Sau khi bình tĩnh lại, Hề Việt bắt đầu phân tích khả năng làm rơi chứng minh thư trên đường.
Từ sau khi dùng để gửi chuyển phát nhanh, thẻ căn cước vẫn luôn được cô cất ở ngăn trong cùng của balô. Muốn rơi ra từ khe hở của túi thì cũng không phải là chuyện dễ.
Trừ phi lúc cô lấy đồ gì đó, vô tình kéo theo nó ra ngoài.
Ngoài ra, còn tình huống nào khiến cô phải lấy chứng minh thư ra nữa?
……
Ví tiền lẻ.
À đúng rồi, cái ví tiền đó!
Hề Việt liếc nhìn thời gian, chưa tới chín giờ, hy vọng tiệm bán đồ lưu niệm văn sáng tạo kia vẫn chưa đóng cửa. Cô đứng tại chỗ, mở bản đồ trên điện thoại, vừa dò đường vừa cố nhớ lại phương hướng của tiệm, xoay một vòng.
Đúng lúc này, Trì Tiêu bước nhanh tới.
“Ê, tôi nói này, cô điều chỉnh tâm trạng cũng nhanh thật đấy?”
Hề Việt cúi đầu chăm chú nhìn màn hình, mặt căng thẳng, chẳng có tâm trạng đùa cợt: “Anh nói gì?”
Trì Tiêu giơ tay, co ngón tay gõ nhẹ lên trán cô một cái: “Ý là cô đó, trong đầu có gắn chip không vậy? AI à? Robot à?”
Hề Việt vẫn chẳng hiểu, trong lòng nghĩ nếu mình thật là robot thì đâu có lần nào ra ngoài cũng quên trước quên sau thế này. Cô ngẩng đầu, không giấu nổi vẻ bực bội: “…Tránh ra được không? Tôi thật sự không rảnh để đùa với anh.”
“Ai đùa với cô chứ?”
Trong con hẻm nhỏ, người qua lại thưa thớt. Một bên là tiệm ngọc phỉ thúy đang quét dọn chuẩn bị đóng cửa, bên kia là tiệm trà sữa, máy móc vẫn còn ù ù chạy. Trong tiệm vang lên một bản nhạc nhẹ, chậm rãi trôi qua đêm cổ trấn như ánh trăng.
Hề Việt không còn tâm trí cảm nhận đây là đêm cuối cùng của mình ở Hòa Thuận, ở Vân Nam nữa.
Cô nhất định phải tìm được chứng minh thư của Thịnh Lan Bình. Nếu không, phải dày mặt tới mức nào mới có thể coi như không có chuyện gì mà rời đi?
Trì Tiêu liếc quanh một vòng, dang hai tay lên cao trước ánh nhìn của Hề Việt, rồi vươn vai một cái.
“Bắt đầu nhé,” Anh nói, “Trước tiên tới phòng cảnh vụ hỏi thử xem sao, lỡ có người nhặt được thì sao. Sau đó, cô về theo đường nào? Cùng lắm thì một viên gạch một viên gạch mà tìm.”
Hề Việt nói không cần rắc rối vậy, rồi thu hẹp phạm vi cho anh nghe: “Giờ có hai hướng. Một là tiệm đồ lưu niệm, có thể lúc tôi thanh toán rồi nhét đồ vào túi, vô ý làm chứng minh thư bị đẩy ra. Hai là thùng rác, tôi dọn bớt đồ linh tinh để balô rộng hơn, có khả năng vứt nhầm cả chứng minh thư vào, nhưng khả năng này không cao, tôi thấy…”
“Đi hướng nào?” Trì Tiêu cắt lời cô.
“Bên kia.” Hề Việt chỉ tay.
“Được rồi, cô đi hỏi cửa hàng, tôi đi hỏi thùng rác.”
“Hả?”
“Hả cái gì, chậm thêm chút nữa là đóng cửa hết, đèn cũng tắt, cô còn dám đi không?” Trì Tiêu giữ vai cô, xoay người cô lại đúng hướng, “Mau đi.”
Hề Việt đeo balô lên, cũng chẳng kịp nói thêm với Trì Tiêu, bước nhanh theo con đường cũ.
Giữa chừng cô quay đầu lại, thấy Trì Tiêu đứng bên chiếc thùng rác gần nhất, tay buông thõng, cúi đầu nhìn chằm chằm vào nó, như đang suy nghĩ cách xử lý.
—
Mất hơn mười phút, Hề Việt cuối cùng cũng tìm được tiệm bán ví tiền lẻ.
Cô cứ nghĩ ở Hòa Thuận nhiều ngày rồi, hẳn phải quen địa hình, hóa ra là đánh giá quá cao bản thân.
Khi thấy cánh cửa quen thuộc vẫn mở, đèn vẫn sáng, bước chân cô chạy tới cũng có phần lảo đảo. Đến lúc chủ tiệm nghe cô trình bày xong, lập tức lấy chứng minh thư ra đưa, cô suýt thì bật khóc.
Không, không chỉ có chứng minh thư, còn có một vé máy bay, một vé tham quan, năm mươi tệ tiền mặt, và một chiếc huy hiệu nhỏ đổi ở sân bay…
Chủ tiệm cười nói: “Cô đúng là hay quên thật đấy.”
Hề Việt vừa ngạc nhiên vừa ngại ngùng.
Chủ tiệm nhắc: “Hôm đó cô nói muốn thử xem cái ví này đựng được bao nhiêu đồ, sau lại chọn mẫu khác, nhưng quên không lấy mấy thứ này ra. Nửa tiếng trước tôi đã định đóng cửa rồi, nghĩ đợi cô chút, nếu cô không quay lại tìm, tôi sẽ mang sang khách sạn Mã Ni.”
Hề Việt càng kinh ngạc hơn: “Cô quen bà Lan Bình ạ?”
“Ừ, cũng may tôi có nhìn qua chứng minh thư.”
Chủ tiệm nói, đúng là trùng hợp. Cô tới đây hai năm rồi, ban đầu chỉ đi du lịch Đằng Xung, cũng ở khách sạn Mã Ni. Sau đó cơ duyên xô đẩy thế nào lại ở lại, mở luôn tiệm đồ lưu niệm tự thiết kế này.
Trong cổ trấn, những tiệm bán đồ kiểu này đếm không hết trên đầu ngón tay. Việc buôn bán thì như thấy đó, đìu hiu thảm đạm, vậy mà vẫn trụ được tới giờ, cũng coi như may mắn.
Chủ tiệm chắp tay nói: “Cảm ơn Chúa, A Di Đà Phật.”
……
Hề Việt trò chuyện thêm vài câu, cẩn thận cất lại đồ đạc, rồi hai người kết bạn WeChat.
Trên đường quay về, cô nhớ tới Trì Tiêu, theo phản xạ muốn nhắn tin hay gọi điện báo anh đừng tìm nữa, đã tìm thấy rồi. Nhưng mở điện thoại ra mới chợt nhớ, quen nhau bao nhiêu ngày, cô và Trì Tiêu vẫn chưa hề có thông tin liên lạc của nhau.
Trách ai bây giờ?
Hề Việt nghĩ, không thể trách cô được. Có khi trên đời này thật sự có người thích khoác áo giấu tên mà đi giang hồ cũng nên?
Thế còn mấy bản tin dự báo thời tiết đó, mấy lời nhắc nhở thiện ý kia là gửi hàng loạt? Hay chỉ gửi cho riêng cô?
Hình như khi Miêu Hiểu Huệ quản lý tài khoản đó, cũng có thói quen như vậy?
Vậy đây là nhiệm vụ Miêu Hiểu Huệ giao cho anh sao?
……
Cứ nghĩ lan man, bước chân Hề Việt vô thức chậm lại.
Khi nhận ra mình đang để tâm trí đi xa, cô lập tức kéo suy nghĩ về, bước chân cũng nhanh và dài hơn.
Trở lại con phố chính, cô liếc mắt đã thấy Trì Tiêu.
Giờ người trên đường còn ít hơn nữa, lác đác vài ba. Trì Tiêu rất nổi bật, trong tay cầm một cây… đó là cán cây lau nhà sao?
Hề Việt đứng khựng lại, thấy Trì Tiêu cầm cây gậy dài, tay kia giơ điện thoại làm đèn pin, từng chút từng chút lật thùng rác trước mặt.
Thỉnh thoảng có người đi ngang, thấy một chàng trai trẻ ngoại hình đẹp, ăn mặc gọn gàng mà lại đang bới rác, đều không nhịn được liếc nhìn thêm mấy lần.
Hề Việt chạy nhanh tới, vỗ vỗ lưng anh.
Anh mải bới thùng rác quá, đến mức chẳng hề hay biết.
Hề Việt tăng lực, vỗ thêm cái nữa.
Trì Tiêu quay đầu.
Một khuôn mặt đau khổ đúng nghĩa.
Hề Việt không nhớ rõ biểu cảm của mình lúc đó ra sao, nhưng rất lâu sau này, cô vẫn nhớ lời Trì Tiêu nói khi ấy.
Giọng anh nghèn nghẹn, nín thở nói: “Cả đời này lần đầu tiên bới rác, trải nghiệm nhân sinh đầu tiên, tôi xin cảm ơn cô.”
Hề Việt kéo dây balô, nói với anh rằng chứng minh thư đã tìm được rồi.
Trì Tiêu lập tức ném cây cán nhặt được sang một bên, bước nhanh sang phía kia của con hẻm, vịn tường, cúi gập người.
Ngay sau đó là một tiếng nôn khan.
Hề Việt ngước lên trời, rất muốn cười, cô véo mạnh đùi mình để nhịn, rồi chạy vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh, mua một chai nước khoáng, đưa cho Trì Tiêu.
“Còn khó chịu không?”
“…Mùi xộc lên đau cả đầu.”
“Tôi phải làm sao mới giúp được anh?”
Trì Tiêu phẩy tay: “Cô đứng xa tôi ra là được, tôi sợ giờ trông mình không được đẹp lắm.”
Hề Việt quay mặt đi, càng muốn cười hơn.
Sau này Trì Tiêu kể lại, anh ít nhất đã lật sáu bảy thùng rác, mỗi thùng đều mở túi rác ra, dùng cây cán lật kỹ hai lượt, vì chứng minh thư quá nhỏ, anh buộc phải cúi rất gần để nhìn.
Trong lúc đó còn gặp nhân viên tuần tra của khu cổ trấn. Người ta nhắc anh, buổi chiều đã thu gom rác một lần rồi, nếu thật sự làm rơi đồ vào thùng rác, khả năng tìm lại rất thấp.
……
Trì Tiêu dùng chai nước đó rửa tay.
Hề Việt lại chạy đi mua thêm một chai.
Mắt Trì Tiêu đỏ lên, chắc là do vừa nôn khan. Trông anh như vừa say rượu qua đêm, dùng tay quạt quạt cổ áo mình: “Sao tôi thấy mình cũng thối rồi… tôi có mùi không?”
Hề Việt bước tới một bước, kiễng chân, hơi ngẩng đầu.
Ba giây sau.
“Ừm… không có, anh thơm lắm.”
“Hả?”
“Thật mà.” Hề Việt gật đầu.
“Thôi đi, cô không hợp đùa kiểu này đâu, trình chọc người khác kém lắm.” Trì Tiêu giơ tay, lại đẩy vai Hề Việt, xoay cô sang hướng khác.
“Tiểu Phong bọn họ đi trước rồi, đi ăn tối thôi.”
“Tôi chưa yên tâm, phải đem chứng minh thư trả lại đã.”
“Được, tôi đi cùng cô.”
—
Trả lại chứng minh thư cho Thịnh Lan Bình xong, Hề Việt lại ra ngoài, tới quán nướng nhỏ của cặp vợ chồng kia.
Không khác gì đêm đầu tiên cô tới. Giờ này khách không nhiều, nhưng lần này Hề Việt không ngồi một mình nữa, mà cùng Miêu Hiểu Huệ và mọi người ghép hai bàn lại.
Hề Việt quen ngồi ở góc trong cùng, sát bên Miêu Hiểu Huệ, nói chuyện cũng tiện.
Miêu Dự Phong bê một thùng bia, vừa định đặt xuống cạnh Hề Việt thì bị Miêu Hiểu Huệ chỉ tay giữa không trung: “Đừng để bia bên này, bọn chị có uống đâu, đi, lấy hai chai nước ngọt.”
Miêu Dự Phong nghe lời chị, ngoan ngoãn bê bia đi. Lúc quay lại, chỗ trống đã có người ngồi. Trì Tiêu đã ngồi xuống bên còn lại của Hề Việt.
Bữa nướng này do Miêu Hiểu Huệ mời, chủ yếu để mừng mẹ không sao, và cảm ơn mọi người đã quan tâm giúp đỡ cô trong vai trò quản lý mới.
Vẫn như cũ, nhân viên trong quán đến từ khắp nơi, nên giọng nói trên bàn ăn đủ mọi vùng miền. Hề Việt nhận ra giờ mình đã nghe hiểu được chút tiếng Vân Nam đơn giản. Mấy câu chuyện cười lúc ăn, Miêu Hiểu Huệ giải thích sơ qua, cô cũng có thể cười theo rồi.
Nguyên tắc tan ca là tuyệt đối không cầm chảo của Chu Kiện bị phá vỡ. Thấy xiên nướng không theo kịp, anh bị cả đám không thương tiếc đẩy ra ngoài, đứng trước lò nướng phụ giúp ông chủ.
Món Hề Việt thích nhất là đậu phụ nướng. Một miếng vừa ăn, bên ngoài rắc gia vị nướng cháy cạnh, nóng hổi, cắn ra bên trong mềm mịn run run, phải vừa ăn vừa hít hà mới không bị bỏng lưỡi.
Bí nướng, lúc đầu Hề Việt còn tưởng là loại rau lạ, sau mới biết chính là bí ngòi miền Bắc. Cắt lát, đặt lên lửa nướng sơ, vỏ ngoài nổi những bong bóng nhỏ li ti, cắn một miếng, bên trong ngọt mát, mọng nước.
Lại có hai đĩa gỏi lạnh được mang lên.
Một là gỏi diếp cá, một là gỏi bạc hà.
Hề Việt hoàn toàn chấp nhận được diếp cá, nhưng với bạc hà thì thật sự xin kiếu. Chợt nhớ hình như có người thích bạc hà thì phải?
Cô quay đầu nhìn Trì Tiêu, nhưng anh vừa đứng dậy, đi vòng ra ngoài, đứng ở cửa quán, đang nói chuyện với ông chủ.
……
Nhân lúc mọi người đông đủ, Hề Việt phát những món quà nhỏ cô đã chuẩn bị.
Lần trước ăn ở “Xuân Ở Vân Nam”, trong lúc trò chuyện, Chu Kiện nói anh hay lên mạng đánh mạt chược, Hề Việt vừa hay thấy một móc khóa hình ấm trà, nghĩ tặng anh là hợp. Cô phục vụ trẻ trong quán thích đọc tiểu thuyết, nên cô tặng một chiếc bookmark kim loại… Còn Miêu Dự Phong, Hề Việt lấy từ trong túi ra một hộp trang sức nhỏ, mở ra, bên trong là một đôi bông tai lấp lánh.
Miêu Dự Phong phản ứng rất biết điều: “Ối giời, chói mù mắt tôi rồi, bà chị chọn khéo thật, tôi đang định bấm thêm một lỗ tai nữa đây.”
Miêu Hiểu Huệ cầm đũa định quất người: “Gọi linh tinh!”
“Chị ấy bảo em gọi thế mà! Em gọi là chị thì chị ấy không vui!”
……
Một lượt xiên nướng nữa được mang lên, tốc độ ăn của cả bàn rõ ràng chậm lại. Người uống bia thì uống bia, người trò chuyện thì trò chuyện, người khoác lác thì khoác lác.
Hề Việt cũng ăn no rồi, bước vào trạng thái hiền giả. Cô từ từ tựa lưng ra sau, nheo mắt nhìn bàn ăn đầy bát đĩa, ồn ào náo nhiệt. Ánh mắt dần dần lệch đi, rồi lại lệch tiếp, theo hướng cửa ra ngoài, dừng lại trên người Trì Tiêu.
Ông chủ quán đã đi nghỉ, Trì Tiêu một mình ngồi trên bậc thềm trước cửa, chỉ còn lại bóng lưng. Dưới áo thun là bờ vai lưng thẳng và gọn gàng, anh cúi nửa đầu, như đang nhìn điện thoại.
Hề Việt tới gần mới phát hiện, không có điện thoại.
Anh chỉ đang ngồi ngẩn người.
“Anh không lạnh à? Tối nay gió mát lắm.”
Cô cắn ống hút nước me, vốn định ngồi cạnh Trì Tiêu, nhưng cửa hẹp quá, hai người hơi chật, đành ngồi xuống bậc thấp hơn anh một chút.
“Cô lạnh à?” Trì Tiêu nhận lấy ly nước me, hỏi ngược lại, tay kia đã với lấy áo khoác, ném lên đùi cô.
Hề Việt mở áo ra: “Tôi không lạnh.”
“Vậy thì tôi cũng không lạnh.”
“Cho tôi hỏi mạo muội chút, anh đang tạo dáng à? Trai u sầu đêm khuya?”
“Ừ, chẳng phải đã dụ được cô qua đây rồi sao?”
“……”
Hề Việt lại bị nghẹn lời.
Cái công phu nói như ngựa chạy của người này, cô thật sự không theo kịp nổi.
Gió đêm mang theo mùi thơm của đồ nướng thổi qua không ngừng, tạo nên một cảm giác rất riêng.
“Hình như anh chẳng ăn gì cả.”
“Không đói lắm.”
Trì Tiêu vừa nhớ tới mấy cái thùng rác ban nãy là lại buồn nôn, vẫn chưa hoàn hồn.
Hề Việt kéo kéo tay áo mình, để lộ món quà giấu bên trong dành cho Trì Tiêu, một gói thuốc lá, loại bạc hà bấm bi. Cô đưa qua.
“Gì đây?” Trì Tiêu nhận lấy, lật lật trong tay hai cái, “Tôi nghe rồi nhé, người khác thì móc khóa các kiểu, sao đến lượt tôi lại là thuốc lá?”
Hề Việt nghi ngờ bình thường Trì Tiêu chắc không hút loại này, đúng kiểu không biết hàng: “Anh trai ơi, gói này mua được hai cái móc khóa đó.”
Trì Tiêu chậc một tiếng: “Hút xong là hết.”
“Chứ anh tưởng tôi bao anh cả năm à!”
Trì Tiêu bật nắp lon nước me, vứt khoen sang một bên.
Chai của Hề Việt thì sắp uống cạn rồi, ống hút kêu lên lạch cạch: “À, chuyện này nữa, mai tôi đi rồi, không đi chào từng người nữa đâu.”
“Nghĩ kỹ chưa? Không chơi thêm à?”
“Ừ, nghĩ rồi, đến lúc về thôi.”
Trì Tiêu nhìn cô: “Vé máy bay lúc nào?”
“Tối mai.” Hề Việt nói, “Bay từ Đằng Xung thì quá cảnh lâu, tôi đi xe khách sang Bảo Sơn, bay từ sân bay Bảo Sơn.”
“Biết đường không?”
“Tôi đâu có ngốc.”
“Bến xe đông với loạn, tự giữ đồ cho kỹ, lần này mà mất nữa là chẳng biết tìm đâu.”
Hề Việt quay người, ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau, chai thủy tinh trong tay cô khẽ chạm vào chai của anh: “Biết rồi! Hôm nay cảm ơn anh.”
“Không có gì.”
Hai người ngồi trước bậc thềm, bóng đèn treo trước cửa quán nướng tỏa ánh sáng trắng dịu, soi sáng một khoảng nhỏ dưới chân.
Phía sau trong quán, Chu Kiện không biết đang đùa với ai, giọng nói hơi lớn, rồi không hiểu sao lại bắt đầu vật lộn thật, ôm cổ cù lét nhau, mấy chai bia rỗng dưới chân đổ leng keng một mảng. Miêu Dự Phong đứng bên cạnh la hét om sòm, Miêu Hiểu Huệ thì vừa can vừa hùa theo.
Hề Việt vươn cổ xem náo nhiệt, hồi lâu mới cảm khái một câu: “Hoàn toàn không nhìn ra được…”
“Không nhìn ra cái gì?”
Một tia lửa từ than hồng trong lò nướng bay qua, Hề Việt nheo mắt: “Hoàn toàn không nhìn ra, họ là những người đã chịu rất, rất nhiều khổ cực.”
“Cô nói hai chị em đó à?”
“Ừ.”
Trì Tiêu cười một tiếng: “Tiểu Phong lại không khóa cái miệng rồi, nó kể chuyện nhà nó cho cô nghe à?”
Hề Việt nhìn Trì Tiêu, huých khuỷu tay vào đầu gối anh: “Nói kiểu gì vậy! Nghe như tôi chẳng đáng tin tí nào ấy.”
Dù rằng Miêu Dự Phong đúng là không phải kiểu trầm ổn, nhưng chuyện trong nhà họ thật ra không phải do cậu nói. Vừa rồi trên bàn ăn, Hề Việt ngồi cạnh Miêu Hiểu Huệ, hai người trò chuyện rồi nhắc tới.
Lúc mới quen, Miêu Dự Phong từng nói lướt qua rằng cậu và chị mình, một người bỏ học, một người trốn hôn, là tổ đội bỏ trốn. Còn vừa nãy, Miêu Hiểu Huệ đã kể trọn vẹn câu chuyện đó.
Miêu Hiểu Huệ và Miêu Dự Phong là chị em họ.
Bố của Miêu Hiểu Huệ không phải người tốt, nhiều năm trước nghiện m* t** rồi chết. Người trong nhà khuyên mẹ cô không nên tái giá, nói vì con cái, nếu có lấy lại thì cũng nên lấy người trong họ. Đúng lúc bố của Miêu Dự Phong, cũng chính là chú của Miêu Hiểu Huệ, vừa ly hôn, một mình nuôi con. Dưới sự xúi giục của người nhà, hai người từng là anh em dâu rể ấy đã trở thành vợ chồng.
Nếu câu chuyện dừng ở đây, Hề Việt thấy mình vẫn còn có thể chấp nhận được. Nhà nào đóng cửa lại mà chẳng có nỗi khổ riêng. Nhưng bi kịch ở chỗ, mọi nỗi khổ đều đổ dồn lên một người, tính khí của bố Miêu Dự Phong cực kỳ tệ, ngày nào uống rượu xong cũng đánh người, mà không phải đánh cho có, ra tay là đánh đến cùng.
Mẹ của Miêu Hiểu Huệ đã vào viện không biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn cắn răng chịu đựng suốt nhiều năm, cho đến khi Miêu Hiểu Huệ trưởng thành, có thể ra ngoài làm việc tự nuôi sống bản thân.
Lúc đó, người trong nhà lại bắt đầu gây chuyện, nói muốn giới thiệu đối tượng cho Miêu Hiểu Huệ.
Ở quê cô, con gái lấy chồng rất sớm, mười tám mười chín tuổi sinh con là chuyện thường, nên chẳng ai phản đối. Miêu Hiểu Huệ không muốn kết hôn, muốn trốn, nhưng mỗi lần trốn đều bị bắt về dạy dỗ, mà dạy dỗ chính là đánh. Càng bị đánh cô càng chạy, càng chạy thì càng bị đánh nặng tay hơn.
Miêu Hiểu Huệ cứng đầu đến cùng, thậm chí đã trăm lần rèn thành thép, có hẳn kinh nghiệm bỏ trốn, trơn tuột khó nắm. Lần trốn cuối cùng là mấy ngày trước đám cưới, cô không mang theo hành lý gì, chỉ cầm tiền mua vé xe, và thêm một người nữa, mẹ cô.
“Hai chị em nhà đó thật sự rất giỏi.” Hề Việt nói, “Tôi thấy chị ấy đúng là người trời sinh hợp làm ngành ăn uống, quá tỉ mỉ.”
Cô nhớ lại lúc ăn cơm, Miêu Hiểu Huệ có thể không một tiếng động quan sát xem mỗi người thích ăn gì, rồi khéo léo xoay chuyển đĩa, đặt món yêu thích của từng người vào đúng tầm tay họ. Hề Việt chỉ lơ đãng một chút, trước mặt đã được đặt thêm mấy xiên bí nướng vừa ra lò, thơm phức.
“Không đúng không đúng, tôi nói vậy hẹp hòi quá. Sự dụng tâm và nghị lực như thế này, làm gì cũng sẽ thành công.”
Trì Tiêu cười cười, uống một ngụm nước: “Trước đó Hiểu Huệ nói với tôi là em trai cô ấy cũng sẽ tới làm, tôi còn tưởng hoặc là mình nghe nhầm, hoặc là cô ấy điên rồi.”
Trì Tiêu vẫn nhớ rõ phản ứng của mình khi nghe Miêu Hiểu Huệ nói em trai sẽ tới tìm cô.
Trong câu chuyện ấy, anh, Hề Việt và những người nghe khác đều mặc định rằng Miêu Dự Phong chắc hẳn đứng về phía không tốt. Nhưng tre già lại mọc măng non, Miêu Dự Phong do chính Miêu Hiểu Huệ nuôi lớn, từ sớm đã phân biệt được đúng sai trong chuyện gia đình. Trước kia cậu còn nhỏ, nhà cửa loạn như nồi cháo, cậu muốn cản cũng không cản nổi. Giờ lớn rồi, có năng lực bảo vệ người khác, thì Miêu Hiểu Huệ đã dẫn mẹ rời đi.
Miêu Dự Phong dò ra nơi người bố vô dụng kia dạo này hay tụ tập đánh bài, một cuộc gọi tố cáo tụ tập đánh bạc đã trực tiếp đưa ông ta vào cuộc. Còn cậu thì nhân cơ hội đó rời nhà, tìm đến Miêu Hiểu Huệ.
……
Đêm đó, Hề Việt đắp áo khoác của Trì Tiêu lên chân, chống cằm quay đầu nhìn cả căn phòng đầy người, từ đáy lòng cảm thán: “…Đúng là đặc sắc thật.”
Trì Tiêu liếc cô một cái: “Không chỉ thế đâu, thật sự không phải tôi khoe, Xuân Ở Vân Nam không nuôi người nhàn rỗi.”
“Hả?”
“Cái người cô tặng bookmark ấy.” Trì Tiêu ra hiệu cho Hề Việt nhìn sang cô gái đang ngồi co ro trong góc, ôm điện thoại gõ chữ liên hồi, “Cô ấy không chỉ đọc tiểu thuyết, mà còn viết tiểu thuyết. Cô ấy nói làm phục vụ chỉ là nghề tay trái, viết truyện mới là chính. Gia đình không ủng hộ, nên cô ấy vừa đi làm vừa kiên trì. Ngầu không?”
“Trời ơi.” Hề Việt kinh ngạc không thôi, liên tục gật đầu.
“Còn lão Chu.”
Trì Tiêu nhắc tới Chu Kiện, thực ra là một người làm ngành ẩm thực hơn hai mươi năm. Không chỉ là đầu bếp, lúc trẻ cũng từng có công ty nhà hàng riêng, chỉ tiếc mở rộng thất bại, lại bị bạn bè lừa một vố, toàn bộ nỗ lực nửa đời người tan thành mây khói, chẳng còn lại gì. Không chịu nổi những lời bàn tán và ánh mắt người khác, anh dứt khoát tới Đằng Xung, nơi xa lạ cách mấy ngàn cây số, bắt đầu lại từ vị trí đầu bếp.
“Trì Tiêu.”
“Hả?”
“Còn anh thì sao?” Hề Việt đổi hướng câu chuyện, “Anh có câu chuyện nào để kể không?”
Cô vẫn chống cằm, nhưng lần này là đối diện với Trì Tiêu.
Bóng đèn trước cửa quán nướng treo ngay trên đầu anh. Từ góc nhìn của cô, nhìn từ dưới lên, thật ra không thấy rõ biểu cảm trên mặt Trì Tiêu, chỉ có thể cảm nhận được ý cười nhàn nhạt trong giọng nói, đoán được tâm trạng của anh.
Đêm như thế này, anh cũng giống cô, tâm trạng vô cùng bình yên, vô cùng dịu nhẹ.
“Tôi à…” Anh dừng lại một chút, “Tôi chẳng có câu chuyện gì hay ho đâu.”
“Anh thế là không thú vị rồi.” Kể chuyện người khác thì nói đâu ra đó, đến mình thì lại giấu giếm.
Trì Tiêu cười: “Thật mà. Nếu cô muốn nghe, vậy tôi kể cho cô nghe về bố tôi nhé. Lần trước cô nói tôi xào nấm ngon phải không?”
Đúng vậy.
Hề Việt gật đầu.
“Mẹ tôi là người Vân Nam, dân tộc Di. Bố tôi hồi trẻ vì theo đuổi mẹ tôi, không tiếc bỏ hết mọi thứ chạy tới Vân Nam sinh sống, định cư, học nấu đủ món Vân Nam, sau đó mở nhà hàng, rồi nhà hàng ngày càng lớn…” Trì Tiêu dừng lại, gói thuốc lúc nãy vẫn còn trong tay anh, bị anh xoay xoay, “Ý tôi là, tôi biết nấu ăn là học từ bố tôi.”
Hề Việt thấy rất hợp lý, cực kỳ hợp lý.
Cô chậm rãi gật đầu, nhưng lại cảm thấy nụ cười trên mặt Trì Tiêu có gì đó khó đoán, nhất thời không dám tin hoàn toàn.
“Ông chủ Trì.”
“Mời nói.”
“Câu chuyện của anh là thật à?”
“Giả đó, lừa cô thôi. Tôi biết nấu ăn là vì hồi nhỏ thích xem Trung Hoa Tiểu Đương Gia.”
“……”
Hề Việt thật sự cạn lời.
Giờ cô hoàn toàn không phân biệt được lúc nào người này nghiêm túc, lúc nào là đang đùa.
Ngay lúc cô đang cạn lời, Trì Tiêu lại lên tiếng, ngón tay anh nhẹ gõ lên vai cô: “Ê…”
Nhưng chưa kịp nói xong đã bị cắt ngang.
Miêu Dự Phong uống chút rượu bắt đầu lâng lâng, thấy hai người ngồi trên bậc thềm thì lảo đảo nghiêng ngả đi tới.
“Hai người ngồi đây làm gì? Trốn bọn em à, bày trò gì thế?” Miêu Dự Phong từ phía sau khoác lấy Trì Tiêu, mặt dán lên sau đầu anh cọ cọ, ánh mắt lờ đờ. Đôi bông tai thì lại rất lấp lánh, cậu đã đeo quà của Hề Việt.
Hề Việt cười: “Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng chen vào.”
“Không đúng nha, hai người…” Miêu Dự Phong giơ một ngón tay, chỉ vào mũi Hề Việt, rồi trượt sang trước mắt Trì Tiêu, “Thế giới hai người à?”
“Biết rồi còn không đi?” Trì Tiêu đẩy mặt Miêu Dự Phong ra xa.
“Rồi rồi rồi, em đi, hai người các anh chị á, đều thích dạy đời, đều thích giáo dục người khác…”
……
Miêu Dự Phong lảo đảo tới, rồi cũng lảo đảo quay về.
Trong quán nướng, chẳng biết từ lúc nào vợ chồng ông chủ cũng nhập cuộc trò chuyện. Cả bàn người ngà ngà men rượu, ông chủ đứng dậy, lợi dụng than hồng chưa tắt, hơ nóng ấm đất để pha trà.
Nước trà sôi ùng ục, uống một chén là tỉnh rượu ngay.
“Trà mã bang.” Trì Tiêu tiện miệng giải thích cho cô nghe.
Hề Việt gật đầu.
“Giờ tới lượt tôi hỏi cô nhé.” Cuối cùng Trì Tiêu vẫn bóc bao thuốc kia, rút một điếu đưa cho Hề Việt.
“Hỏi đi, nhưng tôi không chắc mình sẽ nói thật đâu.”
Trì Tiêu cười, tiện tay ném bật lửa qua: “Tôi muốn biết, lúc nãy khi cô ngẩng đầu nhìn trăng, trong đầu đang nghĩ gì.”
Hề Việt đưa điếu thuốc lên môi châm lửa.
Cô không thích bạc hà, nên không cắn vỡ viên nổ bạc hà trong đầu lọc.
“Tôi đang nghĩ, tôi đúng là một người rất vô dụng.”
Cô không nói dối Trì Tiêu, mà là nói thật. Sau này ngẫm lại, Hề Việt cảm thấy, có lẽ vì trong tiềm thức cô cho rằng, họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Với một người xa lạ không còn cơ hội giao nhau, dường như cũng chẳng cần phải che giấu.
“Nói đơn giản thì là, cuộc sống của tôi đang có vấn đề. Tôi rất muốn tránh xa những rắc rối ấy, nên mới bắt đầu chuyến đi này, hay nói đúng hơn là chạy trốn.” Làn khói cô thở ra chậm rãi tan trong không khí trước mắt, “Nhưng sau đó tôi phát hiện, bỏ đi cũng chẳng mang lại giúp đỡ hay thay đổi thực chất gì cả.”
Lại một tiếng bánh xe bật lửa vang lên.
Trì Tiêu hỏi: “Cụ thể là vấn đề gì? Có tiện nói không?”
Hề Việt lắc đầu: “Không phải tôi không muốn nói, mà là đều là những chuyện rất rất nhỏ. Mỗi chuyện tách riêng ra thì chẳng đáng kể, nhưng cộng lại thì đủ làm tôi sụp đổ.”
“Cô nói cô thấy mình rất hoang đường.”
“Ừ, hoang đường thật.” Hề Việt đáp, “Giờ tôi hối hận rồi. Tôi thấy trốn tránh chẳng có ý nghĩa gì, là sai, thậm chí không nên là hành động của một người trưởng thành.”
Đêm thu nửa mẫu, khói thuốc làm bạn.
Trăng lạnh treo cao, mỗi người một niềm vui nỗi buồn.
Hề Việt nói xong thì im lặng.
Còn Trì Tiêu nhìn bàn tay cầm thuốc của cô rất lâu, rồi trầm giọng nói: “Hay là bản thân việc bỏ đi, vốn dĩ cũng không hẳn là sai?”
Anh ra hiệu cho Hề Việt nhìn về phía đám người trong nhà.
Họ đang uống trà, cười nói, ồn ào náo nhiệt.
“Những người cô quen gần đây, không ai là chưa từng bỏ đi, hoặc đang bỏ đi cả. Có lúc con người ta phải đi một chuyến, không phải để thật sự đạt được điều gì, mà chỉ để lòng mình yên lại.”
Trì Tiêu đưa tay phủi đi một hạt bụi nhỏ trên vai Hề Việt.
“Đúng là vấn đề vẫn nằm đó, sớm hay muộn cũng phải giải quyết. Nhưng biết đâu đi một vòng, tâm thế khác rồi, lúc đối mặt sẽ bình thản hơn chút?” Trì Tiêu nhếch môi cười, “Thôi, tôi cũng nói không rõ lắm, kẻo Miêu Dự Phong lại bảo tôi giống cô, thích lên lớp.”
Lần này đến lượt Hề Việt hừ nhẹ một tiếng.
“Tôi thấy giờ cô quay về chưa phải thời điểm tốt. Bỏ dở giữa chừng đồng nghĩa với chẳng thu được gì, chi bằng cứ tiếp tục đi, nên tới đâu thì tới đó.” Trì Tiêu nói, “Nhưng nếu cô đã quyết rồi, tôi cũng không có tư cách cản.”
“Thêm WeChat nhé.” Anh nói.
Hề Việt bật cười, điếu thuốc cũng đã cháy tới tận đầu lọc: “Hả? Chúng ta chẳng phải vốn đã có WeChat sao?”
Trì Tiêu liếc cô một cái, mặc kệ giọng điệu mỉa mai, đưa mã WeChat ra trước mặt cô.
Ngược lại, Hề Việt lại do dự. “À, nếu tôi nói, cái WeChat tôi đang dùng không phải WeChat thật của tôi, và con người đứng trước mặt anh bây giờ, có lẽ cũng khác với tôi trong công việc và cuộc sống thường ngày…”
“Không sao.” Trì Tiêu cắt ngang. “Tôi chỉ quen người trước mặt tôi thôi. Tôi cũng chỉ công nhận con người này.”
Hề Việt mím môi một lúc, rồi cười: “Được! Vậy tôi thêm anh.”
“Chúng ta làm quen lại nhé, ông chủ Trì.” Cô đứng dậy, phủi phủi bụi, đưa tay về phía Trì Tiêu, giống như lần đầu gặp mặt, “Tôi quên nói với anh, thật ra anh là kiểu người tôi sợ tiếp xúc nhất.”
Trì Tiêu cũng đứng lên, khẽ cười một tiếng, không để ý tới bàn tay đang giơ lơ lửng của cô: “Kiểu nào?”
“Kiểu lúc nào cũng nói đùa, khiến người ta chẳng biết câu nào là thật, câu nào là giả.”
Trì Tiêu tỏ vẻ đã hiểu: “Ồ… vậy thì câu này cũng tặng lại cô. Cô cũng là kiểu người tôi sợ nhất, nhưng cũng là kiểu tôi khâm phục nhất.”
“?”
“Lúc nào cũng trông như trời sắp sập tới nơi, căng thẳng hốt hoảng, chuyện bé xíu cũng lo muốn chết. Nhưng khi chuyện thật sự ập đến, cô lại luôn có thể bình tĩnh xử lý mọi thứ.”
Hề Việt nghiêng đầu, tay vẫn giơ đó: “Anh đang khen tôi à?”
“Tất nhiên.”
Hề Việt không thèm để ý tới Trì Tiêu, cô thấy đây hẳn cũng chỉ là một câu đùa.
“Nhanh lên đi, ông chủ Trì.” Cô lắc lắc tay, “Chúc anh làm ăn phát đạt, chúng ta sau này gặp lại.”
“Được thôi.” Trì Tiêu cũng giơ tay lên, “Vậy tôi chúc cô vượt ải trảm tướng, lên đường bình an, Tiểu Nguyệt Lượng.”
“Anh gọi tôi là gì?”
Dưới ánh trăng mát lạnh, đầu ngón tay chạm nhẹ.
Trì Tiêu không nắm lấy tay cô, chỉ khẽ vỗ một cái lên lòng bàn tay ấy.
