Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 61



Cuộc sát hạch hàng tuần mới bắt đầu.

Giảng viên ma pháp vong linh Hạ Tá vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với Dạ Du như mọi khi, nhưng không còn yêu cầu học sinh thay phiên nhau khiêu chiến Dạ Du nữa.

Và Dạ Du, với tư cách là thủ khoa lớp ma pháp vong linh, không được khiêu chiến người khác mà chỉ có thể chờ học sinh khác khiêu chiến mình.

Dạ Du trong bộ đồng phục bình thường lặng lẽ ngồi dưới khán đài, lẳng lặng quan sát cuộc sát hạch của các học sinh khác, và chờ đợi một học sinh nào đó gửi lời khiêu chiến đến mình.

Dạ Du thầm nghĩ, theo kinh nghiệm trước đây, cậu cần đánh hai trận.

Lucy và Lance đều đang nhăm nhe huy hiệu thủ khoa của cậu.

Khoan đã...

Hôm qua Lucy đã nhìn thấy Ngựa Chiến Hài Cốt của cậu, trừ phi Lucy có con bài tẩy nào mạnh hơn, nếu không khả năng khiêu chiến cậu là không lớn.

Vậy thì chỉ còn Lance.

Dạ Du nghiêng đầu, liếc nhìn Lance đang ngồi cách mình một ghế.

Thiếu niên tóc bạch kim mặt mày tái nhợt chú ý thấy ánh mắt của Dạ Du, lạnh lùng nhìn lại, nghiến răng nghiến lợi làm khẩu hình với Dạ Du: Mày cứ đợi đấy.

Dạ Du bèn chờ đợi.

【Tiểu ca ca này thật kiên trì, bị đánh tơi bời bao nhiêu lần mà vẫn không chịu bỏ cuộc, cứ cố chấp tặng kinh nghiệm cho bé cưng nhà mình.】

【Đoán xem lần này Lance lấy tự tin ở đâu ra nào.】

【Để tôi xem xem, ồ, so với lần trước thì đeo thêm một chiếc nhẫn.】

Không có sự can thiệp của giảng viên Hạ Tá, cuộc sát hạch lần này diễn ra rất bình thường, học sinh cấp thấp lên trước, nếu thắng được một trận thì sẽ có điểm số khá tốt.

Các học sinh lớp ma pháp vong linh lần lượt lên đài tỷ thí.

Sau khi một Pháp sư tập sự cấp 2 thắng liên tiếp ba trận, giảng viên Hạ Tá hài lòng gật đầu, nói: “Còn ai muốn khiêu chiến bạn học David không?”

“Tôi khiêu chiến.” Lucy đứng dậy.

Lance quay ngoắt đầu lại.

Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa Lucy và Dạ Du, trong đôi mắt xanh biếc lộ ra chút nghi hoặc.

Tại sao Lucy lại từ bỏ việc khiêu chiến Dạ Du?

Khiêu chiến học sinh khác, dù thắng có đẹp mắt đến đâu thì cũng chỉ được điểm số khá hơn một chút.

So với vị trí thủ khoa, điểm số chẳng quan trọng chút nào.

Dù nghĩ không ra, nhưng trực giác của Lance mách bảo hắn rằng chuyện này có vấn đề.

Thế là, hắn cũng từ bỏ kế hoạch khiêu chiến Dạ Du, chuyển sang khiêu chiến Lucy vừa mới thắng một trận.

Giảng viên Hạ Tá khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lance lên đài.

Lance và Lucy đều là Pháp sư tập sự cấp 3, hai người đánh nhau bất phân thắng bại.

Chẳng bao lâu sau, sinh vật vong linh do cả hai triệu hồi đều chết sạch.

"U Minh Hỏa Xà" của Lance đập tan lá chắn của Lucy, cùng lúc đó "Oán Linh Ai Hào" của Lucy cũng làm rối loạn tinh thần của Lance.

Giảng viên Hạ Tá dùng sương mù xám cứu Lucy, rồi đưa Lance đã ngất xỉu đến phòng y tế.

Trận đấu này kết thúc với kết quả hòa.

Lance vào phòng y tế, Lucy cạn kiệt ma lực, không thể chiến đấu tiếp.

Dạ Du chẳng cần làm gì cũng tiếp tục giữ vững ngôi vị thủ khoa.

【Thế là xong rồi hả?】

【Kỳ lạ thật, sao Lance không khiêu chiến bé cưng? Bé cưng rõ ràng đã kéo độ thù hận của Lance lên mức tối đa rồi mà.】

【Chẳng lẽ chị gái Chè Trôi Nước đã lén lút kéo thù hận của Lance sau lưng chúng ta?】

【Có khả năng lắm.】

Hạ Tá vung đũa phép, dọn sạch tàn tích khung xương khô trong phòng thi, hắn sải bước đến trước bục, cất giọng khàn khàn:

“Tin tức mới nhất vừa nhận được, năm học viện ma pháp lớn của Đế quốc sẽ liên hợp tổ chức giải đấu ma pháp, đây là cuộc thi quy mô cao nhất mà học sinh học viện ma pháp có thể tham gia.”

【Tin mới nhất? Thầy ơi, tin này của thầy hơi lạc hậu rồi đấy.】

【Đúng thế, bé hai và bé cưng đã lập đội xong xuôi rồi.】

“Thời gian bắt đầu giải đấu là khoảng ba tháng sau, các em tự đến phòng hoạt động học viện để đăng ký. Đây là giải đấu đồng đội, mỗi đội từ hai đến năm người, việc lập đội không giới hạn chuyên ngành và năm học.” Hạ Tá giới thiệu.

Lucy nghiêng đầu, nháy mắt với Dạ Du.

Dạ Du đáp lại bằng ánh mắt khó hiểu: “?”

Hạ Tá vẫn đang nói: “Cuộc sát hạch hàng tuần của lớp ma pháp vong linh chỉ giúp các em làm quen với ma pháp vong linh, còn giải đấu học viện ma pháp sẽ giúp các em hiểu rõ về các hệ ma pháp khác.”

“Thưa thầy, thầy đang bảo chúng em đi tham gia thi đấu sao ạ?” Một học sinh hỏi.

Nếu chỉ là một cuộc thi không quan trọng, giảng viên Hạ Tá chắc chắn sẽ không đem ra nói trên lớp, lại còn giới thiệu chi tiết như vậy.

Rõ ràng là muốn bọn họ tham gia thi đấu mà.

Ngay lập tức có học sinh nói: “Nhưng chúng em mới chỉ là học sinh năm nhất, làm sao so bì được với những đội năm ba chứ?”

Hạ Tá cười khẩy một tiếng, “Đương nhiên tôi không trông mong các em giành được thứ hạng gì, chỉ là để các em đi mở rộng tầm mắt, đừng để đến lúc tốt nghiệp rồi mà ngay cả một ma pháp hệ khác cũng không nhận ra.”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là mở rộng tầm mắt thôi à, vậy thì không sao rồi.

Đăng ký một cái, rồi cứ thế mà diễn cho qua chuyện là xong.

Đôi mắt xanh biếc của Hạ Tá quét qua đám học sinh, thu hết phản ứng của mọi người vào đáy mắt.

Hắn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Dạ Du và Lucy một cái, khóe miệng nhếch lên nụ cười có phần âm u, nói:

“Tôi mong chờ các em có thể cho học sinh các hệ khác thấy được sự lớn mạnh của pháp sư vong linh.”

【Nếu thầy giáo phát hiện ra thủ khoa của mình tham gia thi đấu cùng Thánh tử của Điện Quang Minh, liệu ông thầy này có tức đến ngất xỉu không nhỉ?】

【Đều là pháp sư cả rồi, thần kinh chắc không yếu đuối đến mức đó đâu nhỉ?】

【Ngày hôm đó, tất cả pháp sư đều sẽ được chứng kiến sự kh*ng b* của Quang Minh + Vong Linh.】

Hạ Tá tuyên bố: “Để các em có thêm thời gian chuẩn bị cho giải đấu, cuộc sát hạch hàng tuần trong mấy tháng tới sẽ bị hủy bỏ.”

Chưa đợi học sinh hò reo vui mừng, Hạ Tá lại bổ sung: “Thành tích của các em trong giải đấu sẽ quyết định điểm số của các em trong mấy tháng này.”

Những học sinh vốn định lập đội cho có lệ đều ngẩn người, trong chốc lát, tất cả đều nhìn về phía Dạ Du.

Nếu được lập đội với thủ khoa, điểm số cuối cùng chắc sẽ không tệ đâu nhỉ?

Thủ khoa là Pháp sư sơ cấp cấp 4 đấy, rất nhiều học sinh năm hai mới đạt đến cấp độ này.

Cho dù không so được với đội của năm hai năm ba, nhưng nghiền ép đám năm nhất bình thường thì chắc chắn không thành vấn đề.

Nhưng thủ khoa có chịu đi cùng bọn họ không?

Giảng viên Hạ Tá tuyên bố tan học xong liền hóa thành ngọn lửa rồi tan biến, rời khỏi phòng thi.

Dạ Du đứng dậy chuẩn bị về ký túc xá.

Giải đấu học viện còn một tháng nữa mới diễn ra, không vội, cậu định vào không gian linh tuyền, chế tạo Mệnh Hạp trước đã.

Việc chế tạo Mệnh Hạp của Vu Yêu không khó, dụng cụ giả kim trong pháp khí không gian Tô Tử An đưa đã có sẵn, nguyên liệu và dụng cụ đều đủ cả, chỉ còn thiếu mỗi việc bắt tay vào làm.

“Bạn học Dạ Du.”

Dạ Du vừa bước ra khỏi phòng học, Lucy liền đuổi theo.

Lucy rảo bước vài bước, đi song song với Dạ Du, hỏi: “Có muốn lập đội cùng nhau không?”

“Xin lỗi, tôi đã có đồng đội rồi.” Dạ Du lịch sự từ chối.

Lucy hơi ngạc nhiên.

Giảng viên Hạ Tá vừa mới thông báo tổ chức giải đấu học viện, Dạ Du lập đội với người ta từ bao giờ? Cô ở ngay bên cạnh Dạ Du mà sao không thấy.

Chẳng lẽ Dạ Du biết trước sẽ tổ chức giải đấu và đã lập đội xong xuôi?

Nhưng tin tức tổ chức giải đấu học viện mới vừa được tung ra mà.

Dù cô là thành viên của gia tộc ma pháp vong linh cổ xưa, có mạng lưới tình báo riêng, cũng mới biết tin này tối qua.

Dạ Du chỉ là một thường dân...

Ánh mắt Lucy lướt qua khuôn mặt nghiêng tuấn tú không tì vết của Dạ Du.

Rõ ràng là thường dân, nhưng nhìn chỗ nào cũng chẳng giống thường dân chút nào.

Lucy hít sâu một hơi, điều chỉnh tâm trạng, mỉm cười nói: “Bạn học Dạ Du có muốn suy nghĩ lại không? Trong đội của tôi có pháp sư trung cấp rất lợi hại đấy nhé.

“Phải biết giải đấu học viện là thi đấu đồng đội, một người mạnh thôi chưa đủ, thực lực của đồng đội cũng vô cùng quan trọng.”

Cấp 7 đến cấp 9 là pháp sư trung cấp, cao hơn cấp bậc hiện tại của Dạ Du.

Dạ Du chưa từng hỏi cấp bậc của Tô Tử An, nhưng cậu nhớ lại chiếc áo choàng pháp thuật mà Tô Tử An làm cho mình.

Lúc đó Tô Tử An đã nói là “Ma pháp hệ Quang minh dưới cấp 10 đánh vào người cũng chỉ như rọi đèn thôi”.

“Đồng đội của tôi rất mạnh.” Dạ Du khẳng định chắc nịch.

【Biểu cảm tự hào nhỏ xíu của bé cưng dễ thương quá đi.】

【Sạc dự phòng, à không, là Alipay đương nhiên siêu mạnh rồi, dù sao cũng là thủ khoa năm ba hệ Quang minh, các hệ khác chưa bàn tới, ít nhất trong hệ Quang minh thì là mạnh nhất rồi chứ nhỉ?】

【Thực ra tôi hơi lo, hệ Quang minh với hệ Vong linh của họ lập đội, thật sự sẽ không có cảnh tôi giết đồng đội tôi chứ?】

【Nếu thật sự làm bị thương đồng đội, thì đó là hiện trường bạo lực gia đình rồi.】

【Bé hai đã chuẩn bị áo choàng pháp thuật cho bé cưng rồi, chắc là không sao đâu... nhỉ?】

Lucy theo bản năng muốn tranh luận.

Rất mạnh? Có thể mạnh hơn cả pháp sư trung cấp sao?

Nhưng Lucy nhịn xuống, cô giữ nụ cười hỏi: “Tôi có thể biết đồng đội của bạn học Dạ Du là pháp sư cấp mấy không?”

Cô hỏi tôi cấp bậc cụ thể, chính tôi cũng không biết nữa là.

Dạ Du sợ mình nói không biết thì Lucy sẽ nghĩ cậu qua loa, cố ý không nói, bèn đáp: “Đợi gặp trên sân đấu thì cậu sẽ biết.”

Trong lúc nói chuyện, Dạ Du đã đi đến cửa phòng ngủ, cậu nghiêng đầu nhìn Lucy.

Học sinh hệ Vong linh ít, tất cả học sinh năm nhất đều sống cùng một tầng, không phân nam nữ.

Tuy nhiên Lucy là nữ sinh duy nhất trong lớp nên vẫn có một phòng ký túc xá riêng.

Đối phương chắc sẽ không theo cậu vào ký túc xá chứ?

Mặc dù trong ký túc xá không có đồ đạc gì của Dạ Du, nhưng đồ dùng cá nhân của Ted thì khá nhiều.

Lucy dừng bước.

Dạ Du đã nói gặp trên sân đấu rồi, cô cũng không còn ý định tiếp tục mời đối phương gia nhập nữa, chỉ nói:

“Mục tiêu của đội chúng tôi là chức vô địch, nếu gặp trên sân đấu, chúng tôi sẽ không nương tay đâu.”

Lucy nói xong liền bỏ đi, Dạ Du vẫn còn chút kinh ngạc.

Chức vô địch... Có thể nói ra mục tiêu nhắm thẳng vào chức vô địch trong tình huống có cả học sinh năm hai năm ba tham gia, đội ngũ mà Lucy gia nhập e là thực lực rất mạnh thật.

Nhưng chuyện này cũng không liên quan đến cậu nữa.

Nếu cậu thực sự gia nhập đội của Lucy, Tô Tử An có thể lải nhải bên tai cậu đến mức cậu hận không thể điếc luôn hai tai.

Nhắc đến Tô Tử An, đối phương đã một tuần nay không đến tìm cậu rồi.

Tuần trước thì bận làm đũa phép, tuần này lại bị việc gì làm lỡ dở nữa đây? Không thể nào là ngủ suốt một tuần chứ.

Dạ Du trở về ký túc xá, ngồi phịch xuống ghế gỗ, rồi dùng ma lực vong linh bao bọc toàn thân.

Tiến vào Vong Linh Giới, Dạ Du ph*ng t*nh thần lực ra, quét qua đại quân vong linh của mình một lượt.

Xác nhận không có pháp sư quang minh nào trà trộn vào, Dạ Du mới chuyển đổi không gian một lần nữa, tiến vào không gian linh tuyền.

Cây hoa hồng biến dị chủ đã bị Tô Tử An làm thành đũa phép, nhưng trong không gian vẫn còn trồng không ít cây con của hoa hồng biến dị.

Chỉ là những cây con này không phải là thực vật biến dị cấp S, được linh tuyền cộng với năng lượng hệ thực vật của Dạ Du nuôi dưỡng nửa tháng cũng chỉ miễn cưỡng đạt đến cấp B.

Dạ Du xuất hiện bên cạnh ruộng hoa hồng, tiện tay hái một viên tinh hạch to bằng hạt đậu đỏ, liền thấy một bóng đen lao tới.

Là con quạ tang thi được cậu đặt tên là “Ya Ya”.

Quạ tang thi đậu lên vai Dạ Du, kêu “Ya ya”.

Dạ Du đưa tinh hạch vào miệng nó, nghe tiếng kêu của quạ tang thi, vừa đi về phía nhà tre vừa hỏi: “Mày chê không gian buồn chán, muốn ra ngoài chơi à?”

Ya Ya: “Ya!”

Dạ Du muốn làm Mệnh Hạp, cũng không muốn bên cạnh có con quạ cứ kêu mãi, ngay lập tức suy nghĩ khẽ động, đưa Ya Ya ra ngoài.

Ya Ya đột nhiên xuất hiện phía trên một đám khung xương khô: “...Ya?”

Chưa đợi Ya Ya hoàn hồn lại giữa thế giới toàn xương xẩu, thì có một bàn tay từ phía sau vươn tới, tóm gọn lấy nó.

Ma lực quang minh thuần khiết lan tỏa, Ya Ya lập tức xù lông, “Ya!”

Ya Ya há mỏ định cắn vào bàn tay con người đang tóm lấy mình.

“Mày là quạ tang thi ở thế giới gốc à? Con bị hói đầu ấy hả?” Tô Tử An xách con quạ lên trước mặt, chẳng hề bận tâm đối phương đang gặm tay mình.

Ya Ya cứng đờ ngẩng đầu lên, “...Ya?!”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...