Trong trí nhớ ngắn ngủi về những lần giao lưu với Lộ Ngân Đường từ quá khứ, hình như đây là lần đầu tiên anh chính thức kêu tên Hạ Hòe Tự, cả tên lẫn họ, Hạ Hòe Tự hoảng hốt trong một giây, bỗng phát hiện hai người họ đã thân thiết hơn rất nhiều.
“Chúc mừng năm mới.” Giọng Hạ Hòe Tự không rõ ràng, hắn trở tay đóng cửa, đôi mắt vẫn nhìn Lộ Ngân Đường chỉ cách mấy bước chân, còn chưa phản ứng kịp.
Khuôn mặt luôn bình tĩnh của Hạ Hòe Tự xuất hiện một chút dao động nhưng rất rõ ràng, rất thú vị, dù sao thì Lộ Ngân Đường cảm thấy rất thú vị, nụ cười càng tươi hơn, anh tiến lên trước hai bước, dựa vào cạnh bàn, hai tay đút túi, dáng vẻ không mấy đứng đắn, không giống giáo viên nhân dân.
Bầu không khí trong phòng yên tĩnh vài giây, cuối cùng Hạ Hòe Tự không bất động nữa, hắn giơ tay cởi cúc áo blouse rồi treo lên móc, sau đó đi qua, dừng lại trước mặt Lộ Ngân Đường, biểu cảm trên gương mặt không còn kinh ngạc xen lẫn mông lung nữa, thay vào đó là một nụ cười dịu dàng, đôi mắt khẽ cong, nhìn thẳng vào Lộ Ngân Đường.
“Sao cậu lại đến đây?”
Hạ Hòe Tự cao hơn Lộ Ngân Đường một chút, đại khái khoảng hai đến ba centimet, nhưng so sánh giữa những người cao trên một mét tám mươi lăm thì vẫn rõ ràng. Lộ Ngân Đường hơi nâng mắt, tay vỗ cặp lồng: “Đưa thuốc cho cậu.”
“Ồ.” Hạ Hòe Tự cười gật đầu, “Thấy tôi đáng thương.”
Lộ Ngân Đường gật đầu: “Quá đáng thương.”
Cuộc đối thoại ngắn kết thúc, hai người họ không tiếp tục nói chuyện, một người dựa vào cạnh bàn, một người đứng đối diện, cả hai nhìn nhau một lát, như thể ai cúi đầu trước người đó thua. Nhưng Lộ Ngân Đường biết mình sẽ thua, trước đây anh chỉ cảm thấy Hạ Hòe Tự cực kỳ ôn hòa, hiện tại là lần đầu tiên anh thấy được cái nhìn sâu xa của hắn, không chứa ác ý, thậm chí vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng khiến người ta khó nắm bắt.
Dường như Hạ Hòe Tự rất am hiểu nhìn chằm chằm người khác bằng ánh mắt phức tạp như vậy mà không hề chịu áp lực tâm lý nào.
Lộ Ngân Đường không đoán ra suy nghĩ của Hạ Hòe Tự, tóm lại cảm thấy hắn sắp nói ra lời gì đó không nên nói… Cũng không hẳn là không nên nói, nói cũng được, Lộ Ngân Đường không thấy phiền…
“Cảm ơn thầy Lộ.” Hạ Hòe Tự mở miệng cắt ngang dòng suy nghĩ của Lộ Ngân Đường, “Tôi rất cảm động.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự vươn tay phải đặt lên nắp cặp lồng, Lộ Ngân Đường buộc phải nghiêng người né tránh, nghe được lời này thì quay đầu liếc hắn, lần này chuyển thành Lộ Ngân Đường sửng sốt, mãi không phản ứng lại.
Hạ Hòe Tự duy trì động tác kia cùng lắm là hai giây, sau đó đi ra sau bàn ngồi xuống, mở hai cặp lồng.
Một cái chứa đầy chân giò hầm thiên ma, trong đó chiếm hơn nửa là chân giò. Cặp lồng còn lại có ba tầng, một tầng là sủi cảo, một tầng sườn xào chua ngọt, cuối cùng là cải ngọt xào, nóng hôi hổi, rất thơm.
Hạ Hòe Tự thấy canh này thì cười, nhớ đến tin nhắn vừa gửi Lộ Ngân Đường than đau đầu, hiện tại đỡ rồi, chỉ hơi tức. Hắn do dự, cuối cùng vẫn hỏi: “Làm riêng cho tôi à.”
“Ừ.” Lộ Ngân Đường lấy điện thoại trong túi, ngồi xuống đối diện Hạ Hòe Tự, “Cậu tôi vốn định nấu thịt kho tàu, tôi thấy cậu đau đầu nên đổi thành canh, thật ra tôi không biết có tác dụng không, dù sao cậu cứ uống đi.”
Hạ Hòe Tự chỉ xem như nói đùa, không ngờ là thật, không khỏi liếc anh một cái. Lộ Ngân Đường không ngẩng đầu, đang lấy các đĩa thức ăn ra rồi xếp lên bàn, Hạ Hòe Tự đặt cặp lồng sang bên cạnh, thay đổi đề tài.
“Mấy món này là cậu nấu à?”
“Đương nhiên không phải.” Lộ Ngân Đường không nhìn đối phương, lấy bát ra múc canh cho hắn, “Ba tôi làm, tôi không biết nấu cơm, rất khó ăn, bản thân tôi còn không ăn nổi.”
“Thế à.” Hạ Hòe Tự gật đầu, lấy đũa ra chia cho Lộ Ngân Đường một đôi, không cho phép từ chối, “Ăn với tôi đi, Tết nhất ăn một mình quá đáng thương, thầy Lộ làm người tốt thì làm đến cùng đi.”
Lộ Ngân Đường không còn gì để nói, nhận lấy đôi đũa, sau khi thấy Hạ Hòe Tự gắp một miếng sủi cảo, anh cũng gắp một miếng sủi cảo chậm rãi ăn.
“Tay nghề của chú tốt thật.” Hạ Hòe Tự nhả xương, rút khăn giấy lau miệng, sau đó uống miếng canh, “Nhà tôi cũng là ba nấu cơm.”
Lộ Ngân Đường thong thả nhai rau cải: “Đáng tiếc tay nghề đó không di truyền được cho tôi.”
“Nhà tôi có di truyền.” Hạ Hòe Tự đặt bát xuống, lại lau miệng, sau đó ngẩng lên nhìn Lộ Ngân Đường.
“Cái gì?” Lộ Ngân Đường ngây người.
“Tôi biết nấu cơm.”
Hạ Hòe Tự tiện tay vo khăn giấy ném vào thùng rác, trước khi uống nước lại rút khăn giấy lau miệng, sau đó uống một ngụm nước ấm, rồi mới cầm đũa.
Lộ Ngân Đường nhìn động tác của hắn, bỗng nhiên nói: “Cậu có thói ở sạch à.”
“Có một chút, không nghiêm trọng.”
Hạ Hòe Tự bị làm gián đoạn, động tác gắp thức ăn dừng lại, khuỷu tay chống lên mặt bàn, nhìn Lộ Ngân Đường tới đưa sủi cảo và “phương thuốc” chuyên trị đau nửa đầu vào đêm giao thừa.
Bên ngoài, pháo hoa nở rộ dưới bầu trời đêm, âm thanh lúc cao lúc thấp, mỗi lần đều tràn đầy hạnh phúc và ấm áp, Lộ Ngân Đường thất thần, nhìn Hạ Hòe Tự, tưởng rằng mình nghe lầm.
“Cậu nói gì.” Lộ Ngân Đường hơi nhíu mày.
“Tôi bảo là…” Hạ Hòe Tự cất cao giọng hơn một chút, hơi nghiêng người về phía trước, ngăn cản ánh mắt Lộ Ngân Đường nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ phía sau, “Cậu để ý không.”
“Tôi có cái gì…” Lộ Ngân Đường tạm dừng, hắng giọng, “Để ý hay không.”
Hạ Hòe Tự nhìn anh không nói gì, gắp một miếng sủi cảo ăn từ từ, Lộ Ngân Đường bị hắn nhìn mà không ngồi yên được, anh biết Hạ Hòe Tự cố ý, nhưng nội tâm rất dễ bị mấy câu đó ảnh hưởng.
Thói ở sạch được xem như một thói quen cá nhân, hỏi Lộ Ngân Đường có để ý không như thể hỏi khéo anh có ý với Hạ Hòe Tự không. Lộ Ngân Đường cảm thấy không thể suy nghĩ sâu hơn, cũng không thể trả lời, chỉ là trong khoảnh khắc đó, tim gia tốc hơn một chút, chỉ một chút, sau đó khôi phục bình tĩnh. Một người hơn ba mươi tuổi lại hoảng hốt vì một câu mang ý tứ không rõ ràng, chính anh còn chê cười bản thân.
Khoảnh khắc trái tim gia tốc kia chỉ là vì Lộ Ngân Đường cảm thấy Hạ Hòe Tự không thể nói ra câu nói kiểu vậy, hai người đều không còn trẻ, còn ngây thơ được bao nhiêu.
“Là tôi suy nghĩ nhiều sao.” Ngón tay Lộ Ngân Đường gõ lên mặt bàn, “Lời nói có hàm ý à.”
“Có một chút.” Hạ Hòe Tự gật đầu, không ngại thừa nhận, “Cậu cũng có một chút đúng không?”
Lộ Ngân Đường dựa vào gần một chút, tay chống trên mặt bàn, nhìn Hạ Hòe Tự: “Vừa rồi hỏi trực tiếp như vậy, bây giờ lại giả vờ.”
Hạ Hòe Tự buông đũa, nở nụ cười, nhìn vào đôi mắt nhạt màu của Lộ Ngân Đường, như suy nghĩ gì đó, khẽ mỉm cười, không vui đùa trêu ghẹo như vừa rồi nữa mà nghiêm túc hơn: “Vừa rồi hơi xúc động, không kịp kiềm chế, cậu đừng để ý.”
“Mới đưa cơm đã xúc động?” Lộ Ngân Đường gõ cặp lồng, “Trưởng khoa mà đáng thương như vậy đấy.”
Hạ Hòe Tự đứng lên, tới chỗ máy lọc nước rót một cốc nước ấm: “Ừ, đêm giao thừa nhiều năm không kịp ăn, trưởng khoa như chúng tôi rất đáng thương.”
Hạ Hòe Tự nói, cầm cốc nước đứng cạnh Lộ Ngân Đường, dựa vào bàn bất động, cúi đầu, một cao một thấp mặt đối mặt, nước ấm đặt trong tầm tay, Lộ Ngân Đường không nhận nhưng dường như bị bỏng, gần như vừa chạm vào mu tay Hạ Hòe Tự thì run lên.
Hạ Hòe Tự đặt cốc xuống, rụt tay lại.
“Vậy nên vô cùng cảm động.” Hạ Hòe Tự nhìn anh, tay chống lên bàn, tư thế này khiến hắn hơi cúi người, đầu cũng cúi, có cảm giác nhìn Lộ Ngân Đường chăm chú.
“Cảm ơn, tôi xin lỗi vì những lời vừa rồi.”
Tay Lộ Ngân Đường chống cằm, hơi nghiêng đầu, nhìn Hạ Hòe Tự một lát, vẫn mang tư thái không đứng đắn đó: “Tôi chưa nói là mình để ý.”
Hạ Hòe Tự nhướng mày, đại khái là không ngờ Lộ Ngân Đường sẽ nói như vậy: “Không để ý tôi có thói ở sạch hay không để ý lời nói vừa rồi.”
“Đều không để ý.” Lộ Ngân Đường ngửa cổ ra sau, học Hạ Hòe Tự nhướng mày, anh làm động tác này không cho người ta cảm giác giống Hạ Hòe Tự, mà phóng khoáng hơn một chút, khiến người ta cảm thấy không mấy nghiêm túc, nhưng lời nói ra lại dứt khoát, “Hiểu chưa, trưởng khoa.”
Hạ Hòe Tự đưa cốc nước cho anh: “Hiểu rồi thưa thầy.”
Có hiểu thật hay không không ai biết, dù sao nói đến đây là dừng, đưa cơm kéo gần khoảng cách chỉ đủ để hai người nói đến đây, về sau không ai nhắc lại. Hạ Hòe Tự rửa sạch cặp lồng rồi dùng giấy lau khô, cất vào túi xách riêng của bệnh viện, bỏ cả cặp lồng Lộ Ngân Đường từng mang bánh bao chiên đến cho hắn vào đó.
Trước khi ra cửa, Hạ Hòe Tự nhìn ra bên ngoài, đường cái vẫn đọng một lớp tuyết dày, Hạ Hòe Tự nắm tay nắm cửa, gọi Lộ Ngân Đường lại.
“Cậu đến đây kiểu gì?”
“Giờ mới nhớ mà hỏi sao, không quan tâm bệnh nhân một chút nào.” Lộ Ngân Đường kéo khóa áo lông vũ, bàn tay mang nẹp vụng về dùng hai ngón tay kéo lên trên, “Gọi xe.”
Hạ Hòe Tự xách túi đi qua, cúi người giúp anh kéo khóa lên, sau đó quay về lấy áo khoác của mình.
“Cậu chờ một lát.” Hạ Hòe Tự đưa túi cho Lộ Ngân Đường, vừa mặc áo vừa đi về phía bàn điều dưỡng.
Tiểu Ngọc và hai điều dưỡng khác đang ăn bữa tối đầu tiên trong đêm nay, thấy Hạ Hòe Tự lại gần thì đều ngẩng đầu.
“Tôi có việc ra ngoài một chuyến, mất khoảng bốn mươi phút, khoảng thời gian này không bận, nếu có việc thì gọi bác sĩ Trần, tôi sẽ về nhanh thôi.” Hạ Hòe Tự vừa nói vừa ấn điện thoại, nói xong thì cũng ấn xong, “Đặt cho các cô sủi cảo và trà sữa, lát nữa chia cho mọi người.”
Các điều dưỡng vui vẻ đồng ý, Hạ Hòe Tự mặc xong thì đi qua gọi Lộ Ngân Đường, “Đi thôi, tôi đưa cậu về.”
“Hửm.” Lộ Ngân Đường đứng thẳng, “Không cần, tôi gọi xe là được, cậu bận đến thế rồi, không cần để ý đến tôi.”
“Bây giờ không bận, nếu không tôi sẽ không đưa cậu.” Hạ Hòe Tự lấy điện thoại cho anh xem thời gian, hơn mười một giờ. Đêm giao thừa đúng là không dễ gọi xe, Lộ Ngân Đường ngậm miệng. Hạ Hòe Tự lấy lại túi, không cho phép từ chối mà đi về phía thang máy.
Lộ Ngân Đường còn đang rối rắm, hơn nữa thời tiết lạnh đến nỗi đứng ngồi không yên, đến khi gió ấm thổi đến anh mới ngồi yên, thắt dây an toàn, nhìn Hạ Hòe Tự khởi động xe.
“Có phải tôi gây thêm phiền phức cho cậu không?”
Hạ Hòe Tự bớt chút thời gian liếc anh, Lộ Ngân Đường mặt không cảm xúc, không giống như cảm thấy mình gây phiền phức cho người khác.
“Lời vừa rồi tôi nói còn chưa đủ trực tiếp à.” Giọng Hạ Hòe Tự rõ ràng trong bầu không khí lạnh lẽo trong xe, “Nếu cậu gây thêm phiền toái cho tôi, lúc mới nhìn thấy cậu, tôi đã đuổi cậu về, hơn nữa cậu về tôi cũng mặc kệ.”
Lộ Ngân Đường cười, không bối rối nữa, an tâm ngồi trên ghế phụ lái, không giống lần trước ngồi trên xe Hạ Hòe Tự, lần này hai người câu được câu không nói chuyện suốt quãng đường, đến cổng khu dân cư, Lộ Ngân Đường còn cảm thấy giọng mình hơi khàn.
Hạ Hòe Tự dừng ở cổng, quay đầu nhìn anh, Lộ Ngân Đường biết hắn muốn nói gì nên nói thẳng: “Lái vào đi, quá lạnh, tôi chỉ đường cho cậu.”
Hạ Hòe Tự không nói gì, lái xe vào, Lộ Ngân Đường hạ cửa sổ xe chào hỏi bảo vệ rồi tiến vào.
Xe mới dừng lại, nơi xa bỗng truyền tới tiếng pháo, ngay sau đó là hết đợt này đến đợt khác, vùng ngoại thành không cấm đốt pháo, tuy khoảng cách xa nhưng âm thanh đủ lớn, nghe thôi đã cảm thấy náo nhiệt.
“Có phải mười hai giờ rồi không?”
Lộ Ngân Đường xem đồng hồ trên xe, đúng là mười hai giờ, hai người phản ứng chậm nửa nhịp, đã mười hai giờ một phút.
“Không ngờ cứ thế mà đón tết.” Lộ Ngân Đường cởi dây an toàn, nhìn Hạ Hòe Tự.
“Chúc mừng năm mới, Lộ Ngân Đường.” Hạ Hòe Tự cũng nhìn anh, còn giành anh nói câu này trước.
Lộ Ngân Đường sửng sốt, sau đó không còn gì để nói, mỉm cười, hai người cười hồi lâu, Lộ Ngân Đường mới thở dài: “Chúc mừng năm mới.”
Hạ Hòe Tự nhìn Lộ Ngân Đường vừa cười vừa cởi dây an toàn đang định xuống xe, bỗng mở miệng cắt ngang động tác của anh: “Có câu này tôi chưa nói, cảm thấy chúng ta đến tuổi này không nhất thiết phải nói thế.”
“Nhưng hiện tại tôi vẫn muốn nói.”
Lộ Ngân Đường đã mở cửa xe, nghe thấy lời này thì hơi nghiêng người về phía Hạ Hòe Tự, nét mặt mông lung chưa phản ứng kịp.
Anh thường xuyên lộ ra vẻ mặt này, luôn phản ứng chậm nửa nhịp, những người có tính tình này mang dáng vẻ hoàn toàn khác, Hạ Hòe Tự cảm thấy thú vị, cũng rất thích xem, xem nhiều là muốn cười, vì thế hắn cười nói với Lộ Ngân Đường: “Lần này gặp lại cậu, tôi rất vui.”
Lộ Ngân Đường nắm lấy cửa xe, tiếp tục mờ mịt chớp mắt, mấy giây sau mới gật đầu, à một tiếng.
“Tôi cũng thế.”
Chiếc xe màu đen nhanh chóng biến mất trong bóng tối được ánh pháo hoa phía xa xa chiếu le lói. Lộ Ngân Đường chưa lên tầng, anh đứng trên nền tuyết đọng hơi dày, giày đạp lên phát ra tiếng két, tâm trạng hiện giờ của anh giống không khí đêm giao thừa này, vừa yên tĩnh vừa ồn ào.
Việc đưa cơm cho Hạ Hòe Tự hoàn toàn là hứng khởi nhất thời… Cũng không thể xem là hứng khởi, chỉ là nhìn thấy Hạ Hòe Tự nói một ngày chưa ăn gì, trái tim bỗng hẫng một nhịp, không thể nói rõ là cảm giác gì, chỉ là rất muốn ở bên hắn một lát, cũng không nghĩ xem liệu có người khác tới đưa cơm cho hắn không, chưa xem xét bất cứ hậu quả gì, cứ thế mà đi.
Lộ Ngân Đường là một người rất kỳ lạ, chính anh cũng thừa nhận đôi lúc trước khi làm một chuyện gì đó, anh sẽ suy tính hậu quả rất lâu, đôi lúc lại nhấc chân đi ngay, không quan tâm gì hết. Trước kia anh luôn tự hỏi vì sao một người lại có hai thái cực trái ngược như vậy, vừa rồi nhìn ánh mắt ấm áp như ánh mặt trời của Hạ Hòe Tự dưới ánh đèn trong xe, cùng với dáng vẻ nghiêm túc khi nói câu kia, Lộ Ngân Đường đã thất thần một thoáng, cảm giác kìm nén trong lòng được thả lỏng.
Bởi vì Hạ Hòe Tự sẽ không khiến anh cảm thấy thất bại, dù xuất hiện tình huống xấu hổ ngoài ý muốn, Hạ Hòe Tự vẫn có thể nhường phần tự tại thoải mái cho Lộ Ngân Đường.
Hạ Hòe Tự có thể giải quyết tất cả, vì vậy anh muốn đi là đi.
