Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 139: Món quà lớn



Tần Phong đã nhận trọn vẹn món quà lớn từ Cốc Kiều. Thế nhưng, khi lướt qua tệp văn bản của nhà văn Trương, anh ta không khỏi băn khoăn: Liệu việc khôi phục mớ nội dung này có thực sự đáng để ông mừng rỡ đến mức ấy? Nếu đây chỉ là một màn kịch thì quả thực nhà văn Trương đã diễn quá đạt. Trông ông hệt như người vừa tìm lại được tấm vé số trúng giải độc đắc, cứ phấn khích nắm chặt tay Tần Phong mà lắc lấy lắc để. Trước ống kính máy quay, ông tuôn ra một tràng lời hay ý đẹp ca ngợi Tần Phong, làm như thể anh ta không chỉ cứu vớt ba trăm nghìn chữ đã mất, mà còn khêu dậy cả ngọn lửa văn chương của ông. Tần Phong không chịu nổi mấy lời sến súa ấy, phải cố gắng lắm mới không bật cười.

Bức ảnh tay bắt mặt mừng đó được đăng lên báo. Khi đặt cạnh nội dung bài viết, nụ cười gượng gạo của Tần Phong bỗng mang một tầng nghĩa hoàn toàn khác. Anh ta không phải đang nín cười trước sự lố bịch của nhà văn Trương, mà là đang cố kìm nén niềm vui sướng vỡ òa. Tần Phong chẳng dám nhìn kỹ tấm ảnh của mình trên báo, trông có khác gì một gã ngố không cơ chứ? Ấy thế mà chính tấm ảnh ngố tàu ấy lại mang về cho anh ta vô số cuộc gọi từ những người bặt vô âm tín đã lâu. Bỗng dưng, tất cả bọn họ đều tỏ ra hứng thú với dự án của anh ta.

Mỗi lần gặp Cốc Kiều, Tần Phong lại càng thêm tin vào nhận định trước đây của mình: Cô gái này mà đi bán thực phẩm chức năng thì chỉ có hốt bạc, khéo còn kiếm bộn tiền hơn bây giờ nhiều.

Cuộc khủng hoảng lần này, nhìn bề ngoài quả đúng là khủng hoảng, nhưng thực chất lại trở thành một chiêu trò quảng cáo của Cốc Kiều. Thông tin treo thưởng chiếm trọn các trang báo, mà điểm thu hút nhất chính là khoản tiền thưởng kếch xù. Con số ấy là cơ hội với người này nhưng lại là nỗi khiếp sợ với kẻ khác; nó khiến họ cảm thấy rằng chỉ vì ham rẻ bỏ ra vài chục tệ mua phần mềm lậu, lỡ sơ sẩy một chút là có nguy cơ mất trắng cả mấy chục nghìn tệ ngay.

Vụ việc nhà văn Trương tìm lại được ba trăm nghìn chữ bản thảo chính là đợt quảng cáo thứ hai. Tần Phong thầm nghĩ, ông nhà văn họ Trương này mà không đi đóng phim thì quả là phí phạm tài năng. Đối với nhà văn Trương, phần mềm lậu chẳng khác nào lũ cường hào ác bá áp bức dân lành, là nguồn cơn của mọi khổ nạn cần phải bị xóa sổ khỏi thế gian này.

Thậm chí, Tần Phong còn trộm nghĩ nhà văn Trương chẳng nên tiếp tục viết lách làm gì, mà hãy chuyển sang diễn thuyết. Những gì ông viết thực ra chẳng có gì mới mẻ, song tài hùng biện của ông lại có sức lay động lòng người. Nhà văn Trương còn đặc biệt biên soạn lại một bài phát biểu để đăng trên các báo và tạp chí dành cho học sinh cấp một, cấp hai, nhằm bài trừ phần mềm lậu ngay từ lứa tuổi măng non. Lời lẽ đanh thép của ông tuy chưa thể diệt tận gốc nạn sao chép lậu, nhưng quả thực đã gieo vào lòng người ta nỗi sợ hãi đối với hàng giả.

Trong khi nhà văn Trương dốc sức công kích phần mềm lậu trên mặt báo, Cốc Kiều cũng rầm rộ phát động chiến dịch phổ cập kiến thức về phần mềm chính hãng kết hợp kiểm tra máy tính miễn phí. Nhờ vậy, doanh số phần mềm game chẳng những không sụt giảm mà còn tăng trưởng. Những tin tức về đại lý bán hàng lậu vốn gây ảnh hưởng tiêu cực, nhưng kể từ khi Cốc Kiều tung ra chính sách “nhầm hàng giả, trả gấp năm”, những khách hàng còn đắn đo đã hăng hái mua sắm trở lại. Thậm chí, cô còn dành ưu đãi đặc biệt cho thành viên cửa hàng với cam kết “nhầm hàng giả, trả gấp mười”. Động thái này khiến không ít người phải tiếc nuối vì nơi họ sống chưa có cửa hàng chuyên doanh phần mềm của Cốc Kiều.

Doanh số của Hiệp Đạo Kỳ Duyên đã phá vỡ mọi hình dung của Tần Phong về thị trường game nội địa. Trong mấy ngày làm việc cùng Cốc Kiều, thu hoạch lớn nhất của anh ta không phải là đạt được thỏa thuận hợp tác bằng miệng, mà là phát hiện ra rằng: người ta có vô vàn cách khiến kẻ khác tự nguyện quảng cáo miễn phí cho mình.

Văn phòng của Lạc Bồi Nhân có lẽ là nơi lạnh nhất công ty vì chẳng hề bật máy sưởi. Tần Phong không khỏi ngạc nhiên: anh chàng này ăn mặc phong phanh thế mà không thấy lạnh chút nào sao?

Một điều khác cũng khiến Tần Phong bất ngờ không kém, đó là việc Lạc Bồi Nhân và Cốc Kiều lại là người yêu. Trước khi Lạc Bồi Nhân tiết lộ mối quan hệ giữa hai người, anh ta vẫn đinh ninh họ đơn thuần chỉ ngưỡng mộ lẫn nhau trên phương diện công việc. Bởi lẽ, mỗi khi nhận xét về Cốc Kiều trước mặt anh ta, Lạc Bồi Nhân chỉ toàn dựa vào những số liệu bán hàng của cô.

Khi quá bận rộn, con người ta không chỉ trở nên kém nhạy bén, mà đôi khi còn hoàn toàn dửng dưng trước chuyện tình cảm của người khác.

Gu thẩm mỹ của Tần Phong vốn đã bị ai đó định hình, khiến anh ta chỉ ưa những gam màu nền nã, những kiểu trang phục mà dù có mặc đi dự tang lễ cũng chẳng bị coi là thất thố. Vì vậy, lần đầu gặp Cốc Kiều trong bộ váy vàng rực rỡ đầy nổi bật, anh ta đã thoáng nghi ngờ tính xác thực trong những lời nhận xét của Lạc Bồi Nhân.

Về sau, thực tế đã chứng minh nhận xét của Lạc Bồi Nhân là vô cùng khách quan. Trước khi đến Thượng Hải, Tần Phong vẫn còn mông lung về định hướng phát triển của công ty, nhưng giờ đây anh ta đã hạ quyết tâm theo đuổi lĩnh vực phần mềm chống vi rút.

Cốc Kiều dường như còn đặt niềm tin vào phần mềm diệt vi rút nhiều hơn cả Tần Phong. Cô quả quyết rằng một khi Internet phát triển, các chủng loại vi rút sẽ ngày càng đa dạng, và những chiếc thẻ chống vi rút chắc chắn sẽ chẳng thể nào chống đỡ nổi. Ngay cả một sản phẩm chịu sự cạnh tranh khốc liệt như phần mềm trò chơi mà còn bán được năm mươi nghìn bộ, thì một khi hợp tác với cô, doanh số phần mềm chống vi rút của anh ta tuyệt đối không thể thấp hơn con số ấy.

Sau khi ký hợp đồng, Tần Phong cứ chần chừ mãi trước khi rời văn phòng Lạc Bồi Nhân, nhưng rốt cuộc vẫn không mở lời hỏi thăm tình hình gần đây của Lạc Tư Cảnh.

Hồi kiếm được khoản tiền lớn đầu tiên, Tần Phong đã hẹn gặp Lạc Tư Cảnh, và cũng chính lần đó, anh ta bàng hoàng hay tin chị đã lấy chồng. Anh ta sững người một lúc lâu rồi gượng cười, hỏi:

– Cậu không báo tôi một tiếng vì sợ tôi tốn kém à?

Lần duy nhất hai người có tiếp xúc cơ thể là khi Tần Phong đưa tiền mừng cho Lạc Tư Cảnh. Thấy chị từ chối, anh ta bèn dúi tiền vào tay chị:

– Đây là chút lòng thành của tôi. Bạn cậu giờ đã khác xưa rồi.

Mỗi khi Tần Phong ngỡ rằng mình sắp quên được Lạc Tư Cảnh, anh ta lại tình cờ thấy chị trên ti vi. Xem hết chương trình của chị, đôi khi anh ta còn nán lại xem tiếp phần quảng cáo, rồi thầm ao ước một ngày nào đó mình cũng sẽ giành được một suất quảng cáo vào khung giờ vàng để chị có thể nhìn thấy.

Rốt cuộc, Tần Phong vẫn chưa thể đưa quảng cáo của mình lên sóng giờ vàng của đài truyền hình. Trái lại, năm ngoái anh ta còn phải bán cả căn biệt thự ở Quảng Châu, bởi phần mềm mà anh ta dốc bao tâm huyết phát triển suốt hai năm trời vẫn luôn ế ẩm.

Lạc Bồi Nhân chống tay lên bản hợp đồng vừa ký, liếc nhìn tách cà phê uống dở của Tần Phong rồi mỉm cười, nói:

– Cà phê này được lắm đấy. Anh muốn mang một ít về không?

Số hạt cà phê này là do Lạc Tư Cảnh tặng. Lạc Bồi Nhân từng nghe chị gái bâng quơ nhắc đến cái tên Tần Phong vào ngày trước đám cưới. 

Cùng lớn lên dưới một mái nhà, hai chị em họ đều chẳng nuôi ảo vọng gì về hôn nhân. Lạc Tư Cảnh từng bảo, yêu hay không thì rồi cũng đi đến cùng một kết cục, chi bằng ngay từ đầu cứ chọn người môn đăng hộ đối cho xong. Ít ra như vậy còn đơn giản, đỡ phải tốn công dằn vặt nhau một hồi để rồi cuối cùng vẫn nhận về kết quả y hệt.

Hồi đó, Lạc Bồi Nhân chẳng mấy để tâm. Mãi sau này ngẫm lại, anh mới vỡ lẽ: nếu đằng nào cũng chẳng có kết cục tốt đẹp, thà cứ nghe theo con tim mà chọn người mình thích còn hơn. Cố ép uổng bản thân để rồi kết quả vẫn phải nếm trái đắng thì đúng là lỗ to. Còn nếu tự mình chọn mà không hái được quả ngọt, thì ít nhất cũng là dám chơi dám chịu, muốn buông bỏ cũng dễ hơn nhiều.

– Thôi, tôi làm gì có thư ký riêng pha cho như cậu. Về uống cà phê hòa tan là được rồi.

Vừa bước ra khỏi văn phòng Lạc Bồi Nhân, Tần Phong liền chạm mặt Peter – người từng khuyên anh ta đi bán thực phẩm chức năng. Phong thái của Peter vẫn chuyên nghiệp như thường. Chạm mặt Tần Phong, ông ta không hề tỏ vẻ ngượng ngùng, cứ như thể bản thân vẫn luôn coi trọng anh ta vậy.

Kể từ ngày Lạc Bồi Nhân đến Thượng Hải, lòng Peter chưa khắc nào yên ổn. Dù vẫn giữ chức Giám đốc chi nhánh Thượng Hải, nhưng ông ta lại phải làm việc dưới quyền trực tiếp của người phụ trách khu vực Trung Quốc là Lạc Bồi Nhân. Hiềm nỗi hiện khu vực Trung Quốc chỉ có duy nhất chi nhánh này, nên hai người phải làm việc cùng một chỗ, khiến Peter luôn cảm thấy mình bị anh đè đầu cưỡi cổ.

Lạc Bồi Nhân xoay ghế chếch sang trái, nhìn chằm chằm Peter, nói:

– Nếu ông muốn rời Thượng Hải, tôi có thể thu xếp giúp.

Trước đây Peter vẫn luôn muốn rời Thượng Hải, nhưng giờ nghe Lạc Bồi Nhân nói vậy, ông ta lại chẳng thể vui nổi.

Lạc Bồi Nhân tiếp tục nhìn Peter, đoạn liệt kê vanh vách từng thành tích của ông ta trước khi đến Thượng Hải.

Nếu Lạc Bồi Nhân không nhắc lại, chính Peter cũng sắp quên mất rồi. Người này hiểu rõ ông ta hơn ông ta tưởng rất nhiều. Trước đây, Peter quả thật từng xem thường Lạc Bồi Nhân, nhưng rõ ràng chẳng phải ngẫu nhiên mà một người còn trẻ như vậy có thể leo lên được vị trí này. Chỉ tiếc là năng lực của anh dường như lại không có đất dụng võ tại Thượng Hải.

– Tôi không phản đối nếu ông muốn chuyển đi nơi khác để phát huy thế mạnh, nhưng… – Lạc Bồi Nhân cầm bút, thong thả rạch một đường trên giấy. – …Nếu ông quyết định ở lại Thượng Hải thì phải thay đổi chiến lược đầu tư. Ông cứ từ từ suy nghĩ.

Peter không định rời đi vào lúc này, bởi ra đi với một chuỗi thất bại sau lưng thì quá đỗi nhục nhã, dẫu có đi cũng tuyệt đối không phải bây giờ. Mấy ngày nay, ông ta cũng tự nhìn lại những năm tháng đã qua và nhận ra dường như mình đã trở thành kiểu người mà bản thân từng khinh bỉ nhất thời trai trẻ.

Peter nhanh chóng lấy lại tác phong làm việc nghiêm túc. Thời gian qua, những tin tức về Cốc Kiều liên tục xuất hiện trên mặt báo khiến ông ta bắt đầu nảy sinh hứng thú với chuỗi cửa hàng của cô. Tạm gác chuyện Tần Phong sang một bên, Peter chuyển hướng sang phân tích tiềm năng đầu tư vào chuỗi cửa hàng chuyên doanh phần mềm Cốc Giai.

Lạc Bồi Nhân đột ngột ngắt lời Peter:

– Vụ này tôi không thể tham gia.

Không thể tham gia? Ánh mắt Peter như hiện rõ hai chữ “tại sao”. Thông thường, chỉ những người có liên quan lợi ích mới buộc phải rút lui khỏi dự án, lẽ nào…

– Cốc Kiều là bạn gái tôi.

Peter phải cố gắng lắm mới kìm nén được sự kinh ngạc. Bạn gái ư? Giờ ngẫm lại, chuyện Cốc Kiều tìm đến ông ta kêu gọi đầu tư thay vì Lạc Bồi Nhân, vốn tưởng chừng kỳ quặc hóa ra lại hợp lý vô cùng.

Chiều hôm ấy, sau khi tan sở, Lạc Bồi Nhân gọi điện cho mẹ, nói:

– Mẹ à, tối mai con và Cốc Kiều mời mẹ ăn cơm nhé.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...