Đêm khuya, ánh trăng đỏ như máu bao trùm căn cứ.
Tô Tử An bước đi nhẹ nhàng về phía phòng mình.
Đẩy cửa ra, thấy người đang ngồi trên ghế cạnh giường, Tô Tử An mơ màng chớp mắt.
Cậu liền lùi lại một bước, nhìn hai cánh cửa phòng cực kỳ gần nhau, xác nhận mình không đi nhầm phòng, rồi mới có chút bất ngờ đi vào.
“Anh, sao anh lại đến đây?” Tô Tử An bước đến trước mặt Dạ Du.
Dạ Du không trả lời, mà hỏi: “Em đã giải quyết tên dị năng giả đó chưa?”
“Giải quyết rồi,” Tô Tử An ngồi xuống mép giường, trên mặt treo nụ cười:
“Em đưa đội chấp pháp đi lượn lờ trước mặt anh ta một vòng, nhắc nhở anh ta mau về chỗ ở, đi lại ngoài đường buổi tối không an toàn, rồi đi lướt qua họ.”
Dạ Du thấy nụ cười nở rộ trên mặt Tô Tử An, liền biết chuyện chưa kết thúc, quả nhiên Tô Tử An tiếp tục kể.
“Em đi lấy dụng cụ, lúc họ đi qua một con hẻm, em đánh ngất ngay lập tức dị năng giả bên cạnh Vạn Chính Kỳ. Trước khi Vạn Chính Kỳ kịp phản ứng, em trùm bao tải anh ta lại, rồi đánh cho một trận tơi bời.”
Tô Tử An nghĩ đến dáng vẻ Vạn Chính Kỳ bị trùm bao tải, liền cười không dứt.
“Chỉ đánh một trận thôi à?” Dạ Du nghi ngờ.
Trước đó thấy dáng vẻ Tô Tử An đối đầu với dị năng giả kia, Dạ Du còn tưởng họ có thù không đội trời chung.
Tô Tử An nhấn mạnh: “Là đánh một trận tơi bời.”
Dạ Du không hiểu hai cách nói này khác nhau ở điểm nào.
Trong mắt cậu, chỉ có hai trạng thái là “sống” và “chết”.
Không hiểu thì bỏ qua không nói nữa, Dạ Du nói: “Tôi định mai xuất phát đi căn cứ thành phố Y, em có đi cùng không?”
“Đương nhiên em đi cùng anh.” Tô Tử An trả lời không chút do dự.
Dạ Du đánh giá Tô Tử An từ trên xuống dưới vài lần, đưa tay ra, nói: “Hôm nay tôi dùng hết dị năng hệ thực vật trong khu đất thí nghiệm rồi, giúp tôi hồi phục năng lượng dị năng đi.”
“À? Được!” Tô Tử An có chút vui mừng nắm lấy tay Dạ Du, điều động năng lượng dị năng trong cơ thể.
Trong phút chốc, cậu quên mất mình đã là dị năng giả cấp A, không cần chạm vào người khác cũng có thể truy ngược lại trạng thái dị năng.
Anh cậu rất hiếm khi chủ động nhờ cậu giúp hồi phục năng lượng dị năng.
Thông thường, anh cậu sẽ tự ăn tinh hạch để hồi phục, hoặc nghỉ ngơi một thời gian, để năng lượng tự hồi phục.
Vài lần hiếm hoi Tô Tử An đóng vai trò “cục sạc dự phòng” đều là trong quá trình anh cậu chiến đấu với “hạt lạc” hay “quả nho”, cậu tự mình chủ động tiến đến giúp anh hồi phục.
Vì lúc này xung quanh không có nguy hiểm, Tô Tử An chọn cách vận hành dị năng nhẹ nhàng hơn.
Cách này có thể hồi phục nhiều năng lượng hơn.
Ba phút sau, Tô Tử An hít thở từng hơi đứt quãng, vô lực buông tay Dạ Du ra, đổ vật xuống giường.
“Anh, em không được rồi, không còn một giọt dị năng nào nữa.”
Dạ Du động ngón tay còn vương hơi ấm của Tô Tử An, cảm nhận trạng thái hồi phục của dị năng trong tinh hạch.
Dạ Du từ tốn nói: “Năng lượng dị năng của tôi mới hồi phục được một phần ba.”
Có cần phải thẳng thừng giáng đòn vào người ta như thế không…
Tô Tử An: “…Là anh quá mạnh thôi.”
Lúc cấp B thì chênh lệch lớn còn đỡ, họ là những người thăng cấp sau nhau mà, sao khoảng cách lại càng lớn hơn vậy?
Đúng là người so với người thì vứt đi thôi.
“Là em quá yếu.” Dạ Du trả lời không chút thương xót.
Vừa nói, Dạ Du vừa đặt một hộp tinh hạch đã mang đến bên cạnh Tô Tử An, nói: “Trước khi đến căn cứ thành phố Y, ăn hết hộp tinh hạch này.”
Tô Tử An quay đầu lại, trợn mắt nhìn cái hộp to bằng nửa cái ba lô của mình, hơi thở trở nên dồn dập.
Khi cậu mở hộp ra, nhìn thấy một hộp đầy ắp tinh hạch, Tô Tử An cảm thấy từng kẽ xương của mình đều đau nhói.
Anh cậu không có cảm giác đau, tinh hạch có thể ăn như cơm.
Còn cậu thì khác, nhiều tinh hạch thế này, chắc chắn sẽ đau đến chết mất.
Ngày mai xuất phát, phải ăn hết trước khi đến căn cứ…
“Anh, chúng ta đi bộ đến căn cứ thành phố Y à?” Tô Tử An khó khăn hỏi.
Dạ Du nhìn Tô Tử An bằng ánh mắt như nhìn một thằng ngốc.
“Căn cứ có trực thăng, phượng hoàng dây leo của tôi cũng có thể chở người.” Dạ Du vô tình dập tắt ảo tưởng của Tô Tử An.
“Em hiểu rồi…” Tô Tử An nhẩm tính thời gian, chiều mai xuất phát, khoảng một tuần sẽ đến căn cứ thành phố Y.
Ăn hết một hộp tinh hạch trong vòng một tuần, Tô Tử An chỉ cảm thấy cuộc đời không còn gì lưu luyến.
Dạ Du nhìn Tô Tử An, không hề mềm lòng, “Tôi sẽ giám sát em, bắt đầu ăn đi.”
Cứ như thể bị giám sát uống thuốc vậy.
Tô Tử An không còn cách nào, trong một hộp tinh hạch to bằng hạt lạc và đậu đỏ, cậu khổ sở chọn ra một viên tinh hạch nhỏ nhất.
Thật sự như uống thuốc, ngẩng đầu ném vào miệng nuốt xuống.
Một lát sau, trên trán Tô Tử An rịn ra những giọt mồ hôi lạnh, đau đến nỗi ngửa đầu cắn chặt cánh tay mình.
Dạ Du thấy Tô Tử An ngoan ngoãn ăn tinh hạch, liền thu lại ánh mắt, cầm lấy cuốn 《Tuần san Thế kỷ mới》 vừa được in ra.
Đây là cuốn tuần san mới do Tô Tử An tổ chức biên soạn, vẫn chưa phát hành, cậu ta nói muốn cho cậu xem trước.
Bìa tuần san là căn cứ mới được bao bọc bởi rừng cây ăn quả và đồng lúa.
Tang thi xếp hàng vào thành, con người đeo giỏ sau lưng hái quả trong rừng, gặt lúa trên đồng.
Lật sang trang đầu tiên, Dạ Du đã thấy ảnh của mình.
Đó là dáng vẻ cậu đứng trên phượng hoàng dây leo, phượng hoàng dây leo sải cánh bay lượn trên không trung của căn cứ, đôi mắt của thiếu niên trên lưng phượng hoàng sâu thẳm.
Không biết là bị chụp lén lúc nào.
“Đau… Anh ơi, em đau quá…”
Tiếng r*n r* và hít hơi từ bên cạnh truyền đến.
Dạ Du chỉ bình thản quay đầu liếc nhìn Tô Tử An, thấy cậu cũng không cắn rách thịt trên tay mình, liền không quan tâm nữa.
Cậu đã từng thấy bộ dạng Tô Tử An thực sự đau, là đau đến ngất xỉu, chứ đâu như bây giờ còn có thể tỉnh táo kêu đau?
Rõ ràng chỉ là đau ở mức bình thường.
Tô Tử An thấy Dạ Du không để ý đến mình, liền im lặng.
Đau thì đúng là đau thật, nhưng sau cơn đau ban đầu qua đi thì cũng không còn cảm giác gì nữa.
Đã là cấp A, thể chất của cậu cực kỳ mạnh, khả năng chịu đau cũng được rèn luyện rất tốt.
Im lặng chưa đầy nửa phút, Tô Tử An lại không thể ngồi yên, lại luyên thuyên không ngừng.
“Anh lúc nào cũng lạnh nhạt, từ nhỏ đến lớn, em vấp ngã bị thương, anh chưa bao giờ dỗ dành em.”
Chỉ cần ở bên cạnh Dạ Du, Tô Tử An nói chuyện đặc biệt nhiều, có thể quên cả thời gian.
Mặc dù lần nào cũng là cậu nói, còn Dạ Du thì nghe.
Đôi khi đi trên đường, Dạ Du nghe thấy phiền, còn cố ý đi nhanh để bỏ cậu lại phía sau.
Có lẽ vì đã lâu không ở bên nhau một cách yên tĩnh như vậy, trong mắt Tô Tử An hiện lên vài nét hồi tưởng.
“Anh còn nhớ có lần em bị ngã từ trên dốc xuống rách đầu gối không? Anh bế em về bôi thuốc, lúc anh dùng tay xoa thuốc lên, còn đau hơn cả lúc em bị ngã rách đầu gối nữa, lúc đó em còn tưởng anh cố ý làm hỏng chân em.”
“Không nhớ.” Dạ Du lật sang một trang khác của cuốn tuần san, hiếm hoi đáp lại Tô Tử An một câu.
Tô Tử An khựng lại một chút, như thể nhận ra điều gì đó, vội vàng nói: “Không nói chuyện cũ nữa, nói chuyện tương lai đi, ừm… tương lai…”
“Tại sao không nói chuyện cũ?”
Dạ Du gập cuốn 《Tuần san Thế kỷ mới》 trên tay lại, nhìn đôi mắt có chút lấp lánh của Tô Tử An, nói:
“Em chắc đã phát hiện ra, anh không còn ký ức nào trước khi biến thành tang thi.”
Tô Tử An khựng lại, từ từ gật đầu.
Ở bên nhau nửa tháng ngày đêm, sao có thể không nhận ra.
Chính vì nhận ra, cậu mới cố gắng ít nhắc đến quá khứ, nhưng lại không thể kiềm chế, luôn vô tình nhắc đến.
Trước đây, anh cậu đã trông rất lạnh nhạt, lạnh như băng, như thể không quan tâm đến bất cứ điều gì.
Nhưng cậu biết anh cậu rất tốt, rất dịu dàng. Sau khi bố mẹ cậu mất, anh cậu đã gánh vác mọi thứ, từ học phí cho đến sinh hoạt phí của cậu.
Bây giờ anh cậu biến thành tang thi, trông càng lạnh lùng hơn, nhưng trong lòng vẫn là người dịu dàng đó.
Sẽ chia sẻ tinh hạch mà anh rất coi trọng cho cậu, vì một ý tưởng của cậu mà nghiên cứu thực vật kết tinh hạch, dẫn dắt mọi người xây dựng ngôi nhà chung.
【Không chịu nổi, ánh mắt của cục sạc dự phòng kiểu gì thế, tôi sắp chết đuối rồi.】
【Đoán bừa là em trai đang đeo bộ lọc dày 40m nhìn Du cưng.】
【Con trai cưng của tôi có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, 360 độ không góc chết, cần gì bộ lọc?】
Dạ Du nghĩ rằng sau khi nói thẳng ra, Tô Tử An sẽ nói gì đó, ví dụ như anh đã thay đổi, không còn như trước nữa.
Nào ngờ Tô Tử An lại nhìn cậu ta mà ngẩn người.
Dạ Du suy nghĩ một lúc, đưa tay ra, chọn một viên “hạt lạc” lớn nhất từ trong hộp đã mở.
“Em có thể hấp thụ tinh hạch mới rồi.” Dạ Du vừa nói, vừa cầm viên “hạt lạc” đút cho Tô Tử An.
Vì người đút cho mình là Dạ Du, Tô Tử An không hề phòng bị, theo bản năng há miệng, tinh hạch liền rơi vào miệng.
Sau khi vào miệng mới phát hiện viên tinh hạch này hơi hơi lớn.
Tô Tử An: “…” Bây giờ nhổ ra còn kịp không?
Vài giây sau, cơn đau kịch liệt ập đến khắp người Tô Tử An.
Tô Tử An cuộn tròn người lại, không còn sức để nói.
Có lẽ anh cậu vì không nhớ được quá khứ nên cố tình bắt nạt cậu, mỗi lần cậu vừa hồi phục được một chút, anh cậu lại nhét một viên tinh hạch vào miệng cậu.
Tô Tử An ngậm ngùi nuốt xuống.
Suốt một đêm cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu vào mặt Tô Tử An, cậu cảm thấy mình đã tàn phế rồi.
Dạ Du nhìn trời, không tiếp tục ép ăn nữa.
Dặn dò một câu “Chiều nay xuất phát, cho em nửa ngày sắp xếp công việc ở căn cứ”, Dạ Du liền đứng dậy đi ra ngoài.
“Anh…” Tô Tử An thều thào gọi.
Dạ Du đã đi đến cửa, dừng bước, quay đầu nhìn cậu.
Tô Tử An khó khăn cười, “Quá khứ đã qua rồi, không quan trọng chút nào, chúng ta còn có một tương lai rất tươi đẹp.”
Dạ Du im lặng một lúc, rồi nói: “Nếu em còn sức, thì ăn thêm một viên tinh hạch nữa đi.”
Tô Tử An: “…”
Tương lai tươi đẹp đều là của người khác, cậu chỉ có địa ngục.
