Lấy Lại Lương Duyên

Chương 9: Chương 9



Chị vợ thỉnh thoảng lại khóc lóc kể lể với bạn bè thân thiết trong thôn: "Lão nhà tôi cái hôm mới về ấy, tôi muốn gần gũi, không ngờ lão lại không muốn."

"Tôi cứ nghĩ lão về nhà mệt quá, nên không nghĩ nhiều, ai ngờ lão đã 'nộp lương thực' ở ngoài rồi, về nhà là hết sức."

"Sau này lão ấy ở trên giường cũng nhiều chiêu trò hơn, vừa nhìn là biết học từ con yêu tinh không biết xấu hổ nào đó."

Những người khác cũng an ủi chị ta: "Đàn ông ấy mà, không có tiền thì ngoan ngoãn, cứ có tiền là đổ đốn ngay."

Lý Xảo Nhi ngồi bên cạnh nghe mà lòng thấp thỏm không yên.

Tuy cô ta không có tình cảm gì với Lý Cẩu Đản, nhưng lại không cho phép người phụ nữ khác hưởng thành quả thắng lợi.

Là cô ta đã cùng Lý Cẩu Đản đi qua quãng thời gian khó khăn nhất, lẽ ra cô ta phải được đeo vàng đeo bạc, được Lý Cẩu Đản hết mực yêu chiều.

Mấy người đàn bà khác đã làm được gì, lấy đâu ra mặt mũi mà ngồi mát ăn bát vàng.

14.

Mấy ngày sau, tôi đi ngang qua cửa nhà họ, thấy mẹ tôi đang nhét tiền dưỡng già vào tay chị gái.

Đó là số tiền cuối cùng của bà.

"Con lên thành phố đừng bạc đãi bản thân, cái gì cần mua thì cứ mua, con thoải mái, mẹ cũng vui."

Chị gái cũng không khách sáo, nhét nắm tiền lớn được bọc trong vải đỏ vào túi, thái độ với mẹ cũng lạnh nhạt: "Được rồi, đợi con lên thành phố ổn định, nhất định sẽ đón mẹ qua."

Mẹ tôi nghe câu này, mắt lập tức sáng lên.

"Mẹ biết ngay trong hai đứa con gái mẹ sinh ra, chỉ có con là hiếu thảo, hiểu chuyện nhất!"

"Em mày là đồ vong ơn bội nghĩa, bảo nó lấy tiền của Phong Vũ cho Cẩu Đản nhà mình làm ăn mà nó không chịu, đúng là sinh nuôi nó hoá ra công cốc!"

Hai người hàn huyên một lúc lâu, không hề phát hiện tôi đã đứng bên cạnh từ lâu.

Nhưng cũng may là không phát hiện ra tôi, tôi mới nghe được những lời thiên vị đến tận trời Tây của mẹ.

Tôi lặng lẽ quay người rời đi, trong lòng cười lạnh.

Nếu chị gái hiếu thảo nhất, vậy thì đứa con gái bất hiếu này sẽ không phụng dưỡng bà lúc về già nữa.

15.

Khoảng thời gian này, tôi ở nhà cùng Phong Vũ, cũng bắt đầu bắt tay vào lo chuyện làm ăn của mình.

Tôi thuyết phục Phong Vũ giao việc trông coi đàn heo trong nhà cho người quản lý được thuê, lấy tiền trong nhà lên thành phố làm một vụ kinh doanh.

Mẹ tôi nghe chuyện này xong, còn cố tình đến tận cửa nhà tôi chửi bới.

"Tưởng thành phố rơi đậu vàng chắc, nghe con rể nhà tao lên thành phố kiếm được bộn tiền, mèo chó gì cũng muốn đến chia một miếng bánh!"

"Cũng không xem lại mình có bản lĩnh đó không!"

"Đừng để đến lúc tiền trong tay hết sạch, lại đến tìm con rể nhà tao vay!"

Phong Kiều Kiều đang ngồi trong sân làm bài tập, nghe thấy lời mẹ tôi, không nói hai lời.

Liền bưng một chậu nước thải nổi váng bùn, mở cửa tạt vào người mẹ tôi.

Mẹ tôi bị dội cho cả người nước bẩn, chống nạnh chửi càng tục tĩu hơn.

Cho đến khi tôi ngước mắt nhìn Phong Vũ, anh im lặng cầm lấy cái liềm trong nhà.

Khi anh mở cửa đứng trước mặt mẹ tôi.

Mẹ tôi sợ hãi hét lên một tiếng, chạy trối chết.

16.

Tôi sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong nhà.

Phong Vũ cũng là người làm ăn, nhận ra tôi có năng khiếu kinh doanh, liền đập vỡ cả con heo đất tiết kiệm mười mấy năm.

Tôi cười trêu anh: "Anh không sợ em làm lỗ vốn hết số tiền này à."

Phong Vũ cũng cười theo tôi: "Tiền hết rồi có thể kiếm lại, miễn là em vui, bỏ ra bao nhiêu tiền cũng đáng."

Nói rồi, anh nắm lấy tay tôi, trong mắt chứa đựng tình cảm dịu dàng: "Huống hồ, cô gái anh chọn, nhất định có thể làm mọi việc hoàn hảo một trăm phần trăm."

Kiều Kiều bị lời của Phong Vũ làm cho nổi hết da gà.

Chưa bao giờ nghĩ ông anh trai đầu gỗ của mình lại nói ra được những lời sến súa như vậy.

Tôi nắm lấy tay Phong Vũ, dùng thêm chút sức.

Chồng hiền đồng cam cộng khổ, vợ nguyện tặng chồng ngàn vàng.

Kiếp này, có toàn bộ gia sản của Phong Vũ ủng hộ.

Tôi thuê hai gian nhà có vị trí tốt nhất ở chợ đầu mối lớn nhất thành phố.

Người thành phố bây giờ sớm đã giải quyết được vấn đề cơm ăn áo mặc, cùng với ảnh hưởng của phim ảnh Hồng Kông, bắt đầu chú trọng đến ngoại hình.

Một gian làm kho hàng, gian còn lại làm phòng trưng bày hàng bán buôn.

Phong Vũ đưa cho tôi mười vạn tiền vốn, mấy ngàn tệ dùng để trả tiền thuê nhà. Trang trí lại cửa hàng, lại tìm được một nhà máy có chất lượng gia công tốt, dựa theo trí nhớ kiếp trước của tôi, đưa một số bản vẽ thiết kế quần áo cho ông chủ nhà máy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...