Sáng hôm sau, lúc Hạ Hòe Tự đi làm, Lộ Ngân Đường còn chưa dậy, ngủ mãi đến tận trưa, giấc ngủ còn dài hơn cả khi uống thuốc ngủ, thức dậy ngơ ngác một lúc mới nhận ra đây là đâu, chưa rời giường vội, lấy điện thoại ra xem.
Hạ Hòe Tự gửi cho anh mấy tin nhắn, nhắc nhở ăn bữa sáng, tin nhắn cuối cùng là bảo chuẩn bị vào phòng mổ, hẳn là đến bây giờ còn chưa xong.
Lộ Ngân Đường không muốn ăn cơm, ngẫm nghĩ rồi nhắn lại một tin vất vả rồi, sau đó mới xuống giường rửa mặt, vào phòng bếp.
Nồi cơm điện sáng đèn, Lộ Ngân Đường mở ra xem, là cháo thịt nạc trứng bắc thảo, bên cạnh có cặp lồng giữ nhiệt đựng sủi cảo chiên, bệ bếp đặt hai món ăn kèm – dưa chuột nộm và miến lạnh, khẩu phần không nhiều, nhưng Lộ Ngân Đường vẫn cảm thấy mình ăn không hết, múc nửa bát cháo rồi mang thức ăn ra, chụp một bức gửi cho Hạ Hòe Tự, chứng minh mình đã ăn.
Cháo rất ngon, Lộ Ngân Đường ăn xong thì rửa bát, anh thích món miến lạnh, ăn hết sạch, còn dưa chuột thì không ăn mấy, anh không thích ăn rau dưa muối, sủi cảo còn một nửa, tất cả đều cất vào tủ lạnh. Lộ Ngân Đường vào phòng làm việc nằm một lát, Hạ Hòe Tự vẫn chưa hồi âm.
Cuộc mổ của khoa chấn thương chỉnh hình không khác gì tái tạo, rất tốn thời gian, một ca cong vẹo cột sống mổ từ sáng đến chiều, Hạ Hòe Tự là bác sĩ mổ chính, lúc kết thúc, găng tay vô khuẩn đã biến thành màu đỏ đen, áo phẫu thuật màu xanh lục bẩn đến nỗi không nhìn ra dáng vẻ ban đầu. Hạ Hòe Tự đi ra ngồi ở cửa nghỉ ngơi một lát với hai bác sĩ khác rồi mới thay quần áo và rửa tay.
“Lát nữa cùng nhau ăn một bữa đi.” Bác sĩ Trần đề nghị, “Lâu rồi không tụ tập.”
Một bác sĩ khác tán thành: “Được, tôi cũng lười về nhà nấu cơm.”
“Tôi không đi.” Hạ Hòe Tự xoa tay, “Trong nhà có việc, tối nay phải về.”
“Dạo này cậu nhớ nhà thế nhỉ.” Bác sĩ Trần trêu ghẹo, “Hai hôm trước tự nhiên muốn thay ca với tôi, hôm qua hôm nay đều vội vã về nhà, nhà có gì hay thế à?”
“Rất hay.” Hạ Hòe Tự cười, không giải thích gì thêm.
Bác sĩ Trần nở một nụ cười thấu hiểu rồi rời đi cùng bác sĩ nọ, Hạ Hòe Tự về văn phòng, nghỉ ngơi nửa tiếng, trả lời tin nhắn từ trưa của Lộ Ngân Đường, sau đó thay quần áo tan làm.
Nhà phải về mà, có người đang chờ, than sắp chết đói rồi.
Sắp chết đói còn không biết tự gọi cơm hay tìm gì đó bỏ vào bụng, chỉ kêu gào với Hạ Hòe Tự, Hạ Hòe Tự bất đắc dĩ, lại cảm thấy Lộ Ngân Đường thú vị, đáng yêu, nhưng ý tưởng này vừa xuất hiện lại bị hắn ép xuống – Lộ Ngân Đường không cho hắn nói vậy.
Mang hoa quả về nhà, không thấy người sắp chết đói đâu, Hạ Hòe Tự rửa tay, đi vào phòng làm việc.
Lộ Ngân Đường tựa vào sô pha cạnh cửa sổ sát đất, một quyển sách úp lên mặt, hình như ngủ thiếp đi, Hạ Hòe Tự đi vào mà không thấy anh động đậy chút nào. Hạ Hòe Tự bước nhẹ nhàng, nhặt mấy quyển sách rớt xuống đất đặt lên bàn, sau đó nhìn mấy dòng chữ viết trên đó, nhìn qua như viết linh tinh, còn có tên Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự lật tờ giấy kia, tìm ra tờ tối hôm qua Lộ Ngân Đường nghiêm túc viết, dễ dàng nhìn ra nghiêm túc và không nghiêm túc khác nhau ở điểm nào, chữ viết trên tờ giấy đó rất đẹp, chỉ có một câu ngắn ngủi – Việc xưa hối tiếc không thành / Tương lai còn kịp, ta dành chí theo.
Hạ Hòe Tự quên gần hết kiến thức thường thức cơ bản về thơ ca hồi trung học, chỉ nhớ mang máng ý nghĩa đại khái. Hắn cuộn tờ giấy rồi cất vào ngăn kéo, vừa thu dọn mặt bàn xong, ai kia bỗng cất tiếng.
“Mấy chữ này có giá trị đến mức phải cất giữ hay sao, trưởng khoa Hạ.”
Hạ Hòe Tự quay người dựa vào bàn, nhìn Lộ Ngân Đường, anh vẫn giữ tư thế tựa vào sô pha, đặt cuốn sách xuống, lười biếng trông về phía Hạ Hòe Tự.
“Rất có giá trị.” Hạ Hòe Tự cười, vẫy tay với anh, “Lại đây.”
“Anh gọi cún con à.” Lộ Ngân Đường không nhúc nhích.
“Cún con nghe lời hơn em, gọi cái là đến.” Hạ Hòe Tự khoanh tay, “Em không nghe lời.”
“Em không nghe lời thì sao.”
Lộ Ngân Đường đứng lên, chậm rãi bước về phía Hạ Hòe Tự, chiều cao hai người vốn không chênh lệch nhiều, Hạ Hòe Tự dựa vào bàn, nhìn thẳng vào Lộ Ngân Đường, Lộ Ngân Đường chớp mắt, Hạ Hòe Tự bỗng giơ tay chạm vào phía dưới hàng lông mi của anh.
“Chỗ này có nốt ruồi.” Hạ Hòe Tự lại gần quan sát, “Màu rất nhạt, em biết không?”
Lộ Ngân Đường sờ nơi đó: “Biết, nhưng em không để ý.”
Làn da Lộ Ngân Đường trắng, gương mặt không có nốt ruồi nào khác, nốt ruồi này rất nhỏ, màu nâu rất nhạt, không phải nốt ruồi lệ, chỉ là chính giữa dưới mi mắt, được hàng mi che phủ, trước đó Hạ Hòe Tự không phát hiện ra.
Hiện tại thấy được, nó mang lại một cảm giác khác lạ.
Hạ Hòe Tự duỗi tay sờ bụng Lộ Ngân Đường: “Sắp chết đói?”
“Không, lừa anh thôi.”
Lộ Ngân Đường với người ra trước, hai tay chống lên mặt bàn, nhìn Hạ Hòe Tự từ trên cao xuống, đây là lần đầu tiên vị trí đảo ngược, hai người đối diện một lát, anh nhận ra Hạ Hòe Tự đang cười.
“Anh cười gì.” Lộ Ngân Đường lầm bầm, cúi đầu h*n l*n ch*p m** hắn.
“Anh chưa rửa mặt.” Hạ Hòe Tự nói.
Lộ Ngân Đường nhìn hắn, lại hôn một cái: “Không chê anh.”
Hạ Hòe Tự ôm eo Lộ Ngân Đường, vẫn giữ tư thế kia, hơi ngẩng đầu, hôn lên cổ Lộ Ngân Đường, không để lại dấu hôn, môi chỉ nhẹ nhàng chạm vào, từ hàm dưới đến xương quai xanh. Sáng nay Lộ Ngân Đường mới tắm, trên người toàn mùi hương sữa tắm, Hạ Hòe Tự nghe ra mùi hương này giống với trên người mình, chóp mũi lướt từ trên xuống dưới, hôn rất nhiều lần.
Lộ Ngân Đường cúi người, thấy hơi nhột, nhưng không tránh, lát sau mới mở miệng: “Anh không để yên đúng không?”
“Có.” Hạ Hòe Tự xoa eo anh, “Đưa em về nhà.”
“Biết rồi còn không đi?” Lộ Ngân Đường trừng hắn, hai tai ửng hồng.
“Bây giờ về?” Hạ Hòe Tự hỏi.
Lộ Ngân Đường nghiêng đầu đối diện với hắn vài giây, bỗng cúi đầu: “Mười phút.”
Hạ Hòe Tự nở nụ cười trầm thấp, đứng thẳng, thay đổi vị trí với Lộ Ngân Đường, Lộ Ngân Đường ngồi lên bàn, vòng tay ôm lấy cổ Hạ Hòe Tự, Hạ Hòe Tự đứng g*** h** ch*n anh, một tay chống bàn, một tay ôm eo, bắt đầu nụ hôn trong mười phút.
Số lần bọn họ hôn nhau không tính là ít, Lộ Ngân Đường đoán được thói quen hôn môi của Hạ Hòe Tự, hắn thích nắm gáy hoặc giữ lấy cằm anh, sức lực vừa phải, không khiến anh thấy đau nhưng không thể trốn được, ngón tay vô tình cọ mấy cái, tay còn lại đặt lên eo anh, siết chặt.
Lộ Ngân Đường cảm nhận được Hạ Hòe Tự là người có h*m m**n kiểm soát mạnh, giới hạn hắn cho đối phương rất rộng nhưng vượt qua giới hạn này là không được, ví như lúc hôn môi Hạ Hòe Tự không muốn Lộ Ngân Đường trốn thì sẽ không cho Lộ Ngân Đường cơ hội trốn.
Lộ Ngân Đường không cảm thấy phản cảm với một Hạ Hòe Tự như vậy, anh rất hưởng thụ, mỗi lần Hạ Hòe Tự nói lời mang theo mệnh lệnh, anh lại cảm thấy hai chân mềm nhũn, không phải sợ, mà là rung động quá mãnh liệt, không chịu nổi.
Hiện tại anh rất không chịu nổi, lúc Hạ Hòe Tự dịu dàng anh đã thỏa mãn, lúc Hạ Hòe Tự mạnh mẽ anh không còn tâm trạng nghĩ đến chuyện gì khác, chỉ biết đi theo Hạ Hòe Tự, bàn tay luồn vào trong áo còn không nhận ra, cho đến Hạ Hòe Tự dẫn anh vào phòng ngủ mới chợt bừng tỉnh – hẳn là không về nhà được nữa.
Hạ Hòe Tự còn chưa tắm nên mang cả Lộ Ngân Đường vào phòng tắm, nước từ vòi hoa sen xối xuống mới buông đối phương ra, làm bộ làm tịch hỏi: “Em muốn tắm không?”
Lưng Lộ Ngân Đường ướt sũng, nghe câu hỏi này nhưng không trả lời, thở hổn hển, hồi lâu mới dựa vào tường: “Tắm, nhưng lát nữa… ra ngoài đi, em dễ thiếu oxy, không chịu được.”
Hạ Hòe Tự lại cúi đầu hôn anh, tay dọc theo đường chỉ quần thể thao, ngón tay dừng trên eo Lộ Ngân Đường: “Ừ.”
Thật ra không cần Lộ Ngân Đường ra sức, trước đó Lộ Ngân Đường còn nghĩ chuyện này nên làm thế nào, mỗi người một lần hay gì, lần đầu tiên ai lên… Nghĩ rất nhiều, nhưng vô dụng hết, Lộ Ngân Đường bị Hạ Hòe Tự đẩy lên giường là hiểu tất cả đều vô dụng. Sức lực Hạ Hòe Tự rất lớn, h*m m**n khống chế rất mạnh, trước giờ Lộ Ngân Đường chưa từng cảm nhận một cách trực tiếp như thế.
“Tay đừng cử động.”
Giọng Hạ Hòe Tự rất trầm, giống làn gió mùa hè bên ngoài, trong phòng không bật đèn, mặt trời vừa xuống núi, bầu trời mang một màu xanh thẳm, xuyên qua cửa sổ chỉ che một bức rèm nhuộm căn phòng sang màu tương tự. Bàn tay che mắt của Lộ Ngân Đường bị Hạ Hòe Tự kéo xuống, anh mở mắt ra, cảm giác trước mặt đầy gợn sóng màu xanh, hơi choáng váng, không hiểu gì, không nghe thấy âm thanh của mình, chỉ biết Hạ Hòe Tự vẫn đang ở đây.
Không bao lâu sau, Lộ Ngân Đường cảm thấy thời gian trôi qua rất lâu, Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn lên vai anh: “Quay người.”
Lộ Ngân Đường giơ tay che mặt, hạ giọng: “Còn chưa xong à?”
“Rồi.” Hạ Hòe Tự cười khẽ, nắm bờ vai anh quay người, lộ ra tấm lưng với đường cong hoàn mỹ, làn da của Lộ Ngân Đường thật sự rất trắng, hơi gầy nhưng vẫn có cơ bắp lờ mờ, nhìn là biết không luyện tập chăm chỉ. Hạ Hòe Tự v**t v* một lúc, không dùng lực, lòng bàn tay dán lên hõm eo: “Đau không?”
Lộ Ngân Đường nằm bò, vùi mặt vào chăn, lắc đầu, lại gần cổ tay chống bên cạnh, hôn lên đó một cái, hỏi lại: “Anh… có phải anh tính trước rồi không?”
“Không.” Hạ Hòe Tự chậm rãi hôn lên gáy anh, “Em cho rằng anh làm việc gì cũng phải suy nghĩ cặn kẽ, nắm chắc mới bắt tay vào làm, đúng không? Thầy Lộ, ở bên em, cảm xúc của anh không ổn định như vậy, những chuyện như lâm thời nảy lòng tham anh cũng làm.”
Lộ Ngân Đường muốn hỏi Hạ Hòe Tự nói không nắm chắc nghĩa là sao, Hạ Hòe Tự có vẻ nhìn ra suy nghĩ của anh nên nói thẳng: “Chuyện ở bên em, ngay từ đầu anh đã không nắm chắc.”
Nụ hôn của Hạ Hòe Tự không dừng lại, đặt lên cổ và vành tai anh, giọng hơi khàn tiến vào tai Lộ Ngân Đường, bình tĩnh trầm ấp khiến anh run rẩy.
“Rất kỳ lạ, chỉ cần gặp em, anh lại trở nên bất cần, rất không giống anh, nhưng thật sự là như thế.”
Lộ Ngân Đường không nói nên lời, trán chống lên mu tay, há miệng hít thở, chỉ phát ra một âm tiết ngắn ngủ, trở tay gãi cánh tay Hạ Hòe Tự.
“Khó chịu thì nói với anh.” Hạ Hòe Tự dỗ dành, nhẹ nhàng v**t v* eo và sườn Lộ Ngân Đường, lướt xuống dưới, đè đùi anh, “Em không có cảm giác an toàn nhưng không bằng lòng mở miệng nói với anh, hỏi anh, tự nghẹn trong lòng, cảm thấy thời gian trôi qua sẽ quên đi, đúng không?”
Lộ Ngân Đường xòe tay ôm mặt.
Hạ Hòe Tự cầm cổ tay anh kéo ra, để anh đối mặt với mình, tóc Lộ Ngân Đường xõa tung, lộ cái trán trơn bóng, người khác như vậy sẽ có vẻ chững chạc, nhưng anh thì khác, thoạt nhìn càng trẻ tuổi, thậm chí non nớt, cổ căng chặt, ngửa đầu, rất đẹp, Hạ Hòe Tự rất thích dáng vẻ này của anh.
“Đúng không?” Hạ Hòe Tự ấn bụng anh, cúi đầu, bắt anh trả lời, hạ giọng hỏi lại, “Đúng không, Lộ Lộ?”
Lộ Ngân Đường đột nhiên ngẩng đầu, đầu óc như nổ tung, trong nháy mắt ấy cảm giác như mình đã chết một lần, cả người run lên, cắn chặt khớp hàm, tiếng hít thở cố kìm nén nhưng vẫn bật ra qua khe hở, anh ôm lấy người trước mặt, nội tâm dâng lên ý muốn thân mật với người trước mắt, khiến anh không nhịn được mà cắn lên vai Hạ Hòe Tự, cuối cùng bật ra thành lời.
“… Đúng.”
Với Lộ Ngân Đường, đây là xưng hô thân mật quá mức, tuổi tác lớn dần, ba mẹ còn ít khi gọi, hình như lâu rồi không ai gọi anh như vậy, anh cũng chưa từng nghĩ có thể nghe thấy cái tên này từ miệng Hạ Hòe Tự, hắn gọi bằng giọng điệu hoàn toàn khác, có phần mơ hồ, nhưng đủ để hai người nghe thấy rõ ràng, hai chữ được Hạ Hòe Tự nói cực kỳ dịu dàng, không giống như tiếng gọi mà như đang dỗ dành.
Một lát sau, Lộ Ngân Đường mới chậm rãi thả lỏng miệng, buông Hạ Hòe Tự ra, cả người tê rần, một giây sau mới mở miệng: “Nhưng… với em, anh quan trọng thật.”
“Anh biết.” Hạ Hòe Tự ôm anh, không nhúc nhích, chờ anh bình tĩnh mới cúi xuống hôn, v**t v* bụng nhằm trấn an.
Bụng Lộ Ngân Đường bẩn rồi, nhưng thói ở sạch của Hạ Hòe Tự không phát huy, gần như chẳng cảm thấy gì, tay với khăn giấy lau khô cho anh, sau đó s* s**ng mép giường, không thấy áo mưa vừa nãy tiện tay ném, không tìm nữa, mà hỏi Lộ Ngân Đường đang nhắm mắt hít thở.
“Đâu rồi, vừa nãy em ném.”
Lộ Ngân Đường mở mắt, dường như hoảng sợ, lát sau mới hỏi: “Còn nữa?”
Hạ Hòe Tự cười: “Không thoải mái à? Đau thì thôi.”
Không phải không thoải mái, cũng không đau, thứ Hạ Hòe Tự không thiếu là kiên nhẫn, khó khăn lắm Lộ Ngân Đường mới khôi phục, nâng chân dẫm lên chăn, nhận ra mình không nói nên lời từ chối.
“Không.” Anh thở dài, “Anh đừng… tàn nhẫn quá là được, em thật sự không chịu nổi.”
Thật kỳ quái, không giống như lời giáo viên ngữ văn sẽ nói, nhưng Hạ Hòe Tự nghe hiểu: “Ừ, từ từ thôi.”
Lộ Ngân Đường duỗi tay sờ dướigối đầu, tìm được thứ anh vô tình quẹt vào. Anh nhìn ra Hạ Hòe Tự muốn mình thay cho hắn, không cảm thấy ngượng ngùng, một tay anh vẫn bị Hạ Hòe Tự nắm lấy, anh đành nghiêng đầu, dùng răng xé, sau đó cắn giữ, giơ tay về phía Hạ Hòe Tự.
“Kéo em.”
Hạ Hòe Tự không nắm lấy tay anh, nương ánh sáng lờ mờ từ đầu giường nhìn Lộ Ngân Đường, nửa người trên của anh hơi nâng lên, tóc rối bời, nhưng vẫn rất đẹp, đôi mắt long lanh ầng ậng nước, phát sáng trong đêm đen, miệng ngậm đồ vật nên nói không rõ ràng, đôi môi ửng hồng, tư thế này không thể dùng lực, cổ căng chặt, đường cong vô cùng hoàn hảo, rất xứng với gương mặt Lộ Ngân Đường… Cực kỳ gợi cảm.
Qua mấy giây, Lộ Ngân Đường thật sự không chịu nổi, Hạ Hòe Tự mới kéo, sau khi ngồi dậy, anh chống trán lên vai Hạ Hòe Tự, thở hổn hển một lúc mới ngẩng đầu, Hạ Hòe Tự vẫn đang nhìn anh, không rõ biểu cảm, Lộ Ngân Đường bị hắn nhìn chăm chú đến ngẩn người, quên mất nên làm gì.
Hạ Hòe Tự thấy anh phản ứng chậm, mỉm cười, giơ tay nắm một góc vỏ bao, hạ giọng: “Cắn chặt.”
Lộ Ngân Đường cắn chặt hơn theo bản năng, Hạ Hòe Tự kéo nhẹ, xé rách vỏ bao, hai ngón tay kẹp lấy giơ trước mặt Lộ Ngân Đường, dùng giọng điệu dò hỏi nói với anh: “Thầy Lộ, em muốn thay cho anh?”
Rõ ràng là hắn muốn trước, hiện tại lại đẩy cho Lộ Ngân Đường, Lộ Ngân Đường bị xưng hô này làm cho nóng bừng mặt, cảm giác nóng bức chưa tiêu tan lại bùng cháy, giơ tay cướp lấy, không đáp lời, cánh tay vòng qua cổ Hạ Hòe Tự muốn hôn.
Độ ấm trong phòng nhanh chóng tăng cao, tiếng th* d*c kịch liệt quá mức hòa cùng hương vị vi diệu lan tỏa khắp phòng, trong nháy mắt ấy, Lộ Ngân Đường chợt cảm thấy không làm chủ được trái tim, hình như đã bay theo lời Hạ Hòe Tự, sau đó bị Hạ Hòe Tự dứt khoát kéo về hiện thực, mở mắt nhìn gương mặt hắn.
An tâm.
