Châu Tri Ninh đã quên mất tên loài cây Cốc Kiều từng nhắc, nhưng lại nhớ như in chuyện khi ấy cô rõ ràng chưa hề đọc sách của bố mình mà lại giả bộ là đã đọc. Hồi đó, Cốc Kiều còn phải nhờ bố cô ta giới thiệu việc làm nên mới chịu xun xoe lấy lòng. Còn bây giờ, dẫu danh tiếng của Châu Toản có vang dội hơn xưa, Cốc Kiều cũng chẳng cần đến sự giúp đỡ của ông ta nữa. Cô tỉnh bơ ngoảnh mặt làm ngơ với người từng chủ động chìa tay giúp mình.
Cốc Kiều mỉm cười đáp:
– Xin lỗi, thật ra tôi chưa từng đọc sách của bố chị, sau này cũng không có ý định đọc. Hồi trước chẳng qua tôi chỉ nói vậy cho phải phép thôi.
Châu Tri Ninh không thể tin nổi vào tai mình, cô ta tức tối vặn lại:
– Phải phép?
Châu Toản ngắt lời con gái, vẫn giữ cái vẻ đĩnh đạc thường thấy trước mặt sinh viên:
– Con lại hỏi người ta có thích sách của bố không đấy à? Con cứ hỏi như vậy, người ta không nói là thích cho phải phép thì biết nói sao? Hỏi một lần thì thôi, hỏi đến lần thứ hai, ai mà chẳng bực mình? Nếu người khác hỏi bố có thích sách của bố họ không, có lẽ bố cũng đành bấm bụng bảo thích. Nhưng nếu họ vin vào lời khách sáo đó mà lên mặt với bố, thì bố cũng không tài nào chịu nổi.
Dĩ nhiên Châu Toản biết thái độ lấc cấc của Cốc Kiều lúc này không đơn thuần xuất phát từ mấy cuốn sách, nhưng sự khó chịu ấy vẫn làm ông ta kinh ngạc. Rõ ràng lần gặp trước, Cốc Kiều vẫn còn chào ông ta một tiếng “chú Châu”, vậy mà chỉ qua một mùa xuân, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Chẳng lẽ mẹ cô đã kể gì với cô rồi sao? Ông ta cứ ngỡ Cốc Tĩnh Thục đã sớm quên bẵng mình rồi. Sở dĩ ông ta chủ động ngỏ ý giúp đỡ khi Cốc Kiều gặp khó khăn là vì mong được san sẻ gánh nặng với cô, để mẹ cô đỡ vất vả hơn. Thế nhưng, Cốc Kiều không giống Cốc Tĩnh Tuệ năm xưa, cô chẳng hề vô tư đón nhận sự giúp đỡ của ông ta. Lòng tốt của ông ta trong mắt cô chẳng khác nào thứ dơ bẩn, chỉ muốn vội vã rũ bỏ.
Cốc Kiều nhìn xoáy vào người đàn ông mà báo chí vẫn tung hô là “bộ phận trí thức giàu lương tâm”. Nếu giữa Châu Toản và gia đình mình chẳng hề có mối dây liên hệ nào, có lẽ cô đã cảm động trước những lời vừa rồi. Bất cứ ai từng gặp Châu Toản và Lâu Đức Dụ, hẳn đều sẽ thấy Châu Toản có vẻ là người tốt hơn, thế nhưng…
Chuyện xưa đã lùi vào dĩ vãng, hiện tại Cốc Kiều chẳng muốn dính dáng gì tới con người này nữa.
Ngay lúc cô định chào một tiếng để ra về thì bị Châu Tri Ninh chặn lại. Cô ta gào lên:
– Bố! Chuyện đâu phải thế!
Nghe bố mình nói vậy, Châu Tri Ninh có cảm giác như mọi lỗi lầm đều do mình gây ra, trong khi rõ ràng cô ta chỉ đang bất bình thay bố.
Châu Tri Ninh không nhịn được mà tuôn ra hết những lời chất chứa trong lòng:
– Lúc cô cần bố tôi giới thiệu việc làm thì nói chuyện phải phép, giờ không cần nữa nên đến phép lịch sự tối thiểu cũng vứt đi à? Ai lại sống cái kiểu tráo trở như thế? Lòng tốt của người khác trong mắt cô chỉ là công cụ để lợi dụng thôi sao? Đúng là đồ qua cầu rút ván! Tôi nói cho cô biết, đừng nói đến phẩm cách của cô, ngay cả mấy đồng bạc lẻ cô kiếm được tôi cũng chẳng thèm để vào mắt. Một năm tiền bản quyền sách của bố tôi…
Nụ cười vẫn không tắt trên môi Cốc Kiều, cô điềm nhiên đáp:
– Tôi tự lực cánh sinh, tự kiếm tiền nuôi sống bản thân, tôi hoàn toàn không bận tâm chị nghĩ sao về tôi. Còn bố chị ấy à, đợi đến tuổi của ông ấy, thành tựu của tôi tất nhiên sẽ vượt xa ông ấy. Chuyện này không khiến chị phải lo!
Châu Tri Ninh gần như bật cười khẩy:
– Thành tựu của cô vượt xa bố tôi?
Châu Toản quát con gái:
– Tri Ninh, đừng nói nữa! Người trẻ có hoài bão là chuyện tốt. Cốc Kiều, chú tin rằng sau này thành tựu của cháu sẽ không hề thua kém chú…
Cốc Kiều ngước lên liền bắt gặp ánh mắt của Châu Toản. Cô bèn nhìn thẳng vào ông ta mà quả quyết:
– Đương nhiên rồi!
– Cô…
Châu Tri Ninh từ tức giận chuyển sang sững sờ. Bố cô ta đã nhún nhường giữ thể diện cho người ta đến mức này, vậy mà Cốc Kiều vẫn cứ trơ trơ ra đó.
Những lời Châu Tri Ninh sắp buột ra đều bị ánh mắt của Châu Toản chặn lại. Thường ngày, bố cô ta hiếm khi nặng lời, chỉ một cái nhìn cũng đủ để cô ta cảm nhận được sự mất kiên nhẫn của ông.
Châu Toản nói với con gái:
– Bố hy vọng mỗi người trẻ đều có thể vượt qua bố, con cũng không ngoại lệ. Nếu thế hệ các con còn chẳng bằng thế hệ của bố, xã hội này thật đáng buồn thay.
Cốc Kiều khẽ nhướng mày liếc nhìn hai bố con họ, trong lòng thầm chế giễu, đúng là một cặp bài trùng. Chuyện quá khứ, cô cũng như Châu Toản, đều chẳng muốn khơi lại. Cô quay sang nói với bà Lạc:
– Dì Út ơi, cháu chúc dì ăn Tết vui vẻ trước nhé. Cháu không làm phiền dì tiếp khách nữa, xin phép về trước ạ.
Đúng lúc này, nhóc Tư nhà họ Lạc nghe thấy tiếng ồn ào dưới lầu liền chạy từ trên gác xuống:
– Chị họ!
Bà Lạc bảo Cốc Kiều:
– Cháu lên chơi với nhóc Tư một lát đi, dì còn chuyện muốn nói với cháu sau.
Bà Lạc không hài lòng với thái độ của Cốc Kiều hôm nay, thầm nghĩ kiếm được chút tiền thì đã sao, hà cớ gì phải gây thù chuốc oán với người có thể giúp đỡ mình? Kiểu người này ra xã hội sớm muộn gì cũng chịu thiệt. Dẫu vậy, hôm nay Cốc Kiều hiếm hoi lắm mới ghé thăm, biết đâu lại vì chuyện của chị họ, nên bà vẫn rất muốn biết tình hình bên ấy ra sao.
Cốc Kiều định bụng hôm khác sẽ ghé lại, bởi cô chẳng muốn phải hít thở chung một bầu không khí với Châu Toản.
Thế nhưng, nhóc Tư đã vội nắm chặt lấy tay cô:
– Chị họ, sao giờ chị mới tới? Gần một năm rồi em chẳng được gặp chị. Chị đã hứa sẽ thường xuyên qua thăm em cơ mà? Chị lên lầu xem đồ chơi của em đi chị.
Bộ Lego này là do Lạc Bồi Nhân mua cho nhóc Tư. Chỉ những lúc thế này, cậu mới thấy chuyện có một ông anh trai cũng không đến nỗi tệ.
Bị nhóc Tư níu chặt tay, Cốc Kiều gần như bị lôi tuột vào phòng cậu. Thấy nhóc Tư nhiệt tình như vậy, cô cũng đành nán lại trò chuyện với cậu vài câu.
So với lần gặp trước, nhóc Tư giờ đã cao vọt lên. Dạo nọ, cậu nhóc từng lén tiêu tiền mua hai cuốn tiểu thuyết võ hiệp ở một hiệu sách nhỏ. Vừa đọc được vài chục trang, cậu đã thầm chửi rủa, không hiểu sao thứ rác rưởi như này mà ai cũng khen hay, có khi mình viết truyện còn ăn đứt cả Kim Dung. Cậu hí hửng chia sẻ ý tưởng này với nhỏ Ba, ai ngờ lại bị cô bé cười thúi mũi, bảo cậu đến sách còn mua nhầm, cuốn cậu đọc là của Toàn Dung chứ dính dáng gì đến Kim Dung đâu.
Hai năm nay, tiểu thuyết võ hiệp Hồng Kông và Đài Loan đang làm mưa làm gió, kéo theo cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa các nhà làm sách lậu. Để nổi bật giữa một rừng sách giả, một số nơi còn ngang nhiên mượn tên hoặc nhái bút danh của các tác giả ăn khách để xuất bản hết cuốn này đến cuốn khác.
Nhóc Tư nhà họ Lạc chính là một trong những nạn nhân của chúng. Dĩ nhiên, cậu chẳng dại gì mà kể cho Cốc Kiều nghe chuyện mất mặt này.
Nghe tin Cốc Kiều đến, nhỏ Ba cũng tức tốc chạy sang phòng em trai. Vừa thấy cô, cô bé đã reo lên:
– Chị họ, chị mà không đến nữa chắc em quên mặt chị luôn mất!
Hai năm nay anh Hai không về nước, chị họ cũng chẳng ghé chơi, những bữa cơm đông đủ bốn người giờ đã thành dĩ vãng, khiến nhỏ Ba mỗi khi nghĩ đến là cứ nao nao buồn. Cô bé không rõ lý do cụ thể buộc Cốc Kiều phải dọn đi, nhưng lờ mờ đoán một trong số đó là vì không muốn bị mẹ mình quản thúc.
– Chị họ, lúc nãy chị cãi nhau với con gái chú Châu ạ?
Cô bé chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng tranh cãi chứ không rõ nội dung.
Nhóc Tư hừ một tiếng:
– Cái bà con gái chú Châu ấy à, ngoài anh Hai ra thì bà ấy có ưa ai bao giờ! Lần này đến đây chắc cũng vì anh Hai thôi.
Không muốn anh Hai trở thành tâm điểm của cuộc trò chuyện, nhóc Tư lập tức lái sang chuyện của mình, thao thao bất tuyệt kể cho Cốc Kiều nghe đủ thứ chuyện ở trường.
Nghe tin Cốc Kiều đã tự mua được xe, nhóc Tư liền giơ ngón cái khen ngợi:
– Chị họ, chị đỉnh quá!
Nhóc Tư thật lòng ngưỡng mộ người chị họ này. Cậu thầm so sánh: chiếc xe đầu tiên của chị Cả là do mẹ anh Hai tặng, còn anh Hai đến giờ vẫn lóc cóc đạp xe y như cậu, ngay cả bố cậu có xe hơi nhưng cũng đâu phải tự bỏ tiền túi ra mua. Trong khi đó, chị họ rõ ràng trẻ hơn bọn họ, mới hai mươi tuổi đã tự sắm được ô tô.
– Chị họ, em ra xem xe của chị được không?
Đôi mắt nhóc Tư lấp lánh niềm mong đợi, đến cả bộ xếp hình ô tô Lego cũng mất sạch sức hấp dẫn.
– Được chứ!
Thấy cậu nhóc háo hức như vậy, Cốc Kiều tất nhiên không nỡ từ chối.
– Vậy mình đi xem ngay đi chị!
Bị nhóc Tư giục giã, Cốc Kiều đành dắt cậu nhóc ra khỏi phòng.
Sau chuyện ban nãy, bố con họ Châu cũng không có ý định ở lại lâu. Họ chỉ nói thêm vài câu khách sáo rồi đứng dậy cáo từ.
Bà Lạc đang chuẩn bị tiễn khách thì thấy con trai mình kéo tay Cốc Kiều định xuống lầu, bèn cất tiếng hỏi:
– Hai đứa đi đâu đấy?
Nhóc Tư nhanh nhảu đáp:
– Con đi xem xe chị họ mới mua! Chị họ mới hai mươi tuổi đã tậu được xe riêng rồi, có phải là siêu giỏi không ạ?
Nghe tin Cốc Kiều mua xe, bà Lạc không khỏi kinh ngạc. Bà vẫn ngỡ rằng cô chỉ mới kiếm được chút đỉnh, và số tiền ấy có lẽ còn chưa đủ để trả hết nợ nần cho gia đình.
Bên ngoài sân có hai chiếc xe, một chiếc Toyota của Châu Toản và một chiếc van.
Nhóc Tư quay sang hỏi Cốc Kiều:
– Chị họ, xe nào là của chị ạ?
Cốc Kiều chỉ vào chiếc van vàng của mình:
– Chiếc này.
Nhóc Tư cũng có chút vốn sống nhất định, nên biết khi gọi taxi thì loại xe van này là rẻ nhất, nhưng điều đó không thể ngăn cậu tấm tắc khen ngợi:
– Chị họ, xe của chị to thật đấy, chắc chở được nhiều người lắm ạ?
– Chở được cả chục người đấy, nhưng chị thường dùng để chở hàng thôi.
Qua lời giới thiệu của Cốc Kiều, chiếc xe cũ kỹ tưởng chừng sắp thành đống sắt vụn bỗng hóa thành một món đồ cổ mang ý nghĩa lịch sử sâu sắc.
Bà Lạc tiễn bố con Châu Toản ra cửa, đúng lúc nghe thấy Cốc Kiều đang say sưa giới thiệu với nhóc Tư về chiếc xe cổ của mình, từ giá trị lịch sử cho đến những ưu điểm hiện tại. Hôm nay, cô diện chiếc áo phao mỏng màu vàng, một trong những mẫu cô mới nhập về. Chiếc áo có màu đậm hơn màu xe đôi chút. Cô thao thao bất tuyệt như thể chiếc xe này là báu vật có một không hai trên đời, nên mới xứng được cô trân quý nhường ấy.
Những lời giới thiệu đầy nhiệt huyết của cô đã thu hút sự chú ý của Châu Toản, khiến ông ta bất giác dừng bước lắng nghe.
Bắt gặp ánh mắt của Châu Toản, nụ cười trên môi Cốc Kiều vụt tắt. Cô cất tiếng hỏi:
– Chú cần cháu dời xe ạ?
– Không cần đâu, cảm ơn cháu.
Kỳ thuật đỗ xe của Cốc Kiều dạo này đã khá hơn nhiều, nên chiếc xe của cô chẳng hề cản lối ra của xe Châu Toản.
