Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 56



Rắn lửa màu xanh lam lao tới ngay trước mặt.

Hạ Tá khẽ động trượng phép giấu trong tay áo, một làn sương xám hiện ra, bao trọc lấy rắn lửa xanh lam.

Sương xám tan đi, rắn lửa cũng theo đó biến mất.

Sắc mặt Hạ Tá u ám đến mức như sắp nhỏ ra nước, đôi mắt xanh lục lạnh lẽo chuyển hướng sang Lance.

Lance cứng đờ tại chỗ.

Cậu ta không hẳn là sợ thầy Hạ Tá.

Gia tộc Hoắc Kì Sâm là gia tộc pháp sư Vong linh hùng mạnh nhất đế quốc, dù Hạ Tá có là ma đạo sư trên cấp mười ba, cũng không dám làm gì cậu ta, người thừa kế của gia tộc Hoắc Kì Sâm.

Nhưng Hạ Tá cũng không cần phải làm gì cả, Hạ Tá là thầy hướng dẫn của lớp phép thuật Vong linh, chỉ cần dựa vào sai lầm khi điều khiển “U Minh Hỏa Xà” vừa rồi của cậu ta, là có thể cho cậu ta một số điểm khó coi cực kỳ.

【Tung chiêu vào thầy giáo, đánh giá 5 sao.】

【Thầy Vong linh thật thảm, tôi chỉ đi coi thi thôi mà, sao suýt chút nữa bị rắn lửa tát vào mặt thế này?】

【Trong kỳ thi thể dục của chúng tôi, nếu có ai làm mấy trò này thì đều bị 0 điểm.】

“Tiếp tục.” Giọng nói của Hạ Tá gần như rít qua kẽ răng.

Tay cầm trượng phép của Lance hết run rồi, nhưng trong lòng vẫn hoảng.

Thầy Hạ Tá không nổi giận ngay tại chỗ, nhưng trừ điểm thì chắc chắn không tránh khỏi.

Nếu bài kiểm tra không thắng trận nào thì mặc định là rớt.

Trên cơ sở đã rớt mà còn bị trừ điểm tiếp…

Không được! Cậu ta nhất định phải thắng!

Khao khát chiến thắng Dạ Du của Lance mạnh mẽ chưa từng thấy.

Cậu ta vung trượng rồng, đủ loại phép thuật mà học sinh lớp Vong linh chưa từng nghe thấy được Lance tung ra, quả thực khiến các chiến binh giáp đen có phần lép vế.

Nhưng tất cả đã kết thúc sau một lần niệm chú của Dạ Du.

Dạ Du: “Mưa Tên Xương Trắng.”

Hàng trăm mũi tên xương trắng lao về phía Lance.

Mưa Tên Xương Trắng, phép thuật Vong linh tấn công diện rộng cấp bốn.

Giữa pháp sư cấp ba và cấp bốn, sự chênh lệch không chỉ nằm ở cấp độ của Vong linh khế ước, mà còn ở lượng ma lực Vong linh dự trữ của chính pháp sư.

Ngoài triệu hồi Vong linh, tất cả các phép Vong linh trước cấp bốn như U Minh Hỏa, Mũi Tên Xương Trắng đều là phép tấn công đơn mục tiêu.

Chỉ khi đạt đến cấp bốn, pháp sư Vong linh mới có đủ ma lực dồi dào để hỗ trợ các phép tấn công diện rộng.

Chính vì vậy, từ cấp một đến cấp ba chỉ là pháp sư tập sự, đến cấp bốn, có đủ ma lực dồi dào để sử dụng phép tấn công diện rộng, mới thực sự được gọi là pháp sư.

Đây chính là sự khác biệt giữa pháp sư tập sự và pháp sư thực thụ.

Phòng thi đấu nói lớn thì lớn, có thể chứa mấy chục sinh vật Vong linh hỗn chiến.

Nhưng nói nhỏ cũng nhỏ, dưới hàng trăm mũi tên xương trắng, Lance hoàn toàn không có chỗ trốn.

Nếu bị bắn trúng, Lance sẽ lập tức biến thành con nhím.

Lance vội vàng thi triển một lá chắn “U Minh Hỏa Thuẫn” cho bản thân, đồng thời ra lệnh cho thằn lằn xương khổng lồ đứng dậy, dùng thân mình che chắn cho cậu ta.

Từng mũi tên xương xuyên qua thằn lằn xương, còn rất nhiều mũi tên lao vào lá chắn lửa xanh lam.

Lửa xanh lam miễn cưỡng thiêu rụi đầu mũi tên, từng thân mũi tên xương trắng đập vào người Lance.

Tay chân và ngực bụng của Lance được áo choàng pháp thuật che chắn kỹ lưỡng.

Áo choàng pháp thuật có thể chặn phần lớn các đòn tấn công phép thuật, những đòn tấn công được ngưng tụ từ ma lực Vong linh như tên xương trắng cũng có thể chặn được phần lớn.

Nhưng mặt của cậu ta lại không có vật che chắn.

Một thân mũi tên xương trắng đập vào trán Lance, đau đến mức cậu ta trào nước mắt.

Lance nước mắt lưng tròng, vừa duy trì “U Minh Hỏa Thuẫn”, vừa thầm chọn phép thuật sẽ dùng tiếp theo trong lòng.

Đợi đợt mưa tên này qua đi, cậu ta nhất định phải giáng đòn phép Vong linh đau nhất lên người Dạ Du!

Sau khi tung ra “Mưa Tên Xương Trắng”, Dạ Du tiếp tục niệm chú.

Một đợt mưa tên chưa dứt, một đợt khác lại tới.

Khi vài mũi tên xương mang theo đầu nhọn xuyên qua tường lửa, lao về phía mặt Lance, thầy Hạ Tá vung trượng, tung ra một làn sương xám bao bọc lấy Lance.

Mưa tên ngừng, sương xám tan.

Lance mặt mày trắng bệch mím chặt môi, từ từ đi về chỗ ngồi của mình, đưa tay áo lau nước mắt vì đau.

“Dạ Du thắng, người tiếp theo.” Thầy Hạ Tá nhìn thẳng về phía Lucy.

Lucy vừa đứng dậy, vừa dùng khóe mắt liếc nhìn Lance đang lau nước mắt bên cạnh.

Trời ơi, tiểu thiếu gia nhà Hoắc Kì Sâm, vậy mà lại bị đánh tơi tả đến mức này sao?

Thật sự là… quá đáng thương.

Nếu đối thủ tiếp theo của cô không phải là người đã đánh Lance ra nông nỗi này, thì khóe miệng Lucy chắc chắn đã kéo đến tận mang tai rồi.

Ban đầu Dạ Du triệu hồi sáu chiến binh giáp đen, sau khi bị Lance dùng đủ loại phép thuật tấn công, trên đài chỉ còn lại ba chiến binh giáp đen.

【Không vui, Lance nhắm kiểu gì vậy? Thế mà để “Tội phạm truy nã số 1” sống đến tận bây giờ.】

【Thôi thôi, anh trai nhỏ bị đánh khóc rồi kìa, giao tên tội phạm truy nã cho chị gái xinh đẹp đi.】

Lucy lấy ra cây trượng phép hình lục mang tinh màu trắng bạc.

Phép thuật đầu tiên cô thi triển không phải là “Triệu Hồi Vong Linh”, mà là một phép phòng thủ hệ Băng có sẵn trong trượng phép.

Một lớp khiên băng hình cầu trong suốt xuất hiện xung quanh Lucy, bảo vệ cô bên trong.

Dạ Du thường sẽ cho đối thủ thời gian triệu hồi sinh vật Vong linh, nhưng Lucy chọn phép đầu tiên là tạo khiên cho mình, cậu không định cho Lucy thời gian niệm phép thứ hai nữa.

Năm chiến binh giáp đen cùng giơ khiên xông lên.

Lucy đang niệm phép rất nhanh, lần này vẫn không phải là “Triệu Hồi Vong Linh”.

Chiến binh giáp đen nhảy lên cao, mang theo tấm khiên xương nặng nề, đập mạnh vào Lucy đang ở trong cầu băng.

“Tiếng Gào Của Oán Linh!”

Lucy niệm xong ký tự cuối cùng, một luồng năng lượng màu đen thoắt ẩn thoắt hiện lao về phía Dạ Du.

Tiếng Gào Của Oán Linh, phép thuật cấp ba, là phép thuật hệ Tinh thần hiếm gặp của hệ Vong linh.

Rất ít pháp sư Vong linh nghiên cứu phép thuật hệ Tinh thần, câu thần chú “Tiếng Gào Của Oán Linh” này cũng là món quà một trưởng bối trong gia tộc tặng cô nhân dịp lễ trưởng thành.

Tuy không phải phép thuật cao cấp gì, nhưng thắng ở chỗ đủ hiếm, có thể đánh bất ngờ.

Dùng trong chiến đấu, ngay cả pháp sư sơ cấp sở hữu 30 điểm tinh thần lực cũng có thể ngã ngựa vì chiêu này.

Lucy siết chặt trượng phép, ngước nhìn những chiến binh giáp đen đang nhảy lên, không ngừng tự nhủ trong lòng:

Pháp sư Vong linh chịu đòn tấn công tinh thần sẽ mất kiểm soát đối với Vong linh khế ước, đó chính là cơ hội của cô.

Dạ Du nghe thấy vô số tiếng rít gào tấn công thẳng vào linh hồn, nhìn thấy rất nhiều bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện vây quanh mình.

Sắc mặt Dạ Du không đổi, dưới sự điều khiển của cậu, từng chiến binh giáp đen đập chuẩn xác vào Lucy đang được cầu băng bao bọc.

Lucy: “???”

Một chiến binh giáp đen đập xuống, khiên băng xuất hiện vết nứt, Lucy trừng to mắt nhìn vết nứt lan rộng trên khiên băng.

Chiến binh giáp đen thứ hai sắp đập xuống, Lucy vội quay đầu nhìn Dạ Du.

Ánh mắt Dạ Du trong veo, hoàn toàn không giống như bị “Tiếng Gào Của Oán Linh” ảnh hưởng.

“Em nhận thua!” Lucy hét lớn với thầy Hạ Tá.

Bị cái khối to xác kia đập thêm cái nữa thì khiên của cô không chịu nổi đâu.

Thầy Hạ Tá đã chuẩn bị từ trước, vung trượng, một sợi xích xương trắng bay ra, quấn lấy cầu băng quanh người Lucy, kéo cô về phía mình.

Từng chiến binh giáp đen rơi xuống đất, phát ra tiếng va chạm cực lớn, cả phòng thi đấu được gia cố bằng pháp trận cũng rung chuyển mấy cái.

Trong cơn rung chấn của phòng học, thầy Hạ Tá nhìn sâu vào mắt Dạ Du.

Pháp sư bị nguyên tố Vong linh ăn mòn, tinh thần sẽ rơi vào trạng thái cực kỳ bất ổn, dễ nổi giận và điên cuồng, đó là điềm báo sa ngã thành Vu Yêu.

Nhưng Dạ Du, dù trúng phải phép thuật hệ Tinh thần như “Tiếng Gào Của Oán Linh”, cũng không hề có chút dấu hiệu bất ổn tinh thần nào.

Thầy Hạ Tá thu hồi xích xương đang trói cầu băng, lạnh lùng nói: “Tan học.”

Nói xong, ông hóa thành một ngọn lửa xanh lam rồi biến mất.

Học sinh trong phòng nhìn nhau ngơ ngác.

Bài kiểm tra lần này cứ thế kết thúc, tổng thời gian kiểm tra của tất cả mọi người cộng lại cũng chưa đến một giờ.

Thủ khoa năm nhất hệ Vong linh vẫn là Dạ Du, lại là một màn “ngược sát” đơn phương.

Dạ Du nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ từ màn hình ánh sáng, kèm theo đó là năm nghìn điểm tích lũy.

Dạ Du hài lòng rời khỏi phòng thi đấu, không ai dám đi theo bắt chuyện, kể cả Lucy, người có quan hệ đơn phương tốt đẹp với Dạ Du.

Lucy vẫn còn đang ngẩn ngơ, quên cả giải trừ khiên cầu băng.

Cô không hiểu tại sao Dạ Du lại không bị ảnh hưởng bởi “Tiếng Gào Của Oán Linh”.

Lucy biết tinh thần lực của Dạ Du rất cao, nhưng cậu chỉ là một pháp sư sơ cấp cấp bốn thôi mà, cao thì cao đến đâu được chứ?

Tinh thần lực của người bình thường cao nhất là 10 điểm, vượt qua 6 điểm là có năng khiếu học phép thuật.

Tinh thần lực cũng có khả năng phát triển, sẽ tăng theo cấp độ của pháp sư.

Pháp sư tập sự từ cấp một đến cấp ba, tinh thần lực cao nhất là 20 điểm.

Pháp sư sơ cấp từ cấp bốn đến cấp sáu, tinh thần lực cao nhất là 30 điểm.

Chẳng lẽ Dạ Du là pháp sư sơ cấp cấp bốn mà tinh thần lực còn trên 30 điểm sao?

Nhưng kết quả của “Tiếng Gào Của Oán Linh” nói cho Lucy biết, tinh thần lực của Dạ Du thật sự trên 30 điểm.

Điều này hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi người bình thường.

Cậu ta là quái vật sao?!

Dạ Du không biết mình đã gây ra cú sốc tâm lý mạnh mẽ thế nào cho học sinh lớp Vong linh.

Cậu vui vẻ đi đến thư viện, trả lại những cuốn sách thuật giả kim cơ bản đã mượn lần trước, mượn lại vài cuốn thuật giả kim cao cấp hơn, và một cuốn “Toàn Thư Phép Thuật Hệ Mộc”.

Khi về đến ký túc xá, Ted vẫn chưa về.

Dạ Du ôm mấy cuốn sách, ngồi xuống ghế trước bàn học, ma lực Vong linh bao bọc toàn thân.

Sau cơn chóng mặt ngắn ngủi, Dạ Du cảm nhận được tử linh khí nồng đậm, khiến ma lực Vong linh trong cơ thể cậu cũng trở nên sôi động.

Chỉ khác với mọi khi là, trong tử linh khí lần này còn lẫn lộn một chút khí tức quang minh.

Dạ Du mở mắt ra, đập vào mắt là bầu trời xám xịt không đổi của thế giới Vong linh và vầng trăng máu treo cao.

Cậu lần theo khí tức quang minh cảm nhận được, quay đầu nhìn về phía đại quân Vong linh sau lưng.

Chỉ thấy trong đám đông sinh vật Vong linh dày đặc, Tô Tử An mặc áo choàng pháp thuật trắng viền vàng đang lơ lửng giữa không trung trong tư thế nằm ngủ nghiêng, cơ thể cách mặt đất một đoạn.

Xung quanh Tô Tử An có một lớp khiên bảo vệ màu vàng nhạt, một đám binh lính xương khô vây quanh cậu, thỉnh thoảng vung đao dài chém vào khiên bảo vệ.

Đám binh lính xương khô cảm nhận được Dạ Du đến, lập tức thông qua liên kết khế ước báo với Dạ Du rằng ở đây có một cục ánh sáng khiến chúng khó chịu.

【Hahaha, một pháp sư Quang minh chạy vào giữa bầy sinh vật Vong linh ngủ, cảnh tượng này sao lại có chút thơ mộng thế nhỉ.】

Dạ Du ra lệnh cho binh lính xương khô ngừng tấn công, còn mình thì đi xuyên qua đám Vong linh, tiến về phía Tô Tử An.

Đi đến trước mặt Tô Tử An đang lơ lửng giữa không trung, Dạ Du phát hiện dưới mắt Tô Tử An có chút thâm đen, đó là… quầng thâm mắt?

Chắc là Tô Tử An đã lâu không nghỉ ngơi tử tế, nên trong lúc đợi cậu, đã ngủ thiếp đi ngay tại thế giới Vong linh.

Là để làm trượng phép cho cậu sao?

Dạ Du là tang thi, không cần ngủ, vì vậy cậu rất chậm chạp trong những chuyện liên quan.

Trước đây khi bình luận điên cuồng khuyên cậu nghỉ ngơi, Dạ Du cũng sẽ tắt livestream.

Nhưng sau khi tắt livestream, cậu không offline nghỉ ngơi như bình luận tưởng tượng, cũng không về ký túc xá ngủ, mà tiếp tục làm việc trước đó.

Lúc này nhìn quầng thâm mắt xanh đen của Tô Tử An, Dạ Du nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Yêu cầu về trượng phép mà cậu đưa ra chắc là khó làm lắm nhỉ? Cần tốn rất nhiều công sức, đến cả thời gian ngủ cũng không có.

Thật ra trượng phép hiện tại của cậu cũng tốt lắm rồi, không cần đổi cái mới đâu.

Còn nữa… con người đúng là một loài sinh vật cần được chăm sóc kỹ lưỡng.

Dạ Du đưa một ngón tay ra, định chọc vào quầng thâm mắt dưới mắt Tô Tử An.

Đầu ngón tay chạm vào lớp khiên bảo vệ đang tỏa ánh vàng, một làn khói trắng bốc lên từ chỗ tiếp xúc.

Dạ Du khựng lại một giây mới rụt tay về, lật ngón tay lên, phát hiện đầu ngón tay xuất hiện một vết cháy đen nhỏ.

Tô Tử An trong khiên bảo vệ đột ngột mở mắt.

Đôi mắt cảnh giác sau khi nhìn thấy Dạ Du thì khựng lại, rồi lập tức thả lỏng.

Tô Tử An chống người ngồi dậy, thu hồi khiên bảo vệ, hai chân chạm đất, ngáp một cái nói:

“Là anh à, pháp khí phòng ngự vừa nhắc em có Vu Yêu đến gần, em còn tưởng là…”

Lời còn chưa nói hết, Tô Tử An đã ngẩn người trước.

Vu… Yêu?

Cậu biết anh mình là tang thi, là một loại sinh vật Vong linh.

Nhưng mà, sao trong phán đoán của pháp khí Quang minh, anh cậu lại thành Vu Yêu?

Vu Yêu là pháp sư bị ma lực Vong linh ăn mòn hoàn toàn, chúng mất đi nhân tính, là sinh vật Vong linh triệt để.

Tang thi là con người bị nhiễm bệnh, chúng không có lý trí, là những cái xác không hồn chỉ còn bản năng săn mồi.

Vu Yêu và tang thi, hai thứ này là một sao?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...