Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 76: 076: Ráng sáng



Suốt cả đêm, Cốc Kiều cứ trằn trọc mãi trên giường, không sao chợp mắt nổi.

Cho đến tận bây giờ, miệng cô vẫn còn sực nức vị bạc hà. Hôm qua, để tống khứ bằng hết mọi dấu vết liên quan đến cà chua, cô đã đánh răng súc miệng kỹ càng, thậm chí còn cạo đi cạo lại lưỡi đến bỏng rát.

Lúc này, Cốc Kiều đang mặc một chiếc áo phông của Lạc Bồi Nhân thay cho váy ngủ. Thật ra, tối qua cô không hề có ý định ở lại nhà anh. Cô không muốn anh cứ phải khổ sở ngủ ngoài phòng khách, chỉ cần sáng dậy sớm thì họ vẫn có thể gặp nhau được mà.

Chợt nghĩ đến điều gì, Cốc Kiều liền bật dậy khỏi giường. Chiếc áo phông trên người rộng thùng thình, mỗi lần cô cử động mạnh, bộ phận nào đó trên cơ thể lại nảy tưng trong áo như hai quả lê mọng nước. Cô vội khoác thêm áo choàng tắm bên ngoài áo phông, buộc chặt đai lưng rồi cầm đèn pin đi ra cửa. Vừa xoay tay nắm cửa phòng ngủ, ánh đèn ngoài phòng khách đã hắt vào.

Cốc Kiều vừa bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Lạc Bồi Nhân. Anh vừa mới tắm nước lạnh xong, trên người đang mặc một chiếc áo phông đen, để lộ phần cổ đỏ ửng. Anh có cả tá áo phông giống hệt nhau, chỉ khác màu; chiếc anh đưa cho Cốc Kiều là màu trắng. Những nốt mẩn đỏ trên cổ anh vẫn chưa lặn đi. Kiểu dị ứng của anh hơi khác người thường: các triệu chứng trên mặt sẽ biến mất trước, trong khi ở cổ thì vẫn còn.

Mải nghĩ đến chuyện dị ứng nên câu đầu tiên Cốc Kiều buột miệng thốt ra là:

– Anh bị dị ứng ạ?

Lần đầu tiên, Lạc Bồi Nhân không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Anh thản nhiên đi tới giá treo đồ, lấy một chiếc áo len cao cổ màu đen mặc vào, phần cổ áo vừa vặn che khuất mấy nốt dị ứng.

– Không sao đâu, tí là lặn ngay ấy mà.

– Không sao thật thì anh mặc áo cao cổ che đi làm gì?

– Anh vừa tắm xong nên hơi lạnh thôi. Nếu em chỉ mặc mỗi cái áo phông thì cũng thấy lạnh còn gì? 

Lúc này, Lạc Bồi Nhân mới đưa mắt nhìn Cốc Kiều. Chiếc áo choàng tắm cô đang mặc cũng là của anh, trông chẳng vừa vặn chút nào. Đai áo được cô thắt chặt lại, vô tình càng tôn lên những đường cong trên cơ thể.

Mặt Cốc Kiều hơi đỏ lên:

– Em… 

Bên trong, cô chỉ mặc độc một chiếc áo phông, đến áo lót cũng không. Cứ đi nhanh một chút là ngực lại nảy lên thì sao mà dám ra ngoài gặp anh cho được? Đương nhiên cô phải khoác thêm áo chứ không hẳn chỉ vì lạnh.

Lạc Bồi Nhân biết Cốc Kiều đang ngượng nên không xoáy sâu vào chuyện này nữa, anh đổi giọng cười nói:

– Cũng may em phanh anh lại kịp đấy, không thì triệu chứng của anh đã chẳng nhẹ thế này đâu. 

Đoạn, anh áp hai tay lên má Cốc Kiều, có lẽ vì chúng vừa xối nước lạnh nên gò má cô cũng hạ nhiệt theo.

Anh trấn an cô:

– Vào phòng ngủ đi em. Sáng mai em dậy sẽ thấy anh đã khỏi hẳn cho xem.

Cốc Kiều không đáp, chỉ nhón chân hôn nhẹ lên má Lạc Bồi Nhân. Nụ hôn của cô nhẹ bẫng, hệt như lần cô dùng mỏ chim nhỏ trên chiếc ghim cài áo mổ nhẹ lên ngón tay mình.

Hôn xong, cô thì thầm:

– Anh yên tâm, giờ miệng em không còn chút vị nào của ly cocktail đó nữa.

Tối qua cô đã cạo lưỡi đến mức đau rát, bây giờ trong miệng vẫn còn thoang thoảng vị kem đánh răng bạc hà.

Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều, ánh mắt xoáy thẳng vào gương mặt cô. Anh kéo cô vào lòng, mái tóc cô cọ vào cằm anh ngưa ngứa, thơm mùi dầu gội quen thuộc của anh. Tựa vào lòng Lạc Bồi Nhân, cô trông thật nhỏ bé. Anh dịu dàng v**t v* mái tóc cô. Cốc Kiều ngước mắt lên, và rồi anh nâng cằm cô, đặt lên môi cô một nụ hôn. Cốc Kiều chỉ cảm thấy nụ hôn này thật nhẹ, nhẹ như hàng mi chớp động của cô lướt trên má anh. Nụ hôn đáp lại của cô cũng nhẹ nhàng không kém, nhưng mỗi lần hôn anh, cô đều cảm nhận rõ trái tim mình đang đập rộn ràng.

Dần dà, nụ hôn của Lạc Bồi Nhân bắt đầu dùng đến răng. Anh khẽ g*m c*n da mặt cô trong khi những ngón tay miết theo đường cong từ quai hàm xuống xương quai xanh. Anh vừa hôn vừa ngắm nhìn cô. Cốc Kiều có cảm giác như mình đang được ánh mắt anh m*n tr*n, và khi ánh nhìn ấy mỗi lúc một bỏng rẫy, mặt cô cũng dần nóng ran. Cô không rõ những dấu răng li ti chi chít kia là sự thật hay ảo giác, chỉ biết cảm giác ấy đã lan khắp cơ thể, tựa như toàn thân đều đang bị g*m c*n, và cô thấy vẫn chưa đủ.

Anh hôn lên mí mắt, sống mũi, vành tai, cằm cô, hôn lên khắp vùng da quanh môi, nhưng tuyệt nhiên không chạm vào môi. Cốc Kiều thậm chí nảy sinh ảo giác rằng vị cà chua trong miệng mình vẫn chưa được gột sạch. Cô cắn nhẹ môi dưới.

Lạc Bồi Nhân dùng ngón tay cuộn một lọn tóc mai của Cốc Kiều rồi cọ nó lên cằm cô, dường như muốn cô cũng phải nếm trải cái cảm giác ngưa ngứa mà tóc cô vừa gây ra cho anh. Mắt anh dán chặt vào môi Cốc Kiều. Cằm cô ngứa ran không chịu nổi, không chỉ cằm, mà đến khi sợi tóc chạm tới vành môi dưới, cô thật sự không nhịn được nữa. Ngay khi cô vừa định lên tiếng thì đôi môi đã bị khoá kín. Lưỡi anh dễ dàng luồn vào giữa hai hàm răng cô, gần như không tốn chút sức lực nào.

Lần này, Cốc Kiều cảm nhận được niềm mong đợi trong nụ hôn này, Lạc Bồi Nhân đang chờ cô đáp lại. Chính sự chờ mong ấy của anh đã thôi thúc cô dè dặt thò đầu lưỡi ra thăm dò. Nụ hôn sau đó kéo dài hơn bất cứ lần nào cô từng trải nghiệm. Nếu không nhờ Lạc Bồi Nhân giữ chặt eo, có lẽ cô đã mềm nhũn mà ngã dúi vào bức tường sau lưng. Cô vốn chẳng có chút kinh nghiệm gì trong chuyện này nên chẳng mấy chốc đã không chống đỡ nổi.

Mãi khi nụ hôn chấm dứt, Cốc Kiều mới chầm chậm mở mắt, suýt thì không thở nổi. Đôi mắt cô lúc này tựa vầng trăng non vừa ló ra khỏi áng mây, chỉ hé mở một nửa. Hơi thở nóng hổi của Lạc Bồi Nhân phả vào mặt Cốc Kiều, anh nhìn cô đăm đắm, và cô cũng bướng bỉnh nhìn lại anh.

Vì hai người áp sát vào nhau, phần dưới khuôn ngực Cốc Kiều bị ép nhẹ, khiến một cảm giác tê dại lan từ đó xuống tận đầu ngón chân. Cô lắng nghe tiếng đầu gối va vào nhau, đếm nhịp tim mình, gắng duỗi thẳng các ngón chân để không trượt xuống, nhưng ánh mắt thì vẫn nhất quyết không chịu thua.

Chẳng rõ ai là người khơi mào cho nụ hôn kế tiếp, chỉ biết lần này chẳng ai vô tội cả.

Bàn tay Cốc Kiều vốn đang đặt trên lưng Lạc Bồi Nhân trượt dần lên cổ anh. Cô ôm anh thật chặt, đôi cổ tay thon gầy lấp ló sau ống tay áo rộng, trông như thể chỉ cần sơ sẩy một chút là cô sẽ ngã ngửa ra sau.

Lạc Bồi Nhân vừa hôn vừa bế Cốc Kiều vào phòng ngủ. Cả hai cùng ngã xuống giường, tiếp tục nụ hôn còn dang dở. Khi nụ hôn này kết thúc, mái tóc đen của Cốc Kiều đã xõa tung trên nền ga trắng muốt. Gương mặt cô đỏ bừng, chẳng rõ vì hụt hơi hay vì điều gì khác, chỉ biết sắc đỏ ấy rừng rực, tương phản rõ rệt với màu ga giường. Cô hé môi th* d*c, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt nhìn Lạc Bồi Nhân chằm chằm như thấm chút men say, dù chút cồn ít ỏi ban nãy đã tan từ lâu.

Cô khẽ gọi anh như thể họ vốn là bạn bè thân thiết từ thuở nhỏ:

– Bé Lạc ơi.

Một tay Lạc Bồi Nhân ôm eo Cốc Kiều, còn tay kia lần đến cởi nút thắt trên đai áo. Cô vốn là người giỏi đóng gói, nên đai áo của mình cũng thắt rất chắc. Anh cúi xuống g*m c*n phần da thịt lộ ra ngoài của Cốc Kiều, đợi đến khi cô xuýt xoa vì đau, anh mới dịu dàng trở lại.

Cơ thể Cốc Kiều đã hoàn toàn mềm nhũn. Nếu Lạc Bồi Nhân có làm gì thêm, cô cũng sẽ không nỡ cự tuyệt. Mà nói “không nỡ cự tuyệt” thì có phần hơi thoái thác trách nhiệm, bởi sâu bên trong cô đâu phải không có khát khao. Nỗi khát khao ấy ngày một rõ ràng, và những rung cảm của cơ thể đã chỉ lối cho cô.

Đến khi chiếc đai áo được cởi bỏ, Cốc Kiều mới sực tỉnh đôi chút. Cô vội nắm lấy tay Lạc Bồi Nhân, nói ngắt quãng:

– Bé Lạc… hay là… mình để lần sau đi. Đợi lần sau anh về…

Cốc Kiều sẵn lòng đón nhận mọi tiếp xúc da thịt với Lạc Bồi Nhân, miễn là chúng không để lại hậu quả mà cô không gánh vác nổi. Ý cô là đợi lần sau để có thể chuẩn bị biện pháp an toàn, nhưng nhất thời lại thấy khó mở lời, dẫu lý trí vẫn mách bảo rằng đây là chuyện hết sức bình thường.

Hồi lâu sau, Lạc Bồi Nhân mới nắm lại tay Cốc Kiều. Anh kéo chăn trùm kín người cô, ôm lấy cô qua lớp chăn dày, rồi hôn lên má cô. Nụ hôn ấy nhẹ bẫng như chuồn chuồn lướt nước, dường như bởi anh lo mình sẽ kìm lòng chẳng đặng.

Nụ hôn cuối cùng của anh đậu trên mí mắt cô:

– Em ngủ trước đi, anh đi tắm một lát. Khoảng một tiếng nữa anh gọi em dậy, mình lái xe tới vọng lâu ngắm ráng sáng. Với thời tiết hôm nay, nếu mình gặp may thì có khi còn thấy cả mây lửa cũng không biết chừng, mùa đông hiếm có lắm.

Mùng bảy Tết năm 1992, khi trời còn chưa sáng, chiếc van vàng đời 1984 đã lăn bánh. Trên xe không có dàn âm thanh, chỉ có chiếc máy nghe CD cầm tay mà họ mang theo. Lạc Bồi Nhân bảo Cốc Kiều chọn vài đĩa cô muốn nghe trên giá sách, và cô đã chọn bừa hai đĩa theo cảm tính.

Trời vẫn tối mịt, chỉ có ánh đèn đường hắt xuống mặt đường nhựa đen kịt. Giữa phố xá vắng tanh, Cốc Kiều chợt thấy một bóng người đang vẫy tay với họ ở đằng xa. Đến khi lại gần, cô mới nhận ra đó là một chàng trai trẻ tuổi.

Anh ta hét lớn về phía họ:

– Đến Ngũ Đạo Khẩu hết bao nhiêu thế?

Cốc Kiều lắc đầu, đáp vọng ra ngoài cửa sổ:

– Xin lỗi anh, đây là xe riêng của bọn em. Anh đợi xe sau nhé!

Dứt lời, cô không nhịn được cười, bởi thường thì chẳng ai lại gọi một chiếc xe van vàng thế này là xe riêng bao giờ. Huống hồ, Ngũ Đạo Khẩu lại hoàn toàn ngược đường với họ.

Cốc Kiều hỏi Lạc Bồi Nhân:

– Hồi trước anh từng đi ngắm ráng sáng ở đây với ai chưa?

– Rồi chứ.

– Anh đi cùng những ai thế?

– Nhiều người lắm.

Cốc Kiều thất vọng dạ một tiếng.

Lạc Bồi Nhân phì cười:

– Vọng lâu đâu phải của riêng anh. Người ta đến ngắm thì anh cũng đâu đuổi họ đi được. Nhưng anh có thể nói rằng… anh chỉ muốn đi ngắm ráng sáng với mình em thôi. Có điều lý do hôm nay anh tới đây ngắm ráng sáng không giống với những người khác.

– Là gì vậy ạ?

– Em không thấy hôm nay sắc mặt em biến hoá y hệt ráng sáng sao? Anh muốn chụp lại cảnh ráng sáng của ngày hôm nay, để sau này mình còn có kỷ niệm mà ôn lại.

Mặt Cốc Kiều thoắt đỏ lựng, như thể chứng thực cho lời anh nói.

Đúng lúc ấy, giai điệu da diết của bài You belong to me do Bob Dylan thể hiện vang lên trong xe, từng lời ca như vang vọng trong tim Cốc Kiều.

Vì nơi họ đến không cho phép đỗ xe, Lạc Bồi Nhân liền tấp vào lề đường rồi cùng cô đi bộ đến vọng lâu. Như thường lệ, anh lại kéo Cốc Kiều vào trong chiếc áo khoác của mình, rồi ôm eo cô cùng bước về phía trước. Cốc Kiều rúc vào lòng Lạc Bồi Nhân, mái tóc cô cọ vào ngực anh nhồn nhột. Nhưng anh không nói gì, chỉ ôm cô chặt hơn một chút.

Lúc họ tới nơi, đã có không ít người cầm sẵn máy ảnh đứng chờ ở vọng lâu để chụp cảnh ráng sáng. Họ cũng mang theo máy ảnh.

Khi ráng sáng xuất hiện nơi chân trời, Cốc Kiều nghe thấy vô số tiếng màn trập vang lên. Trong khi mọi người đều hướng ống kính về phía ráng sáng, thì tiêu điểm trong khung hình của Lạc Bồi Nhân lại là Cốc Kiều.

Những vệt màu đỏ cam loang rộng, nhuộm thắm cả bầu trời, sắc màu mỗi lúc một rực rỡ, huy hoàng. Cốc Kiều quay sang nhìn Lạc Bồi Nhân, đôi hoa tai màu đỏ trên tai cô khẽ đung đưa, tựa như một trái tim đang thổn thức. Cô chỉ tay lên trời, định nhắc anh đừng mải mê chụp ảnh mà bỏ lỡ cảnh đẹp trước mắt, bởi những gì mắt thấy mới thực sự là của mình.

Chính tại khoảnh khắc ấy, Lạc Bồi Nhân đã bấm máy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...