Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi

Chương 52



Nh­ư thường lệ, trước khi kết thúc quá trình giao lưu chuyên môn sẽ có một buổi hội thảo. Hạ Hòe Tự kết thúc xong ca mổ cả buổi sáng, vội vàng ăn trưa rồi đến phòng họp, hội thảo này kéo dài rất lâu, không lót bụng là không chịu nổi.

Ngày mai về rồi, sau đó có hai ngày nghỉ, khoảng thời gian này bận rộn đến chân không chạm đất, mỗi ngày ngoài bệnh nhân và phẫu thuật, trong đầu Hạ Hòe Tự chỉ còn Lộ Ngân Đường, cân nhắc xem dạo này anh có chăm chỉ bôi thuốc không, có ăn cơm bình thường không, cảm xúc thế nào, dọn về nhà chưa… Có rất nhiều chuyện đáng để Hạ Hòe Tự nghiêm túc suy ngẫm, trong lúc họp còn thất thần.

Hạ Hòe Tự đoán ra hẳn là Lộ Ngân Đường đến gặp bác sĩ, hôm qua hắn gọi cho Kiều Tâm Viễn hỏi chuyện này, Kiều Tâm Viễn ấp úp rồi cúp máy, cậu không biết nói dối, thoáng cái là lộ.

Nghĩ đến Lộ Ngân Đường một mình khám bác sĩ tâm lý, nội tâm Hạ Hòe Tự lại đau âm ỉ, hắn hối hận tối hôm đó lắm miệng hỏi câu kia, nhưng không phải rất hối hận, hỏi hay không hỏi chỉ là vấn đề thời gian, không phải lần này thì sẽ là lần khác, hắn không muốn Lộ Ngân Đường khó chịu, cũng không muốn anh giữ trong lòng rồi khiến mình khó chịu.

Đây là một vấn đề khó lòng làm hài lòng được được hai bề, lại đúng vào khoảng thời gian Hạ Hòe Tự đi công tác, sự tình trở nên giằng co, điều này khiến hắn rơi vào trạng thái không thể thoải mái, nhưng hắn càng sợ Lộ Ngân Đường không thoải mái hơn.

Lộ Ngân Đường nói xin lỗi, tối đó Hạ Hòe Tự gần như thức trắng, cứ nghĩ mãi đến dáng vẻ cẩn thận đó, ngoan vô cùng, nội tâm Hạ Hòe Tự càng đau, hắn luôn dễ dàng đau lòng Lộ Ngân Đường, không biết có phải do trước đây không có cơ hội đau lòng hay không, hắn không muốn thấy Lộ Ngân Đường khổ sở, kể cả khi Lộ Ngân Đường lén dọn đi, Hạ Hòe Tự cũng không muốn nặng lời, sợ anh tổn thương.

Hạ Hòe Tự suy nghĩ một ngày một đêm nên nói chuyện với Lộ Ngân Đường như thế nào, cuối cùng vẫn không muốn ép anh làm gì, thầm quyết định trong lòng, dù sau này Lộ Ngân Đường muốn làm gì cũng được, chỉ cần anh thoải mái, như thế nào cũng được.

Hạ Hòe Tự chỉ yên lặng định ra giới hạn – không thể chia tay, không thể dọn đi, vấn đề có thể từ từ giải quyết, hắn không thể ép Lộ Ngân Đường quá.

Hội thảo kéo dài đến ba giờ chiều, Hạ Hòe Tự lên phát biểu mấy câu, nội dung phía sau hắn không tập trung. Hội thảo kết thúc, Hạ Hòe Tự đứng lên đi ra ngoài, đến phòng vệ sinh rửa mặt mới cảm thấy đầu óc không tỉnh táo, dùng khăn giấy lau khô rồi về văn phòng.

Còn chưa đến giờ tan làm, trong khoa rất bận, Hạ Hòe Tự mua cà phê ở máy bán hàng tự động, vừa ngồi xuống ghé vào bàn nghỉ ngơi chưa được bao lâu thì có tiếng gõ cửa, hắn ngẩng đầu, là điều dưỡng trong khoa.

“Trưởng khoa Hạ, bên ngoài có bệnh nhân tìm anh, không nói có chuyện gì, không thì anh ra xem thử được không?”

Bình thường có không ít bệnh nhân và người nhà tìm đến tận văn phòng, Hạ Hòe Tự ừ một tiếng, bảo điều dưỡng ra trước, uống mấy ngụm nước ấm rồi mặc áo blouse đi ra ngoài.

Điều dưỡng vừa rồi đứng cạnh bàn đang nói gì đó với một người, Hạ Hòe Tự nhìn thoáng qua, động tác lấy khẩu trang lập tức dừng lại, đứng tại chỗ ngây người hai giây mới đi tiếp, bước chân nhanh hơn rất nhiều.

Lộ Ngân Đường cười cảm ơn điều dưỡng, vừa quay đầu đã thấy Hạ Hòe Tự mang vẻ mặt kinh ngạc đi về phía này, ánh mắt nhìn anh chăm chú cho đến khi dừng lại trước mặt.

“Sao em đến đây?” Hạ Hòe Tự còn chưa đứng vững đã hỏi, không chờ Lộ Ngân Đường trả lời, nắm tay anh kéo về phía văn phòng.

Lộ Ngân Đường đi theo hắn, cố ý bảo: “Ôi, trưởng khoa đối xử với bệnh nhân thế này à?”

Hạ Hòe Tự đẩy anh vào văn phòng, khóa trái cửa, cởi áo blouse rồi quay người nhìn người dựa vào cánh cửa: “Em là bệnh nhân?”

“Không phải.” Lộ Ngân Đường cười, giơ tay sờ gương mặt gầy đi của Hạ Hòe Tự, “Em là người nhà của trưởng khoa, tới thăm người thân.”

Nói xong, một tay khác cũng nâng lên, ôm lấy hai má Hạ Hòe Tự quan sát một lát, bỗng nhiên thở dài: “Em nhớ anh đến nỗi không chịu nổi.”

Hạ Hòe Tự không nói gì, mặc anh ngắm nghía, duỗi tay ôm eo anh, sau khi nhìn một lúc lâu, hai tay Lộ Ngân Đường mới đáp lên vai Hạ Hòe Tự, nhìn vào mắt hắn, mỉm cười, Hạ Hòe Tự không cười, cụp mắt hôn lên trán anh.

Hôn một lúc lâu, hô hấp phả lên mặt Lộ Ngân Đường, anh hít sâu, nơi nơi đều là hương vị quen thuộc của Hạ Hòe Tự, lâu rồi không ngửi thấy, ngửi được lại càng nhớ.

Mãi lâu sau Hạ Hòe Tự mới buông Lộ Ngân Đường ra, hôn lên mắt anh, rồi thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm, dẫn anh về khách sạn.

Khách sạn gần bệnh nhân, đi bộ một lát là tới, ra khỏi bệnh viện, Hạ Hòe Tự nắm tay Lộ Ngân Đường: “Em ăn cơm chưa, anh dẫn em đi ăn gì đó.”

“Em không đói, em ăn trên tàu rồi.” Lộ Ngân Đường nắm tay hắn, “Về đi, em muốn nói chuyện với anh.”

Lộ Ngân Đường nói như vậy, Hạ Hòe Tự không từ chối được. Hắn biết đồ ăn trên tàu không ngon, càng không thể no bụng, trên đường về gọi đồ ăn cho anh.

Đến khách sạn, Lộ Ngân Đường thay dép lê mới Hạ Hòe Tự đưa cho, cởi áo khoác: “Em tắm trước đã, ngồi xe cả buổi rồi.”

“Tắm đi, tắm xong ra ăn ít cơm, đưa quần áo bẩn cho anh.”

Hạ Hòe Tự đi theo Lộ Ngân Đường vào phòng tắm, lấy quần áo anh thay ra, mai về rồi nên không cần giặt, bao giờ về giặt một thể. Hạ Hòe Tự cũng thay quần áo, bỏ quần áo bẩn của cả hai vào túi, sau đó mở cửa phòng tắm đi vào.

Lộ Ngân Đường đang ngửa cổ gội đầu, nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu nhìn hắn, không thấy rõ, khó hiểu phát ra tiếng: “Hửm?”

“Nhắm mắt.” Hạ Hòe Tự lấy nước rửa trôi bọt trên mặt Lộ Ngân Đường, ngón tay luồn vào mái tóc đầy bọt gội đầu cho anh.

Hai người tắm xong đi ra, Lộ Ngân Đường ngồi trên sô pha dùng bữa, Hạ Hòe Tự ngồi bên cạnh ôm anh từ phía sau, cằm gác lên vai anh, nhìn đối phương ăn.

“Cái này ngon.” Lộ Ngân Đường gắp miếng sủi cảo tôm đến bên miệng Hạ Hòe Tự, “Anh thử đi.”

Hạ Hòe Tự cũng chưa ăn tối nhưng không có tâm trạng ăn uống, không cảm thấy đói, Lộ Ngân Đường đút thì há miệng, ăn xong lại hôn lên cằm anh, tiếp tục dựa vai xem anh ăn.

Lộ Ngân Đường vội vàng ăn hết bát mì, cầm bình nước khoáng uống mấy ngụm, chưa kịp nuốt đã quay người ôm lấy Hạ Hòe Tự, xong mới nói: “Nhớ em thế cơ à?”

“Không bằng em, còn đến đây đón anh mà.” Hạ Hòe Tự ôm anh, dựa vào ghế sô pha, ngón tay vén cổ áo xem vùng xương quai xanh, “Sao tự nhiên lại đến tìm anh.”

“Em không sao, em uống thuốc rồi.” Lộ Ngân Đường để Hạ bệ xem, sau đó nắm lấy cổ tay hắn, “Anh nói không cho em đi, nên em đến.”

“Ngoan thế à?” Hạ Hòe Tự hạ giọng.

Hai người nhìn nhau một lát, Lộ Ngân Đường bị nhìn chăm chú, nội tâm khẽ run, hỏi hắn: “Nếu em chạy thật, anh sẽ làm gì?”

Hạ Hòe Tự giơ tay vuốt má anh: “Bắt về, nhốt lại.”

Biểu cảm hờ hững, cụp mắt, giọng điệu tự nhiên, như lời nói thuận miệng mà ra, nhưng vẫn nghe hiểu sự nghiêm túc trong đó. Hạ Hòe Tự chưa bao giờ như vậy, Lộ Ngân Đường không có tâm trạng trêu đùa, lại gần ôm lấy hắn: “Em không chạy, em không nỡ xa anh.”

Hạ Hòe Tự ừ một tiếng, cuối cùng mới nở một nụ cười, khẽ bóp gáy anh, ngón cái nhẹ nhàng v**t v* vành tai: “Anh thích em như vậy.”

“Những lúc em cực kỳ ỷ lại anh, anh cảm thấy rất an tâm.”

“Em vẫn luôn không thể tách khỏi anh.” Lộ Ngân Đường đáp ngay, nghiêm túc nhìn Hạ Hòe Tự, “Từ trước đến giờ em chưa từng muốn chia tay, việc dọn đi là em không tốt, em biết sai rồi.”

“Không giận em.” Hạ Hòe Tự cười.

“Nhưng em khiến anh đau lòng, thà anh giận còn hơn.” Lộ Ngân Đường cắn môi, “Tuy anh không cho em nói, nhưng em vẫn muốn nói lại, em xin lỗi.”

“Dạo này em khám bác sĩ tâm lý, rất hữu dụng.” Lộ Ngân Đường dựa vào sô pha, nhìn phía trước, giọng nhỏ đi, “Em nói với bác sĩ chuyện tình cảm của em xảy ra vấn đề, nhưng bác sĩ bảo không phải, do em đang mâu thuẫn với chính bản thân. Khi anh bị kéo vào cuộc tranh chấp đó, em mới bắt đầu muốn giải quyết vấn đề, song em không biết cách giải quyết nên mới làm mọi thứ rối tung lên.”

“Không kiên quyết bắt anh rời đi đã xem như không rối tung, còn lại đều có thể giải quyết.” Giọng Hạ Hòe Tự cũng thỏ thẻ theo anh, dịu dàng như cốc nước ấm vây quanh Lộ Ngân Đường, “Anh cũng không chạy, sẽ luôn ở bên em.”

“Em biết.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Thật ra không phải em sợ anh không thích em, em cũng không sợ anh biết chuyện trước kia, chỉ là em không khống chế được suy nghĩ của mình, anh đối xử với em càng tốt, em càng lo lắng tương lai sẽ thay đổi, kể cả khi em biết điều đó không xảy ra.”

Hạ Hòe Tự hôn lên mắt anh: “Em hay để tâm vào những chuyện vụn vặt, càng để tâm càng lún sâu, anh hiểu, em quyết định khám bác sĩ đã là cứu vớt chính mình, em rất giỏi.”

“Bởi vì anh nên em mới giỏi.” Lộ Ngân Đường dụi mắt, thở dài, “Sau chuyện xảy ra hồi cấp ba, em đã không muốn tới bệnh viện, em không dám, cũng không muốn kể với người khác về chuyện năm đó.”

Anh quay đầu nhìn vào mắt Hạ Hòe Tự, hơi ửng hồng, giống trong màn hình gọi video mấy hôm trước, lúc đau lòng anh, hắn sẽ lộ ra biểu cảm như vậy, một người vốn lạnh lùng không mấy khi thể hiện cảm xúc, mỗi lần đối mặt với Lộ Ngân Đường, cảm xúc này lại không khống chế được.

“Nhưng em muốn nói với anh.”

Lúc đi học, Lộ Ngân Đường hướng ngoại, mấy năm cấp ba tính tình hơi kiêu ngạo nhưng vẫn tốt bụng, thành tích tốt, ngoài mấy lần gây chuyện thì xem như học sinh ba tốt, tính cách của anh cũng khiến các thầy cô giáo thích, họ đều dung túng cho anh, chỉ cần thành tích không bị ảnh hưởng, họ cũng không quan tâm mấy lần anh trốn học hay đến muộn.

Lộ Ngân Đường mười bảy tuổi trốn học không phải bởi ra ngoài rong chơi, anh là người không có kiên nhẫn, ở trong lớp chỉ tội ảnh hưởng các bạn khác học tập, hơn nữa anh chỉ trốn tiết tự học, đi ra ngoài ăn bữa cơm hay chơi bóng ở công viên bên cạnh, nếu không thì đến hiệu sách mua giấy và mực mới.

Anh ý thức được xu hướng tính dục của mình khác các nam sinh khác từ hồi cấp hai, chỉ là anh không để trong lòng, anh không có ý định yêu đương, cũng chưa từng rung động với bạn nam nào. Trong thời đại thiếu thốn thông tinh về đồng tính đó, đương nhiên không thiếu lòng hiếu kỳ, hôm đó Lộ Ngân Đường mua một quyển tiểu thuyết Đức mang tên “Chết ở Venice”.

“Bị bạn em trông thấy, lúc về cậu ta tìm kiếm thông tin về quyển sách kia nhưng không hề nói gì với em, sau đó kết quả thi giữa kỳ được công bố, em đứng nhất lớp, cậu ta kém em hai điểm, lần đó cậu ta đột nhiên hỏi có phải em thích nam nên mới đọc cuốn sách kia không.”

“Em đánh cậu ta không phải vì sợ cậu ta biết, em ghét việc người ta lấy thứ không liên quan ra uy h**p em, em không chịu nổi. Sau đó phụ huynh đến, cậu ta không hé miệng nửa lời, cậu ta chỉ muốn em kiểm điểm, nếu không sẽ công khai chuyện này, có lẽ cậu ta cho rằng em sợ, nhưng em không sợ, em chỉ thấy phiền.”

Lộ Ngân Đường cau mày, giọng nói không tức giận mà trở nên nghiêm túc: “Em là người dễ nổi nóng, từ nhỏ đã thế, lúc nóng nảy thì gì cũng dám làm, vậy nên lần kiểm điểm trước toàn trường đó em mới nói, em muốn cho cậu ta biết em không sợ gì hết, em dám nói bí mật của em hơn cả cậu ta.”

Sau khi nói xong, Lộ Ngân Đường cau mày im lặng một lát, vẫn mang biểu cảm khó hiểu, không hiểu bạn học kia, cũng không hiểu tại sao năm đó mình to gan như vậy.

“Thật ra là một chuyện rất nhỏ đúng không?” Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự, “Cậu ta nói với em như vậy chỉ là do trong lòng mất cân bằng chứ không phải muốn tiết lộ với người khác, ngược lại là em khiến sự việc trở nên nghiêm trọng, đại khái lúc đó tâm lý em đã có vấn đề nên mới không chịu nổi.”

“Không phải.” Hạ Hòe Tự bỗng ngắt lời, “Sai lầm không phân biệt lớn hay nhỏ, sai là sai, giới hạn của mỗi người khác nhau, không ai có thể đồng cảm như mình cũng gặp phải, để ý bao nhiêu, tức giận đến đâu chỉ có bản thân hiểu rõ, việc bảo vệ bản thân chưa bao giờ là sai.”

“Thật ra em vẫn luôn nghĩ như vậy đúng không, em không thấy mình sai, bởi vì em vốn không sai, chỉ là phương thức xử lý chưa vẹn toàn.” Hạ Hòe Tự chậm rãi nói với Lộ Ngân Đường, kéo tay anh để anh ngồi lên đùi mình, ôm anh vào lòng, “Em không chịu nổi việc rất ít người hiểu rằng em không sai nên vẫn luẩn quẩn trong vòng xoáy rồi sinh bệnh, em càng đau đớn vì ba mẹ hy sinh cho mình quá nhiều, không còn cách nào khác, chỉ khi em thấu hiểu được chính mình thì mới thoát khỏi nó, giống như em của hiện tại đã tốt hơn rất nhiều.”

Lộ Ngân Đường ôm cổ Hạ Hòe Tự, nhìn hắn một lúc lâu mới thì thầm: “Ừm, đúng là như thế.”

“Anh vẫn luôn nghĩ như vậy sao?”

Lộ Ngân Đường nhìn vào đôi mắt sâu của Hạ Hòe Tự, cố gắng hồi tưởng Hạ Hòe Tự năm mười bảy tuổi có phải cũng nhìn mình như vậy hay không, không thể nhớ nổi, nhưng anh vẫn không nhịn được mà nghĩ, nghĩ đến khi hai mắt nóng lên, nước mắt cứ thế trào ra không có dấu hiệu báo trước.

Hạ Hòe Tự sửng sốt, giơ tay lau nước mắt cho anh: “Sao thế?”

“Hạ Hòe Tự, năm lớp mười hai, anh cũng đau lòng cho em như thế sao?”

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...