Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 66: 066: Quá trớn



Lúc lên lầu, Cốc Kiều lọt thỏm trong chiếc áo khoác của Lạc Bồi Nhân, khiến hai người trông như hoà làm một.

Cô cảm nhận bờ vai mình nằm trọn trong tay anh, tựa như viên kẹo cao su bị ép giữa hai hàm răng, chẳng rõ rồi sẽ biến thành hình thù gì.

Cốc Kiều rất coi trọng những nụ hôn, vì thế cô luôn chuẩn bị sẵn kẹo cao su đủ vị: hôm qua là vị cam, hôm kia là vị dâu, còn hôm nay, cô quyết định sẽ ăn vị táo.

Trong chuyện gần gũi lứa đôi, Cốc Kiều quả là một trang giấy trắng tinh, cũng chưa từng tìm hiểu qua phim ảnh hay tiểu thuyết bao giờ. Nhà cô vốn không có ti vi, mà ngoài thời gian cặm cụi đọc tin kinh tế trên báo, cô cũng chẳng còn rảnh rang để đọc truyện tình cảm. Dẫu vậy, trí tò mò vẫn không ngừng thôi thúc, khiến trong đầu cô nảy ra vô vàn ý tưởng muốn thử nghiệm.

Cô cúi đầu, hỏi Lạc Bồi Nhân:

– Anh có thể đáp ứng một yêu cầu của em không?

Câu hỏi này dường như đã vắt kiệt chút can đảm cuối cùng của Cốc Kiều.

Lạc Bồi Nhân không hỏi đó là yêu cầu gì mà đáp ngay:

– Được.

Cả hai đứng sát bên nhau, chất giọng trầm ấm của anh cứ thế rót thẳng vào tai cô.

– Gì cũng được ạ?

– Gì cũng được.

Lạc Bồi Nhân đáp rất quả quyết, bởi dẫu hôm nay Cốc Kiều có đòi hỏi điều gì, anh cũng sẽ chiều theo ý cô.

Yêu cầu của Cốc Kiều đơn giản hơn anh tưởng rất nhiều, nhưng lại bất ngờ chẳng kém gì đề nghị của gã phóng viên tờ báo trường năm xưa. Cô muốn chụp cho Lạc Bồi Nhân một tấm ảnh ghi lại khoảnh khắc anh làm chuyện mình yêu thích và hạnh phúc với điều đó. Vì vậy, Cốc Kiều đã mường tượng sẵn một bối cảnh trong đầu: Lạc Bồi Nhân sẽ ngồi trước đàn keyboard, mỉm cười tươi rói khoe tám chiếc răng. Chỉ có một điểm khác biệt là nếu người đưa ra yêu cầu này là gã phóng viên kia, anh đã thẳng thừng từ chối.

Lạc Bồi Nhân bèn gợi ý:

– Hay em đòi cái khác đi? Chuyện gì mà em muốn anh làm nhất ấy.

Cốc Kiều đáp không chút do dự:

– Em muốn cái này. Em muốn chụp một tấm ảnh của anh, để sau này những lúc không gặp được anh, em có thể đặt trong nhà mà ngắm mỗi ngày.

Lạc Bồi Nhân nghiêng mặt nhìn Cốc Kiều, lòng thầm nhẩm lại: “Ngắm mỗi ngày?”. Anh hỏi cô:

– Sao tự dưng em lại muốn chụp ảnh kiểu đấy?

Một tấm ảnh ngớ ngẩn như vậy thì có gì đáng để ngắm mỗi ngày cơ chứ?

Cốc Kiều nào hay Lạc Bồi Nhân đang thầm chê bai ý tưởng của mình, cô nghiêm túc giải thích:

– Em muốn trong ảnh, anh đang làm điều mình thích nhất và cười thật vui. Lần trước bán hết lô quần jeans, em đã định bụng ra quán bar xem anh diễn, nhưng lúc em đến nơi thì anh về mất rồi.

Hôm ấy cô đã đem đủ tiền để gọi một ly sữa sô cô la, song vì Lạc Bồi Nhân không có ở đó nên cô đã tiết kiệm được khoản này.

Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân lại chú ý tới một chi tiết khác hẳn:

– Em từng quay lại quán bar kia à?

Cốc Kiều gật đầu.

– Sao em chưa từng kể với anh?

Cốc Kiều ngước nhìn Lạc Bồi Nhân, rồi lại cúi đầu mỉm cười không đáp. Bởi lẽ khi ấy, anh chỉ đơn thuần là anh họ của cô, đến cả ước muốn được xem anh biểu diễn cũng chẳng được coi là đàng hoàng. Giờ thì tốt rồi, cô đã có thể đường đường chính chính nói cho anh hay.

Dù Cốc Kiều không nói, Lạc Bồi Nhân vẫn hiểu được ý cô. Anh bảo:

– Anh đâu chỉ thích mỗi việc đó.

Cốc Kiều tò mò hỏi ngay:

– Thế anh còn thích làm những gì nữa ạ?

Vừa vào nhà, Cốc Kiều đã bật đèn phòng khách sáng choang, hăm hở chuẩn bị chụp ảnh cho Lạc Bồi Nhân. Nhưng anh lại chẳng thuận theo ý cô, không ngồi trước cây đàn keyboard và nở nụ cười tươi rói đúng chuẩn hở tám cái răng, mà lại nắm lấy đôi tay Cốc Kiều, đoạn dùng răng khẽ day bờ môi rồi nhìn xoáy vào mắt cô, hỏi:

– Chẳng phải em muốn biết anh thích làm gì sao?

Cốc Kiều chợt ngừng nhai kẹo cao su, ngậm chặt miệng, mặc cho hàm răng anh để lại vết hằn trên môi mình. Giờ chỉ có hai người, không cần phải vội vã chớp nhoáng như khi còn ở Di Hoà Viên nữa. Ấy vậy mà tim Cốc Kiều vẫn đập thình thịch, như thể đây là lần đầu tiên anh làm thế với cô. Cô vốn rất nhạy cảm với những chuyện này, luôn nhận ra được sự khác biệt đầy tinh tế trong mỗi lần gần gũi.

Dẫu bờ môi đã nhột nhạt lắm rồi nhưng Cốc Kiều vẫn không mở miệng, khiến vị táo ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng, nhất thời quên khuấy cả chuyện chụp ảnh.

Lạc Bồi Nhân dừng lại ngắm Cốc Kiều. Dưới ánh đèn sáng trắng, nốt ruồi son trên vành tai anh ửng đỏ lạ thường. Khi hai gương mặt dần kề sát nhau, Cốc Kiều quên cả việc nhổ bã kẹo cao su, cô vô thức dùng đầu lưỡi vê tròn viên kẹo rồi thổi một chiếc bong bóng thơm hương táo.

Bị Lạc Bồi Nhân nhìn chăm chú, cô ngại ngùng cúi đầu mím môi. Chiếc bong bóng chưa kịp phồng to đã vỡ tan vì cái mím môi ấy. Cô vội gỡ sản phẩm hỏng dính trên miệng rồi vứt vào thùng rác, vờ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng khóe môi cong cong của Lạc Bồi Nhân đã tố cáo rằng anh thấy hết cả rồi.

Như thể lo Lạc Bồi Nhân sẽ mở miệng trêu mình, Cốc Kiều vội sáp lại, khóa môi anh. Cô không muốn để lại ấn tượng ngô nghê này cho anh vào đêm cuối cùng trước ngày chia xa. Lần này, cô thành thục hơn nhiều, không còn vụng về đến độ va trúng mũi anh nữa. Cốc Kiều nhận ra, hàm răng mà Lạc Bồi Nhân ít khi để lộ lúc cười hóa ra rất sắc, dường như chẳng biết nương tình, thỉnh thoảng lại cắn cô đau điếng rồi dịu dàng cạ nhẹ vào môi cô như dỗ dành.

Cốc Kiều vốn chẳng có chút kinh nghiệm nào, nhưng sự tò mò đã lấn át hết vẻ vụng về. Cô có niềm hứng thú khám phá vô tận với cá thể khác giới là anh. Về khoản này, cô học lỏm rất nhanh: hễ anh làm gì cô, cô liền làm y hệt lại với anh.

Cốc Kiều dùng chính hàm răng vừa nhai kẹo cao su vị táo để gặm nhẹ môi Lạc Bồi Nhân.

Cô sợ làm anh đau nên lần nào cũng cắn rất khẽ, nhưng Lạc Bồi Nhân lại chẳng đáp lại cô bằng sự dịu dàng tương tự.

Khái niệm về nụ hôn của Cốc Kiều chỉ gói gọn trong chạm và cắn, nên cô cũng chỉ biết làm bấy nhiêu. Bởi vậy, khi Lạc Bồi Nhân khẽ hé môi, cô đã vô tình cắn phải đầu lưỡi anh. Mặt cô thoắt đỏ bừng, buột miệng hỏi:

– Em xin lỗi, anh có đau không? Em không cố ý đâu!

Lạc Bồi Nhân dán mắt vào gương mặt đỏ lựng của Cốc Kiều rồi bật cười. Hiếm khi cô thấy anh cười sảng khoái đến thế, cứ như thể cô vừa làm một việc gì đó cực kỳ buồn cười. Có đáng để cười đến vậy không cơ chứ?

Cốc Kiều còn chưa kịp thắc mắc thì đã bị Lạc Bồi Nhân ôm lấy mặt. Đôi mắt anh ngày một gần, săm soi từng đường nét trên gương mặt cô, tựa như muốn khắc ghi tất cả vì sợ sẽ chẳng còn dịp nào nữa. Cốc Kiều cũng nhìn thẳng vào mắt anh, dẫu mai họ vẫn còn gặp nhau, nhưng lần gặp mặt tiếp theo chẳng biết là bao giờ.

Cho đến khi Lạc Bồi Nhân hôn lên môi Cốc Kiều lần nữa, mắt cô vẫn mở to. Nhưng lần này, khi đầu lưỡi họ chạm vào nhau, cô đã không còn lóng ngóng cắn anh đau nữa. Cốc Kiều chợt vỡ lẽ ra một điều hoàn toàn mới về nụ hôn. Hóa ra hôn không chỉ là môi chạm môi. Lạc Bồi Nhân khẽ cắn vào đầu lưỡi cô, khiến cả người cô tê rần. Cô nhận ra, Lạc Bồi Nhân không chỉ có đôi môi mềm mại, mà cả lưỡi anh cũng vậy. Lưỡi anh rất linh hoạt, điều này càng tô đậm thêm sự lóng ngóng của cô.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu, Cốc Kiều nín thở đến mức mặt mày đỏ bừng. Khi Lạc Bồi Nhân rời môi để ngắm Cốc Kiều, cô thậm chí còn thở hổn hển nhưng vẫn không kìm được mà nhìn anh cười. Vốn có nước da hồng hào khỏe mạnh, nên khi gương mặt cô đỏ bừng lại còn nhìn anh chằm chằm, trông có phần quê kệch. Lạc Bồi Nhân áp lòng bàn tay lên má Cốc Kiều, anh chợt nhớ lại lần đầu gặp cô, đuôi tóc cô trông lởm chởm như thể bị con gì gặm nham nhở.

Anh hỏi Cốc Kiều:

– Em còn nhớ lần đầu mình gặp nhau không?

Dĩ nhiên Cốc Kiều vẫn nhớ như in. Lần ấy cô đã lo sốt vó một thời gian dài, không biết Lạc Bồi Nhân có bị gã mặc sơ mi hoa tóm được không, mãi cho đến khi gặp lại anh lần thứ hai mới thấy yên tâm. Thế nhưng, điều thốt ra khỏi miệng cô lại khác hẳn:

– Đôi giày anh đi hôm đầu tiên mình gặp nhau ấy, giờ ngoài chợ đầy rẫy hàng nhái. Mà bán chạy kinh khủng luôn, khối người đi buôn còn cố tình ra chợ gom hàng rồi tuồn lên tận Mãn Châu Lý bán kiếm lời đấy.

Lợi nhuận của mặt hàng này hấp dẫn đến mức Cốc Kiều đã phải đấu tranh tư tưởng mãi mới dằn lòng không bán hàng nhái.

Lạc Bồi Nhân không biết nên thán phục trí nhớ phi thường của Cốc Kiều, khi ngay cả đôi giày anh đi trong lần gặp đầu tiên cô cũng nhớ rành rọt trong khi chính anh đã quên bẵng, hay nên khâm phục đầu óc kinh doanh của cô, bởi đến lúc này rồi mà cô vẫn không quên được chuyện buôn bán. Cốc Kiều cũng nhận ra mình vừa ăn nói vô duyên, bèn ngại ngùng lè lưỡi.

Lạc Bồi Nhân v**t v* gò má ửng hồng của Cốc Kiều, khuyến khích cô nói tiếp. Anh thi thoảng lại cúi xuống hôn, rồi nhìn sâu vào mắt cô, chờ cô kể thêm. Cuối cùng, chính Cốc Kiều cũng chẳng nói nên lời. Ánh mắt cô dừng trên vành tai Lạc Bồi Nhân rồi bất giác đưa tay lên sờ thử. Tai anh nóng ran và đỏ bừng, nhưng không phải vì lạnh.

Họ chuyển sang một cách giao tiếp khác, thay cho những điều ngôn ngữ không thể giãi bày.

Cốc Kiều học rất nhanh, chẳng mấy chốc đã biết cách điều tiết nhịp thở khi hôn.

Giữa những khoảnh khắc ngừng lại để lấy hơi, Cốc Kiều lại không kìm được mà đăm đắm nhìn Lạc Bồi Nhân. Sự gần gũi về thể xác chẳng những không làm vơi đi nỗi tò mò trong cô, mà ngược lại, còn khiến nó dâng lên theo từng giây. Ngón tay cô miết nhẹ lên vùng nhân trung láng mịn của anh. Cô tò mò quá đỗi, không biết cậu thiếu niên này đã đến tuổi phải cạo râu từ khi nào.

Cô muốn hiểu thêm về anh đôi chút, nhưng thay vì cất lời, cô chỉ ôm lấy gương mặt Lạc Bồi Nhân rồi khẽ cọ chóp mũi mình lên đó.

Cốc Kiều chợt nhận ra có thứ gì đó đang cấn vào người mình. Cảm giác ấy mỗi lúc một rõ ràng hơn, khiến cô không kìm được mà than với Lạc Bội Nhân rằng hình như có vật gì đang chọc vào người mình.

Thoáng chốc, Cốc Kiều cảm nhận cơ thể anh cứng đờ.

– Đến cái này em cũng không biết à?

Lạc Bồi Nhân không ngờ kiến thức sinh lý của Cốc Kiều lại nghèo nàn đến vậy. Nhưng ngẫm lại mớ kiến thức ít ỏi trong sách Sinh học cấp ba, anh chợt hiểu vì sao cô lại mù tịt. Đối diện với một cô gái ngây thơ đến thế, phản ứng sinh lý của anh bây giờ quả thật có hơi quá trớn.

Và điều khiến anh bất ngờ hơn là đến nước này rồi mà Cốc Kiều vẫn còn nổi máu hiếu thắng mà vặn lại:

– Chắc gì anh đã biết hết mọi thứ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...