kinh ngạc đến không nói nên lời. Ông kỳ thực rất muốn hỏi con trai, con thật sự chắc chắn mình sẽ thi đỗ thi phủ như vậy sao? Nhưng nhìn vẻ mặt mỉm cười của con, ông biết lời này không thể nói ra.
Con trai nhà mình ông vẫn hiểu, nó nói không cho ông đi tức là thật sự không muốn ông đi. Ông cũng đành thôi.
Phòng Đại Lang điểm danh muốn Hồ Bình Thuận đưa bọn họ đi. Tuy rằng hiện tại việc đồng áng tương đối nhiều, khoảnh đất ở Giao Huyện kia cần ông trông coi. Nhưng việc đồng áng có bận đến mấy, cũng không quan trọng bằng việc thi cử của Phòng Đại Lang bọn họ.
Trước khi đi thi, Phòng Ngôn lại cho hai ca ca mình uống linh tuyền.
Vương thị cảm thấy lần trước bái Phật vô cùng linh nghiệm, trước đó đã đi trả lễ một lần. Lần này lại muốn đi bái thêm lần nữa. Một ngày trước khi thi, cả nhà bọn họ lại đến chùa Bảo Tương bái lạy.
Trở về, Phòng Nhị Hà tiếp tục trông coi công việc trong nhà.
Mấy ngày trôi qua, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang từ phủ thành trở về.
Vương thị nhìn hai đứa con gầy đi một vòng, đau lòng không thôi, vội vàng đi làm ít đồ ăn ngon. Trải giường cho bọn họ, để họ ngủ một giấc thật ngon.
Mãi đến sáng hôm sau, Phòng Đại Lang mới tỉnh dậy.
Phòng Ngôn tỉnh lại, thấy đại ca mình đang đứng trong sân nhìn về phương xa không biết suy nghĩ gì, bèn đi qua hỏi: “Đại ca, hay là huynh đi xem nhà mới của chúng ta một chút đi?”
Phòng Đại Lang hoàn hồn lại, cười nói với Phòng Ngôn: “Được đó.”
Hai huynh muội đi trên đường, Phòng Ngôn ríu rít kể cho hắn nghe nhà bọn họ bây giờ cất đến đâu rồi, chỗ nào đẹp chỗ nào xinh.
Nhìn thấy đám hạ nhân đã sớm dậy làm việc, Phòng Ngôn lại kéo đại ca mình ra sân sau xem thử.
Mở cửa ra, gió thổi qua, cánh hoa bay lả tả rơi xuống.
Phòng Đại Lang không khỏi thốt lên: “Đẹp quá.”
Phòng Ngôn cười nói: “Muội cũng thấy rất đẹp. Không chỉ đẹp, mà chờ đến mùa hè, chúng ta còn có thể ăn được hoa quả ngon nhất nữa.”
Phòng Đại Lang nói: “Được, đại ca chờ.”
Đi dạo giữa vườn cây ăn quả, Phòng Đại Lang hỏi: “Tiểu muội, sao muội không quan tâm ca thi có tốt không?”
Phòng Ngôn nhìn Phòng Đại Lang nói: “Chuyện đó còn phải hỏi sao? Muội biết đại ca khẳng định có thể thi đỗ. Chỉ là không biết có thể thi đỗ đầu bảng không thôi. Bất quá, cho dù không đỗ đầu bảng, ca ca khẳng định cũng có thể lọt vào top mười.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Đại Lang tâm tình vui vẻ hỏi: “Muội tin tưởng ca ca có thể thi đỗ như vậy sao?”
Phòng Ngôn gật gật đầu, nói: “Đại ca hỏi gì kỳ vậy, muội không tin đại ca thì còn tin ai nữa?”
Phòng Đại Lang cười nói: “Đúng vậy, nên tin tưởng đại ca.”
Phòng Ngôn lại dẫn Phòng Đại Lang đi xem chuồng gà và chuồng heo, hai người liền đi về.
Nửa tháng trôi qua, ngay lúc căn nhà của Phòng Ngôn nhìn từ bên ngoài đã sơ bộ có hình hài, thì người báo tin vui đã đến nhà.
Không chỉ Phòng Đại Lang, mà cả Phòng Nhị Lang cũng đã thi đỗ thi phủ. Hai huynh đệ họ đã chính thức trở thành đồng sinh. Điểm khác biệt duy nhất là, Phòng Đại Lang thi đỗ đệ nhất danh (thủ khoa), còn Phòng Nhị Lang thì xếp ở giữa bảng.
Ngay khoảnh khắc tin tức truyền đến, Phòng Nhị Hà cả người đều có chút không thể tin được. Nếu nói đại nhi tử thi đỗ, ông còn có thể tin, nhưng tiểu nhi tử thế mà cũng đỗ… Từ khi nào mà đồng sinh dễ thi như vậy? Vương thị nghe xong lập tức ôm Phòng Đại Ni nhi khóc một hồi.
Phòng Đại Lang đối với thành tích của mình tương đối bình tĩnh, nghe xong trên mặt cũng không có phản ứng gì nhiều, vẫn là bộ dạng nhàn nhạt. Nhưng mà, khi nghe đến thành tích của Phòng Nhị Lang, trên mặt cậu cũng lộ ra nụ cười vui mừng.
Phòng Nhị Lang thì vui vẻ nhảy cẫng lên trong sân.
