Phòng kéo rèm kín mít, lúc Lộ Ngân Đường thức dậy thì trời đã sáng, cách tấm rèm vẫn có thể nhìn thấy mặt trời, anh ngủ đến ngơ ngác, nằm một lúc mới sờ điện thoại xem đồng hồ, hơn chín giờ.
Không nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Lộ Ngân Đường không uống thuốc, giấc ngủ không sâu, một tiếng động nhỏ có thể đánh thức, anh dậy rửa mặt, thay quần áo, đẩy cửa đi ra xem có phải Hạ Hòe Tự còn đang ngủ không, không ngờ đụng phải hắn vừa đi ra từ phòng bếp, đeo tạp dề, tay bưng bát.
“Dậy rồi à.” Hạ Hòe Tự lên tiếng, đặt bát lên bàn ăn, “Đang định gọi cậu ra ăn cơm.”
Lộ Ngân Đường chậm rãi đi qua, ngửi thấy mùi hương: “Cậu nấu cơm?”
“Chè trôi nước rượu nếp đậu đỏ.”
Hạ Hòe Tự quay lại phòng bếp, Lộ Ngân Đường không ngồi xuống, đi theo hắn: “Cậu còn nấu được món này?”
“Lần đầu tiên nấu.” Hạ Hòe Tự trả lời, “Chẳng phải cậu thích ăn à?”
“Sao cậu biết?” Lộ Ngân Đường kinh ngạc.
“Cậu nói chứ sao.” Hạ Hòe Tự đậy nắp nồi, bất đắc dĩ cười nhìn anh, “Lúc trước cậu kể chú là người phương nam, cậu thích ăn chè trôi nước rượu nếp chú nấu, vậy mà quên rồi à.”
Lộ Ngân Đường nhận chén từ tay Hạ Hòe Tự, gật đầu: “Nhớ rồi.”
Hạ Hòe Tự ở trong bếp một lúc nữa, sau đó bưng một đĩa bánh gạo mè đen và một đĩa bánh trứng nướng ra đặt lên bàn.
“Món này ngon.” Lộ Ngân Đường cắn một miếng bánh gạo còn nóng hổi, “Cậu mua ở đâu thế?”
Hạ Hòe Tự cụp mắt dùng bữa, không để ý đến anh.
Lộ Ngân Đường ăn hết một miếng mới phản ứng lại: “Cậu nấu?”
“Nhặt ở ven đường.” Hạ Hòe Tự hờ hững trả lời.
“Không phải, cậu làm thật à?” Lộ Ngân Đường suýt bật cười, “Cậu biết nấu nhiều món vậy.”
Hạ Hòe Tự vẫn không để ý đến anh, tập trung ăn bánh trứng, bên trong là bí xắt nhỏ và thịt bằm, rất ngon, hắn ăn hết một miếng rồi đẩy đĩa về phía Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường lập tức gắp một miếng, vừa ăn vừa quan sát Hạ Hòe Tự, ăn xong mới bưng bát chè trôi nước đậu đỏ, húp từng thìa một, dè dặt hỏi một câu: “Bị tôi mạo phạm rồi à?”
“Ừm, trái tim tan nát.” Hạ Hòe Tự đáp, rất bình tĩnh, “Chưa từng phải chịu nỗi tủi thân như vậy.”
“Tôi sai rồi.” Lộ Ngân Đường thành khẩn, đặt bát xuống, vươn tay đặt lên bàn, do dự một chút, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mu tay Hạ Hòe Tự, “Bởi vì quá ngon nên mới muốn mua.”
Hạ Hòe Tự nhẹ nhàng nhéo đầu ngón tay anh, sau đó thở dài, cười như không cười nhìn Lộ Ngân Đường.
“Dỗ tôi đấy à.” Hạ Hòe Tự hỏi.
“Hả.” Lộ Ngân Đường chưa phản ứng kịp, gật đầu.
“Dỗ thêm hai câu đi.” Hạ Hòe Tự cúi đầu ăn, “Không phải không vui, chỉ là muốn nghe thôi.”
Sau một lúc lâu, Lộ Ngân Đường chậm rãi cầm lấy thìa tiếp tục ăn, không nói gì nữa, đầu óc lại nghĩ tới chuyện mình suy nghĩ trước khi ngủ, suy nghĩ hồi lâu bỗng thấy bối rối, nuốt một miếng bánh gạo, vụng về chuyển chủ đề.
“Mấy giờ cậu về nhà, tiện đường đưa tôi không?”
“Tiện, mấy giờ cũng được.” Hạ Hòe Tự dùng thìa khuấy đậu đỏ trong bát, “Lần sau gặp mặt có phải thi đại học xong không?”
Lộ Ngân Đường ừ một tiếng: “Hẳn là thế, tháng năm không được nghỉ, cùng lắm hai ngày, học sinh căng thẳng, giáo viên có kém gì.”
“Đừng căng thẳng quá, thầy giáo thì vẫn phải làm việc và nghỉ ngơi hợp lý.”
Cơm nước xong, thời gian còn sớm, Hạ Hòe Tự ở phòng bếp cắt trái cây rồi mang ra bàn trà: “Ăn trái cây đi.”
“Không thích ăn trái cây.” Lộ Ngân Đường nghiêng người, chống lên tay vịn sô pha xem điện thoại.
Sáng mai bắt đầu tuần mới, hôm nay trường học có rất nhiều thông báo cần gửi cho phụ huynh, Lộ Ngân Đường không ngẩng đầu lên mà nói luôn, nhưng vẫn duỗi tay lấy một miếng dưa Hami.
Hạ Hòe Tự về phòng ngủ thay quần áo, rồi đi ra ngồi bên cạnh Lộ Ngân Đường, lấy tài liệu trên kệ sách, Lộ Ngân Đường ăn hết nửa đĩa trái cây mới thấy ngọt, bớt chút thời gian liếc Hạ Hòe Tự, sợ tiếng chuông điện thoại của mình quấy rầy hắn.
Hẳn là không quấy rầy, Hạ Hòe Tự rất tập trung, chân dài tùy ý vắt chéo, đặt laptop lên đùi, thi thoảng bấm hai cái, tay cầm tài liệu, tay phải kẹp một chiếc bút màu đèn, thả lỏng dựa người vào sô pha.
Ngoại hình và điều kiện của Hạ Hòe Tự không có chỗ nào để chê, Lộ Ngân Đường thừa nhận ban đầu mình có cảm tình với hắn không phải không liên quan đến gương mặt này, người đẹp có rất nhiều, nhưng vừa đẹp vừa mang khí chất xuất chúng lại không nhiều.
Mấy năm học cấp ba, nói Lộ Ngân Đường không có ấn tượng với Hạ Hòe Tự là không có khả năng, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, hắn đã xuất chúng, bỏ qua diện mạo thì Hạ Hòe Tự luôn đứng đầu các cuộc thi lớn nhỏ của các môn khoa học tự nhiên. Trên danh sách học sinh ưu tú của trường, trong suốt ba năm, vị trí đứng nhất chưa bao giờ thay đổi, Hạ Hòe Tự năm mười bảy – mười tám tuổi đã bộc lộ tài năng và sự trưởng thành bình tĩnh, nhưng không mất đi sức sống và năng động của tuổi trẻ.
Một người như vậy, đối với Lộ Ngân Đường không giao lưu gì nhiều chỉ cảm thấy người này quá lạnh lùng, hiện tại hoàn toàn ngược lại, đa phần Hạ Hòe Tự đều rất ôn hòa, cũng rất thú vị, chỉ nghiêm khắc trong công việc nhưng không phải lạnh nhạt.
Dịu dàng và hay mềm lòng.
Lộ Ngân Đường thầm tặc lưỡi trong lòng, cảm thấy mình miên man suy nghĩ mất thời gian nên cúi đầu tiếp tục xem điện thoại, vô thức cắn khớp ngón tay mình, day cắn được một lúc thì có một bàn tay duỗi ra nắm lấy cổ tay anh, giải cứu ngón tay kia.
“Nghiến răng à.” Hạ Hòe Tự rút khăn giấy lau cho anh.
Lộ Ngân Đường nhận giấy lau rồi tiện tay ném vào thùng rác: “Tôi quấy rầy cậu làm việc à?”
“Tôi không làm việc.” Hạ Hòe Tự cười, đặt cả laptop và tài liệu lên bàn trà, “Tôi thấy cậu muốn làm việc nên ngồi cùng một lát, tùy ý đọc luận văn, không quan trọng.”
“À.” Lộ Ngân Đường gật đầu, gửi tin nhắn cuối cùng vào nhóm lớp rồi tắt điện thoại, đặt lên bàn trà, ăn nốt trái cây còn lại, Hạ Hòe Tự dựa vào sô pha nhìn anh, dường như biết anh có chuyện muốn nói.
“Cậu vẫn luôn như thế à?” Lộ Ngân Đường cắn miếng dưa hấu, giọng nói không rõ ràng, không biết là cố ý hay không hiểu thật.
“Thế nào?” Hạ Hòe Tự hỏi.
“Là… Rất tốt.” Lộ Ngân Đường nuốt miếng dưa hấu, không ăn nữa. “Chuyện gì đều thuận theo người khác, hình như không hề tức giận hay không vui, vấn đề gì cũng giải quyết giúp người ta, vô cùng kiên nhẫn.”
Bàn tay chống trên sô pha của Hạ Hòe Tự khẽ giật, ngón tay chậm rãi đè thái dương, im lặng một lúc bỗng mỉm cười, bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lộ Ngân Đường.
“Lộ Ngân Đường, cậu là người khác à?”
Lộ Ngân Đường cầm miếng trái cây, đối diện với hắn, không trả lời.
Hạ Hòe Tự cũng không cần anh trả lời mà nói tiếp: “Tôi cảm thấy con người tôi không hề thay đổi, tôi không biết cậu hiểu về tôi thế nào, nếu ý cậu là tôi khi ở bên cậu thì tôi không biết, bởi vì tôi chưa từng đối xử với người thứ hai như vậy, không thể so sánh.”
“Tôi phát hiện…” Lộ Ngân Đường nói, “Lúc nói chuyện với tôi, cậu nói nhiều hơn bình thường.”
“Bởi vì tôi không muốn cậu hiểu lầm về tôi.” Hạ Hòe Tự ngồi thẳng.
Lộ Ngân Đường à một tiếng: “Cậu rất để ý hình tượng của cậu trong lòng tôi.”
Lần này Hạ Hòe Tự không trả lời, Lộ Ngân Đường cười, đứng lên: “Đưa tôi về đi trưởng khoa Hạ.”
Hạ Hòe Tự gật đầu, đứng lên, dọn dẹp qua cái bàn rồi đi về phía cửa, Lộ Ngân Đường đã thay giày xong, đứng ở cửa chờ hắn.
Trong lúc Hạ Hòe Tự ngồi xuống thay giày, Lộ Ngân Đường nhìn một lát rồi cũng ngồi xuống, hai người mặt đối mặt, Hạ Hòe Tự kinh ngạc nhìn anh, Lộ Ngân Đường ôm đầu gối, hạ giọng: “Trước khi thi đại học tôi rất bận, thật ra hiện tại đã rất bận, đầu óc không nghĩ được chuyện gì khác.”
“Tối hôm qua trách tôi, nhưng tôi… sẽ không như thế mãi, cậu xem như tôi bận đến choáng váng, đừng so đo với tôi.”
Lộ Ngân Đường cụp mắt, không nhìn Hạ Hòe Tự, anh không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy khoảng thời gian sắp tới không có thời gian gặp lại, có một số lời nhất định phải nói rõ với Hạ Hòe Tự, giống như lời Hạ Hòe Tự đã nói tối qua.
“Hơn một tháng sắp tới tôi không có thời gian gặp cậu, tôi không muốn trong lòng hai chúng ta có khúc mắc, tôi chỉ là muốn nói với cậu…”
Lộ Ngân Đường hít sâu, nâng mắt nhìn Hạ Hòe Tự, đối phương vẫn không nhúc nhích, một đầu gối gần chạm đất, mắt vẫn nhìn thẳng vào anh, Lộ Ngân Đường đối diện với một đôi mắt như vậy, bỗng không nói lên lời.
“Tôi hiểu.” Hạ Hòe Tự không chờ anh nói hết, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay anh, giúp anh nói nốt, “Tôi sẽ cho cậu thời gian, sẽ không chạy, sẽ giữ mình cho cậu.”
“Đây xem như bảo đảm sao?” Lộ Ngân Đường nói nhỏ, dáng vẻ chân thành hiếm thấy, nội tâm Hạ Hòe Tự mềm nhũn, “Ừ, cho cậu một lời bảo đảm.”
“Ừ.” Lộ Ngân Đường gật đầu, không nói nữa.
Hạ Hòe Tự đứng lên, duỗi tay kéo Lộ Ngân Đường, lúc xuống thang máy không nhịn được bật cười: “Nếu vừa rồi bảo vệ thấy chúng ta trong camera, chắc chắn sẽ lên kiểm tra.”
Lộ Ngân Đường cũng cười: “Tôi chỉ cảm thấy thu mình lại nói chuyện có sức nặng hơn thôi.”
“Nói chuyện cần gì sức nặng?” Hạ Hòe Tự liếc anh.
“Cậu không hiểu những người da mặt mỏng như chúng tôi đâu.” Lộ Ngân Đường đáp.
Trên đường đưa Lộ Ngân Đường về, hai người tán gẫu thêm một lát, Lộ Ngân Đường thả lỏng lại hoạt ngôn hơn, thoải mái ngồi trên ghế phó lái, Hạ Hòe Tự nói gì thì Lộ Ngân Đường đều có thể đáp lại mấy câu, y như trẻ con.
Lúc xuống xe, Lộ Ngân Đường không nói tạm biệt hay gì đó, chân sắp chạm đất mới quay đầu, thấy Hạ Hòe Tự quay sang nhìn mình chăm chú, lại quay về.
Hạ Hòe Tự khẽ nhướng mày, không hỏi anh muốn làm gì. Vừa rồi Lộ Ngân Đường ngồi xổm trước cửa nhà người ta nói mấy câu kia, sau đó lại muốn Hạ Hòe Tự bảo đảm, cảm giác an tâm lại dâng lên.
“Cậu bảo đảm với tôi rồi, đừng quên đấy.” Tay Lộ Ngân Đường chống lên hộp số, nhìn Hạ Hòe Tự, “Quay về đừng cho người khác.”
“Không có người khác.” Hạ Hòe Tự cười, “Chỉ cho cậu.”
Một tay Lộ Ngân Đường nâng lên vịn vào vai Hạ Hòe Tự, hạ giọng hỏi: “Vậy có thể đóng dấu không?”
“Có thể.” Nụ cười của Hạ Hòe Tự tươi hơn.
Lộ Ngân Đường hiếm khi không để ý người khác trêu ghẹo mình, dù sao Hạ Hòe Tự không phải người khác, chính hắn nói muốn giữ cho anh, giữ cho Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường bỏ qua ánh mắt hắn, không nhìn ánh mắt thẳng thắn quá mức đó, nhớ lại nụ hôn Hạ Hòe Tự đặt lên cổ mình, rất nhẹ, nhẹ đến nỗi bây giờ không còn cảm giác gì, hiện tại muốn đóng dấu một tháng nên không thể nhẹ như vậy, phải để Hạ Hòe Tự cảm nhận được trong suốt một tháng sắp tới.
Hạ Hòe Tự vỗ nhẹ eo Lộ Ngân Đường, Lộ Ngân Đường vươn người qua hộp số, khẽ dừng lại bên môi dưới Hạ Hòe Tự, hô hấp ngừng lại khoảng hai giây, sau đó dịch sang một chút, một nụ hôn đặt bên cạnh khóe môi Hạ Hòe Tự.
Giữ hơi chặt, khi rời đi phát ra âm thanh khe khẽ – đóng dấu.
