Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Chương 20



Trên đường đến chùa Tổng, Hề Việt có vài giác ngộ.

Những chuyến đi dùng để xoa dịu nỗi buồn, giải tỏa áp lực, đi một mình rõ ràng tốt hơn hai người, bởi không cần để ý đến ai khác, nên tự do hơn, thoải mái hơn.

Nhưng nếu bản thân chuyến đi vốn đã mang sắc thái vui vẻ, nhẹ nhàng, thì có hai người dường như lại tốt hơn một người. Lý do cũng rất đơn giản, vì có người để chia sẻ.

Hề Việt chưa từng có cách diễn giải thứ hai cho chuyến đi Vân Nam của mình. Nhưng hôm nay, khi cùng Trì Tiêu lái xe lên núi, trên đường đi, cô bỗng cảm nhận được niềm vui, một thứ niềm vui đã rất lâu rồi cô mới lại có.

Đó là cảm xúc mãnh liệt mà đơn thuần, gọn gàng, vang dội, không lê thê, không cần dẫn dắt, cũng chẳng cần dư vị. Chỉ là trong khoảnh khắc nào đó, mặt trời đang xế chiếu sáng những hạt bụi li ti trong không khí, vượt qua mái vàng cột đỏ của ngôi chùa, cuối cùng tụ lại trên đỉnh tháp thành một đốm lửa rực đến mức không thể nhìn thẳng. Và đúng khoảnh khắc ấy, ngọn lửa trong tim cũng bùng lên dữ dội.

Đúng vậy, ngọn lửa đó mang tên: niềm vui.

Hề Việt nhớ lại những ngày ở Đằng Xung. Cô cũng đã check-in không ít nơi, lưu lại nhiều bức ảnh hay dòng chữ, nhưng có lẽ vì hành trình mới bắt đầu, cô vẫn chưa điều chỉnh được nút trạng thái của bản thân về vị trí phù hợp. Thêm vào đó, mưa ở Đằng Xung triền miên không dứt, như rơi vào trong cơ thể, thấm vào từng dây thần kinh, từng khúc xương, khiến cô luôn cảm thấy mọi thứ đều không thật.

Thụy Lệ cũng mưa nhiều, nhưng rốt cuộc vẫn không địch nổi ánh nắng mặt trời. Tất giặt xong phơi rất nhanh khô, còn chút u uất, do dự trong lòng, dường như cũng dễ dàng được hong khô theo.

Khi đến chùa, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tới lúc hoàng hôn mà Hề Việt muốn ngắm. Cô đi tham quan cung điện vua Thái, ngắm tháp vàng, đến lúc lên đài quan sát thì đã có không ít du khách đứng chờ.

Chùa Tổng vừa là điểm tham quan, vừa là một trường Phật học, có tăng nhân qua lại không ngừng.

Hề Việt mù tịt về tôn giáo và các nhánh văn hóa liên quan. Lần gần nhất cô đi chùa phải ngược về hai năm trước, khi cô theo bạn xếp hàng hai tiếng ở Ung Hòa Cung để thỉnh vòng tay. Lúc quỳ trước đại điện, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không nghĩ ra mình muốn cầu điều gì, cuối cùng chỉ lẩm bẩm trong lòng: Phật tổ ơi, xin cho con giàu to.

Giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười. Tháng nào cô cũng đi đi về về trong cùng một thành phố, trên cùng một tuyến tàu điện ngầm, cầm bảng lương con số cố định, lại chẳng mua vé số, làm gì có cơ hội phất lên chứ. Nếu thật sự có Phật tổ, e rằng cũng phải than thở: “Cô gái này đến cầu nguyện mà cũng qua loa thế này, chung chung như vậy, bảo ta giúp thế nào đây!”

Hề Việt đứng trên đài quan sát, ngẩn ngơ nhìn về phía sông Thụy Lệ xa xa. Ánh chiều tà rơi xuống mặt nước, như dải lụa đang múa, rực rỡ nóng bỏng, sảng khoái đến tận cùng.

Ba lô của cô vừa nãy để trên xe, lúc này hơi nóng, hơi khát, rất nhớ nửa chai nước khoáng còn lại trong đó.

Trì Tiêu để ý thấy động tác mím môi liên tục của cô, liền quay lại bãi đỗ xe. Hề Việt thì chỉ mải giơ điện thoại lên, kiên nhẫn chen trong đám đông tìm góc chụp. Đến lúc nhớ ra quay đầu tìm người bên cạnh, Trì Tiêu đã trở lại.

Anh đưa cho cô chai nước.

Chỉ có một chai, Hề Việt cũng chẳng tiện nhường, mà Trì Tiêu thì cũng không cần. Anh có cách hạ nhiệt của riêng mình, cô nhìn anh móc từ túi quần ra một viên kẹo bạc hà, xé bao bì nhét vào miệng, nhai rôm rốp.

Hề Việt nhìn nghiêng mặt anh một lúc lâu, đường hàm rõ nét khi nhai, đôi mắt nheo lại nhìn về phía xa, sống mũi cao gọn, còn có một chút mồ hôi lấp lánh nơi thái dương… Trước khi Trì Tiêu kịp quay sang, cô đã vội vàng dời ánh mắt đi.

“Nhìn tôi làm gì?” Trì Tiêu vừa mở miệng, quanh người anh, luồng khí mát lạnh mơ hồ mùi bạc hà lại càng rõ hơn.

“Nhìn thì sao,” Hề Việt nuốt khan, “Anh là danh lam thắng cảnh à? Nhìn còn phải trả tiền hả?”

“Cô đúng là nói được vài câu là bắt đầu châm chích rồi.” Trì Tiêu hơi ngẩng đầu, vẫn nhìn cảnh hoàng hôn sông nước rực rỡ phía xa, “Thích nhìn thì cứ nhìn, muốn nhìn bao lâu cũng được.”

Hề Việt quay mặt đi, bĩu môi, hít sâu một hơi rồi uống cạn nửa chai nước khoáng.

Cô phát hiện có gì đó không ổn, trong cách cô và Trì Tiêu ở bên nhau, bầu không khí giữa hai người có chút kỳ lạ.

Cô không biết nó bắt đầu từ khi nào, cũng không thể nắm bắt được nguyên nhân chính xác, nhưng cô phân biệt được những khoảnh khắc khác thường. Ví dụ như lúc vừa xuất phát, trong không gian chật hẹp của xe, câu đùa “người tốt, người xấu” của Trì Tiêu, hay khi anh chỉ vào mặt cô, ngón tay lại vô tình lướt qua chóp mũi cô… Những hành động và lời nói tưởng như vô ý ấy, không cái nào không đẩy bầu không khí sang hướng kỳ quặc hơn.

Không ai là trẻ con. Hơn nữa, cơ thể và cảm xúc luôn trung thực nhất. Chuyến đi vui vẻ, nơi đất khách lãng mạn, hai người khác giới quen chưa lâu nhưng ấn tượng về nhau đều không tệ… Hề Việt biết, nếu để lực đẩy ấy tiếp tục thúc đẩy, thì nơi cô và Trì Tiêu cuối cùng sẽ đến là đâu.

Nhưng cô không muốn như vậy.

Điều đó không nằm trong kế hoạch của cô.

Cô cảm thấy, mình nên thử chủ động phanh lại một chút.

Trì Tiêu trông như cũng nghĩ giống cô, bởi anh là người không chịu nổi sự im lặng nhìn nhau này trước, lên tiếng phá vỡ: “Cùng một mặt trời, nhìn ở Đằng Xung và nhìn ở Thụy Lệ, cảm giác đúng là khác hẳn.”

Hề Việt thở ra một hơi từ lồng ngực, bả vai trùng xuống.

Cô thuận theo câu chuyện của Trì Tiêu, đưa ra cảm nhận của một du khách, tỏ ý đồng tình: “Đúng vậy, so với bình minh thì tôi thích hoàng hôn hơn.”

Cô quay sang nhìn anh, hỏi: “Anh biết vì sao không?”

Trì Tiêu bắt nhịp rất nhanh, cười một tiếng: “Còn vì sao nữa? Bình minh là phải ra khỏi nhà làm trâu làm ngựa, hoàng hôn là sắp tan làm về nhà rồi. Cô nói xem, ai trên đường đi làm thấy mặt trời to chình ình mà vui cho nổi?”

Hề Việt không nhịn được, cũng bật cười theo. Đúng, chính là lý do này.

“Hoàng hôn dễ chịu mà,” Cô chẳng thèm giữ hình tượng, dang rộng hai tay vươn vai giữa đám du khách đông đúc. Lúc thu tay lại, mu bàn tay vô tình chạm vào cẳng tay Trì Tiêu, rồi lập tức rụt về, “Quá trình mặt trời lặn nhìn rất thoải mái, khiến người ta thả lỏng, vì biết rằng sắp có thể yên tâm nghỉ ngơi rồi.”

Mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, đó là thói quen của con người từ xưa đến nay. Quy luật “nắng làm, mưa đọc” đã khắc sâu vào gen người Trung Quốc, phát triển đến hiện đại cũng không thoát khỏi.

“Công việc của cô có cần khiến cô đau khổ vậy không?” Trì Tiêu cười hỏi, “Ngày nào cũng bấm ngón tay đếm giờ tan làm, thế thì công việc này cũng chẳng thú vị gì, đổi đi.”

“Ông chủ Trì!” Hề Việt trợn mắt, “Đúng là nói chuyện kiểu ông chủ! Anh chưa từng đi làm thuê à? Cái này đâu liên quan ngành nghề gì, mệt thì là mệt, phiền thì là phiền, đổi một vạn công việc cũng vậy thôi. Tôi cũng rất khâm phục những người trong môi trường công sở lúc nào cũng căng đầy năng lượng, cầu tiến không ngừng, kiểu tinh thần cầu tiến như các anh nhưng tôi không phải! Tôi biết làm sao đây.”

Hề Việt ngừng lại, quay mặt đi: “Thôi, nói mấy chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bây giờ tôi là dân thất nghiệp lang thang, quay lại đi làm lúc nào còn chưa biết nữa.”

Trong lúc nói chuyện, màn đêm chạng vạng bắt đầu từ từ buông xuống.

Hề Việt kéo tay Trì Tiêu, lùi về phía sau đài quan sát một chút cho tiện lát nữa chụp ảnh.

“Tôi nói anh nghe nhé, thật ra tôi rất hay diễn. Rõ ràng là một người vừa lười, vừa thiếu mục tiêu, lại rất dễ chán nản, nhưng tôi không muốn thừa nhận điều đó. Tôi cực kỳ không thích phiên bản này của chính mình.” Hề Việt ngắm nhìn phương xa, giọng trầm xuống, “Trong lòng tôi có một bộ tiêu chuẩn, coi như là phiên bản hoàn hảo của bản thân, một hình tượng không tì vết. Tôi mong có một ngày nào đó mình sẽ trở thành người như vậy, nhưng tôi cũng biết, cả đời này tôi vĩnh viễn không thể.”

“Cụ thể là như thế nào?” Trì Tiêu hỏi.

Nói thì nói.

Hề Việt bắt đầu liệt kê từng điều một:

“Trước hết, tôi hy vọng mình khỏe mạnh. Nhờ thực phẩm bổ sung cao cấp và thói quen tập luyện đều đặn mà có một cơ thể cường tráng, đó là nền móng của mọi thứ.”

“Tiếp theo, tôi có năng lực học tập và làm việc cực kỳ mạnh. Điều này đến từ một gia đình nguyên sinh ấm áp yêu thương, cho tôi sự tự tin và bồi dưỡng, để từ học hành, du học, làm việc đến khởi nghiệp đều thuận buồm xuôi gió, thăng tiến nhanh chóng.”

“Rồi nữa, tôi có ngoại hình ưa nhìn. Ánh nhìn xã hội ấy mà, tôi không thể hoàn toàn phớt lờ, nhưng cũng chẳng cần kiểu Nữ Oa tốt nghiệp, mỹ thần giáng thế gì. Tôi chỉ hy vọng người khác nhìn thấy gương mặt tôi là tự nhiên có thiện cảm.”

“Sau đó, tôi hy vọng mình là người dũng cảm, có đủ tiền bạc, tinh lực và can đảm để đi du lịch, trải nghiệm, đặt chân khắp thế giới, không uổng một kiếp làm người.”

“Cuối cùng, tôi cần những mối quan hệ vừa nhiệt thành vừa nhẹ nhàng. Tôi muốn có rất rất nhiều bạn bè, bạn bè tin cậy tôi, dựa vào tôi, thích tôi. Nhắc đến tôi, họ sẽ nói: ‘À, Hề Việt ấy à, cô ấy là người cực kỳ tốt.’ Tóm lại là không có đánh giá tiêu cực.”

……

Hề Việt thong thả mơ mộng.

Đó chính là “phiên bản hoàn hảo” của Hề Việt trong lòng cô.

Ai mà chưa từng mơ? Ai mà chưa từng tự dựng cho mình một “hình tượng” trong tim? Hình tượng lý tưởng của Hề Việt đủ cụ thể, đủ hoàn mỹ, nhưng cũng chính vì vậy, cô mãi chẳng thể nhét trọn tay chân mình vào cái vỏ hoàn hảo ấy. Đừng nói là chui vào, ngay cả chạm mép thôi cũng khó.

Cho đến hiện tại, cho đến lúc này, cô vẫn chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, không có thân thể cường tráng, không có tính cách kiên cường, gia đình nguyên sinh chẳng mang lại chút trợ lực nào, học vấn tầm thường, diện mạo trung bình, vượt qua mọi trở ngại nhưng cũng nhiều lần thua trận rã rời.

Cô bị sa thải, mất việc, không có vốn liếng để an cư lạc nghiệp theo tiêu chuẩn thế tục, cũng không đủ dũng khí để bất chấp tất cả mà trốn khỏi ánh nhìn đời người. Nhân duyên của cô chỉ ở mức thường, vài người bạn thân cũng mỗi người một mớ lo toan, ai cũng chật vật, chỉ có thể sưởi ấm cho nhau, rất khó giúp đỡ lẫn nhau.

Hề Việt nghĩ, đây chính là mình.

Từ hơn mười tuổi, cô đã không ngừng hoàn thiện hình tượng của bản thân, nhưng đến hôm nay, cô vẫn cách nó cả mười vạn tám nghìn dặm, và trong một đời có thể dự đoán được, rất có khả năng cô vĩnh viễn không thể thật sự trở thành người đó.

Thật khiến người ta buồn bã.

Nhưng cũng chẳng có cách nào khác.

……

“Tôi nói xong rồi.”

Hề Việt hít sâu lần nữa. Đúng lúc ấy, một tia sáng xuyên qua tầng mây mỏng nơi chân trời chiếu tới, cô nhanh tay giơ điện thoại lên chụp ảnh.

Một bên đài quan sát có một pho tượng Phật rỗng khổng lồ, chỉ dùng các đường kim loại phác họa đường nét. Phật ngồi trên đài sen, pháp tướng trang nghiêm. Rất nhiều người đến chùa Tổng chính là để chụp pho tượng này. Khi hoàng hôn đạt đến một góc nhất định, như lúc này, ánh vàng sẽ xuyên qua tượng Phật, cực kỳ đẹp, cực kỳ ăn ảnh.

Cô chăm chú chụp hình, không để ý rằng Trì Tiêu vẫn luôn quan sát mình.

Ánh mắt anh dừng trên mái tóc cô. Gió nhẹ trên đỉnh núi thổi tung những sợi tóc con, cũng phủ lên người cô một tầng hào quang mờ ảo.

Thật ra Trì Tiêu đang xuất thần suy nghĩ, đang hồi tưởng.

Anh đang nhớ về “Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu dại”.

Anh sẽ không nói cho Hề Việt biết, rằng thực ra anh luôn âm thầm theo dõi Weibo của cô, và trong lúc cô không hề hay biết, anh đã lặng lẽ lật xem hết toàn bộ nội dung trước đây của “Nguyệt Lượng và Dâu dại”.

Một tài khoản Weibo mấy trăm nghìn fan, đăng hơn vạn bài cả hình lẫn chữ, bao trùm toàn bộ quãng đời từ đại học đến hiện tại của cô. Không hề khoa trương khi nói rằng, Trì Tiêu cảm thấy mình có thể nhặt nhạnh, vá víu từng mảnh trong “Dâu dại”, ghép lại thành một Hề Việt hoàn chỉnh.

Nhưng, giống như cô vừa nói, Hề Việt ấy chưa chắc là Hề Việt thật. Thực chất, đó là cái bóng của một nhân thiết hoàn mỹ, là một lớp ngụy trang.

Vài hôm trước anh còn thấy kỳ lạ, không hiểu lắm những tương tác trong phần bình luận—

Có người hỏi Hề Việt Vân Nam có vui không, rõ ràng là lần đầu đến, nhưng cô lại trả lời rằng mình rất quen Vân Nam, nào là Đại Lý, Lệ Giang, Shangri-La, nói y như thật.

Cô đi trekking bị thương, có người hỏi han, cô đáp rằng không sao, mình thường xuyên hoạt động ngoài trời, lần này chỉ là sơ ý.

Làm Trì Tiêu ngơ ngác hồi lâu, nghĩ mãi không thông, nhìn ngang nhìn dọc cô cũng là kiểu người ở nhà nhiều, toàn thân chẳng có chút dấu vết vận động nào, khả năng cao là cả đời chưa vào phòng gym được mấy lần.

Có người hỏi cô hiện đang làm công việc gì, ngưỡng mộ cô có kỳ nghỉ, cô thẳng thừng bỏ qua không trả lời.

Có người trải lòng với cô, cảm ơn cô với tư cách một người bạn ở phương xa, đã mang lại sức mạnh cho rất nhiều người, cô trả lời thế nào?

Cô nói: “Đừng, đừng nói vậy, khoa trương quá rồi, có thể… tôi không tốt như bạn nghĩ đâu?”

……

Như có ngọn đèn sáng đột ngột chiếu vào góc tối ẩm thấp, Trì Tiêu chợt hiểu ra.

À, thì ra là vậy.

Thì ra “Nguyệt Lượng và Dâu Dại” chính là “hình tượng” của Hề Việt. Cô tạo ra một phiên bản hoàn hảo của chính mình, nhờ đó thu hút rất nhiều người, vây quanh cô, quan tâm cô, kết nối với cô.

Cô thích kiểu kết nối này, khát khao từ đó nhận được năng lượng.

Nhưng đó hoàn toàn không phải con người thật của cô.

“Vùng đất Dâu dại” một nơi bí mật chỉ thuộc về riêng mình. Trì Tiêu cảm thấy cái tên này đặt thật hay, thật chuẩn.

Đó là nơi bí mật của Hề Việt, do chính cô xây dựng, cũng chỉ có cô mới có thể bước vào. Cô nằm trên thảm cỏ, mượn ánh trăng, làm một giấc mộng đẹp mà cô yêu thích.

……

“Anh nhìn tôi làm gì thế? Nhìn nữa là tôi thu phí đấy.”

Bị Trì Tiêu nhìn chằm chằm, Hề Việt thấy không thoải mái. Ánh mắt anh rất lạ, sắc bén và dò xét, chưa bao giờ không che giấu như thế này.

Trì Tiêu dời mắt đi, quay đầu chỗ khác, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.

Hề Việt dí theo mặt anh: “Này, anh cười cái gì? Nhìn ghê người lắm.”

“Nhìn không được, cười cũng không được à?” Thấy mặt cô ghé sát lại, anh dứt khoát giơ tay, bóp nhẹ cằm cô, véo một cái, “Tôi thấy cô rất đáng yêu.”

“Hả?”

“Tôi nói, Hề Việt rất đáng yêu.” Lúc này Trì Tiêu không muốn kiềm chế nữa, cũng chẳng muốn chuyển đề tài. Sau khi nghĩ thông suốt mọi chuyện vừa rồi, trái tim anh như được cùng cô tắm dưới ánh trăng, bỗng trở nên mềm mại vô cùng.

Anh không nói dối, cũng không che giấu. Dưới ánh trăng, anh phơi bày suy nghĩ thật của mình, những hành vi ấy, những lớp ngụy trang ấy của Hề Việt, vụng về, nhưng cũng rất đáng yêu.

Hề Việt cau mày, muốn giãy khỏi bàn tay độc ác kia, nhưng phát hiện không thoát ra được.

Trì Tiêu dùng lực khá mạnh, giữ chặt cằm cô.

“Tại sao lại đặt cái tên này cho mình? Cô thích người khác gọi cô như vậy à? Tiểu Nguyệt Lượng…” Giọng anh hạ thấp, thì thầm.

“Trăng tròn(*) cái đầu anh! Mặt trời còn chưa lặn mà!” Hề Việt cuống lên, “Buông tay! Anh bị làm sao thế! Nói linh tinh gì vậy…”

(*) Nguyệt chính là Trăng đó mọi người.

Đúng lúc có một vị tăng đi ngang qua, Hề Việt lập tức đỏ bừng mặt, như bị nắng rọi.

“Đây là nơi thanh tịnh cửa Phật đấy, xin tự trọng,” Cô nói, “Thu móng vuốt lại!”

Lần này Trì Tiêu rất nghe lời, ngoan ngoãn buông tay.

Hoàng hôn vừa vặn.

Muôn vàn cảnh sắc lúc chạng vạng nhanh chóng được cô đọng lại, dồn cả vào vầng hồng nhật nơi chân trời. Mặt trời đỏ rực từ từ hạ xuống, mây trời như bị lửa đốt, nâng nó lọt vào giữa đóa sen ở trung tâm pho tượng Phật rỗng.

Chính là khoảnh khắc này, bức ảnh mà Hề Việt mong chờ nhất.

Những du khách khác cũng vậy, tiếng màn trập vang lên liên hồi.

Một khung cảnh đậm chất Phật tính, như sự soi chiếu của vạn tượng nhân gian, như chúng sinh đi giữa cõi đời mà ngộ ra Phật pháp.

Cho đến khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống, lệch khỏi trung tâm đóa sen, tựa như vạn sự cuối cùng cũng quy về hư không.

……

Hề Việt trọn vẹn ngắm nhìn toàn bộ quá trình hoàng hôn, trong lòng trong mắt đều đầy ắp, nhất thời không nói nên lời.

Trì Tiêu cho cô thời gian để lắng lại.

Rất lâu sau, Hề Việt mới lên tiếng: “Công bằng mà nói, tôi đã kể anh nghe về mình rồi, anh cũng kể tôi nghe về anh đi?”

Trì Tiêu nhìn cô một cái: “Có gì mà phải đáp lễ.”

“Tò mò mà.”

“Tò mò cái gì? Cô mở đầu đi.”

Hề Việt nghĩ một chút rồi nói: “Tôi tò mò vì sao anh lại tiếp quản cửa hàng gia đình. Anh có hứng thú với ngành ẩm thực không?”

Cô nói ra thắc mắc trong lòng: “Thật ra trước đó tôi có trò chuyện với Tiểu Huệ, nhắc đến anh. Cô ấy nói anh ghê gớm lắm, bảo anh là bất đắc dĩ nhưng vẫn làm mọi thứ rất tốt.”

Trì Tiêu nghe mà thấy mệt thay cô: “Nói thẳng đi, cô là nghĩ tôi còn trẻ, lại có chút nền tảng gia đình, nên kiểu người như tôi thường dựa dẫm bố mẹ?”

Hề Việt mím môi cười, gật đầu.

“Tôi không có ai để dựa,” Trì Tiêu hiểu ý, cũng không giấu giếm, “Bố tôi không quan tâm tôi. Ông ấy xuất gia rồi.”

“Hả??”

Hề Việt trợn to mắt, khóe mắt liếc thấy mấy vị tăng đi cùng nhau, có lẽ vừa ăn tối xong chuẩn bị làm thời khóa tối.

Bản năng cô nghĩ: Trì Tiêu người này không đứng đắn, chắc lại đang đùa.

“Không đùa đâu, thật mà,” Vậy mà giọng anh còn rất thành khẩn, “Sau khi mẹ tôi qua đời, bố tôi xuất gia. Tôi không biết là ông ấy đột nhiên giác ngộ điều gì, hay chỉ là quá đau lòng muốn tìm chỗ yên tĩnh. Tóm lại, giờ tôi cũng không biết ông ấy đang ở ngọn núi nào.”

“Ở… Vân Nam à?”

“Không biết.” Trì Tiêu vô tội, “Năm ngoái có gọi điện một lần, năm nay chưa liên lạc.”

“Sao lại thế…”

“Tôi biết sao được? Ông ấy muốn làm thì cứ làm, đó là cuộc đời của ông ấy.” Trì Tiêu nói rất tự nhiên.

Chuyện gia đình của anh thực sự vượt quá tưởng tượng của Hề Việt, nhưng Trì Tiêu không hề oán trách, hoàn toàn chấp nhận: “Tôi từng nói rồi mà, bố tôi vì mẹ tôi mà đến Vân Nam mở nhà hàng, làm ẩm thực… Sau đó, năm tôi tốt nghiệp đại học thì mẹ mất, bố liền ném cả công ty này cho tôi, cũng chẳng hỏi tôi có muốn nhận không, có muốn làm không. Ông ấy đã quyết rồi, chỉ một lòng muốn tránh xa trần thế. Tôi làm được đến đâu, đống việc này có sập trong tay tôi hay không, ông ấy đều không quan tâm.”

“Anh trêu tôi đấy à, sao có thể như vậy được…” Hề Việt không dám tin.

Trì Tiêu nhướng mày với cô, bắt chước lời cô: “Nơi thanh tịnh cửa Phật, không nói dối.”

……

Xung quanh, đám đông bắt đầu tản ra.

Sau khi chụp được khoảnh khắc Phật quang phổ chiếu vừa rồi, rất nhiều du khách đã lục tục xuống núi.

Trì Tiêu và Hề Việt thì không vội.

Trì Tiêu bước lên trước vài bước, vượt qua pho tượng Phật, đứng ở rìa đài quan sát, từ đó có thể nhìn rộng và bao quát toàn bộ cảnh thành phố Thụy Lệ, cùng với những con phố của quốc gia láng giềng bên kia con sông.

Hai người vừa trò chuyện vừa tận hưởng chút dư quang cuối cùng của hoàng hôn. Anh nói với Hề Việt rằng chuyên ngành đại học của mình chẳng dính dáng gì đến kinh doanh, từ nhỏ đến lớn còn hiếm khi bước chân vào bếp, vậy mà lại phải cắn răng tiếp quản một công ty ẩm thực.

Tâm trạng lúc đó, làm sao chỉ hai chữ “sụp đổ” có thể diễn tả hết? Nhưng đống hỗn độn đã bày ra đó rồi, anh không nhận, không làm, thì chẳng còn ai quản nữa.

“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, thử làm xem sao, được thì được, không được thì tôi cũng chịu.”

Bạn của bố muốn rút vốn, anh đi thuyết phục; có quản lý cửa hàng và đầu bếp làm hơn mười năm muốn nghỉ việc, anh đi nói chuyện; có chi nhánh không trụ nổi nữa, anh đi tiếp quản… Đó mới chỉ là những chuyện còn có thể kể ra, còn vô số việc lặt vặt khác.

“Tôi chẳng phải đã nói với cô rồi sao? Ngành ẩm thực này, rất hao người.”

Các cơ quan chức năng đến kiểm tra, anh phải đứng ra xử lý; những rắc rối kiểu ấn chỗ này lại lòi chỗ khác, anh phải lo quan hệ; thậm chí có khi nhân viên cãi nhau với khách, đánh nhau, anh cũng phải bỏ tiền ra bồi thường, rồi đi bảo lãnh người.

……

Thoắt cái, hình như cũng đã mấy năm rồi.

“Tôi kể mấy chuyện này không phải để khoe khoang, cũng không phải chứng minh mình giỏi giang thế nào. Năm ngoái đóng cửa hai chi nhánh, năm nay có một cái chắc cũng sắp sập. Tôi thật sự đã cố hết sức rồi.” Trì Tiêu nói rất bình thản, “Chỉ là những gì cô vừa nói, tôi thấy rất đúng. Ai cũng có kỳ vọng, trong lòng ai cũng có một phiên bản hoàn hảo của chính mình. Tôi chỉ mong có thể làm cho mấy cửa hàng nhà tôi buôn bán đàng hoàng hơn một chút, làm ăn ra dáng ra hình, đợi đến ngày nào đó bố tôi xuống núi, tôi sẽ ném lại cả đống này vào đầu ông ấy, cho ông ấy xem tôi đã làm tốt đến mức nào, nghĩ thôi đã thấy hả giận rồi… Nhưng sự thật chứng minh, tôi không làm được. Năng lực của tôi chỉ đến thế thôi.”

Anh nhìn Hề Việt, ánh sáng trong mắt lúc sáng lúc tối: “Không còn cách nào khác, đây chính là tôi. Tôi cũng phải học cách chấp nhận bản thân mình, đúng không?”

Hề Việt không ngờ rằng, một chủ đề khơi lên rất tùy ý giữa cô và Trì Tiêu, lại có thể trò chuyện đến mức này.

Nói thật, cô rất không quen.

Không quen với việc Trì Tiêu đột nhiên bỏ hẳn dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, nghiêm túc hẳn lên, nghiêm túc bóc tách chính mình ra cho cô xem, rồi an ủi cô.

Đúng vậy, là an ủi, là khai giải, cô nghe ra được.

Chính vì nghe ra, nên cô rất khó tiếp tục dùng thái độ đùa cợt để đáp lại Trì Tiêu.

Trong chốc lát, bầu không khí từ mập mờ qua lại, biến thành sự trầm lặng của hai người nhìn nhau.

Trên đường về, họ tiện cho một cặp đôi không hẹn được xe xuống núi đi nhờ. Cặp đôi kia nói chuyện rôm rả trên xe, còn Trì Tiêu và Hề Việt thì mỗi người chìm trong mớ suy nghĩ riêng, chẳng ai bắt chuyện với ai.

Xe chạy về trung tâm thành phố, dừng trước cửa khách sạn, Trì Tiêu không xuống xe.

“Cô lên trước đi, tôi ghé qua cửa hàng một lát,” Trì Tiêu nhìn Hề Việt đang cúi đầu ngẩn ngơ, “Hoặc là cô đi cùng tôi? Đi ăn tối?”

Hề Việt ngẩng lên, khẽ lắc đầu: “Mệt rồi.”

“Ừ.”

Nói xong, hai người đều không nhúc nhích. Mãi đến khi Hề Việt ngẩng đầu nhìn anh thêm một lúc, chạm phải nụ cười trong mắt Trì Tiêu, mới như sực tỉnh khỏi một giấc mơ dài, vội vàng mở cửa xe bước xuống.

……

Trì Tiêu rời đi.

Hề Việt không lên phòng ngay, mà vòng sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh, xách một túi đồ lớn trở về khách sạn.

Lúc đi ngang quầy lễ tân, cô thấy hai gương mặt lạ, đoán chừng Tiểu Ngọc và La Dao đã tan ca.

Về đến phòng, khóa cửa lại, cô lần lượt bày đồ trong túi nilon ra: bánh soda, xúc xích, bột ớt chấm, bia, nước soda, nước ngọt, tất cả trải hết lên đệm bệ cửa sổ.

Cuối cùng, mang ra thứ quan trọng nhất — hũ đu đủ chua.

Sở dĩ cô từ chối lời mời ăn tối của Trì Tiêu, thứ nhất là cố ý không muốn bầu không khí trở nên kỳ quặc hơn, thứ hai là vì cô không yên tâm về hũ đu đủ chua này.

Trời nóng thế này, không ăn hết thật sự sẽ hỏng. Tấm lòng của Thịnh Lan Bình mà bị lãng phí, cô sẽ khó chịu đến chết mất.

Trên mạng có rất nhiều cách ăn đu đủ chua, còn nhiều hơn cả những gì anh Chu Kiện nói, đủ kiểu đủ dạng. Tiện nhất là chấm trực tiếp với bột ớt ăn vặt, có người còn bảo kẹp giữa bánh soda và xúc xích, thành “sandwich kiểu Vân Nam”, cắn một miếng là tầng tầng lớp lớp hương vị.

Hề Việt thử rồi, mùi vị cũng ổn.

Ngoài ăn trực tiếp, còn có thể bóp vài lát cho vào đồ uống.

Cô mở bia, mở nước ngọt, pha thêm soda, nghiêm túc làm theo tỷ lệ chia sẻ trên mạng… nhấp thử một ngụm, không cảm nhận rõ vị chua của đu đủ, ngược lại khá thanh mát.

Uống hết nửa cốc, dạ dày mở ra, cảm giác thèm ăn cũng tới.

Hề Việt tiện tay bật TV, mở đại một kênh giải trí miễn phí làm âm thanh nền, vừa lẩm nhẩm hát vừa cắm ấm nước du lịch mang theo, tự pha cho mình một tô mì.

Nói ra thì gói mì này vẫn là đồ còn dư từ lần leo núi Cao Lê Cống đấy.

Hôm nay giải quyết luôn!

Cửa sổ mở, rèm mỏng bị gió đêm thổi lay động. Dưới lầu vẫn náo nhiệt như thường, quán ăn vỉa hè lúc này đông khách nhất. Hề Việt ngồi bên cửa sổ, một miếng mì một ngụm bia, mệt mỏi cả ngày tan biến rất nhanh.

Thoải mái đến mê người.

Đến nỗi sau này, khi rời khỏi Thụy Lệ, mỗi lần nhớ lại ấn tượng về thành phố này, cô luôn không tránh khỏi những hình ảnh: đêm tối, đèn đường, quán ăn ven đường và bia.

Đó là sự thỏa mãn giản dị nhất nhưng cũng cao cấp nhất của những con người sống trong cơm áo gạo tiền.

……

Nói về Trì Tiêu, anh trả xe xong, ghé cửa hàng dạo một vòng rồi mới quay về.

Tiện tay xách theo chút đồ ăn khuya.

Theo suy đoán của anh, Hề Việt về khách sạn chắc chắn đã kiệt sức, giờ này hẳn chẳng buồn ăn tối, chỉ muốn lăn ra ngủ.

Nhưng khi anh gõ cửa, trong phòng rất nhanh đã có người đáp, khiến anh thực sự bất ngờ.

Hề Việt nhìn Trì Tiêu đứng ngoài cửa, rồi nhìn túi đồ và hộp cơm trong tay anh, cảm giác no căng dâng thẳng lên cổ họng, cô “ợ” một tiếng thật to.

Trì Tiêu cạn lời: “Cô đúng là biết hưởng thụ.”

Anh nheo mắt nhìn cô: “Tự uống rượu à?”

Hề Việt kêu lên một tiếng, vội vàng che miệng, “Xin lỗi nha…”

Trì Tiêu không để ý, đưa hộp cơm cho cô, cũng không có ý định quấy rầy buổi tối riêng tư của cô.

Hề Việt cân nhắc một chút, khéo léo nói mình đã ăn no rồi. “Còn anh? Anh ăn chưa?”

Trì Tiêu nhìn cô, cười như không cười, không đáp.

Cô giải thích rằng mình chỉ không muốn lãng phí đu đủ chua, nếu anh chưa ăn tối thì vừa hay có thể giúp cô tiêu thụ bớt.

Ánh mắt Trì Tiêu lướt qua đỉnh đầu cô, nhìn vào trong phòng, vừa liếc đã thấy một lon bia rỗng nằm trên sàn.

Anh quan sát gò má hơi ửng đỏ rõ ràng đã “lên men” của cô: “Tôi nói này, là vì chiều nay cùng nhau leo núi một chuyến, cô cảm thấy chúng ta thân hẳn rồi? Hay là cô căn bản không coi tôi là đàn ông?”

“Hả?”

“Hả cái gì?” Trì Tiêu bật cười, “Cô mời một người đàn ông buổi tối vào phòng mình uống rượu?”

Hề Việt nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này. Ban đầu cô thấy phòng mình bừa bộn, ngại cho Trì Tiêu vào, nhưng nghĩ lại, sang phòng người khác hình như còn kỳ quặc hơn.

“Ồ, tôi hiểu rồi.” Trì Tiêu chăm chú quan sát biểu cảm của cô, “Cô nghĩ rằng ở địa bàn của mình thì sẽ an toàn hơn, đúng không?”

Hề Việt thầm nghĩ cũng không hẳn, chủ yếu là vì tin tưởng.

Đúng vậy, sau buổi chiều nói chuyện hôm nay, cô càng cảm thấy Trì Tiêu nhìn thì có vẻ lơ lửng, không nền tảng, nhưng thực ra khá đáng tin.

“Cô lại định nói tôi là người tốt à?”

“Không không không.” Hề Việt xua tay liên tục, rồi ngẩng đầu phối hợp với trò đùa vô vị của anh, “Tôi không nói gì hết, anh đừng biến thành kẻ xấu nha.”

“Khó nói lắm.” Trì Tiêu dựa vào khung cửa, tiếp tục trêu cô, ánh mắt gợn sóng nhàn nhạt, “Sao đây, còn dám cho tôi vào không?”

Chưa kịp đợi Hề Việt đáp, anh giơ tay, đặt lòng bàn tay lên trán cô, khẽ đẩy một cái, dễ dàng đẩy cô vào trong phòng, còn bản thân thì không bước vào, chỉ định giành lại hộp cơm trong tay cô.

“Yên tâm, đã làm người tốt thì tôi sẽ làm đến cùng, trừ khi cô…”

Trong lòng Hề Việt mơ hồ: “Trừ khi tôi cái gì?”

Hai người cùng nắm quai túi, một kéo một giật. Hai bàn tay chạm vào nhau, một lạnh một ấm.

Trì Tiêu không trả lời, chỉ thu lại nụ cười, nhìn chằm chằm vào mặt Hề Việt. Ngón tay anh khẽ nhấc lên, chạm nhẹ lên mu bàn tay cô.

Cảm giác rất nhẹ, nhưng lại dai dẳng, từng bậc từng bậc lan lên.

Không rõ là do cồn rượu khiến người ta nhạy cảm, hay vì điều gì khác. Chỉ biết rằng Hề Việt bỗng nhiên run lên trong khoảnh khắc.

Hai người nhìn nhau, lặng im rất lâu, để mặc ánh mắt quấn lấy nhau, chồng chéo không dứt.

Không ai chịu buông tay trước.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...