Ngoài phòng bệnh, tuyết vẫn lả tả rơi. Bên trong căn phòng ba giường, Lạc Bồi Nhân nằm ở giường trong cùng, ngay cạnh cửa sổ.
Nhìn miếng gạc trắng trên trán anh và vệt bầm tím lộ ra ngoài mép băng, Cốc Kiều lí nhí nói:
– Em xin lỗi.
Phải chi cô đừng nằng nặc đòi đến Di Hòa Viên ngắm tuyết, phải chi cô đừng khăng khăng giành lái, hay ít nhất là giữ được bình tĩnh thay vì hoảng loạn đạp phanh gấp, thì Lạc Bồi Nhân đã không ra nông nỗi này.
– Anh không muốn phải lặp lại câu “anh không sao” lần nữa đâu. Em cứ lái thêm vài lần là quen tay ngay thôi. Vả lại, tự anh cũng muốn đến Di Hòa Viên ngắm tuyết mà.
– Nhưng…
Sự thật vốn đâu phải vậy.
Chiều tối nay, Lạc Bồi Nhân đã đến sạp hàng của Cốc Kiều khuyên cô đừng đi, bởi đường sá trơn trượt vô cùng, vào trong Di Hòa Viên e cũng chẳng khá hơn. Anh còn kể hồi nhỏ, cứ mỗi độ tuyết rơi là lại thấy có người trượt chân ngã gãy xương trong đó.
Vậy mà Cốc Kiều vẫn một mực không nghe. Cô quả quyết cảnh tuyết rơi sẽ đẹp hơn nhiều, lại còn cam đoan mình sẽ lái xe hết sức cẩn thận. Cô nằng nặc giành lái, trấn an Lạc Bồi Nhân rằng cứ yên tâm, tay lái của cô rất vững, cô đã quen chạy trên đường băng tuyết rồi.
Có lẽ chính sự quả quyết cùng ánh mắt không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ của Cốc Kiều đã khiến Lạc Bồi Nhân tin tưởng và bằng lòng để cô lái thử một đoạn.
Giữa trời tuyết, Cốc Kiều lái xe rất cẩn trọng và vững vàng. Đi được nửa đường, Lạc Bồi Nhân đề nghị đổi lái nhưng cô từ chối, quyết tâm tự mình chạy hết quãng đường còn lại. Để tập trung vào con đường phía trước, cô im lặng hẳn, còn anh cũng không làm phiền. Trong ba câu ngắn ngủi anh nói suốt chặng đường, câu cuối cùng vang lên đúng vào khoảnh khắc chiếc xe van vàng bắt đầu trượt bánh. Anh đã vội nhắc cô phải phanh nhấp nhả.
Thế nhưng, trong cơn quýnh quáng, Cốc Kiều lại đạp phanh chết cứng. Cú phanh đột ngột khiến chiếc xe mất lái, lao thẳng xuống rãnh thoát nước bên đường. Ghế phụ lái theo đó mà nghiêng hẳn về phía con rãnh. Tuy Cốc Kiều bình an vô sự, nhưng cô lại nhìn thấy máu rỉ ra từ trán Lạc Bồi Nhân.
– Anh họ!
Tiếng gọi của cô xé toạc cả màn tuyết, gần như vỡ oà.
Cốc Kiều ghé sát vào mặt Lạc Bồi Nhân để xem xét vết thương. Đầu óc cô quay cuồng với biết bao suy nghĩ, nhưng tuyệt nhiên không mảy may lo lắng cho chiếc xe mà chỉ chăm chăm tìm cách đưa anh tới bệnh viện.
Thấy đôi mắt Cốc Kiều đã ngấn lệ, Lạc Bồi Nhân còn ngỡ mình sắp không qua khỏi. Phản ứng này của cô quả thực có phần thái quá, bởi anh thấy đây chỉ là vết thương ngoài da. Anh bèn rút chiếc khăn tay trắng ra để cầm máu.
Ở bên Cốc Kiều đang hốt hoảng, Lạc Bồi Nhân ngược lại càng bình tĩnh hơn thường lệ.
– Em đừng thần hồn nát thần tính thế, anh không sao. Mở cửa xe bên phía em rồi ra ngoài trước đi.
Nghe anh nói vậy, Cốc Kiều vội gạt đi những cảm xúc thừa thãi, bởi cô biết chúng chẳng giúp ích được gì vào lúc này.
– Anh họ, giờ em cần phải làm gì ạ?
– Ra khỏi xe rồi tìm một chỗ an toàn mà đứng. Em không ra thì anh cũng không ra được.
Cốc Kiều lập tức lách mình ra khỏi xe nhanh nhất có thể. Tuyết vẫn bay lất phất trên con đường vốn đã vắng người qua lại. Giây phút này, cô chỉ ước mình có một chiếc điện thoại di động để gọi cho bệnh viện hoặc hãng taxi gần nhất.
Cô thấy Lạc Bồi Nhân trèo từ ghế phụ sang hàng ghế sau, rồi từ đó mới chui được ra ngoài.
Xung quanh vắng tanh không một bóng xe, đoạn đường này lại rất khó đón taxi.
– Em đứng đây chờ nhé, anh sẽ tìm cách đưa xe lên.
– Anh đừng lo cho cái xe nữa, mình phải đến bệnh viện ngay! – Cốc Kiều vừa nói vừa nhón chân quàng chiếc khăn của mình lên cổ Lạc Bồi Nhân, ánh mắt không một giây rời khỏi vết thương của anh. – Anh đứng đây chờ nhé, em chạy lên phía trước tìm xe. Đi thêm một đoạn nữa là có người ngay. Mình bắt xe đến bệnh viện, em chạy nhanh lắm, sẽ về ngay thôi.
Lạc Bồi Nhân định quay lại xe nhưng bị Cốc Kiều níu chặt tay.
– Anh họ…
– Lần này em phải nghe anh.
Cốc Kiều còn định nói gì đó nhưng Lạc Bồi Nhân đã ngắt lời:
– Cho anh mười lăm phút. Nếu không đưa được xe lên, mình sẽ làm theo cách của em.
Với Lạc Bồi Nhân, việc xử lý những tình huống thế này đã quá quen thuộc. Anh sở hữu một chiếc Chevrolet đời bảy mươi cà tàng, bởi chiếc xe cũ nát ấy là thứ duy nhất anh mua được với số tiền ít ỏi mình có. Khoảng thời gian ở Mỹ đã cho anh thừa kinh nghiệm đối phó với xe cộ hỏng hóc. Thậm chí, khi lái xe từ San Francisco đến Missouri, anh còn gặp phải trận bão tuyết khủng khiếp hơn thế này nhiều, khiến chiếc xe bị lún sâu nghiêm trọng. Tất cả những chuyện đó giờ đã là quá khứ, và trở thành một kinh nghiệm quý báu của anh.
Trong hoàn cảnh này, chỉ cần một người ngồi trong xe là đủ.
Tuyết táp vào mặt Cốc Kiều rát buốt, bay cả vào khuôn miệng hơi hé. Cô nuốt ngược những lời định nói vào lòng, cảm nhận từng bông tuyết lạnh ngắt tan dần trong khoang miệng. Dẫu tiết trời khắc nghiệt là thế, cô lại chẳng thấy lạnh lẽo chút nào. Ánh mắt cô cứ liên tục đảo qua lại giữa Lạc Bồi Nhân, chiếc xe và mặt đồng hồ điện tử.
Cuối cùng, khi đồng hồ chỉ còn bốn mươi giây nữa là hết hạn mười lăm phút, chiếc xe đã được anh lái lên khỏi rãnh.
– Em ngồi băng sau đi.
Lạc Bồi Nhân chiếm lấy ghế lái, đẩy Cốc Kiều ra phía sau.
Cốc Kiều ngoan ngoãn ngồi vào xe, không nói một lời. Cô cứ ngỡ anh sẽ lái thẳng đến bệnh viện.
Thế nhưng, chiếc xe van vàng lại băng băng chạy đến một trạm xe buýt.
Lạc Bồi Nhân móc chùm chìa khóa ra đưa cho Cốc Kiều, dặn dò:
– Em bắt xe buýt về nhà anh nghỉ ngơi đi, anh phải vào bệnh viện một chuyến, tối nay chắc không về đâu.
Dù trời đang đổ tuyết, việc điều khiển chiếc xe dẫn động cầu sau này cũng chẳng làm khó được anh. Tuy nhiên, trên xe giờ còn có Cốc Kiều, mà bản thân anh lại cần đến bệnh viện. Anh không cho rằng mình bị thương nặng, nhưng anh tuyệt đối không phải kiểu người thích đem sức khỏe ra để mạo hiểm.
– Em đi với anh.
Lạc Bồi Nhân quàng lại khăn cho Cốc Kiều rồi ấn nhẹ vai cô, ôn tồn nói:
– Anh lái xe một mình thì không sao, nhưng lúc này không tiện chở thêm người. Đây không phải lần đầu anh gặp chuyện này, anh biết phải làm gì. Việc duy nhất anh cần em làm bây giờ là mau về nhà đi. Lần này hãy nghe lời anh.
Cốc Kiều không nằng nặc đòi đi nữa, trong lòng chỉ canh cánh mong anh đến bệnh viện càng sớm càng tốt.
– Vâng ạ! Vậy anh đến bệnh viện nào, để em vào thăm.
Nói vậy nhưng Cốc Kiều lại bắt ngay một chiếc taxi Xiali màu đỏ, bám theo chiếc xe van vàng của mình vào bệnh viện.
Khi cô bước xuống từ chiếc Xiali đỏ và lại tươi cười xuất hiện trước mặt Lạc Bồi Nhân, cô cất giọng vui vẻ:
– Anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không làm phiền anh.
Có Cốc Kiều bên cạnh, Lạc Bồi Nhân quả thật thấy hơi phiền. Anh vốn đã quen một mình đến bệnh viện, từ nhỏ đến lớn ngay cả đi khám bệnh cũng chỉ có một thân một mình, thế nên sự quan tâm sốt sắng của cô lúc này trái lại khiến anh không quen.
Thấy Cốc Kiều lại định cất lời hỏi han, Lạc Bồi Nhân vội rào trước:
– Chỉ là vết thương nhỏ thôi, em đừng hỏi nữa được không?
Cốc Kiều lập tức nhoẻn cười, đáp bằng giọng lanh lảnh:
– Dạ!
Tiếng “dạ” này vừa nhanh vừa giòn tan. Có lẽ vì tự biết mình đã cố chấp đòi lái xe để rồi gây chuyện nên bây giờ, bất kể anh nói gì cô cũng đều “dạ”, còn làm theo hay không lại là chuyện khác.
Lạc Bồi Nhân nghiêng mặt, bắt gặp nụ cười còn vương trên môi Cốc Kiều thì cũng bất giác bật cười theo.
– Anh không sao thật mà, em yên tâm đi. Hễ thấy em hỏi tới hỏi lui, anh lại ngỡ mình sắp không qua khỏi đến nơi rồi.
Lạc Bồi Nhân không đưa tay lên xoa đầu Cốc Kiều. Ban nãy, để đẩy được chiếc van vàng lên khỏi rãnh, tay anh đã lấm bẩn vì mấy hòn đá chèn bánh xe, lau bằng khăn tay mãi cũng không sạch.
Ngoài vết thương trên trán, anh còn bị trầy xước vài chỗ khác. Sau khi băng bó và kiểm tra, bác sĩ cũng cho rằng tình hình của Lạc Bồi Nhân không có gì đáng ngại, nhưng anh vẫn cần nhập viện để theo dõi thêm, đề phòng trường hợp xuất huyết nội sọ.
Tâm trí Cốc Kiều lại quay về phòng bệnh.
Cô nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, vừa định nói “nhưng” thì anh đã ngắt lời, không cho cô cơ hội nói hết câu.
– Em cứ bắt xe về nhà anh đi, từ đây về đó gần hơn. Tạm thời đừng lái xe của em nữa, lái xe dẫn động cầu sau giữa trời tuyết thế này nguy hiểm lắm.
Cốc Kiều đã nhận thức được sự nguy hiểm đó.
Vốn định ở lại bệnh viện chăm sóc Lạc Bồi Nhân, nhưng nghĩ đến việc anh vẫn chưa có gì vào bụng mà giờ ăn của bệnh viện đã qua từ lâu, cô quyết định đi kiếm chút gì đó cho anh lót dạ.
– Mai em vào thăm anh, ngoài quần áo sạch để thay thì anh có cần em mang thêm gì nữa không ạ?
– Không cần phiền phức vậy đâu, mai anh xuất viện rồi. Em về ngủ một giấc thật ngon nhé.
– Bác sĩ dặn phải theo dõi ít nhất ba ngày vì có nguy cơ xuất huyết nội sọ đấy. Anh cứ yên tâm ở lại bệnh viện đi.
Nếu là ngày thường, Cốc Kiều đời nào chịu gọi một chiếc Toyota Crown vì giá khởi điểm quá đắt đỏ. Cùng lắm, cô chỉ bấm bụng đón một chiếc Xiali. Thế mà hôm nay, sau năm phút đứng chờ không thấy bóng chiếc Xiali đỏ nào, cô đã dứt khoát vẫy một chiếc Crown lại.
Giờ này chợ búa hay cửa hàng thực phẩm đều đã đóng cửa, Cốc Kiều bèn bảo tài xế dừng xe trước một quán ăn nhỏ. Cô biết bếp của quán chắc chắn có thứ mình cần.
Chủ quán hỏi Cốc Kiều muốn gọi món gì, nhưng thứ cô cần lại là thịt và rau củ tươi sống. Thấy ông chủ ngơ ngác không hiểu vì sao có người vào nhà hàng chỉ để mua đồ sống, Cốc Kiều cũng không giải thích nhiều, chỉ móc tiền từ túi đeo hông ra rồi liệt kê những thứ mình muốn mua: củ mài, cần tây, khoai sọ…
Ôm mớ rau củ trên tay, Cốc Kiều quay lại chiếc Crown. Vì bên chỗ Lạc Bồi Nhân đến một cái chảo xào cũng không có, nên cô đành phải về nhà mình chuẩn bị.
Về đến nhà, Cốc Kiều liền bắt tay vào nấu cháo và xào rau. Xong xuôi, cô cẩn thận cho tất cả vào hộp giữ nhiệt, bên ngoài còn bọc thêm một lớp áo bông cũ. Dầu, muối, mắm, giấm và cả chiếc chảo xào cũng được gói vào một chiếc áo cũ khác. Mọi thứ, kể cả món cam nướng của cô và hai quả táo to được bà Trần cho, đều được chất cả lên chiếc xe ba gác đã lâu không dùng đến.
Lần này Cốc Kiều không gọi taxi nữa vì quá tốn kém. Vả lại, không chỉ chuyến đi này, mà ngày mai lúc lấy hàng, cô cũng cần dùng đến chiếc xe ba gác, bởi dạo gần đây cô không có ý định lái chiếc van vàng nữa.
Cốc Kiều guồng chân đạp chiếc ba gác trên nền tuyết hệt như cái hồi cô chưa mua chiếc van vàng. Dưới ánh tuyết, đất trời như trải rộng mênh mang. Đường sá không một bóng người, chỉ có tuyết không ngừng quất vào chiếc khăn quàng cổ. Giữa khung cảnh trắng xóa ấy, cô tự hát cho mình nghe. Tiếng hát dường như bị chiếc khăn len nuốt trọn, nhưng rồi giọng ca vẫn lọt ra ngoài, vang vọng giữa không trung rồi dội lại, để chính cô cũng nghe thấy tiếng vọng của mình.
Cốc Kiều tới nhà Lạc Bồi Nhân, lấy vài chiếc đĩa nhạc để anh nghe trong phòng bệnh cho đỡ buồn. Cô soạn thêm khăn mặt, bàn chải, kem đánh răng và cả quần áo sạch cho anh. Khi liếc qua ngăn đồ lót, hai má cô bất giác nóng bừng, vội vơ đại mấy chiếc nhét vào ba lô mà chẳng dám nhìn lại lần hai. Sau cùng, cô cũng lấy luôn chiếc túi ngủ của anh để mình dùng tạm.
Cô mang đồ đạc đến bệnh viện ngay trước giờ tắt đèn.
Trước khi cô tới, hai bệnh nhân cùng phòng đều có người nhà chăm sóc, chỉ riêng Lạc Bồi Nhân lủi thủi một mình, nhưng trông anh vẫn hết sức thoải mái.
Câu đầu tiên Cốc Kiều nói với Lạc Bồi Nhân là:
– Em không lái chiếc van đâu ạ.
Và câu thứ hai là:
– Anh họ, anh đói rồi phải không? Em có mang chút đồ ăn em nấu đến này.
Trước đó, có cô y tá tốt bụng đoán anh chưa kịp ăn gì nên đã cho anh một cái bánh mì và một quả táo.
Lạc Bồi Nhân lặng lẽ nhìn Cốc Kiều bày những thứ cô mang đến lên chiếc tủ đầu giường: hai hộp giữ nhiệt, mấy quả quýt, vài trái táo và một chiếc ly.
– Anh uống chút nước đi đã, nước ấm đấy.
Vừa nói, cô vừa mở nắp ly nước rồi lần lượt giở hai hộp giữ nhiệt. Một hộp đựng cháo khoai mỡ, hộp còn lại là khoai sọ hấp và một món xào cô tự tay làm.
Lạc Bồi Nhân dời mắt từ đôi tay lên gương mặt Cốc Kiều. Tiết trời lạnh giá là thế mà mấy lọn tóc mai của cô lại dính bết mồ hôi. Ấy đúng là mồ hôi chứ không phải tuyết tan.
Vì trong phòng còn có người khác nên mọi lời vỗ về, an ủi đều được thay bằng ánh mắt. Cốc Kiều cảm nhận được hết thảy những gì chất chứa trong ánh nhìn ấy, cô vội cúi đầu lảng tránh:
– Anh ăn nhanh đi.
Rồi cô nói thêm:
– Tối nay em không về đâu, em ở lại đây với anh. Em mang cả túi ngủ của anh đến rồi, tối em trải ra đất ngủ là được.
– Ăn cùng đi em.
– Em ăn rồi ạ.
Lúc chờ cháo chín, cô đã lót dạ bằng một quả táo và một ly sữa bột, thậm chí còn đánh răng xong xuôi rồi mới đến đây.
Ngoài việc ngồi nhìn Lạc Bồi Nhân ăn, Cốc Kiều chẳng biết làm gì hơn. Anh vốn quen ăn trong im lặng và ngậm miệng khi nhai. Với tướng ăn nhã nhặn như vậy, cô chẳng tài nào đoán được rốt cuộc anh có thích món cháo mình nấu hay không. Điều này khiến cô bất chợt nhớ lại một quảng cáo cháo bát bảo từng xem ở nhà họ Trần, bởi nhà cô bây giờ không có ti vi. Cậu bé trong quảng cáo vừa ăn vừa húp sùm sụp, nét mặt và ánh mắt nom mãn nguyện vô cùng. Cách ăn đó tuy không được lịch sự cho lắm, nhưng quả thực rất hợp để quảng cáo đồ ăn. Chứ với dáng vẻ của Lạc Bồi Nhân lúc này, dù có lên hình cũng khó mà khiến ai thấy thèm.
Lạc Bồi Nhân dường như nhận ra ánh mắt của Cốc Kiều, bèn ngẩng lên nhìn cô. Bị bắt quả tang, Cốc Kiều vội chữa ngượng:
– Để em đi lấy nước cho anh rửa mặt.
Lạc Bồi Nhân không khỏi thấy buồn cười. Sao cô cứ nghĩ anh là người chẳng thể tự lo cho bản thân thế nhỉ?
– Để anh tự làm được rồi.
Lạc Bồi Nhân kéo tấm rèm ngăn giữa các giường bệnh lại rồi bảo Cốc Kiều:
– Em ngủ đi.
Vì ngại trong phòng còn có người khác, Cốc Kiều nói rất khẽ:
– Em không buồn ngủ chút nào. Anh có cần em làm gì không? Đừng ngại, em làm được hết mà.
Một người đã quen tự chăm sóc bản thân chu toàn, dĩ nhiên chăm sóc người khác cũng chẳng thành vấn đề.
Cốc Kiều đến bệnh viện là để chăm sóc Lạc Bồi Nhân, vậy mà anh chẳng cần cô giúp gì cả. Anh tự mình rửa mặt đánh răng, thậm chí còn tiện tay rửa luôn cả hộp cơm cô mang tới.
Đèn phòng bệnh đã tắt, chỉ còn ánh sáng từ thế giới bạc trắng bên ngoài lọt qua khe rèm cửa chưa kéo kín. Cốc Kiều nương theo vệt sáng le lói đó, ngồi dậy rồi mon men lại gần nhìn miếng gạc trên trán Lạc Bồi Nhân. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức cô nghe rõ từng nhịp thở đều đều của anh và đoán chừng anh đã ngủ say.
Cốc Kiều hít một hơi thật sâu, rồi thêm một hơi nữa. Lần đầu tiên cô nhận ra mình có thể nín thở lâu đến vậy. Đến hơi thứ ba, cô mới rón rén áp môi mình lên môi Lạc Bồi Nhân.
Môi anh thật mềm, và hơi lành lạnh, nhưng cái chạm khẽ khàng ấy lại đủ sức khiến cả người Cốc Kiều nóng bừng. Đây là lần đầu tiên cô hôn ai đó. Nụ hôn này vừa vụng trộm lại vừa chính đáng, bởi người cô hôn là người cô yêu mến vô ngần, và anh cũng rất mực mến yêu cô.
Lạc Bồi Nhân đột ngột mở mắt. Nếu đèn trong phòng chưa tắt, Cốc Kiều hẳn đã thấy được nét mặt mà cô hằng mong chờ nơi anh. Nhưng bóng tối đã vô hiệu hóa thị giác của cô, nhường chỗ cho xúc giác và thính giác trở nên nhạy bén lạ thường. Cô chẳng ngờ môi anh lại mềm mại đến vậy, và bờ môi ấy đang dần ấm lên dưới bờ môi cô.
Cô còn chưa kịp rời đi, bờ vai đã bị anh giữ chặt. Hai đôi môi cứ thế dán vào nhau, và chỉ thuần túy là dán vào mà thôi. Với vốn hiểu biết nông cạn của Cốc Kiều, nụ hôn chỉ có vậy, nên cô cứ mặc cho hai đôi môi áp vào nhau đến nóng ran.
Cốc Kiều nghe rõ mồn một tiếng trái tim đang loạn nhịp, không chỉ của mình mà cả của Lạc Bồi Nhân. Cô có cảm giác anh cũng nghe thấy nhịp đập dữ dội nơi lồng ngực cô. Con tim như chực nhảy ra ngoài, rộn ràng đến mức cô sợ nó sẽ tố giác bí mật của hai người, nhưng ngoài đối phương ra thì chẳng còn ai nghe thấy.
Mãi đến khi hai bờ môi tách ra, dư vị nóng ấm vẫn còn vương vấn trên môi Cốc Kiều. Cô bất giác thầm nghĩ, hóa ra đây là cảm giác của một nụ hôn. Cô chẳng biết Lạc Bồi Nhân có chung cảm nhận ấy không, chỉ biết dường như trái tim họ đã hòa chung một nhịp đập rộn ràng, đến độ cô vẫn có thể nghe rõ mồn một tiếng tim anh.
Dù nụ hôn đã kết thúc, Cốc Kiều vẫn chưa vội quay về chỗ ngủ. Trong khoảnh khắc hai gương mặt còn kề sát, một vệt sáng mỏng manh hắt từ màn tuyết trắng ngoài trời len qua khe rèm. Chính lúc ấy, Lạc Bồi Nhân lại rướn người tới hôn Cốc Kiều.
Lần này, nụ hôn của anh tựa như đứa trẻ lần đầu được ăn kẹo, chỉ dám chạm nhẹ, l**m khẽ vì sợ ăn một miếng là hết mất, từng cử động hết mực trân trọng. Viên kẹo mà anh đang nếm thử cũng đáp lại bằng sự cẩn trọng y hệt, mỗi lần chạm môi đều phải để ý động tĩnh xung quanh, chỉ sợ bị ai phát hiện. Dần dà, viên kẹo ấy trở nên bạo dạn hơn, như thể đã thành tinh, bắt đầu chủ động mổ nhẹ đôi môi mỗi lúc một nóng rẫy của anh.
Cả người Cốc Kiều nóng bừng, lần đầu tiên cô phát hiện ra mùa đông cũng có thể ấm áp đến thế. Cô miên man nghĩ, cảm giác của nụ hôn đầu có lẽ giống như đứa trẻ đang thay răng được nếm kẹo ngọt, chẳng nỡ ăn hết trong một lần. Mỗi một cái chạm môi đều chất chứa biết bao hồi hộp và âu lo, chỉ dám thử một chút rồi thôi, nhưng sau đó lại khấp khởi chờ mong lần thử một chút rồi thôi tiếp theo.
