Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi

Chương 58: Ngoại truyện 2



Nhiệt độ tăng vọt trong những ngày đầu tháng năm, hơn năm giờ chiều, ánh mặt trời vẫn chói chang chiếu xuống nhóm học sinh cấp ba vừa tan học. Sau nửa tiếng, dòng người đông đúc vơi đi không ít, chỉ còn mấy học sinh thể dục chơi bóng trên sân, cùng học sinh cá biệt bị thầy cô giữ lại răn dạy.

Khối mười một tan học sớm hơn khối mười hai, Hạ Hòe Tự cùng bạn khác trong nhóm trực nhật dọn vệ sinh phòng học xong đi ra thì đúng lúc lớp mười hai tan học, tòa giảng dạy vừa yên tĩnh chưa được bao lâu lại ầm ĩ. Hạ Hòe Tự khoác áo, xách ba lô, cùng bạn đi ra ngoài rồi tạm biệt ở cửa, sau đó chậm rãi bước dọc theo hành lang đến cầu thang, Đoàn Minh Du ra khỏi văn phòng, thấy hắn thì thở dài một tiếng.

Hạ Hòe Tự ném ba lô cho Đoàn Minh Du, “Người còn lại đâu?”

“Tách ra thẩm vấn chứ sao, sợ hai chúng tôi trao đổi nên cho tôi ra trước.” Đoàn Minh Du dựa vào lan can, “Cảm giác không được tin tưởng không dễ chịu chút nào.”

Sắp tới là đại hội thể thao, trường học cấm ra vào tự do, buổi chiều Đoàn Minh Du và Kiều Duy Tang tính trèo tường lẻn ra ngoài bị thầy giáo vụ bắt gặp, Hạ Hòe Tự bị gọi đi ghi danh nên tránh được một kiếp.

Hai người đứng dưới tán cây hòe trước tòa dạy học nói chuyện một lát, không lâu sau, cửa văn phòng mở ra, họ quay đầu theo bản năng, tưởng Kiều Duy Tang đi ra để Đoàn Minh Du vào, nhưng không phải, là học sinh lớp khác, cũng xách ba lô và áo khoác, tiến về phía cầu thang bên kia, tiện thể ngó xuống dưới tầng, ở dưới có mấy người đang chờ gọi tên người nọ.

Đoàn Minh Du nói nhỏ: “Lớp văn 1, cậu quen không, cậu ấy đạt hạng nhất trong kỳ thi văn toàn khóa đấy, ngang ngửa cậu ở môn tự nhiên, chiều nay bị tóm với chúng tôi.”

Nam sinh có vóc dáng cao ráo và thân hình cân đối, nhưng hơi gầy, mặc đồng phục ngắn tay, một tay chống lan can, đang nói với người chờ mình phía dưới, đám người ở dưới lại la hét.

“Nhanh lên, đang chờ cậu đấy, chơi bóng chẳng lẽ cản trở cậu thi được hạng nhất hay sao, Lộ Ngân Đường, mau xuống đây cho tôi!”

“Xuống đây.” Nam sinh hờ hững đáp lời, bỗng giơ tay thả ba lô xuống, “Chụp lấy.”

Hẳn là chụp được nên không nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống đất, nam sinh nhìn xuống dưới mỉm cười, góc nghiêng với đường nét rõ ràng, tinh thần phấn chấn, sau đó cậu chàng quay người về phía cầu thang chạy xuống, mới mấy bước đã biến mất khỏi chỗ ngoặt.

Hạ Hòe Tự quay đầu, cụp mắt, nhìn tia sáng chiếu vào tường, lát sau mới trả lời: “Không quen.”

“Cậu không quen? Được rồi, cậu ấy nổi tiếng lắm, số người theo đuổi cậu ấy xếp cả hàng dài… Tính tình cũng tốt, buổi chiều còn nhắc nhở chúng tôi thầy giáo vụ đến, kết quả vẫn không chạy thoát…”

“Nóng quá.” Hạ Hòe Tự đứng thẳng, ngắt lời Đoàn Minh Du, “Tôi về phòng học chờ các cậu.”

Đoàn Minh Du khó hiểu: “Cậu sợ nóng từ bao giờ thế, chẳng phải cậu là cục đá à.”

Hạ Hòe Tự đã quay người rời đi, Đoàn Minh Du chưa kịp hỏi gì, cửa văn phòng lại mở, Kiều Duy Tang với khuôn mặt chịu đủ tra tấn gọi Đoàn Minh Du vào.

Hành lang trở nên yên tĩnh, Hạ Hòe Tự quay về phòng học đặt ba lô và áo khoác xuống. Thật ra phòng học cũng nóng, chỉ là không bị ánh nắng chiếu vào, nhưng Hạ Hòe Tự như muốn chịu tội mà đi đến bên cửa sổ kéo rèm. Cửa sổ tòa dạy học đối diện với sân bóng rổ, chỉ là hơi xa.

Sân bóng rổ có thêm một nhóm người mặc đồng phục học sinh, mở cửa sổ ra là có thể nghe tiếng họ gào thét, Hạ Hòe Tự đẩy cửa, không phải hắn muốn nghe âm thanh ồn ào bên ngoài, chỉ là không có cửa kính thì nhìn sẽ rõ hơn một chút.

Tầm nhìn từ tầng ba tạm được, Hạ Hòe Tự đứng đó im lặng quan sát họ chơi bóng một lát, cho đến khi mặt trời khuất bóng, hai người ngồi trong văn phòng viết hơn năm trăm chữ kiểm điểm xong mới đi ra.

Hạ Hòe Tự đóng cửa sổ, ra khỏi phòng học, Kiều Duy Tang thấy hắn thì búng tay một cái, “Tôi muốn sang nhà cậu ăn cơm, muốn hấp thụ bầu không khí gia đình ấm áp.”

“Tôi cũng muốn.” Đoàn Minh Du nói.

Hạ Hòe Tự đi đầu xuống tầng: “Đi thôi, bưng bát ra đầu hẻm ăn được không?”

“Sao lại không được?”

“Thế là được rồi.”

Tiếng ve râm ran, Hạ Hòe Tự ngẩng đầu nhìn bóng cây hòe từ từ khuất dưới sắc trời nhá nhem.

Mặt trời sắp xuống núi.

Kiều Duy Tang tới siêu thị đối diện cổng trường mua mấy chai nước, lát sau mới đi ra, bên cạnh có thêm một người.

Hạ Hòe Tự nhìn bà lão đan giày dưới tán cây, cô cháu gái và bạn bè cùng trang lứa đang chơi nhảy ô ở ven đường, tiếng cười thanh thúy dễ nghe, hòa vào tiếng cười nói của người dân xung quanh.

“Ồ, cậu cũng mới về à.” Đoàn Minh Du đứng đối diện Hạ Hòe Tự, bỗng ngẩng đầu hất cằm, chào hỏi ai đó.

Hạ Hòe Tự quay đầu, người đi cùng Kiều Duy Tang là Lộ Ngân Đường, mặt ửng hồng, mái tóc mướt mồ hôi, bị chủ nhân tiện tay vuốt ra sau, Lộ Ngân Đường bật nắp lon Sprite uống mấy ngụm.

“Chơi bóng.” Lộ Ngân Đường uống xong mới cười với Kiều Duy Tang và Đoàn Minh Du, “Lần sau cùng nhau chơi.”

Bọn họ không thân, chỉ ở mức gặp nhau cười chào hỏi một tiếng, nói đôi ba câu là tạm biệt, Lộ Ngân Đường vẩy nước trên tay rồi đi về phía xe đạp của mình, một tay cầm tay lái, tay còn lại cầm lon Sprite uống mấy ngụm nữa, cô bé chơi đùa bên cạnh nhìn thấy thì chạy lại chào.

“Có cần anh hái hoa cho nữa không?” Lộ Ngân Đường giơ tay lau mồ hôi, nhìn cô bé mỉm cười vừa dịu dàng vừa trêu chọc, cô bé cười khanh khách trả lời không còn hoa để hái nữa, Lộ Ngân Đường gạt chân chống, trước khi đi để lại một câu: “Bao giờ hoa nở anh lại hái cho, em đi chơi đi.”

Nói xong, Lộ Ngân Đường búng tay với cô bé một cái rồi lái xe dọc ra về, đúng lúc cuối đường đón ánh chiều tà cuối cùng, sắc màu ấm áp phủ lên con người duy nhất trên con đường, áo khoác bị gió thổi phần phật, Lộ Ngân Đường lại ngửa đầu uống nước, đi ngang qua một cái thùng ra thì tiện tay ném lon không vào.

Loảng xoảng.

Hạ Hòe Tự chớp mắt, nghe Kiều Duy Tang hỏi mai có về sớm không thì ừ một tiếng.

Thật ra hắn không nghe hai người đang hỏi cái gì.

Những chú ve siêng năng còn đang ngân nga, mấy học sinh về muộn vừa đạp xe vừa thong thả trò chuyện. Hạ Hòe Tự đi ngang qua tán cây, tùy ý giơ tay nắm một cái, cành lá với mấy nụ hoa bị ngắt xuống.

Hoa hòe màu trắng còn chưa nở.

Mùa hè sắp sang, ngày mai lại là một ngày như thế.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...