"Bạch Vũ thượng tiên... Bạch Vũ thượng tiên?"
Hưng Tu thượng tiên gọi mấy tiếng, cuối cùng cũng kéo được Tô Tử An đang hoài nghi nhân sinh về lại thực tại.
Tô Tử An lấy ra một chiếc chén bạch ngọc, cầm ấm trà trên bàn rót đầy tiên trà vào chén.
Mượn cớ rót trà để thu liễm lại cảm xúc, Tô Tử An ngước mắt hỏi:
"Thượng tiên còn chuyện gì sao?"
"Bạch Vũ thượng tiên chuyến này đến Minh Giới, có dò la được tin tức gì không?" Hưng Tu thượng tiên hỏi.
"Tất nhiên là có," Tô Tử An đưa chén trà vừa rót cho Dạ Du bên cạnh, nói:
"Ngàn năm trước, phong ấn do các vị điện chủ của Huyền Thiên Tiên Tông thiết lập ở Quỷ Sơn, cách đây không lâu đã bị phá giải, Quỷ Tôn Vưu Ân đã tái xuất giang hồ."
Trong những ngày tu luyện ở Minh Giới, Tô Tử An đã nghe ngóng được không ít tin tức từ các vị đạo sư quỷ tu.
Ví dụ như cái tên quỷ tu hôm nọ chắn trước mặt hắn, gọi anh trai hắn là chủ nhân, thực chất lại chính là Quỷ Tôn ngàn năm trước.
Quỷ Tôn, một cái danh phận quá tuyệt vời, đem ra đổ vỏ là vừa in.
"Quỷ Tôn Vưu Ân, lâu lắm rồi mới nghe lại cái tên này... Lẽ nào vị Minh Thần được nhắc đến trong quẻ bói, lại chính là hắn sao?" Hưng Tu thượng tiên chìm vào suy tư.
Mấy vị thượng tiên đang ngồi đây đều từng tham gia trận đại chiến với Minh Giới ngàn năm trước.
Chỉ là lúc đó thực lực và địa vị của họ chưa được như bây giờ, càng không có cơ hội giao thủ trực tiếp với Quỷ Tôn, nên ấn tượng về thiên tư và sức mạnh của Quỷ Tôn Vưu Ân cũng chỉ rất mơ hồ.
Năm xưa Vưu Ân có thể hiệu triệu vô số Quỷ tộc đi theo, ép một đám thượng tiên phải liên thủ mới phong ấn được, chứng tỏ thực lực của hắn tuyệt đối không hề yếu, rất có thể đã đạt đến đỉnh phong của Đệ Cửu Cảnh.
Nếu như vớ được cơ duyên nào đó, tương lai hắn bứt phá lên Đệ Thập Cảnh, trở thành Minh Thần, nghe chừng cũng không phải là chuyện bất khả thi.
Hưng Tu thượng tiên mang vẻ mặt ngưng trọng nhìn Tô Tử An, nói: "Bạch Vũ thượng tiên, ngài mau kể chi tiết hơn về tình hình ở Minh Giới đi."
"Được." Tô Tử An gật đầu, bắt đầu xả thông tin theo kiểu nửa thật nửa giả.
"Quỷ Tôn Vưu Ân đã liên lạc với mười vị Thành chủ của Thập Đại Quỷ Thành, muốn thu nạp bọn chúng dưới trướng."
"Nhưng ngàn năm trôi qua, uy tín của Vưu Ân đã chẳng còn được như xưa, trong số mười vị Thành chủ kia, kẻ không phục Vưu Ân vẫn còn nhan nhản."
...
【Nhị ngũ tể: Nhìn xem, hắn ta chính là Minh Thần tương lai đấy, đập hắn, đập chết cụ hắn đi!】
【Vưu Ân: Người ngồi trong nhà, nồi từ trên trời rơi xuống (nằm không cũng dính đạn).】
【Cái nồi to chà bá, Vưu Ân thảm quá đi.】
【Tô Tòng Tâm, lương tâm của cưng không thấy đau à?】
【Lấy người khác ra làm bia đỡ đạn hút hỏa lực cho bé cưng, bé hai không những không đau lòng, mà còn đứng cạnh châm ngòi thổi gió nữa cơ.】
Dạ Du vừa nhâm nhi tiên trà, vừa bình thản nghe Tô Tử An chém gió phần phật.
Không thể không công nhận Tô Tử An chém gió như thần, mỗi một thông tin tung ra nếu không phải bảy phần thật trộn ba phần giả, thì cũng là mười phần thật nhưng lại giấu nhẹm đi phần mấu chốt.
Nói một tràng dài như vậy, mà vẫn bóc tách sự tồn tại của "Dạ Du" ra sạch sẽ gọn gàng.
Nghe xong màn thuyết trình của Tô Tử An, trong lòng Hưng Tu thượng tiên đã đưa ra quyết định, ông nói:
"Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết, tốt nhất là phải giải quyết Quỷ Tôn Vưu Ân trước khi hắn ta trở thành Minh Thần.
"Mà việc Thập Đại Thành chủ lục đục với Vưu Ân, chính là cơ hội trời cho của chúng ta."
Trường Ngâm kiếm tiên gật đầu, nói: "Ta nguyện một người một kiếm xông vào Minh Giới, nhất định sẽ lấy mạng Vưu Ân."
Tô Tử An lén lút dùng bảo thạch truyền âm, rỉ tai Dạ Du: Anh, anh nhìn xem, trên người vị Trường Ngâm thượng tiên này, ngoài thanh kiếm ra thì vắt cổ chày ra nước, đến cái Túi Càn Khôn cũng chẳng có.
Dạ Du: Ừm, đúng là thế thật.
Tô Tử An: Trường Ngâm kiếm tiên nghèo rớt mồng tơi, cả cái Tử Tiêu Điện kiếm tu ai cũng nghèo rạc xác. Nghèo đến mức tu sĩ mấy điện khác chẳng ai thèm kết làm đạo lữ với tu sĩ điện họ, kiếm tu của Tử Tiêu Điện toàn phải tự tiêu thụ nội bộ với nhau thôi.
Dạ Du: Thì sao?
Tô Tử An: Cho nên anh tuyệt đối không được vào Tử Tiêu Điện, một tu sĩ thiên phú cao lại còn đẹp trai lồng lộn như anh mà bước chân vào Tử Tiêu Điện, kiểu gì cũng tạo ra một trận gió tanh mưa máu...
"Bạch Vũ thượng tiên." Hưng Tu thượng tiên cất tiếng gọi.
Tô Tử An lập tức ngắt đường truyền âm, mỉm cười nhạt nói: "Ngài nói đi."
Hưng Tu thượng tiên nói: "Thực lực của Quỷ Tôn Vưu Ân vô cùng cường hãn, Quỷ Giới lại là địa bàn của hắn, nếu Trường Ngâm kiếm tiên tiến vào Minh Giới, e là chưa kịp chạm vào góc áo của Quỷ Tôn đã bị phát giác rồi, Bạch Vũ thượng tiên có cao kiến gì chăng?"
"Chuyện này dễ ợt," Tô Tử An đón nhận ánh mắt mừng rỡ của các vị thượng tiên, dõng dạc nói: "Cứ để ta đi ám sát Vưu Ân là xong.
"Ta rành rọt địa hình Minh Giới, lại giỏi khoản ngụy trang, dù không giết được Vưu Ân, thì cũng dư sức giữ cái mạng nhỏ của mình, lại còn mang thêm được chút tin tức về cho Tiên Giới."
Đi một chuyến trở về, Tô Tử An coi như đã ngộ ra, Tiên Giới có hắn làm điệp viên hay không cũng chẳng khác gì nhau.
Anh trai hắn sắp sửa leo lên làm chủ nhân Tiên Giới luôn rồi, sắp đạt đến cảnh giới tối cao của nghề làm gián điệp rồi còn gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Tử An cảm thấy, bản thân vẫn nên làm một cái trạm trung chuyển thông tin dỏm chạy show giữa hai bờ Tiên - Minh thì hơn.
Dạ Du điềm nhiên tự rót cho mình thêm một chén tiên trà.
Cậu hoàn toàn không bận tâm việc Tô Tử An ở lại Tiên Giới hay sang Minh Giới.
Tiên Giới có cậu, Minh Giới có bản thể của cậu, bản thân Tô Tử An lại có thực lực của thượng tiên. Trong Lục Giới, ngoại trừ Thần Giới đã bặt vô âm tín ra, năm giới còn lại, Tô Tử An cứ gọi là đi ngang như cua cũng chẳng ai làm gì được.
"Như thế quá nguy hiểm," thượng tiên Bích Lạc Điện không tán thành nói: "Ám sát khác hoàn toàn với do thám, Bạch Vũ ngươi là trận tu, không giỏi chiến đấu giáp lá cà, một khi bị Vưu Ân phát hiện, ngươi sẽ..."
"Xin chư vị thượng tiên cứ yên tâm, nếu không nắm chắc phần thắng mười mươi, ta tuyệt đối sẽ không ra tay."
Nói đến đây, Tô Tử An liếc nhìn Dạ Du bên cạnh, ánh mắt chan chứa sự cưng chiều tột độ, hắn nói:
"Ta vẫn còn một đứa đồ nhi chưa thành tài, ta tuyệt đối sẽ không mang mạng sống của mình ra làm trò đùa đâu."
Dạ Du: "?"
Tự nhiên lôi cậu vào làm cái gì?
Từ bao giờ mà cậu lại không biết Tô Tử An có cái nết diễn sâu thế này nhỉ?
Hưng Tu thượng tiên cũng chẳng biết có phải bị thứ tình cảm thầy trò thiêng liêng này làm cho cảm động hay không, liền lôi ngay từ trong Túi Càn Khôn ra một tấm lệnh bài màu bạc.
Trao đổi ánh mắt với các vị thượng tiên khác một hồi, tất cả đều gật đầu cái rụp, Hưng Tu thượng tiên bèn giao lệnh bài cho Tô Tử An.
Ông nói: "Ngươi đã quyết ý như vậy, chúng ta cũng không cản nữa, đây là tiên lệnh hiệu triệu 'Huyền Thiên Vệ', tạm thời giao cho ngươi cai quản."
"Huyền Thiên Vệ" là tổ chức của Huyền Thiên Tiên Tông được rải rác khắp nơi bên ngoài Tiên Giới.
Họ có người là người canh gác bảo vệ biên giới Minh Giới, có người lại trà trộn ẩn nấp giữa các tộc tu đạo...
Họ không chịu sự quản lý của bất kỳ điện nào, chỉ trung thành duy nhất với Huyền Thiên lệnh chủ.
Những thông tin này Tô Tử An đều đọc được từ trong điển tịch của Tiên Trận Điện.
Tô Tử An không ngờ lại thu hoạch được một món hời thế này, nghiêm mặt nhận lấy lệnh bài, nói:
"Xin chư vị cứ yên tâm, chỉ cần Bạch Vũ thượng tiên ta còn sống một ngày, thì tuyệt đối sẽ không để Vưu Ân có cơ hội trở thành Minh Thần."
Bạch Vũ thượng tiên hứa hẹn, thì có liên quan quái gì đến Tô Tử An hắn chứ?
Hơn nữa Minh Thần đã định sẵn là anh trai hắn rồi.
Vưu Ân á? Hắn có gan làm phản không?
"Chúng ta tất nhiên là yên tâm về Bạch Vũ thượng tiên rồi," Hưng Tu thượng tiên khẽ gật đầu, lại đảo mắt nhìn quanh mọi người một lượt, nói:
"Nếu có thể trừ khử Vưu Ân trước khi hắn trở thành Minh Thần, thì đó đương nhiên là kết cục viên mãn nhất, nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất."
Trường Ngâm kiếm tiên không nghĩ một trận tu như Tô Tử An có khả năng trừ khử được Quỷ Tôn, bèn nói: "Tử Tiêu Điện của ta sẽ dốc toàn lực chuẩn bị nghênh chiến."
"Tiên Dược Điện của ta cũng sẽ dốc toàn lực chuẩn bị nghênh chiến." Thượng tiên Tiên Dược Điện nói.
"Bích Lạc Điện của ta cũng..."
Tất cả các vị thượng tiên đều đồng thanh hưởng ứng.
Tô Tử An cũng cất lệnh bài đi, hùa theo một câu "Tiên Trận Điện dốc toàn lực chuẩn bị nghênh chiến".
...
Bàn bạc xong xuôi chuyện chuẩn bị chiến tranh, Tô Tử An lên tiếng: "Ta vẫn còn một việc muốn nhờ vả chư vị thượng tiên."
Hưng Tu thượng tiên: "Bạch Vũ thượng tiên cứ nói."
Tô Tử An kéo tay Dạ Du qua, đặt vào lòng bàn tay mình, tay kia thì úp lên trên, nói:
"Sắp tới, ta sẽ lại phải đi Minh Giới một chuyến, người duy nhất khiến ta không thể yên lòng, chính là đồ nhi của ta."
【Danh tràng diện (cảnh tượng kinh điển) tới rồi, Tô Tử An gửi gắm con côi.】
【Cưng lại bắt đầu đấy hả?】
【Tô Tòng Tâm: Chỉ cần anh tao không đập chết tao, tao sẽ quậy cho tới bến!】
Dạ Du cảm thấy cái kịch bản này quen quen.
Lần trước ở ngoài tiên môn, Tô Tử An cũng diễn cái bài y chang thế này, chỉ là lúc đó hắn nắm ống tay áo của cậu.
Dạ Du cảm thấy mối quan hệ thầy trò của họ thế này đã đủ giống lắm rồi, không cần thiết phải cố diễn thêm nữa.
Thế là cậu rút tay ra, đứng dậy nói:
"Vật liệu để luyện chế 'Hoàn Hồn Khu' chắc hẳn đã được chuẩn bị xong xuôi, đệ tử xin phép cáo lui trước."
"Hả?" Tô Tử An còn chưa kịp tung hết chiêu, chạm phải ánh mắt của Dạ Du, lập tức rén ngang, khẽ ho hắng một tiếng, nói:
"Đi đi, đừng để bản thân mệt mỏi quá."
Sau khi Dạ Du rời đi, Tô Tử An nói:
"Đồ nhi này của ta tính tình lạnh nhạt, không thích thân cận với người khác. Chuyến này ta rời khỏi Tiên Giới, kính mong chư vị thượng tiên giúp đỡ chiếu cố một chút, đừng để kẻ khác quấy rầy sự thanh tịnh của nó."
Sự tồn tại của cái tên người chơi Lâm Tiêu kia, chính là nỗi lo lắng lớn nhất của Tô Tử An.
Hắn phải đảm bảo Lâm Tiêu không có cơ hội tiếp cận anh trai mình.
Hưng Tu thượng tiên và các vị thượng tiên khác nhìn nhau, mỉm cười nói: "Cho dù Bạch Vũ thượng tiên không căn dặn, chúng ta cũng sẽ bảo vệ Dạ Du tiểu tiên chu toàn."
Thượng tiên Tiên Dược Điện tiếp lời: "Đợi khi Dạ Du tiểu tiên thăng cấp thành thượng tiên, chúng ta sẽ cùng nhau tiến cử cậu ấy lên làm tông chủ."
Tông chủ bắt buộc phải được chọn ra từ trong hàng ngũ các vị thượng tiên, đây là quy củ của Huyền Thiên Tiên Tông.
"Với thiên phú của cậu ấy, trong vòng hai trăm năm, chắc chắn sẽ đạt đến cảnh giới thượng tiên." Trường Ngâm kiếm tiên chắc nịch nói.
Tô Tử An chỉ cười mà không nói gì.
Thượng tiên tương đương với Bán Thần của Ma Pháp Giới.
Hai trăm năm mới lên được Bán Thần á, các người cũng coi thường anh trai ta quá rồi đấy.
