“Thầy báo công an đấy.” Một lúc sau, Lộ Ngân Đường mới phản ứng lại, nghiêm túc dọa người ta, “Em mới tan làm à?”
“Vâng!” Kiều Tâm Viễn gật đầu, cắn miếng táo gai, giọng nói không rõ, “Em đang đi dạo.”
Lộ Ngân Đường nhìn ra phía sau: “Tự em đi?”
“Không, anh em đón em tan làm.”
Vừa dứt lời, Kiều Duy Tang đẩy xe hàng từ kệ bên cạnh đi sang, Lộ Ngân Đường mới liếc mắt, Kiều Tâm Viễn đã nhanh tay trả kẹo về hộp giấy trên tay anh, ngậm miệng không nói một lời.
“Ồ, thầy Lộ.” Kiều Duy Tang thấy Lộ Ngân Đường thì rất kinh ngạc, chậm rãi lại gần, để xe hàng ở giữa, bắt tay chào anh, “Trùng hợp thật đấy.”
“Trùng hợp thật.” Lộ Ngân Đường tiện tay tựa vào xe hàng, “Tôi đi mua kẹo hồ lô cho học sinh, tiện thể mua ít mì gói về ăn.”
“Buổi tối sao lại ăn mì gói, không tốt cho dạ dày, buổi sáng hãy ăn.” Kiều Duy Tang cướp thùng mì trong tay Lộ Ngân Đường bỏ vào xe, “Chúng ta đều không ăn, cùng nhau tìm quán ăn gì đó đi, tôi mời. Lần trước Hạ Hòe Tự mời cơm, tôi không có mặt, nay xem như bù lại.”
Hạ Hòe Tự mời cơm và Kiều Duy Tang mời cơm hình như không liên quan, Lộ Ngân Đường biết Kiều Duy Tang là người hướng ngoại nên không khách sáo, anh xem đồng hồ, không từ chối: “Ừ, vậy thì đi, xem như tôi được thơm lây từ sếp Kiều rồi.”
Kiều Duy Tang cười, quay đầu hỏi Kiều Tâm Viễn: “Thầy em toàn nói kiểu này à?”
Hỏi xong mới phát hiện Kiều Tâm Viễn đứng bên cạnh im thin thít, không xen vào một câu nào, kì lạ, nụ cười trên mặt Kiều Duy Tang cứng đờ, kéo xe hàng ra, đi qua bóp má Kiều Tâm Viễn: “Há miệng.”
Kiều Tâm Viễn lén lút cắn nuốt được một nửa miếng kẹo hồ lô, nửa còn lại chưa kịp xử lý, Kiều Duy Tang bóp miệng cậu là thấy, Kiều Tâm Viễn lập tức giơ tay che miệng dịch sang phía sau Lộ Ngân Đường, gấp rút nhai nuốt.
“Anh làm gì thế, thầy em ở đây này, anh cẩn thận một chút.” Kiều Tâm Viễn dựa vào Lộ Ngân Đường, nuốt miếng kẹo táo gai, rồi chọc vào tay anh, “Đúng không thầy?”
Lộ Ngân Đường dịch sang bên cạnh: “Hiện tại em không nằm trong phạm vi quản lý của thầy.”
“Thế thì không được, một ngày làm thầy, cả đời làm cha nha thầy Lộ!” Kiều Tâm Viễn nắm lấy tay Lộ Ngân Đường không buông, “Thầy mặc kệ em là về nhà anh em bẻ gãy mấy cái răng em vừa hàn mất!”
“Cậu xem em ấy nói hươu nói vượn kìa!” Kiều Duy Tang tức cười, chỉ vào Kiều Tâm Viễn, “Em cũng biết mình vừa hàn răng à, em ăn đi, thích ăn gì thì ăn, lần sau hàn răng, em khóc thảm thiết cỡ nào anh cũng không cho bác sĩ tiêm thuốc tê đâu.”
“Hai người nói gì thế này, đúng là người một nhà.” Lộ Ngân Đường bối rối nhìn quanh bốn phía, đều có người đang nhìn bọn họ, anh thật sự không chịu nổi, một tay kéo Kiều Tâm Viễn, một tay nắm xe hàng, hạ giọng, “Đi mau, đi mau, đi ăn cơm thôi.”
Kiều Tâm Viễn dỗi thật, cả đoạn đường không để ý đến Kiều Duy Tang, đi theo Lộ Ngân Đường không biết giả vờ lạnh lùng làm gì. Kiều Duy Tang mặc kệ cậu, tay cắm túi quần, đi bên còn lại của Lộ Ngân Đường. Lộ Ngân Đường kẹp giữa hai người, hơi khó hiểu, cứ cảm thấy không đúng chỗ nào, nhưng không nói ra được.
Lúc đầu nhất trí là Kiều Duy Tang mời, đến cuối cùng người đưa ra quyết định lại là Lộ Ngân Đường, muộn rồi không ra bên ngoài, họ chọn nhà hàng mà các giáo viên thường tới liên hoan ngay trong trung tâm thương mại.
Bên trong không đông khách, vào đến nơi hai anh em không kẹp Lộ Ngân Đường ở giữa nữa mà cùng ngồi phía đối diện, Lộ Ngân Đường thở phào, uống ngụm nước: “Ăn gì cũng được, không cần hỏi tôi.”
Kiều Tâm Viễn lẩm bẩm vâng ạ, lướt máy tính bảng hồi lâu, món nào cũng muốn thử, Kiều Duy Tang kệ cậu, muốn chọn bao nhiêu thì chọn, thi thoảng chỉ vào món cậu bỏ qua, hỏi cậu có muốn ăn không, cuối cùng Lộ Ngân Đường không nghe nổi nữa, gõ mặt bàn.
“Cậu nói thẳng với nhân viên có món nào mang hết lên là được.” Lộ Ngân Đường cầm thực đơn giấy trên bàn, ngón tay lướt từ trên xuống dưới, “Phục vụ, cho món này trước.”
“Ai da, anh phiền thật đấy!” Kiều Tâm Viễn sửng sốt, bị câu nói của Lộ Ngân Đường chọc cười, trả máy tính bảng cho Kiều Duy Tang, “Em không chọn nữa.”
“Chọn đi, món nào muốn ăn thì thử một miếng cũng được.” Kiều Duy Tang không để trong lòng, nhận máy tính bảng, nhìn Kiều Tâm Viễn, “Không chọn thật à.”
“Không.” Kiều Tâm Viễn đáp.
Bữa cơm ăn được một nửa, Kiều Tâm Viễn chưa ăn được bao nhiêu đã no, quay sang trò chuyện với hai người lớn.
Lộ Ngân Đường ậm ừ đáp lời, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hạ Hòe Tự, lịch sử trò chuyện của hai người dừng ở tháng trước, Lộ Ngân Đường nhìn khung chat ngẩn người, không ngờ đã lâu như vậy.
Đã Lên Đường: Bây giờ tôi và bạn thuở nhỏ của cậu càng thân.
Đính kèm bức ảnh Kiều Tâm Viễn kéo áo Kiều Duy Tang ý bảo anh trai để ý đến mình, và một sticker mèo con xin chào.
Hạ Hòe Tự không bận, trả lời rất nhanh.
Trưởng khoa Hạ: Ăn vụng.
Lộ Ngân Đường suýt bật cười, đặt đũa xuống vừa nghe hai người đối diện nói chuyện vừa trả lời tin nhắn.
Đã Lên Đường: Không ăn là lãng phí.
Trưởng khoa Hạ: Sếp Kiều mời?
Đã Lên Đường: Đúng vậy!
Đối phương đang nhập tin nhắn, nhập hồi lâu tin nhắn mới đến, Lộ Ngân Đường nhìn thoáng qua đã úp điện thoại xuống bàn, tiện tay với cốc nước uống một ngụm, Kiều Tâm Viễn lại rót thêm cho anh: “Thầy ăn no rồi ạ?”
“No rồi.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “No căng.”
Một bữa cơm đơn giản ăn không đến một tiếng đồng hồ, ba người ai về nhà nấy, Lộ Ngân Đường không về nhà mà về trường học, đến quán lấy kẹo hồ lô rồi bỏ vào xe.
Cửa xe đóng lại, Lộ Ngân Đường mở điều hòa, lấy điện thoại trong túi ra, giao diện vẫn là khung chat với Hạ Hòe Tự, vẫn là dòng tin nhắn vừa rồi.
Trưởng khoa Hạ: Tôi mời cậu, đừng ăn với họ, ăn với tôi đi.
Không phải là lời nói xấu hổ hay gì, nhưng câu tôi mời cậu lại khiến nội tâm Lộ Ngân Đường lâng lâng.
Mời cậu, không phải mời các cậu, chỉ là mời cậu, chỉ có cậu.
Mấy chữ này quanh quẩn trong đầu Lộ Ngân Đường, cuối cùng không từ chối.
Đã Lên Đường: Ừ.
Gửi xong lại thấy hơi dửng dưng, Lộ Ngân Đường bổ sung thêm một câu: Lâu như vậy không để ý đến tôi, tôi còn tưởng chúng ta không thân.
Trưởng khoa Hạ: Cậu cũng không để ý đến tôi, tay khỏe là không cần bác sĩ nữa, thật thất vọng.
Đã Lên Đường: Vậy có mời tôi ăn cơm nữa không?
Trưởng khoa Hạ: Ăn xong là phấn chấn.
Đôi khi Hạ Hòe Tự nói chuyện rất thú vị, mang lại cho người ta cảm giác hài hước lạnh lùng, Lộ Ngân Đường không biết người khác có thể hiểu loại hài hước này không, dù sao anh hiểu, cười một lát mới cất điện thoại, quay về trường học.
Sau khi phát hết kẹo hồ lô, Lộ Ngân Đường lại cầm một cây kẹo củ từ con nhấm nháp, ngồi trên bục giảng xem học sinh vừa thì thầm nói chuyện vừa ăn kẹo hồ lô như hamster. Có Lộ Ngân Đường ngồi trong lớp, họ không dám ồn ào quá mức, nhưng niềm vui trong lòng không kiềm chế được, từng học sinh vừa cười vừa xem sắc mặt Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường mặc kệ họ, vừa thi xong nên thả lỏng một chút, anh không thích cách dạy học như nhồi thức ăn cho vịt. Ăn hết củ từ con, Lộ Ngân Đường ném que, gõ bục giảng, thông báo quy trình khám sức khỏe vào tháng sau.
Lịch khám sức khỏe được sắp xếp sau kỳ thi thử thứ hai, thi xong hôm sau khám luôn, vừa rồi Lộ Ngân Đường hỏi thăm thầy Lưu, vấn là bệnh viện số 3, giống năm ngoái.
Từ khi nhận chức đến giờ, đây là lần thứ tư anh dạy lớp mười hai, lần thứ ba chủ nhiệm lớp, trước kia cũng dẫn học sinh đi khám sức khỏe, nhưng chưa chạm mặt Hạ Hòe Tự bao giờ, tuy nhân tài như hắn không quản lý vấn đề khám sức khỏe nhưng hiện tại ngẫm lại vẫn thấy câu kia ứng nghiệm.
Số mà đã có ắt nên, không đúng thời điểm thì chưa đến, nên gặp mặt thì sẽ thấy thôi.
…
“Không thấy là sao?” Hạ Hòe Tự trở tay đóng cửa, hôm nay hắn ngồi phòng khám, vừa đi từ đó đến đây, tháo khẩu trang ném vào thùng rác, nhìn mấy người trong văn phòng Quản lý chất lượng, “Bệnh nhân đánh bác sĩ, một câu không ai thấy là mặc kệ?”
Cả đám người xấu hổ đồng loạt im lặng, trưởng phòng Quản lý chất lượng hắng giọng, đứng lên: “Hạ Hòe Tự, cậu ngồi trước đã, đừng nóng vội, khoa cậu xảy ra sự cố nghiêm trọng như vậy, cậu cần phối hợp giải quyết, nếu cậu không bình tĩnh…”
“Tôi rất bình tĩnh, người bị đánh không phải tôi, cũng không phải người nhà tôi.”
Hạ Hòe Tự đi đến bàn làm việc, kéo ghế ngồi xuống, mấy bác sĩ trẻ khoa hắn đều ở đây, thấy trưởng khoa tới mới thở phải, im lặng bước ra đứng phía sau hắn, nghe câu nói đầy ý châm chọc này thì hít sâu một hơi.
“Tôi hiểu rõ chế độ, nhưng cái gì cũng có mức độ, hiện tại bác sĩ Tề còn đang hôn mê, khoa cấp cứu khám bước đầu chẩn đoán nứt xương sọ, nếu có xuất huyết nội sọ, có thể phải phẫu thuật, chấn thương đến mức này, phòng Quản lý chất lượng còn không cho báo công an đến xử lý.”
Giọng Hạ Hòe Tự trầm thấp, hắn dựa vào ghế, hơi nâng căm, giọng điệu hay biểu cảm đều bình tĩnh, nhưng rất lạnh lùng, cộng thêm mấy phần nghiêm nghị. Sau khi báo lại tình hình, hắn không muốn bàn đến cách giải quyết mà ném vấn đề lại cho phòng Quản lý chất lượng.
Văn phòng yên tĩnh tuyệt đối, cả bệnh viện đều biết Hạ Hòe Tự nghiêm khắc với nhân viên dưới trướng nhưng ra ngoài luôn bênh vực người mình, hơn nữa là học trò xuất sắc từ thạc sĩ đến tiến sĩ của Giám đốc bệnh viện. Trẻ như vậy đã giữ chức trưởng khóa, ai cũng biết cơ hội thăng chức của Hạ Hòe Tự sau này rất lớn nên không muốn xảy ra mâu thuẫn, nhưng thái độ của Hạ Hòe Tự thật sự không nể mặt, trưởng phòng Quản lý chất lượng hơi không vui.
“Người nhà bệnh nhân nói thái độ của bác sĩ Tề không tốt, bọn họ không nhịn được nên mới ra tay, hơn nữa bác sĩ Tề cũng đánh trả, vốn dĩ khi xảy ra tranh chấp y khoa, chúng ta đã ở thế yếu, Tiểu Tề còn đánh trả, bệnh viện muốn bảo vệ cũng không có cách nào.”
Trưởng phòng Quản lý chất lượng là một người đàn ông bốn mươi tuổi với cái đầu hói, nói chuyện kiêu ngạo, tay gõ mặt bàn: “Tôi biết cậu bênh vực người mình nhưng cũng nên xem xét tình huống cụ thể và thực hiện theo điều lệ, đừng nghĩ mình có năng lực là muốn làm gì thì làm, báo công an ảnh hưởng đến hình tượng bệnh viện, cậu vẫn còn trẻ, không hiểu những điều này.”
“Được, vậy thì làm theo điều lệ.” Hạ Hòe Tự cụp mắt, “Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của bác sĩ Tề và người nhà, nếu họ muốn báo công an, tôi sẽ không ngăn cản, anh làm công tác tư tưởng cho tôi cũng vô dụng.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự đứng lên đi ra ngoài, trưởng phòng Quản lý chất lượng ở phía sau gọi mấy tiếng cũng không được.
Trên đường về, mấy bác sĩ kéo được bác sĩ Tề khỏi tay người nhà bệnh nhân nhỏ giọng thuật lại quá trình với Hạ Hòe Tự. Chuyện là sáng nay bác sĩ Trần dẫn học viên đi buồng, bảo bác sĩ Tề quay lại phòng bệnh đó lấy ống nghe để quên, trong phòng chỉ có bệnh nhân kia, học viên đều đứng ngoài hành lang, bác sĩ Trần đang ở phòng bệnh khác nên đều không biết tại sao xảy ra xung đột, chỉ nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ, xông vào thì đã thấy bác sĩ Tề ngã ra sàn.
“Người nhà bác sĩ Tề đến chưa?” Hạ Hòe Tự đi vào thang máy mới hỏi.
“Chưa ạ, điều dưỡng trưởng thông báo rồi ạ.” Một nữ sinh trả lời, “Chị ấy vẫn đang ở khoa cấp cứu.”
Hạ Hòe Tự gật đầu, không hỏi gì thêm, ra khỏi thang máy thì đi về phía khoa cấp cứu.
