Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 126



Khi đám tu sĩ Tiên Giới trở về Huyền Thiên Tiên Tông, trời đã sẩm tối.

Khắp nơi trong tông môn đều bày biện tiên yến, ăn mừng tất cả tu sĩ đều bình an trở về, cũng là để chào đón nền hòa bình lâu dài sắp tới.

Dạ Du và năm vị thượng tiên ngồi trong đại điện chính của Huyền Thiên Tông, cửa chính mở rộng, có thể nhìn thấy cảnh tượng các đệ tử bên ngoài đang nói cười uống rượu vui vẻ.

Hưng Tu thượng tiên nâng ly về phía vị trí thượng tọa: "Hôm nay tiến vào Minh Giới, tu sĩ Tiên Giới ta có thể toàn vẹn rút lui, đều nhờ vào Tông chủ."

Thượng tiên Bích Lạc Điện cũng nâng ly theo.

"Thực lực của Minh Giới mạnh hơn nhiều so với những gì chúng ta từng biết. Nếu không nhờ Tông chủ đột phá Đệ Thập Cảnh vào thời khắc nguy cấp, thăng cấp lên Thượng thần, ép Minh Thần phải lùi bước, e là toàn bộ tu sĩ Tiên Giới ta đã phải chôn thây nơi đó."

Dạ Du nâng chén ngọc đựng tiên tửu lên, nói: "Tôi cũng phải cảm ơn chư vị đã tin tưởng tôi."

Bước thành Thần này, ngay từ đầu đã nằm trong kịch bản mà Dạ Du chuẩn bị.

Chỉ là kế hoạch ban đầu của cậu là nhờ vào sức mạnh tín ngưỡng của khán giả phòng livestream để thành Thần, nhưng trong khoảnh khắc cậu bị bản thể Minh Thần vây khốn, các tu sĩ Tiên Giới có mặt tại đó đột nhiên giải phóng ra một lượng lớn sức mạnh tín ngưỡng, trực tiếp giúp cậu một bước thành Thần.

Dạ Du đến tận giờ vẫn không hiểu nổi, tại sao vào giây phút đó các tu sĩ Tiên Giới lại có thể bùng nổ sức mạnh tín ngưỡng khổng lồ đến thế.

Rõ ràng trong mắt họ, cậu đã cận kề cái chết, sao vẫn còn tin tưởng cậu đến vậy?

Tín ngưỡng, quả thực là một thứ khó lòng đong đếm.

Sau khi uống cạn chén tiên tửu giữa những tiếng cười nói, Hưng Tu thượng tiên lên tiếng:

"Tuy nói bây giờ Thượng thần đã là Tông chủ thực thụ của Huyền Thiên Tông, nhưng vẫn còn thiếu một đại lễ kế vị. Ngày mai tôi sẽ quay về bấm quẻ, chọn một ngày lành tháng tốt để cử hành đại lễ cho ngài."

"Lý nên là như vậy." Thượng tiên Tiên Dược Điện nâng ly, xa xa mời Hưng Tu thượng tiên một chén.

Dạ Du không có hứng thú gì với đại lễ kế vị, nhưng cậu vẫn còn canh cánh trong lòng về thế giới mà mình cảm nhận được khi rời khỏi Minh Giới, bèn nói:

"Việc này không cần vội, tôi vừa mới thăng cấp Thượng thần, vẫn cần bế quan một thời gian để ổn định cảnh giới."

"Tôi thật là hồ đồ, thế mà lại quên mất chuyện này." Hưng Tu thượng tiên vỗ đét vào đầu mình một cái.

Tông chủ đột phá bất ngờ trong tình thế hiểm nghèo, cảnh giới chưa ổn định là chuyện bình thường.

Chuyện ổn định cảnh giới này ấy mà, có thể thong thả cũng có thể gấp gáp, nhưng chỉ cần là điều Tông chủ để tâm, thì chắc chắn phải là chuyện "gấp".

Nghĩ đến đây, Hưng Tu thượng tiên nói: "Ổn định cảnh giới là việc trọng yếu, đợi Tông chủ xuất quan, cử hành đại lễ cũng không muộn."

Dạ Du hài lòng.

Việc bế quan của cậu dĩ nhiên không phải là bế quan thật.

Tối hôm đó, Dạ Du trở về Tiên Trận Điện, chọn một động phủ, lập hạ kết giới, rồi lập tức liên lạc với bản thể ở bên kia màn hình ánh sáng.

"Một thế giới khác sao?" Bản thể Dạ Du đang ở Minh Giới đầy hứng thú mướn mắt lên.

Khi mới đến thế giới này, Dạ Du đã nghe Vưu Ân gọi quần thể thế giới có liên kết với nhau này là Lục Giới.

Nhưng trong các cuộc trò chuyện của tu sĩ, họ luôn chỉ nhắc đến năm giới: Tiên, Nhân, Yêu, Ma, Minh, còn vị trí đứng đầu trong Lục Giới là Thần Giới thì hiếm khi có tu sĩ nào nhắc tới.

"Thần Giới đã đoạn tuyệt liên lạc với năm giới còn lại..." Bản thể Dạ Du đứng dậy, ném chiếc cần câu xương trắng trong tay đi, nói: "Cùng đi xem thử xem."

"Cùng đi sao? Em cũng được đi à?" Tô Tử An dứt khoát quẳng luôn cần câu của mình xuống hồ, đứng dậy rảo bước đến bên cạnh Dạ Du.

【Cưng đã quẳng cần câu đi rồi, anh trai cưng còn từ chối cưng được nữa chắc?】

【Bé hai: Nhìn em tung hỏa mù này, trông thì như đang hỏi, thực chất là đã có câu trả lời rồi.】

【Thần Giới cuối cùng cũng xuất hiện, bảo là Lục Giới mà mới xuất hiện năm cái, hội người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) khó chịu nổ mắt.】

【Dân nghiện sưu tầm tuyệt đối không thể bỏ qua bất kỳ thế giới nào!】

【Thế giới trước mới chỉ là sưu tầm sinh vật Vong linh, thế giới này định sưu tầm luôn cả thế giới sao? Kinh hãi quá đi.】

【Chủ yếu là sưu tầm thành tựu mà, thành tựu Chúa tể Minh Giới, thành tựu chủ nhân Tiên Giới...】

Sau khi trở thành Thượng thần, việc né tránh cảm quan của các vị thượng tiên từng điện đã trở nên vô cùng dễ dàng.

Hóa thân Dạ Du lặng lẽ rời khỏi Tiên Giới, tại ranh giới của Minh Giới đã đợi được bản thể và Tô Tử An.

"Anh!" Tô Tử An đang dưới tác dụng của đan dược hóa hình, đội một đôi tai sói, nhào về phía hóa thân Dạ Du, cái đuôi sói đen sau lưng vẫy nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.

Đây là lần đầu tiên bản thể Dạ Du rời khỏi Minh Giới, ngay khoảnh khắc bước ra khỏi kết giới Minh Giới, cậu lập tức cảm nhận được có thứ gì đó đang kêu gọi mình ở phía bên kia của hỗn độn.

Đó chính là Tiên Giới sao?

Tại sao khi ở trong Minh Giới, cậu lại không cảm nhận được tiếng kêu gọi đó?

Hóa thân bóp bóp đôi tai sói của Tô Tử An, quay đầu chạm phải ánh mắt của bản thể, liền biết bản thể đang thắc mắc điều gì.

Cậu nói: "Chỉ khi ở vùng đất hỗn độn bên ngoài Ngũ Giới, mới có thể cảm ứng được."

Đây chỉ là suy đoán của hóa thân Dạ Du.

Khi ở Tiên Giới cậu không cảm ứng được, ở Minh Giới cũng không, nhưng khi tiến vào vùng hỗn độn giữa các thế giới thì lại cảm nhận được rồi.

"Cảm ứng cái gì cơ?" Tô Tử An khó hiểu nhìn anh bạch y, rồi lại nhìn anh hắc y, chợt nói:

"Em cảm ứng được rồi! Có Huyền Thiên Vệ đang đi về hướng này! Anh ơi, hai anh có cần ngụy trang một chút không?"

Huyền Thiên Vệ là thế lực của Huyền Thiên Tiên Tông phân tán bên ngoài Tiên Giới, trong đó có không ít người phụ trách tuần tra tại các điểm kết giới của Minh Giới, kiểm tra sự biến động của kết giới.

Mỗi khi có quỷ tu đi ra từ Minh Giới, kết giới Minh Giới đều sẽ sinh ra chút biến động, quỷ tu càng mạnh thì biến động càng rõ rệt.

Một quỷ tu cấp bậc Minh Thần như bản thể Dạ Du rời khỏi Minh Giới, đủ để làm kinh động toàn bộ Huyền Thiên Vệ ở vùng đất hỗn độn.

Dạ Du bản thể và hóa thân liếc nhìn nhau, tiên phong bay về hướng thế giới mà mình cảm nhận được.

Hóa thân Dạ Du xách Tô Tử An lên, bám sát theo sau.

Càng đến gần thế giới đó, tiếng kêu gọi mà Dạ Du cảm nhận được càng mạnh mẽ.

Có thứ gì đó... thứ mà cậu định sẵn phải có được, đang chờ đợi cậu trong thế giới đó.

Dạ Du dễ dàng xuyên qua kết giới thế giới, bước vào một thế giới trắng xóa mênh mông.

Hóa thân chậm hơn một bước, vì kết giới bài xích Tô Tử An ở bên ngoài, cậu phải dùng thần lực của mình bao phủ lấy Tô Tử An, lúc này mới đưa được hắn vào trong.

Một thế giới hoàn toàn tinh khiết, trắng đến mức chói mắt.

Tô Tử An có chút bất an.

Hắn kéo hóa thân Dạ Du đi đến bên cạnh bản thể Dạ Du, ba người đứng cùng nhau mới thấy yên tâm hơn đôi chút.

"Ở đây chẳng có gì cả." Tô Tử An thấp giọng nói.

"Có đấy, nhưng thiếu một chút thứ." Dạ Du nói.

Trong cảm nhận của Dạ Du, sự tồn tại đang kêu gọi cậu đã ở rất gần rồi.

Nhưng cậu vẫn còn thiếu thứ gì đó, chưa đủ trọn vẹn, nên mới không cách nào khiến nó hiện thân.

Thiếu thứ gì đó... chưa đủ trọn vẹn...

Dạ Du nhìn về phía hóa thân bên cạnh, hóa thân cũng gần như cùng lúc đó quay đầu lại.

Dạ Du bản thể đưa tay ra, hóa thân cũng đưa tay ra, hai bàn tay chạm vào nhau.

"Đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn nắm tay nắm chân thế này?" Tô Tử An cũng đưa tay ra định nắm.

Nắm phải một khoảng không.

Hai bàn tay trước mặt biến mất, hai người anh bên cạnh cũng biến mất.

Tô Tử An: "Anh ơi?!!!"

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...