Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Chương 27



—— Nguyệt Lượng và Dâu Dại

—— Đăng lúc 22:06 ngày 28/9/2024 tại Vân Nam

Chào buổi tối nhé.

Lại báo cáo hành trình đây. Lúc này tôi đang thu dọn vali, ngày mai sẽ rời Thụy Lệ, tiến đến trạm dừng tiếp theo rồi.

Khi mới đến Vân Nam, hành lý của tôi rất ít, chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ và một balo. Bây giờ thì không đủ dùng nữa. Cho phép tôi khoe một chút hehe, tất cả đều là quà tôi nhận được, đến từ những người khác nhau. Du lịch một mình thật ra không hề cô đơn, trên đường sẽ gặp những người bạn mới, sẽ có những thứ mới lạ, kỳ quặc được nhét đầy vào vali của bạn.

Sống ở một nơi quá lâu, khó tránh khỏi cảm giác mọi thứ xung quanh đang dần phai màu, âm thanh trở nên trầm đục, độ bão hòa màu sắc giảm xuống, phủ lên một lớp bóng của thời gian, xám xịt, tốc độ khung hình cũng như chậm lại……

Nhưng khi đến một nơi khác, giống như thay sang một màn hình hoàn toàn mới, mọi thứ trước mắt đều sống lại, trở nên tươi tắn và sinh động.

Có lẽ đó chính là niềm vui của việc du lịch.

Mấy ngày nay không kịp cập nhật ký sự, là vì lịch trình hơi dày, để tôi nhớ lại xem mình đã đi những đâu nhé……

Tôi đã đi tham quan chùa Tổng. Đó là một ngôi chùa kết hợp giữa kỹ nghệ truyền thống của dân tộc Thái và phong cách kiến trúc Phật giáo Đông Nam Á, có thể truy ngược về tận thế kỷ thứ bảy sau Công nguyên. Dù không có tín ngưỡng tôn giáo (như tôi), bạn vẫn có thể đến dạo chơi, vì chùa Tổng nằm trên núi, có thể ngắm hoàng hôn đẹp nhất của Thụy Lệ, và cả sông Thụy Lệ lấp lánh ánh vàng dưới ánh chiều tà.

Tôi nghe từ một người bạn địa phương một câu tục ngữ, vì bất đồng phương ngữ nên cô ấy giải thích giúp tôi, đại khái là sông Thụy Lệ chỉ cần khẽ rẽ một khúc, sẽ nhìn thấy một phong cảnh khác.

Câu nói đó chạm đến tôi. Rất có thể sau này, mỗi lần tôi rục rịch muốn đi du lịch, câu nói ấy sẽ lại nhảy ra trước mắt tôi. Cuộc sống chẳng phải cũng vậy sao? Chán rồi, mệt rồi thì rẽ một khúc là được mà.

Tôi còn đi dạo chợ ngọc bích địa phương ở Thụy Lệ và chợ nông sản, mua một chiếc vòng ngọc bích, rồi cùng bạn bè đi chợ phiên.

Hơi tiếc một chút là chiếc vòng của tôi bị tôi lỡ tay làm rơi vỡ. Nhân đây khuyên những bạn giống tôi, muốn mua trang sức ngọc, nhất định nhất định phải mua đúng cỡ vòng, đừng vì ham rẻ mà cố dùng tạm.

Sau khi vòng bị vỡ, tôi tìm thợ sửa, dùng chất liệu và kỹ thuật bạc nguyên chất để thiết kế lại ba đoạn vòng gãy, làm thành ba chiếc vòng ngọc khảm bạc. Tôi giữ lại một chiếc, hai chiếc còn lại tặng cho hai cô gái dễ thương mà tôi quen ở Thụy Lệ.

Tôi còn đi tham quan khu du lịch “Một làng hai nước”.

Đây cũng là một danh thắng nổi tiếng khác của Thụy Lệ, nằm cạnh cột mốc biên giới Trung Myanmar số 71. Điểm đặc biệt như cái tên đã nói lên tất cả, vốn là một thôn làng, nhưng bị chia đôi bởi một hàng rào chạy dọc theo bờ đất.

Bỏ qua đường ranh giới đó, cuộc sống của người dân hai bên thực ra không khác nhau. Họ có ngoại hình giống nhau, nói cùng một thứ tiếng, có phong tục tập quán giống nhau, đi cùng loại xe máy, lái cùng loại máy kéo, ầm ầm ầm…… Thậm chí trẻ em ở thành phố Miến Điện bên phía Myanmar mỗi ngày có thể cầm giấy tờ, đi bộ sang Trung Quốc để học tiểu học.

Đây là cảnh tượng kỳ diệu mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác.

Bên ngoài hàng rào là phố xá của Myanmar, có người dân Myanmar bưng thùng hàng, bên trong là đủ loại thuốc lá ngoại chưa từng thấy, đứng trên bờ đất rao bán cho du khách bên trong hàng rào, đủ màu sắc sặc sỡ. Cũng có cả thuốc lá Trung Quốc, Trung Hoa mềm chỉ cần mười tệ, thật hay giả thì tự phân biệt.

Tôi để ý thấy, cứ cách vài bước trên hàng rào lại dán một tấm biển “nghiêm cấm giao dịch tại đường biên giới”. Nên các bạn sau này muốn đến chơi, nhớ kỹ tuân thủ pháp luật nhé hahahaha.

Ngày vui nhất trong chuyến đi Thụy Lệ của tôi, có lẽ chính là hôm nay.

Tôi đã tham dự một đám cưới.

Đây là lần đầu tiên tôi tham dự đám cưới của người Thái, thực sự mang lại cho tôi cú sốc rất lớn. Trước kia đi học chỉ thấy trong sách giáo khoa nói đồng bào Thái hiếu khách, lần này tự mình trải nghiệm, cảm giác như đang ở giữa ngọn lửa nhiệt tình, sắp bị thiêu cháy luôn.

Đám cưới người Thái ở đây rất thú vị, không chỉ có nam cưới nữ gả, mà nữ cưới nam gả cũng không hề hiếm. Đám cưới tôi tham gia chính là như vậy, sau khi kết hôn chú rể sẽ về sống ở làng nhà cô dâu. Vì thế sáng sớm hôm nay, mười hai phù dâu chúng tôi rầm rộ hộ tống cô dâu sang nhà chú rể đón người.

(Đúng vậy, là mười hai người, bạn không nhìn nhầm đâu. Cô dâu nói phải đông người thì mới thắng được đội phù rể. Phù rể và phù dâu vì chơi trò chơi mà suýt lật tung cả căn nhà, nhưng đó là chuyện sau.)

Trang phục của cô dâu người Thái rất đẹp, áo ngắn cổ đen cài khuy đối xứng phối với váy ống. Kiểu tóc lại càng cầu kỳ, một bím tóc đen dài quấn trước trán, điểm xuyết tua vàng, búi tóc phía sau cài đầy hoa tươi, rực rỡ và xinh đẹp.

Quy trình đón dâu ở đây so với những đám cưới tôi từng tham gia đúng là phiên bản plus. Chỉ riêng rượu chặn cửa đã bày kín nửa sân. Rượu nhà tự nấu gọi là “cặp công văn”, tôi thử một chút, lúc đầu không thấy gì, nhưng tác dụng lên rất nhanh. Các cô gái người Thái tửu lượng cực tốt, uống từng hàng từng hàng, vừa uống vừa cười nói, vô cùng vững vàng.

Dưới sự che chở của mọi người, tôi không uống nhiều.

Vì tôi mang trên mình trọng trách.

Sau rượu chặn cửa còn có màn “làm khó”. Khi phù rể và phù dâu trêu chọc, đấu khẩu, mặc cả tiền lì xì, tôi đã nhận được ánh mắt ra hiệu, lặng lẽ, lặng lẽ, dịch dần vào góc khuất nhất.

Đây là kế hoạch mà đội phù dâu bàn bạc từ tối qua. Vì tôi là bạn từ xa đến, gương mặt lạ, nên để tôi thừa lúc hỗn loạn đi trinh sát tình hình, vòng qua đám đông, lén lên lầu mở cửa.

Bạn bè còn động viên tôi, nói nếu đặt tôi vào thời xưa thì thế nào cũng là một trinh sát.

Tôi không phụ sự kỳ vọng. Khi mọi người vẫn còn ồn ào, tôi đã vòng ra sau đội phù rể, lén lên tầng hai. Tất cả mọi người đều ở dưới lầu, phòng của chú rể hoàn toàn không có người canh giữ. Tôi đứng ở cửa sổ tầng hai vẫy tay ra hiệu, đội phù dâu thấy liền ùa lên. Văn đấu lập tức biến thành võ đấu, đội phù rể trở tay không kịp, hoàn toàn không cản nổi.

Không ai để ý dưới váy, hôm nay chúng tôi đều mang giày thể thao tiện hoạt động, hì hì.

Vào được phòng, thấy chú rể đang ngồi trên giường.

Nhưng khi hai người mới gặp mặt, vòng thử thách mới chỉ vừa bắt đầu.

Muốn đón người đi đâu có dễ, các trò vượt ải mà phù rể chuẩn bị đều rất khó. May mà cô dâu đã có tính toán riêng, cô và chú rể chớp mắt với nhau, chú rể hiểu ý, ngay sau đó cô dâu xốc váy, nắm chặt cổ tay chú rể……

Ai mà ngờ được chứ? Cô dâu cũng mang giày thể thao, kéo theo chú rể phối hợp cực kỳ tích cực, dưới sự che chắn của mọi người, hai người lao thẳng ra ngoài, chạy mất hút!

Đội phù rể bị níu chân, còn có một phù rể đáng thương bị ngã, lại còn bị kéo tụt cả quần.

Có người la hét, có người gào lên, có người cầm đạo cụ bọt xốp tấn công, dùng vợt bóng bay đập vào đầu phù rể, đúng nghĩa hỗn chiến vũ lực. Cả tầng hai rung lên, tiếng cười đùa truyền ra ngoài cửa sổ, tất cả mọi người trong sân đều nghe rõ. Các bà các cô đang bận rộn dưới bếp vừa bưng hoa quả bánh trái lên vừa cười. Còn phù rể ngã dưới đất thì sụp đổ gào lên, tố cáo chú rể đã theo cô dâu phá vây ——

“SAO CÒN THÔNG ĐỒNG VỚI ĐỊCH NỮA CHỨ!!!! TỐI QUA ĐÂU CÓ THỐNG NHẤT NHƯ VẬY!!!”

……

Trước khi tiệc cưới bày ra, cô dâu chú rể còn phải quỳ lạy trong gian chính, cũng là “lễ xuất môn”. Tất cả trưởng bối tụ tập trong gian nhà, dặn dò và chúc phúc cho đôi trẻ. Bạn tôi giúp tôi phiên dịch, đại ý là cần kiệm lo toan gia đình, chăm chỉ làm ăn, hiếu thuận với cha mẹ, tôn trọng lẫn nhau……

Tôi còn nghe được một câu “trân trọng hiện tại”, rất có cảm xúc.

Khi mới đến đây, ấn tượng đầu tiên mà thành phố biên giới nhỏ này mang lại cho tôi là hơi thở đời sống sôi động, đầy lửa khói. Đây là nơi nhiều dân tộc cùng sinh sống, con người nơi đây an phận một góc. Nhưng sau khi cảm nhận được hơi thở đời sống ấy, sức sống của thành phố này liền ập đến không thể chối từ.

Thương mại và kinh tế nơi đây không quá phát triển, du lịch lại vì người hàng xóm không yên ổn mà chịu ảnh hưởng, thậm chí bị bôi xấu, dán nhãn nguy hiểm. Đây là khu vực biên giới, gánh chịu áp lực phòng thủ rất lớn, trong địa phận có ba cửa khẩu, nhưng vì một số yếu tố khách quan, mấy năm gần đây ngoại thương bị thắt chặt, khu mậu dịch cửa khẩu hàng loạt cửa hàng đóng cửa……

Nhưng sau khi sống ở đây một thời gian ngắn, bạn sẽ phát hiện thành phố này vẫn đang “sống”.

Mỗi người đều đang sống một cuộc đời nóng hổi.

Trân trọng hiện tại, người nơi đây đều hiểu rất sâu sắc điều này, dường như đã trở thành một loại trí tuệ sống. Trân trọng từng bữa ăn, trân trọng mỗi lần sum họp, trân trọng những ngày ca hát nhảy múa.

Trong tiệc cưới tôi trò chuyện với vài phù dâu khác. Một người là cô gái dân tộc Cảnh Pha, một người khác kể rằng chị dâu của cô ấy là người Myanmar, gả sang Trung Quốc. Còn một cô gái nói chuyện với tôi nhiều nhất, chúng tôi trao đổi WeChat, cô ấy chính là giáo viên ở ngôi trường tiểu học Trung Myanmar mà tôi từng nghe nhắc đến.

Cô ấy là người bản địa, sau khi tốt nghiệp đại học từng đi Tứ Xuyên dạy học tình nguyện, rồi lại quay về quê hương. Nhắc đến những đứa trẻ Myanmar, cô ấy không khỏi bùi ngùi. Giáo dục đã trao cho cô ý thức trách nhiệm và lòng trắc ẩn. Cô nói, mọi đứa trẻ đều như nhau, không phân quốc tịch, không phân dân tộc, đều có đôi mắt long lanh, đều có trái tim lương thiện. Chỉ là do điều kiện hạn chế, những gia đình có thể để con tiếp tục đi học, thậm chí đưa sang Trung Quốc học là rất ít. Nhiều gia đình vì nghèo khó, buộc phải để con cái sớm gánh vác trách nhiệm mưu sinh, trong đó hoàn cảnh của các bé gái đặc biệt khó khăn.

“So ra thì chúng ta thật sự rất hạnh phúc.”

Cô ấy nói như vậy.

Tôi từng cho rằng chỉ chăm chăm nhìn vào hiện tại là hành vi thiếu trách nhiệm, là thiển cận. Tôi luôn tin người không lo xa ắt có buồn gần, nên quen với việc kéo dài suy nghĩ về mọi chuyện, thích tưởng tượng ra vô số kết cục để mô phỏng, lặp đi lặp lại diễn tập trong đầu…… Dường như như vậy có thể giúp tôi giảm bớt lo âu. Nhưng gần đây tôi có cảm nhận mới, có lẽ cái gọi là “sống cho hiện tại” không phải mù quáng lạc quan, mà chỉ là một góc nhìn khác về cuộc sống.

Bởi vì không biết ngày mai là mưa bão cuồng phong hay nắng gắt thiêu đốt, vì không biết gì cả, cũng không kiểm soát được gì, nên mỗi cái cây, mỗi chiếc lá, mỗi bụi rậm đều nên dang rộng thân mình, cố gắng hấp thụ ánh nắng của ngày hôm nay.

Dù sao thì quá khứ và tương lai cũng chỉ tồn tại trong đầu, còn hiện tại, mở mắt ra là có thể nhìn thấy.

Đám cưới của người Thái kéo dài ba ngày.

Trong tiệc cưới, khách khứa ca hát nhảy múa, còn mời các bậc cao niên biểu diễn tiết mục. Tôi nghe được một câu trong lời ca — “Dòng sông uốn lượn, sóng nước xanh biếc, có một nơi xinh đẹp, đó là quê hương tôi.”

Tra mạng mới biết, đây là bài hát thành phố của Thụy Lệ.

Bất kể bạn là ai,

bất kể bạn đến từ đâu,

bất kể dân tộc của bạn là gì,

bất kể tương lai bạn sẽ đi về phương nào.

Chỉ cần bạn còn đang hít thở, thì hãy cất tiếng hát.

Chỉ cần bạn còn có thể bước đi, thì hãy nhảy múa.

……

Chợt nhớ đến vị hướng dẫn viên tôi gặp ở khu “một làng hai nước”, anh ấy cười nói rằng cách đó vài chục cây số, Myanmar đang bùng nổ nội chiến, người dân chạy nạn khắp nơi, còn chúng tôi thì đang du sơn ngoạn thủy.

Giọng anh ấy rất nhẹ nhàng, nhưng những người có mặt đều không cười nổi.

……

Xin lỗi mọi người, ký sự du lịch vốn nên là vui vẻ, mà tôi lại khiến đoạn kết trở nên có phần nặng nề……

Hy vọng thế giới không còn chiến tranh và bệnh tật, không còn m* t** và tội phạm, không còn nghèo đói và đói khát.

Hy vọng ở mọi góc nhỏ trên thế giới, mỗi con người bình thường và lương thiện đều có thể sống thật tốt.

Chúng ta vốn không khác biệt.

Xin hãy trân trọng hiện tại.

Wishing for world peace.

:)

Bình luận

Cầu nối và tương lai

22:12  28/9/2024- bình luận

[Rõ ràng là một ký sự rất hạnh phúc, nhưng sao đọc mà khóc. Không biết nói gì, tâm nguyện chung của chúng ta là:]

Nguyệt Lượng và Dâu Dại

22:13  28/9/2024- trả lời

[YÊU! & HÒA! BÌNH!]

remember me

22:14  28/9/2024- bình luận

[Thế giới đại đoàn kết muôn năm!]

Nguyệt Lượng và Dâu Dại

22:16  28/9/2024- trả lời

[Ôm!]

Mưa nhỏ rồi trời quang nè

22:19  28/9/2024- bình luận

[Nguyệt Lượng cũng nhảy múa à? Kiểu nhảy quanh đống lửa ấy?]

Nguyệt Lượng và Dâu Dại

22:22  28/9/2024- trả lời

[hhhh cũng gần vậy, hình như gọi là… khiêu vũ? Nghe nói người Vân Nam giỏi ca múa có thể nhảy bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu. Lần sau gặp sẽ quay cho bạn xem!]

Tôi hy vọng

22:23  28/9/2024- bình luận

[Cô dâu xinh quá! Ảnh chụp đẹp ghê, tôi thấy chiếc vòng ngọc khảm bạc trên tay Nguyệt Lượng, cô dâu cũng có cùng mẫu… Nhưng tay kia của bạn lại còn có một chiếc vòng ngọc bích nguyên vẹn nữa kìa!]

Nguyệt Lượng và Dâu Dại

22:26  28/9/2024- trả lời

[Mắt tinh ghê, đúng rồi, ba người mỗi người một chiếc… Chiếc vòng ngọc bích ở tay kia là bạn tôi tặng, vì cái trước bị vỡ lúc kéo nhau, nên cô ấy nhất quyết tặng tôi cái mới. Giờ tôi có hai chiếc vòng xinh đẹp rồi! Vui ghê! ps: Giá mà con người có tám cái tay, tay nào tôi cũng muốn đeo.]

Lục Ái La

22:34  28/9/2024- bình luận

[Nguyệt Lượng sắp lại lên đường rồi à? Trạm tiếp theo là đâu vậy?]

Nguyệt Lượng và Dâu Dại

22:39  28/9/2024- trả lời

[Đúng vậy, vẫn chưa quyết định. Tôi dự định mai đi xe khách về Bảo Sơn trước, rồi cân nhắc xem đi Đại Lý hay Tây Song Bản Nạp… Mấy hôm nay được phổ cập kiến thức mới biết thì ra người Thái ở Đức Hoằng và Tây Song Bản Nạp có nhiều khác biệt về phong tục và trang phục. Tôi tò mò quá, muốn đi xem. Hay mọi người muốn tôi đi đâu? Tôi rảnh mà, nghe ý kiến mọi người cũng được hehe!~]

Lỡ Hẹn Cùng Xuân

22:45  28/9/2024- bình luận

[Đừng nghe ý kiến nữa, đi Đại Lý đi. Nhắc bạn luôn, kỳ nghỉ Quốc Khánh sắp bắt đầu rồi, không mua vé sớm thì khả năng cao là chẳng đi được đâu.]

Lỡ Hẹn Cùng Xuân

22:48  28/9/2024- bình luận

[Tối nay xem vé luôn đi, đừng đến ga rồi mới quyết. Bạn chẳng phải là người J sao?]

Lỡ Hẹn Cùng Xuân

22:56  28/9/2024- bình luận

[Đến chỗ tôi thì không trả lời nữa à???]

Lỡ Hẹn Cùng Xuân

23:20  28/9/2024- bình luận

[? Người đâu rồi?]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...