Trên tòa nhà cao tầng, dị năng giả hệ Kim loại Vạn Chính Kỳ giơ khẩu súng ngắm được ngưng tụ từ dị năng.
Vị trí của hắn đủ cao, có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong "cái lồng" hoa hồng dây.
Tang Thi Vương thành Y đã chết, và con Tang Thi Vương song hệ Tinh thần và Thực vật kia vừa n**t t*nh hạch, đang là lúc năng lượng bất ổn nhất.
Đây là cơ hội duy nhất của hắn.
Nhắm vào trán của Tang Thi Vương, bóp cò.
Ngay khoảnh khắc ngón tay ấn xuống, Vạn Chính Kỳ cảm thấy mũi mình rất ngứa.
"Hắt xì——" Dù đã cố nhịn, Vạn Chính Kỳ vẫn hắt xì một cái rõ mạnh.
Một cánh hoa hồng đỏ, bay ra trong tiếng hắt xì, lướt xuống tòa nhà cao tầng.
Vạn Chính Kỳ sững sờ một lúc, đưa tay che mũi, nhưng ngón tay lại chạm vào một vật thể lạnh lẽo, xếp chồng lên nhau.
Đây là một bông hoa hồng đang nở.
Là… lúc nào?
Vạn Chính Kỳ trợn tròn mắt, cơ thể vô lực ngã về phía trước.
Bên kia, Tô Tử An cảm nhận được một luồng năng lượng với tốc độ cực nhanh lao đến Dạ Du.
Cậu theo bản năng bay người về phía trước, muốn dùng cơ thể mình để chắn.
"Nhanh lên một chút, phải nhanh hơn nữa, nếu không thì… sẽ không còn cơ hội."
Tô Tử An không rõ tại sao trong lòng lại dâng lên dự cảm bất an như vậy, cậu chỉ muốn nhanh chóng xông tới, ôm và bảo vệ anh cậu.
Tô Tử An thấy Dạ Du giơ tay về phía mình, đó là động tác khi anh cậu muốn xoa đầu cậu.
Viên đạn sắp đến.
Tô Tử An ôm theo Lâm Âm Âm, bay người đến chỗ Dạ Du, dùng cơ thể che chắn cho hai người.
Dưới người là lớp cỏ dày và mềm mại, trong không khí còn có hương hoa hồng, nhưng… không có Dạ Du.
Hụt rồi?
Mặc dù có cánh tay Tô Tử An che chắn, lưng của Lâm Âm Âm vẫn va xuống bãi cỏ, nhưng va chạm ở mức độ này, đối với dị năng giả mà nói thì chẳng là gì cả.
Lâm Âm Âm mở to mắt, không khóc cũng không làm ầm ĩ, chỉ yên lặng nhìn Tô Tử An buông cô bé ra đứng dậy, ngơ ngác nhìn quanh.
Tô Tử An thấy cách cậu không xa phía sau, mọc lên một cây hoa hồng đứng thẳng, bông hoa hồng nở rộ, một viên đạn rơi ra từ nụ hoa.
Anh cậu đã dùng dị năng để bắt lấy viên đạn, nhưng… anh cậu đâu rồi?
"…Anh?"
Tô Tử An gọi một tiếng, xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua bụi hoa hồng.
Cậu không cảm nhận được năng lượng dao động của anh cậu nữa.
Tim đập cực nhanh, sự hoảng loạn và bất an mãnh liệt bao trùm lấy Tô Tử An.
Khi Tô Tử An gần như phát điên, cậu thoáng thấy một vật gì đó trên bãi cỏ phản chiếu một chút ánh sáng.
Tô Tử An khựng lại.
Đó là một tấm thẻ trong suốt, có chút quen mắt.
Tô Tử An đưa tay ra, ngón tay run rẩy nhặt tấm thẻ lên.
Thế giới Vô hạn: Thế giới Mạt thế
Người vượt ải: Quý Học Lâm
Trạng thái: Đã chết
Số ải hoàn thành: 0
Là tấm thẻ nhặt được bên cạnh xác Quý Học Lâm, anh cậu luôn mang theo bên mình.
Tấm thẻ ở đây, vậy anh cậu đã đi đâu?
Tô Tử An kẹp tấm thẻ, đầu ngón tay vì dùng sức quá độ mà trở nên trắng bệch.
Năng lượng dị năng trong cơ thể cậu cuộn trào, dường như đang khao khát giải tỏa điều gì đó.
Một luồng năng lượng hỗn loạn chảy vào tấm thẻ.
Tô Tử An phát hiện những con số trên tấm thẻ dần mờ đi, cho đến khi biến mất.
Khoảnh khắc tiếp theo, văn bản mới xuất hiện.
Thế giới Vô hạn: Thế giới Mạt thế
Người vượt ải: Tô Tử An
Bóng tối, như bóng tối không có giới hạn, chỉ có một màn hình sáng phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Dạ Du đứng trước màn hình, từ khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, cậu đã xuất hiện ở đây.
Dạ Du không có bất kỳ nỗi sợ hãi nào với bóng tối vô tận, cậu nhìn về phía màn hình.
Màn hình của phòng livestream đã là một màu đen, nhưng Dạ Du vẫn có thể nhìn thấy những dòng chữ trôi qua.
Những dòng chữ đó hỏi liệu phòng livestream có bị lỗi không, hay là streamer đã ngừng phát sóng.
Phía trên phòng livestream, hiển thị “Đang tính toán…”, toàn bộ giao diện không thể thao tác.
Nhân lúc màn hình không thể thao tác, Dạ Du kiểm tra những vật dụng mình mang theo.
Lá của thực vật đột biến trong túi vẫn còn khá nhiều.
Bìm bìm đột biến, trầu bà đột biến, trúc đào đột biến…
Chỉ có lá hoa hồng đột biến là đã dùng hết ở thành phố Y, chưa kịp bổ sung.
Túi vải nhỏ Tô Tử An tặng vẫn còn, bên trong có khoảng nửa túi tinh hạch cấp B và cấp C.
Không thiếu thứ gì.
Đáng lẽ còn có tấm thẻ căn cước của Quý Học Lâm, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng của đếm ngược, Dạ Du đã ném tấm thẻ ra khỏi túi.
Dạ Du cũng không biết lúc đó mình đã nghĩ gì, có lẽ là muốn tặng cho Tô Tử An một món quà kỷ niệm.
Đang nghĩ, kết quả tính toán đã hiện ra.
Dạ Du đọc những dòng chữ trên màn hình.
Thế giới Vô hạn: Thế giới Mạt thế
Người vượt ải: Dạ Du
Đánh giá: S
Phần thưởng: 1 vạn điểm
【Cửa hàng điểm tích lũy đã mở.】
【Quyền mở và tắt phòng livestream đã được mở khóa.】
【3 giờ sau sẽ đi vào thế giới tiếp theo, người vượt ải xin hãy chuẩn bị.】
Dạ Du nhìn vào góc trên bên phải màn hình, quả nhiên thấy một biểu tượng “Cửa hàng” bên dưới điểm tích lũy.
3 tiếng, thời gian dường như rất thoải mái.
Dạ Du không vội vàng xem “Cửa hàng điểm tích lũy”, mà lên tiếng hỏi: “Ngươi là thứ gì?”
Màn hình không có động tĩnh gì.
Dạ Du đổi sang một câu hỏi ngớ ngẩn và không liên quan đến bí mật: “Tôi có bao nhiêu điểm tích lũy?”
Màn hình vẫn không có động tĩnh, như thể không nghe thấy lời cậu nói.
Không thể giao tiếp bằng giọng nói sao?
Dạ Du giơ tay, chạm vào mọi chỗ trên màn hình.
Phát hiện màn hình này chỉ là một công cụ có thể phát sóng trực tiếp, và có thể đơn phương đưa ra nhiệm vụ, cậu không thể giao tiếp với màn hình.
Có vẻ tạm thời không thể biết được nguồn gốc của màn hình rồi.
Dạ Du chuyển mục tiêu, mở “Cửa hàng điểm tích lũy”.
Trong cửa hàng có tinh hạch các cấp và thuộc tính, có súng, quần áo, xe cộ, thậm chí còn có động vật đột biến, thực vật đột biến và cả tang thi.
Hàng hóa trong cửa hàng quá nhiều.
Dạ Du dùng thanh tìm kiếm tìm một vòng, phát hiện cửa hàng này chỉ thiếu mỗi việc không bán người.
Xóa ba chữ “Tô Tử An” trong thanh tìm kiếm, Dạ Du nghiêm túc lựa chọn những thứ cần mua.
Cậu không biết thế giới tiếp theo sẽ như thế nào, cũng không biết sau khi đến thế giới tiếp theo, liệu còn có thể sử dụng “Cửa hàng điểm tích lũy” nữa không.
Vì vậy, việc lựa chọn có chút mơ hồ.
“Một bộ quần áo 1 điểm, một khẩu súng ngắn 20 điểm, một viên tinh hạch cấp A 5000 điểm…”
Dạ Du liếc nhìn số điểm tích lũy ở góc trên bên phải màn hình, tổng cộng có 2.7 vạn điểm.
Trong đó 1 vạn là phần thưởng của thế giới mạt thế, 1.7 vạn còn lại chắc là do khán giả trong phòng livestream tặng.
Biết số điểm của mình, Dạ Du liền loại tinh hạch ra khỏi danh sách mua sắm.
Tinh hạch cấp A quá đắt, tinh hạch cấp B và C trong túi cậu vẫn còn, không cần lãng phí điểm.
Quần áo và vũ khí cũng loại bỏ.
Với thể chất hiện tại của cậu, cho dù thế giới tiếp theo đạt đến âm một trăm độ C, cậu vẫn có thể hoạt động bình thường.
Còn việc không cần những vũ khí của loài người, là vì Dạ Du tin tưởng vào dị năng của mình hơn.
Từng món hàng bị loại bỏ, trên màn hình chỉ còn lại một số vật phẩm đặc biệt.
Tên: Vòng tay không gian
Mô tả: Có một không gian chứa đồ 100 mét khối (PS: Không thể chứa vật sống)
Giá: 2000 điểm
Tên: Không gian suối linh
Mô tả: Một con suối linh, một ngôi nhà tre, một mẫu ruộng. Gắn kết với linh hồn, không có vật thể.
Giá: 2 vạn điểm
Ánh mắt Dạ Du dừng lại ở ba chữ “một mẫu ruộng” trong mô tả của không gian suối linh.
Có ruộng đất, nếu kết hợp với thực vật đột biến, có thể trồng tinh hạch.
Hơn nữa một không gian như thế này, chắc chắn có thể cho người sống vào.
Vậy thì bất kể thế giới tiếp theo có hung hiểm đến đâu, cậu cũng có một nơi để tạm thời nghỉ ngơi.
Dạ Du không do dự nữa, nhấn mua.
Ngay khoảnh khắc ấn “xác nhận”, Dạ Du cảm nhận được mình đã thiết lập một kết nối với một không gian.
Ý niệm khẽ động, cậu đã đi vào không gian.
Bóng tối quanh người tan đi, trước mắt là một ngôi nhà tre đơn giản, bên cạnh là một con suối trong vắt, phía trước nhà là mảnh đất đầy cỏ dại.
Đúng như mô tả, một con suối linh, một ngôi nhà tre, một mẫu ruộng.
Màn hình sáng vẫn lơ lửng bên cạnh, Dạ Du tiếp tục mua sắm từ “Cửa hàng điểm tích lũy”.
Lần này cậu dùng 5000 điểm, mua một cây hoa hồng đột biến cấp A.
Một cây hoa hồng đột biến xuất hiện từ hư không, rơi xuống trước mặt Dạ Du.
Dạ Du trồng cây hoa hồng đột biến vào mảnh đất, đây sẽ là nguồn tinh hạch của cậu ở thế giới tiếp theo.
2000 điểm cuối cùng, Dạ Du chọn mua một con quạ mắt đỏ.
Mô tả của cửa hàng điểm tích lũy về nó là: Một con quạ tang thi có thể chất cấp A, dị năng cấp B.
Mô tả này quá quen thuộc, khiến Dạ Du không khỏi nghĩ, những vật phẩm được bán trong cửa hàng điểm tích lũy, có phải đều là những thứ cậu đã tiếp xúc ở thế giới mạt thế không.
Một con quạ đen xuất hiện trên không trung của ngôi nhà tre, nó có chút mơ màng lượn một vòng trên trời, đôi mắt đỏ nhìn thấy Dạ Du, thân hình liền cứng đờ.
Con quạ mắt đỏ mạnh mẽ lao đến Dạ Du, đậu trên vai cậu.
Con quạ mắt đỏ trên vai Dạ Du kêu: “Nha nha——”
"Huhu, Hoàng, tôi cuối cùng cũng được gặp ngài rồi! Ngài mất tích một năm, không có tang thi nào cho tôi ăn tinh hạch nữa."
Dạ Du có chút kinh ngạc nhìn con quạ mắt đỏ.
Cậu… hình như có thể hiểu được lời của con quạ mắt đỏ.
“Ngươi nói tôi đã mất tích một năm?” Dạ Du hỏi.
Con quạ mắt đỏ khựng lại một chút, rồi cũng phát hiện Dạ Du có thể hiểu được lời nó nói, nó càng hưng phấn hơn, liên tục “nha nha” kêu.
"Đúng vậy, khí tức của Hoàng đột nhiên biến mất, tất cả mọi người đều rất cố gắng tìm Hoàng. Nha Nha đã dẫn đàn quạ lật tung cả căn cứ thành Y rồi. Nha Nha là con tang thi đầu tiên tìm thấy Hoàng, Nha Nha là con giỏi nhất trong số các Tang Thi Tướng quân!"
“Nha Nha” là cái tên Dạ Du đã đặt cho con quạ mắt đỏ trước đây.
Vì nó luôn kêu như vậy, thỉnh thoảng tâm trạng tốt, Dạ Du sẽ gọi nó là “Nha Nha”.
Dạ Du nghe Nha Nha kêu, ánh mắt nhìn về phía đồng hồ đếm ngược 3 giờ trên màn hình sáng.
Bây giờ vừa tròn một tiếng đã trôi qua.
Vậy là, tốc độ thời gian ở đây so với thế giới mạt thế, là 1 tiếng bằng 1 năm sao?
Đã trôi qua một năm rồi.
Dạ Du xoa đầu Nha Nha với bộ lông đen dày, hỏi: “Thế giới mạt thế bây giờ thế nào rồi?”
“Nha nha——” Nha Nha vui vẻ vỗ cánh.
"Các nơi đều đã xây dựng căn cứ tang thi. Việc trồng tinh hạch ở căn cứ A thành đã được phổ biến rộng rãi, bây giờ mỗi căn cứ đều trồng tinh hạch, đàn quạ của tôi cũng trồng rất nhiều thực vật tinh hạch. Bên con người vẫn còn lộn xộn lắm. Một số căn cứ con người đã tạo ra máy phiên dịch sóng não, có thể giao tiếp với tang thi và động vật đột biến, họ thường xuyên tìm đến các căn cứ tang thi để trao đổi kỹ thuật trồng tinh hạch. Một số căn cứ con người vẫn đang thực hiện kế hoạch 'thanh trừ tang thi', mỗi tháng đều gây chiến với các căn cứ tang thi gần đó. Các căn cứ tang thi gần đó thì tổ chức bao vây thành phố, mỗi tháng đều đi du lịch ở căn cứ con người bên cạnh."
…
Dạ Du vừa nghe Nha Nha kể, vừa dùng dị năng dẫn dắt cây hoa hồng đột biến phát triển.
Hoa hồng mọc đầy cả mảnh đất trong sân, Dạ Du điều động năng lượng dị năng, ngưng tụ khá nhiều tinh hạch sơ khai trên cây hoa hồng đột biến.
Sau đó, Dạ Du dùng tinh thần lực ngưng tụ một cái xô, múc nước suối linh để tưới cho hoa hồng đột biến.
Sau khi làm xong mọi việc, chỉ còn lại hai phút cuối cùng.
Dạ Du nhìn đồng hồ đếm ngược ngày càng gần, đột nhiên mở miệng hỏi Nha Nha: “Tô Tử An đâu rồi?”
Nha Nha đã kể rất nhiều, ngay cả chuyện các Tang Thi Tướng quân tụ tập đánh nhau, hay sinh nhật bốn tuổi của Lâm Âm Âm được tổ chức ra sao, đều nói hết, nhưng lại không hề nhắc đến Tô Tử An.
Nha Nha khựng lại một chút, mới đáp: “Nha——”
"Tô Tử An à, sau khi cậu ta quay về căn cứ A thành, thì cứ nhốt mình lại để ăn tinh hạch. Cả người cứ như điên rồi, Nha Nha sợ lắm, không dám đến tìm cậu ta chơi nữa. Đến tháng thứ ba thì Nha Nha nghe người ta nói cậu ta mất tích rồi, cũng có người nói cậu ta đi tìm Hoàng rồi. Nha Nha còn tưởng cậu ta tìm thấy Hoàng rồi chứ, hóa ra cậu ta không ở chỗ Hoàng sao?"
“Mất tích…” Dạ Du khẽ đọc hai chữ đó.
Giây tiếp theo, màn hình sáng tự động di chuyển đến trước mặt cậu.
【Sắp đi vào thế giới mới, người vượt ải xin hãy chuẩn bị, 3, 2, 1…】
Bóng tối ập đến.
***
Lam Tinh, ngày 20 tháng 7 năm 2033, 3 giờ chiều.
Hội trưởng “Hậu viện hội Dạ Du” là Trì Hân đang ở trong nhóm fan, thảo luận với mọi người về việc streamer đột ngột ngừng phát sóng lần này.
Những trò chơi thực tế ảo toàn phần quy mô lớn như “Livestream Vô Hạn: Thế giới Mạt thế” chắc chắn sẽ có buồng chơi chuyên dụng.
Chỉ cần dung dịch dinh dưỡng đầy đủ và có bác sĩ chuyên khoa chăm sóc, thì chơi mấy tháng không offline cũng không thành vấn đề.
Trong suốt một tháng livestream, Du cưng chưa bao giờ offline, lần này đột ngột ngừng phát sóng, liệu có phải cơ thể Du cưng có vấn đề gì không?
Một số fan còn hỏi trong nhóm, có ai có cách liên lạc với Du cưng không, là admin của nhóm “Ngôi sao trong ao” Trì Hân, đương nhiên là người bị tag nhiều nhất.
Trì Hân đương nhiên không có cách liên lạc với Dạ Du.
Trước đây cô từng hỏi nhân viên của nền tảng livestream JJ, được trả lời là JJ livestream không ký hợp đồng với Dạ Du, họ cũng không liên lạc được với người này.
Một nhân viên quen biết với Trì Hân còn buôn chuyện với cô.
Nhân viên đó nói Dạ Du là một streamer có hàng triệu fan, từng nổi tiếng vượt ra ngoài giới, không chỉ nền tảng của họ muốn ký hợp đồng, mà còn có mấy nền tảng livestream khác cũng muốn "đào" người.
Thế nhưng lại không thể liên lạc được với streamer này, ngay cả nhà phát hành game cũng không liên lạc được.
Nhân viên đó đoán, cả Dạ Du và nhà phát hành game đều có bối cảnh cực kỳ bí ẩn.
Trì Hân đang suy đoán thân phận của Du cưng, bỗng thấy điện thoại nhảy ra một thông báo từ nền tảng JJ.
【Streamer “Dạ Du” mà bạn theo dõi đã online, hãy vào xem livestream nhé~】
Trì Hân lập tức ngồi thẳng dậy, mở ứng dụng livestream JJ, vào phòng livestream của Dạ Du.
Màn hình phòng livestream vẫn còn đen, nhưng đã có khá nhiều bình luận, đều là những người nhận được thông báo mà vào.
Trì Hân thông báo trong nhóm fan về việc Du cưng sắp livestream, rồi chuyển lại vào phòng livestream để chờ đợi.
Trong lúc chờ, Trì Hân liếc nhìn góc trên bên trái của trang livestream, phát hiện tên phòng livestream đã thay đổi.
【Thế giới Vô hạn · Thế giới Pháp thuật】
【Streamer: Dạ Du】
Thế giới Pháp thuật, đây là game mới, không đúng, là… phụ bản mới?
Lại là một thế giới chân thực và ma ảo giống như thế giới mạt thế sao?
Dần dần, màn hình livestream xuất hiện hình ảnh.
Những ngọn núi cao chót vót, những con rồng gầm thét, ma thú chém giết lẫn nhau, rừng rậm kéo dài vạn dặm, ở phía bên kia của rừng rậm, là một đế chế loài người phồn thịnh.
Ống kính dài liên tục di chuyển, khán giả thấy những đội lính đánh thuê gồm những gã đàn ông cơ bắp, thấy những đứa trẻ chạy nhảy trên khu phố náo nhiệt, thấy cô gái tóc vàng mặc váy dài phức tạp bước lên xe ngựa.
Thấy một vết nứt thời không đột ngột xuất hiện trên quảng trường, từng bộ xương khô bước ra từ vết nứt, ngọn lửa linh hồn màu xanh lục lam nhảy múa trong hộp sọ của chúng.
Bồ câu bay tán loạn, tiếng la hét và bỏ chạy vang lên khắp nơi.
Các kỵ sĩ cưỡi ngựa trắng xông vào đám xương khô, kiếm vung lên, liền có bộ xương bị chặt đứt, hộp sọ và cơ thể tách rời.
Các pháp sư áo trắng giơ pháp trượng lên, niệm thần chú, ánh sáng trắng mạnh mẽ bao trùm đám xương khô, ngọn lửa linh hồn dập tắt, bộ xương tan rã.
Cuối cùng, ống kính đến bên ngoài một học viện hoành tráng.
Trên quảng trường trước học viện, những thiếu niên và thiếu nữ còn non nớt đang xếp hàng, dưới sự dẫn dắt của các giáo viên mặc áo choàng pháp sư, đi đến cổng học viện.
“Những đứa trẻ trẻ tuổi, việc các con có thể đến đây, có nghĩa là tinh thần lực của các con, đã đạt tiêu chuẩn để học pháp thuật. Bây giờ cần kiểm tra thiên phú nguyên tố của các con, điều này sẽ trực tiếp quyết định liệu các con có thể vào học viện pháp thuật số một của Đế quốc hay không. Nào, đứa trẻ, hãy đặt tay con lên quả cầu pha lê.”
Dạ Du vừa tỉnh lại từ bóng tối, liền nghe thấy một giọng nói già nua truyền vào tai.
Đặt tay lên quả cầu pha lê?
Dạ Du nhanh chóng thích nghi với ánh sáng trước mắt, cậu thấy một chiếc bàn gỗ lim, trên bàn có một quả cầu pha lê đang lơ lửng.
Bên cạnh cậu có rất nhiều người.
Có người không có năng lượng dao động quanh mình, dường như chỉ là người bình thường.
Nhưng cũng có người có năng lượng của dị năng giả cấp A, thậm chí cấp S.
Đây chính là thế giới mới sao?
Dạ Du không để lộ cảm xúc, hợp tác đặt tay lên quả cầu pha lê.
Trong quả cầu pha lê vốn sạch sẽ và trong suốt, dần dần xuất hiện sương mù màu xanh lục.
Sương mù màu xanh lục đầy sức sống lan tỏa, chiếm gần hết quả cầu pha lê.
“Ừm, không tồi, hệ Mộc, thiên phú nguyên tố cấp A, con có thể gia nhập hệ Tự nhiên của học viện pháp thuật.” Ông lão phía sau quả cầu pha lê mỉm cười nói.
Xung quanh vang lên những tiếng ngưỡng mộ của các thiếu niên.
“Thiên phú cấp A, lợi hại quá!”
“Người này thuộc gia tộc nào vậy? Ăn mặc giản dị quá, cũng không thấy gia huy.”
“Lát nữa sẽ mời cậu ta vào hội của chúng ta.”
Dạ Du định rút tay lại, nhưng thấy trong quả cầu pha lê vốn đầy sương mù màu xanh lục, dần dần xuất hiện một chút màu sắc khác.
Ông lão phụ trách kiểm tra cũng thấy được, vội vàng nói: “Khoan đã, đừng động, con có thiên phú pháp thuật song hệ, để ta xem hệ còn lại của con…”
Không ít giáo viên và học sinh của học viện nghe thấy pháp thuật song hệ, đều vui mừng vây lại xem.
Nhưng thấy sương mù màu xám xịt lan tỏa trong quả cầu pha lê.
“Xì, màu xám, hệ Vong linh…” Có người khẽ hít một hơi, giọng nói cũng nhỏ đi. Biểu cảm vốn phấn khích và ngưỡng mộ đã nhạt đi, trở nên ghê tởm và sợ hãi.
Không một ai lên tiếng, mọi người nhìn sương mù xám xịt đầy tử khí lan tỏa, nuốt chửng hoàn toàn sương mù màu xanh lục đầy sức sống, cho đến khi chiếm trọn cả quả cầu pha lê.
“Trời ơi! Thiên phú Vong linh cấp S!” Một học sinh kinh hãi kêu lên.
yk: đăng nốt cho end chương tang thi vương nhé:) hàng tặng kèm nhaaaaaaa
