Đêm đầu tiên đến Đại Lý, Hề Việt ngủ rất ngon.
Đệm ở khách sạn Mã Ni mềm mại, giá không hề rẻ, vượt xa những gì cô hình dung về giường chiếu của các homestay bình dân. Sau đó nghĩ đến con người Thịnh Vũ, tinh tế, hợp mốt, thích chăm chút bề ngoài, phong cách cá nhân rất rõ, thì có lẽ với từng chi tiết của khách sạn nhà mình, anh ta cũng đặt tiêu chuẩn cao và yêu cầu khắt khe.
Chỉ có điều chưa trọn vẹn là vì toàn bộ công trình bằng gỗ nên cách âm rất kém, thậm chí còn kém hơn chỗ cô từng ở tại Hòa Thuận trước đó.
Tối nằm trên giường, Hề Việt có thể nghe rất rõ, ngay trên đầu mình, cách một bức tường, hai cô gái ở phòng bên đang trò chuyện; thậm chí nội dung nói gì cũng rõ mồn một.
Ban đầu họ nói về những chủ đề cảm xúc lúc nửa đêm, chuyện bát quái công ty, bạn bè xung quanh, đàn ông đàn bà.
Nói một hồi, không ngờ lại nhắc tới Thịnh Vũ.
A nói: “Cậu thấy ông chủ khách sạn chưa? Ăn mặc khá tiên phong, nói chuyện cũng buồn cười. Tớ ghét nhất đàn ông để dreadlock rồi còn làm nail, nhưng anh ta lại có gu ghê.”
B nói: “Hơi gầy quá thì phải? Trông khô khốc thế nào ấy. À, tối nay tớ thấy có một anh đi về sân sau khách sạn, hình như cũng mở tiệm trong cổ thành, tớ thấy người đó trông thuận mắt hơn.”
A nói: “Biết biết, tớ cũng thấy rồi. Có phải mặc áo trắng không? Cao ráo, chân dài, vóc dáng đúng là ‘đỉnh’ thật.”
B trêu: “Cậu bịa à? Mặc áo thế kia thì nhìn kiểu gì mà chi tiết thế?”
A nói: “Ôi chao, chiều nay ở đầu phố bên cạnh có nhà hàng, anh ấy giúp chuyển đồ, tớ liếc qua một cái thôi… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không thể chỉ nhìn ngoại hình được. Bạn trai cũ của tớ cơ bụng như sô-cô-la Kinder vậy mà đầu óc thì rỗng tuếch, miệng suốt ngày phun rác…”
……
Sau đó câu chuyện rẽ sang hướng khác.
Hề Việt vốn đã lơ mơ buồn ngủ, coi tiếng nói chuyện phòng bên như âm thanh ru ngủ, ai ngờ nghe càng lúc càng tỉnh, tay nắm chặt góc chăn, cơn buồn ngủ bay biến sạch.
Trong đầu cô toàn là, cơ bụng giống sô-cô-la Kinder rốt cuộc trông như thế nào?
Và người đàn ông áo trắng mà họ nhắc tới, rất có khả năng là Trì Tiêu.
Thân hình Trì Tiêu ra sao nhỉ?
Rất “đỉnh”?
Đầu óc Hề Việt bỗng chốc mơ hồ. Lúc mới quen Trì Tiêu, cô từng quan sát anh từ trên xuống dưới rất kỹ, kết luận là người này có gương mặt sạch sẽ đoan chính, vai rộng chân dài, dáng dấp rất đẹp. Nhưng theo thời gian trôi qua, cô dần dần bỏ qua những điểm đó; hoặc nói đúng hơn là… đã quen với các đặc điểm ngoại hình ấy trên người anh, nên không còn thấy quá nổi bật nữa?
Hề Việt ơi Hề Việt à, tiêu chuẩn đánh giá ngoại hình của mày đúng là cứ tầng tầng nâng cao, tăng dần theo từng bước.
Cứ thế này, gu thẩm mỹ sẽ ngày càng kén chọn, càng lúc càng khó thỏa mãn mất.
Hề Việt tự giễu mình, đưa tay che mặt, cố ép khóe miệng xuống, rồi trở mình, kéo chăn trùm kín đầu, đá mạnh mấy cái vào ga giường.
—
Sáng hôm sau, cô bị tiếng chó sủa đánh thức.
Phòng ở đây đã không cách âm được tiếng người, thì càng đừng nói đến giọng sủa vang dội của chó.
Hề Việt mở mắt, thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn mơ hồ là bức tường phía trên chân giường, treo một bức thư pháp đóng khung, viết câu thơ cổ — “Rượu say trời xế bóng, cưỡi ngựa vào hồng trần.”
Nét bút phóng khoáng, rất hợp với ý thơ, mang vẻ tiêu dao khoái ý của chốn giang hồ.
Khi cô vệ sinh xong mở cửa ra ngoài, hai cô gái phòng bên cũng đã đi sớm. Đúng lúc cô lao công đang dọn dẹp phòng bên cạnh, cửa mở toang, nên Hề Việt nhìn thấy trên bức tường ấy cũng treo một bức chữ tương tự, viết — “Thiên địa phong trần tam xích kiếm, giang hồ tuế nguyệt nhất thiên thi.”
Câu này lại càng đúng chất hơn.
Xem ra khách sạn này thật sự rất chăm chút chi tiết.
Hề Việt nghĩ.
Theo cầu thang góc rẽ xuống tầng một, trong sân nhỏ, cơn gió đêm qua đã lặng lẽ thổi rơi những cánh hoa quế li ti, vàng rực phủ đầy mặt đất.
Thịnh Vũ cũng đã dậy từ sớm, mọi người ở đây dường như đều thức rất sớm. Lúc này anh đang ngồi xổm dưới gốc quế cho chú corgi ăn. Thấy Hề Việt xuống, anh chào hỏi vô cùng nhiệt tình.
“Hề Việt, chào buổi sáng!”
“Chào buổi sáng!”
Lúc này Hề Việt mới để ý thấy trên vai Thịnh Vũ còn kẹp chiếc điện thoại, anh đang gọi điện.
“Nhanh nhanh, vừa hay cô ấy tới rồi,” Thịnh Vũ bật loa ngoài, đưa điện thoại tới trước mặt Hề Việt, “Bà nội tôi đấy, đang nhắc tới cô, nói chuyện vài câu nhé?”
……
Hề Việt vội vàng đón lấy.
Đã lâu rồi không nghe giọng của Thịnh Lan Bình, lúc này từ loa truyền ra, quen thuộc và thân thiết đến lạ.
Hề Việt đơn giản báo lại hành trình của mình, nói mấy hôm trước vừa đi Thụy Lệ, rồi kể quá trình tới Đại Lý và tìm được khách sạn Mã Ni. Cô nói chỗ này rất tốt, ở rất thoải mái, ăn uống cũng ngon, còn rất tự hào khoe với Thịnh Lan Bình rằng hũ đu đủ chua kia không hề bị lãng phí!
Thịnh Lan Bình cười nói, thích ăn thì bà làm thêm, gửi chuyển phát tới chỗ Thịnh Vũ là được. Dù sao bà và Thịnh Vũ, một già một trẻ, vẫn thường xuyên gửi đồ qua lại, bà gửi đồ ăn ngon cho cháu, cháu thì gửi mấy thứ sinh hoạt cho bà, người già không rành mua sắm online. Hai bà cháu hỗ trợ lẫn nhau.
Gió sớm mai vô cùng trong lành mát mẻ, phảng phất chút se lạnh, kèm theo hương quế ngọt dịu. Hề Việt mặc áo sơ mi khoác ngoài và quần jeans, rất hợp với nhiệt độ hôm nay. Hai bím tóc boxing tết hôm qua vẫn chưa bung, chỉ là sau một đêm thì hơi rối hơn chút.
Cúp máy xong, cô ngồi xổm xuống, tiếp tục trò chuyện với Thịnh Vũ.
Thịnh Vũ bưng bát thức ăn, bên trong là suất ăn hấp cho chó, trông rất lành mạnh.
Hề Việt lấy một viên thịt rau cho chó ăn.
Chú corgi cực kỳ thân thiện, còn áp sát lại gần cô.
“Có sờ được không?” Hề Việt cẩn thận đưa tay ra.
Thịnh Vũ nói dĩ nhiên là được: “Cô vừa sờ vừa khen nó thì nó còn vui hơn.”
Thế là Hề Việt để mặc chiếc mũi ướt của corgi chạm vào mu bàn tay mình, xoa đầu nó, rồi bóp nhẹ sau gáy. Nghĩ nửa ngày, cô nói một câu: “Cậu đúng là một chú chó có vóc dáng rất đẹp.”
Thịnh Vũ bưng bát rỗng, đầu tiên sững người, sau đó cười phá lên: “Đây là kiểu khen gì thế? Nó chắc tưởng cô vòng vo mắng nó chân ngắn đấy!”
Chú corgi như thể nghe hiểu thật, gâu gâu hai tiếng, rồi quay phắt người, phịch một cái nằm sấp xuống, đưa cái mông tròn vo về phía Hề Việt.
Không thèm để ý nữa.
Hề Việt cũng bị chọc cười, hỏi Thịnh Vũ: “Nó tên là… Phúc Nhi à?”
Hôm qua cô nghe người đàn ông bên cạnh Thịnh Vũ gọi như vậy.
“A Phúc,” Thịnh Vũ nói, “Tên do bọn tôi bỏ phiếu chọn. Với lại, kia là A Lộc.”
Hề Việt hoàn toàn không để ý trong sân còn có động vật khác. Theo hướng ngón tay Thịnh Vũ chỉ, cô nhìn qua và giật mình.
Dưới gốc cây bên cạnh, rõ ràng là một sinh vật toàn thân có lông vũ, đầu màu trắng sữa, thân lông loang lổ đốm đốm, cánh và đuôi lại vàng rơm sáng rực; ánh nắng chiếu vào, trông như phát sáng ánh vàng.
Là… một con gà… sao?
Hề Việt không thể tin nổi nhìn con gà mái thong dong bước đi, điềm nhiên mổ mổ dưới gốc cây tìm thức ăn.
Còn khó nói hơn nữa là, con gà ấy còn mặc tã, hai sợi buộc thắt dưới cánh.
Trước vẻ chấn động của Hề Việt, Thịnh Vũ dang tay, cực kỳ thản nhiên: “Hết cách rồi, nó hay bậy lắm, thối không chịu nổi, tôi chỉ còn cách này thôi.”
Hề Việt cảm thấy chắc mình vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, cố gắng tiêu hóa thông tin, hỏi Thịnh Vũ: “Ở đây còn chủng loài nào khác không?”
“Tất nhiên là có rồi! Đi, tôi giới thiệu cho cô!”
Thịnh Vũ búng tay một cái, gọi Hề Việt đứng dậy, rồi dẫn cô vào gian nhà chính cải tạo thành phòng trà.
Tối qua Hề Việt chưa vào phòng này, giờ bước vào mới thấy không gian khá rộng. Ngoài một bàn trà, còn có máy chiếu và sofa, thêm bàn ăn tròn nhỏ và thảm, rõ ràng là khu sinh hoạt chung. Không chỉ trang trí cầu kỳ, chỗ dễ thấy còn đặt hai bể cá, một lớn một nhỏ.
Trong bể lớn là một con rùa trông to lớn, dữ tợn; Thịnh Vũ nói đây là cá sấu rùa.
Trong bể nhỏ thì có hai con cá chép Koi bé xíu, trông vô hại.
“A Thọ,” Thịnh Vũ giới thiệu con cá sấu rùa.
Rồi giơ tay lên, hai con cá Koi vẫy đuôi vui vẻ: “A Hỷ.”
Phúc — Lộc — Thọ — Hỷ, đủ bộ.
Hề Việt sững sờ, thuận miệng hỏi: “Hai con cá, chẳng lẽ là song hỷ?”
Thịnh Vũ lắc ngón tay: “Không phải, không phải.”
Anh chỉ vào con cá đỏ thuần một màu: “Vị này là Đại Hỷ.”
Rồi chỉ con còn lại có hoa văn: “Vị này là Tiểu Hỷ.”
“……”
Hề Việt khó mà tưởng tượng nổi, một khách sạn ngoài việc kinh doanh đón khách, còn kiêm luôn chức năng của một vườn thú.
Cô không dám chạm vào bể cá sấu rùa, chỉ dám gõ nhẹ vào kính bể cá Koi. Tiểu Hỷ hơi uể oải, không mấy để ý; Đại Hỷ thì rất hoạt bát, bơi qua bơi lại hai vòng.
“Ăn sáng không? Tôi còn có một cái bếp.”
Hề Việt nghe ra rồi, Thịnh Vũ là còn muốn khoe thêm cái bếp, tám phần mười cũng do anh tỉ mỉ thiết kế trang trí. Cô không quá đói, nhưng vẫn đi dạo một vòng, coi như ủng hộ.
“Chỗ khác thì không trang trí kiểu này được, mỗi thành phố có khí chất riêng. Ví dụ như Hòa Thuận, đi theo hướng tự nhiên, hơn nữa bà nội tôi không thích sửa sang, bà sợ ồn ào.” Trở lại phòng trà, Thịnh Vũ mời Hề Việt ngồi xuống, định pha trà cho cô. Uống trà khi bụng đói vào sáng sớm dường như cũng chẳng sao, ngược lại còn có phong thái hiệp khách tao nhã, “Với lại, khách sạn ở Đại Lý cạnh tranh quá khốc liệt rồi.”
Hề Việt hỏi: “Ngoài Đại Lý, ở thành phố khác cũng có khách sạn à?”
Thịnh Vũ nói có, ở Lệ Giang còn một chỗ, và nhiệt tình mời Hề Việt sau này có dịp thì tới ở.
Hề Việt nhận lấy chén trà Thịnh Vũ đưa, cầm trong lòng bàn tay.
Bên ngoài chén sành sờ vào rất thô, nhưng nặng tay, uống trà rất hợp.
“Vậy nên anh và Trì Tiêu, làm ăn lúc nào cũng mở gần nhau à?” cô hỏi.
Thịnh Vũ đầu tiên không thừa nhận: “Đó là vì bọn tôi đều mở tiệm ở chỗ nhộn nhịp nhất! Đã cuốn thì cuốn cùng nhau.”
Rồi anh nhấp một ngụm trà, hạ mắt nói: “Tôi với Trì Tiêu quen nhau ở Đại Lý. Tuổi tác hai đứa không chênh mấy, nhưng tôi tâm phục khẩu phục gọi anh ấy một tiếng anh. Còn Cao Tuyền nữa, mấy năm nay bọn họ giúp tôi rất nhiều.”
Từ lời Thịnh Vũ, Hề Việt dần dần xâu chuỗi lại các mối quan hệ.
Cao Tuyền chính là người đàn ông trung niên xăm kín tay xuất hiện cùng Thịnh Vũ tối qua. Anh ta là quản lý cửa hàng của “Xuân Ở Vân Nam” chi nhánh cổ thành Đại Lý. Từ khi Trì Tiêu tiếp quản việc kinh doanh gia đình, Cao Tuyền đã ở đây rồi. Theo thâm niên, anh ta hoàn toàn có thể chuyển sang làm việc khác trong công ty, nhưng vẫn kiên quyết làm quản lý cửa hàng, vất vả chút cũng không sao, chủ yếu là không muốn rời Đại Lý.
Thịnh Vũ gia nhập sau. Từ nhỏ anh đã theo Thịnh Lan Bình bôn ba giang hồ, quen cuộc sống nay đây mai đó. Khi ấy anh đi qua rất nhiều thành phố trên cả nước, cuối cùng quyết định mở một cửa hàng để ổn định, nhưng không tìm được địa điểm phù hợp, hỏi môi giới còn suýt bị lừa… Trì Tiêu cho anh thuê một khu nhà. Biết anh còn phải nuôi bà nội, sợ anh xoay xở tài chính không nổi, Trì Tiêu còn bỏ thêm tiền giúp sửa sang.
Thế là có khách sạn Mã Ni đầu tiên, mở tại Đại Lý.
Thịnh Vũ thấy ánh mắt Hề Việt cứ liếc về phía sân sau, liền hỏi: “Cô tìm Trì Tiêu à? Anh ấy ra ngoài từ sớm rồi. Mấy hôm nay quán của anh ấy sửa lại hệ thống điện, thay bàn ăn với bếp âm, tranh thủ ban ngày không có khách để thi công, tối còn phải mở cửa. Quốc khánh mà, bận chết đi được. Mấy hôm trước anh ấy không phải ở Thụy Lệ sao? Cao Tuyền ngày gọi mấy cuộc, còn thắc mắc sao anh ấy không sốt ruột, cứ lang thang bên ngoài làm gì. Trưa hôm qua cuối cùng cũng gọi anh ấy về. Anh ấy là ông chủ, có những việc buộc phải có mặt.”
Hề Việt nhấp một ngụm trà, không nói gì.
Hóa ra việc Trì Tiêu rời đi không báo trước ở Thụy Lệ là có nguyên do.
Thịnh Vũ chớp chớp mắt, nghĩ ngợi một lúc, rồi kéo dài giọng “ồ~~” đầy ẩn ý.
“Trước đó anh ấy ở cùng cô à? Dẫn cô đi du lịch?”
Hề Việt phủ nhận: “Anh ấy đi kiểm tra cửa hàng.”
“Kiểm tra lúc nào chẳng được? Lại cố tình chọn đúng dịp Quốc khánh bận nhất?”
Ánh mắt Hề Việt lại bắt đầu lảng đi: “Ai mà biết, đầu óc người này khác người thường.”
Cô không muốn bị Thịnh Vũ truy hỏi nữa, liền khô khan chuyển chủ đề: “Thế còn Cao Tuyền? Anh ấy cũng ở sân sau à?”
“Đúng,” Thịnh Vũ nói, “Phía sau đều cho thuê hết rồi, phòng nào cũng có người ở. Mấy hôm này cô sẽ gặp đủ cả.”
Hề Việt nhớ lại chuyện hiểu lầm tối qua, định hỏi Thịnh Vũ xem trước đây khách sạn xảy ra chuyện gì, sao lại nhận nhầm cô thành người khác, phản ứng còn dữ dội như vậy, thậm chí muốn đuổi cô đi?
Nhưng vừa nhắc tới chuyện này là Thịnh Vũ thấy phiền, gãi gãi đầu; móng tay dán đinh tán cào trúng tóc, đau đến mức anh kêu “ối” một tiếng.
“Chuyện dài lắm, chuyện dài lắm…”
Hề Việt cảm thấy có lẽ Thịnh Vũ không muốn nói, bèn không hỏi tiếp.
Cô đặt chén trà xuống, bước ra sân, vươn vai thật mạnh, rồi làm mấy động tác nâng cao gối. Không khí giàu oxy sạch sẽ tràn vào lồng ngực, lan khắp tứ chi bách hài; Hề Việt thấy toàn thân thông suốt, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Đại Lý cho cô một đêm ngủ yên, lại tặng thêm một buổi sáng nhẹ nhàng vui vẻ.
Cô ngẩng đầu nhìn cây quế ngẩn người một lúc, rồi quay sang cây khác, hỏi Thịnh Vũ: “Cây này là cây gì?”
“Hoàng đinh hương,” Thịnh Vũ nói, “Cây phương Bắc. Lý thuyết thì khí hậu Vân Nam không kén cây cối, vậy mà không hiểu sao cây này chỉ ra lá, chẳng chịu nở hoa.”
Thịnh Vũ còn chỉ một vòng quanh tường viện và mái hiên, giới thiệu cho Hề Việt từng loại dây leo và cành rủ: “Vòng bên này là pháo trúc, bên kia là đằng hỏa diệm, hai loại này khi nở đều có màu cam đỏ rực rỡ. Còn phía kia, vòng qua đó là hoa nghênh xuân……”
Sở dĩ trồng nhiều giống khác nhau là vì muốn mỗi tháng trong năm, bốn mùa luân chuyển, trong sân lúc nào cũng có hoa nở.
Hề Việt nói: “Thịnh Vũ này, gu của anh đúng là rất ‘chuyên sâu’ nha, chỉ thích mấy loại hoa vàng rực, náo nhiệt thế này.”
Thịnh Vũ gật đầu: “Đúng vậy. Tôi không thích mấy thứ cô độc lẻ loi. Hồi đó còn có kiến trúc sư bày cho tôi, bảo trang trí khách sạn theo kiểu gì đó… ‘wabi-sabi’ à? Tôi tra thử một cái, xong trong đêm liền tiễn người ta đi luôn.”
Hề Việt đảo mắt nhìn quanh sân, chú ý thấy dưới mái hiên phòng trà cũng treo một bức chữ. Tối qua trời tối không nhìn thấy, hôm nay có nắng chiếu vào lại khá nổi bật.
—— 不迎春(*)
(“Lỡ hẹn cùng xuân”)
(*) 不迎春 là tên gốc của truyện, có thể dịch sang tiếng Việt là: “Không đón xuân” nhưng mình muốn tên truyện mang sắc thái văn học, lãng mạn hơn nên mình dịch sang thành “Lỡ hẹn cùng xuân”.
Nhìn qua giống như tên của phòng trà, vừa tao nhã, cũng rất hợp phong cách của Thịnh Vũ.
Thịnh Vũ nói, hai năm trước có một nghệ sĩ từng ở trọ trong quán, làm quốc họa và thư pháp, đến Đại Lý để lấy tư liệu sáng tác, ở lại khách sạn Mã Ni tròn một tháng. Sau đó hai người thành bạn bè, trước khi rời đi, vị nghệ sĩ ấy đã viết tặng mỗi phòng một bức chữ.
Thịnh Vũ nói vị thư pháp đó trông rất cá tính, hào sảng, chỉ nhìn câu thơ ông chọn là thấy ngay, đậm chất giang hồ hồng trần, sống một đời tùy ý.
“Vậy câu này nghĩa là gì?” Hề Việt chỉ lên bức chữ phía trên phòng trà.
“Ờ… tôi cũng quên rồi.” Thịnh Vũ xoa cằm, cùng Hề Việt ngước nhìn, “Hình như là nói kiểu như đừng vội vàng, xuân sớm muộn gì cũng tới? Thật ra ở Đại Lý lâu rồi thì căn bản cũng chẳng vội nổi, nơi này chậm lắm, chậm đến mức tính nóng nảy mấy cũng bị mài phẳng.”
Hề Việt ngẩng đầu, bước lên vài bước, nhìn chăm chú bức chữ. Nhìn lâu mới phát hiện bên dưới còn có một hàng chữ nhỏ:
—— 我不迎春,春自来。
(Ta lỡ hẹn với xuân, xuân tự đến.)
Hề Việt nghiêng đầu, nhấm nháp mấy lần.
Cô thực sự cảm thấy ba chữ này có chút quen mắt, hình như đã từng thấy ở đâu đó, nhưng lại không nhớ ra được.
Thịnh Vũ giơ điện thoại, bật camera trước, nghịch mái tóc của mình.
Hề Việt quay về phòng, đeo balô, chuẩn bị ra ngoài.
Trước khi đi còn hỏi Thịnh Vũ một câu cô khá tò mò: “khách sạn Mã Ni, sao lại đặt tên như vậy?”
Có phải giống như cô đoán trước đó, liên quan đến văn hóa Tây Tạng không? Vân Nam có châu tự trị Tây Tạng, nhưng Đại Lý thì vẫn còn cách khá xa.
Thịnh Vũ không nói gì, chỉ nhấc ba ngón tay lên, xoa xoa.
À.
Hề Việt hiểu ra. Thì ra là Khách sạn Money.
Cô búng tay với Thịnh Vũ: “Ông chủ Thịnh, tóc tai đẹp đấy.”
Thịnh Vũ cười toe toét đầy tự mãn, búng tay đáp lại: “Cô cũng không tệ đâu, em gái.”
……
Từ khi đến Vân Nam, Hề Việt đã sớm quen với việc bị gọi là “em gái”. Dường như chẳng liên quan gì đến tuổi tác, ban đầu cô còn phản bác, sau này thì thấy thôi kệ, gọi vậy cũng làm cô trẻ ra mà!
—
Dưới ánh nắng sớm trong veo, Hề Việt bắt đầu ngày đầu tiên ở Đại Lý.
Thật ra là không có lịch trình gì cả.
Tối qua cô định tra hướng dẫn du lịch, nhưng nghe người phòng bên trò chuyện đến mê mẩn, sau đó ngủ luôn. Kết quả là hôm nay ra ngoài hoàn toàn tự do, không mục tiêu.
Hề Việt đứng trên con phố cổ, xoay người, đối diện với dãy Thương Sơn.
Đường viền núi kéo dài xa xăm.
Gió thì mát, nhưng mặt trời từ phía sau chiếu tới, làm sau gáy nóng ran.
Cô cảm thấy mình bị Vân Nam nuông chiều đến sinh hư rồi.
Một người J, không có kế hoạch là không nhúc nhích nổi, vậy mà giờ đây lại có thể tùy duyên đi qua ngần ấy thành phố.
Thời tiết Đại Lý thật sự quá đẹp, đẹp đến mức quá đáng.
Ánh nắng đổ xuống không chút tiếc lực, bầu trời xanh như vừa được giặt sạch, phơi khô, tinh thần phấn chấn, không một hạt bụi.
Xa xa có biển mây, nhưng chầm chậm trôi đến trên đỉnh đầu thì chỉ còn vài mảng mỏng manh, nhạt nhòa, hoàn toàn không thể che nổi ánh mặt trời, chỉ còn là điểm xuyết.
Đứng dưới bầu trời thuần khiết như thế, Hề Việt bỗng cảm thấy bản thân cũng trở nên thuần khiết, trong suốt, nhẹ bẫng, như sắp bay lên.
Những thứ ẩm ướt xám xịt tích tụ trong lòng, bị màu xanh trong veo và ánh sáng mênh mang này chiếu qua, vô thức tan ra, bốc hơi mất.
Ban ngày của cổ thành Đại Lý, so với ban đêm, yên tĩnh đến mức quá đáng.
Ngay cả dịp cao điểm Quốc Khánh, rất nhiều cửa hàng đến trưa vẫn chưa mở cửa.
Đa số du khách ban ngày sẽ đi hồ Nhĩ Hải và các điểm tham quan khác, tối mới quay lại cổ thành.
Hề Việt đi bộ đến chùa Sùng Thánh Tam Tháp trước, chen trong đám đông lướt qua cho có, rồi quay về cổ thành tìm đại một quán cà phê để giết thời gian.
Cổ thành Đại Lý không thiếu quán cà phê, đặc biệt là những quán có phong cách và không khí. Thường thì biển hiệu rất kín đáo, thậm chí không có biển, nhưng bước vào lại là một thế giới khác.
Quán Hề Việt chọn, tầng hai là một hiệu sách có thể mượn đọc. Lúc này khách không nhiều, chỗ ngồi rải rác. Cô vừa nhìn đã ưng ngay góc trong cùng, nhưng sát bên lại có một người đàn ông ôm laptop, đeo tai nghe, đang họp. Hề Việt loáng thoáng nghe thấy nội dung công việc, từ ngữ quen thuộc, cách nói chuyện nghiêm chỉnh, kéo cô về lại vòng xoáy đau khổ của công việc chỉ trong một giây.
Cô vội chọn chỗ bên cửa sổ, xa người kia nhất, đặt balô xuống.
Bất ngờ là khi xuống lầu gọi đồ, cô lại gặp Dương Á Huyên.
Hề Việt đếm thử, từ tối qua đến giờ, số lần cô vô tình gặp Dương Á Huyên quả thực hơi nhiều.
Lúc này Dương Á Huyên đang đeo tạp dề, tóc dài búi lên, cúi đầu chăm chú vẽ latte art cho một tách cà phê. Hề Việt chào một tiếng: “Huyên tử!”
Dương Á Huyên và nhân viên bên cạnh cùng ngẩng đầu, nhân viên cười nói: “Cô ấy không phải Huyên Tử.”
Hề Việt nhìn gương mặt đó, cảm thấy mình không thể bị mù mặt.
Cô xác nhận lại mấy lần, rõ ràng là người hôm qua giúp cô liên hệ khách sạn, cũng là người biểu diễn trong quán bar.
“‘Huyên Tử’” mở miệng, cười dịu dàng, giọng rất hay: “Hôm qua người hát là tôi, nhưng Huyên Tử không phải tôi……”
Cô dường như đã quen với việc bị nhận nhầm, giải thích với Hề Việt: “Tôi tên là Dương Á Đường. Chào cô, Dương Á Huyên là chị gái tôi.”
Hề Việt kinh ngạc: “Song sinh à?”
Dương Á Đường cười: “Đúng vậy. Ở cổ thành, rất nhiều người nhận nhầm bọn tôi.”
Hề Việt vẫn hơi không tin, cảm thấy giống trò đùa hơn, nhưng nhìn kỹ Dương Á Đường thì đúng là có khác. Ví dụ như tóc cô ấy thẳng hơn, còn tóc Huyên tử dài hơn, hơi uốn. Phong cách hai người cũng khác, Dương Á Đường thích mặc đồ đơn giản, mặt mộc; còn hàng mi cong vút của Dương Á Huyên khiến Hề Việt ấn tượng sâu sắc, lần đầu gặp suýt nữa đã buột miệng gọi “chị đẹp”.
Quan trọng nhất là, Dương Á Đường dường như không có lỗ tai xỏ khuyên.
“Đây là quán của bạn tôi, tôi đến giúp thôi. Nghề chính của tôi là ca sĩ, cơ bản tối nào cũng có diễn, hoan nghênh bạn đến nghe.”
Cổ tay Dương Á Đường xoay nhẹ, kéo ra một chú chim nhỏ bụng tròn đáng yêu.
Cô nói đó là hải âu trú đông bên hồ Nhĩ Hải, có mòng biển mỏ đỏ, mòng đầu nâu, còn con trong tay cô là mòng bạc Siberia.
Hề Việt không phân biệt nổi, chỉ thấy mập mạp đáng yêu. Tay nghề pha cà phê của Dương Á Đường thuần thục như lúc cô hát.
Giọng cô ấy thật sự rất hay.
Khi biết Hề Việt ở khách sạn Mã Ni, Dương Á Đường vừa bưng cà phê lên lầu vừa cười hỏi: “Chuyện rắc rối của Tiểu Vũ giải quyết xong chưa?”
Thấy Hề Việt ngơ ngác, cô cũng không nói thêm.
Hề Việt lén tìm Weibo của Dương Á Đường, phát hiện cô là ca sĩ sáng tác, từng tham gia một chương trình tuyển chọn nhóm nhạc. Dù cuối cùng không debut, nhưng nhờ phong cách dịu dàng trí thức mà tích lũy được không ít fan.
Có người специально đến Đại Lý nghe cô hát, xem biểu diễn, cũng có người giống Hề Việt, nhận nhầm người. Khu bình luận còn có người nói: “Trời ơi, Tiểu Đường và chị gái giống nhau quá đi!”
Trong ảnh chụp chung, Dương Á Đường đứng giữa sân khấu nhỏ chật chội của quán bar, cười dịu dàng mãn nguyện. Dương Á Huyên ôm hoa giúp cô, fan vây quanh bốn phía.
—
Bầu trời không đổi sắc xanh, xanh bền bỉ, như một cuộn tranh. Cuộn tranh mở ra, vượt qua nghìn năm, nối liền quá khứ và tương lai.
Con người hiện tại ngẩng đầu nhìn lên, sẽ phát hiện mình chỉ là một dấu chấm nhạt nhòa trong đó, một hạt bụi nhỏ bé.
Thời gian ở cổ thành trôi rất chậm. Hề Việt cầm cà phê, nằm sấp bên cửa sổ tầng hai, đếm số lần gió lướt qua mặt mình, trong chớp mắt đã thổi qua rất nhiều lần. Nhưng thời gian ở cổ thành cũng trôi rất nhanh, Hề Việt không hay không biết đã buồn ngủ, chỉ một thoáng lơ đãng đã cuộn mình trên sofa ngủ một giấc.
Cà phê nguội rồi, nhân viên đến thêm nước nóng, còn nhặt giúp cô quyển sách rơi trên tay vịn.
Đó là một album ảnh về Đại Lý, gần như bao gồm toàn bộ cảnh quan thiên nhiên và nhân văn nơi đây. Hề Việt cũng dựa vào ảnh mà định ra lịch trình mấy ngày sau.
Cả một buổi chiều trôi qua, như thể chẳng làm gì, vậy mà thời gian đã tiêu hết.
Hề Việt nghĩ lại bản thân, trước đây chưa từng hào phóng tiêu thời gian như vậy. Nhưng đã trải nghiệm một lần, nếm được sự bình yên và tự tại trong đó, liền cảm thấy nhất định sẽ nghiện.
Đại Lý, có lẽ là một nơi dễ gây nghiện.
Trời dần tối.
Trong không khí nhiều thêm hơi nóng và tiếng người rì rầm.
Đêm náo nhiệt của cổ thành lại đúng hẹn mà đến.
Hề Việt rời quán cà phê, khoác ánh chiều tà, lang thang trong cổ thành, cho đến khi nhận được tin nhắn của Trì Tiêu.
Cả ngày nay cũng không biết anh bận gì, cô bảo không cần anh đi cùng, thế là anh thật sự mất tích cả ngày.
“Đang ở đâu?” Trì Tiêu hỏi thẳng.
Hề Việt nhìn quanh, không biết miêu tả thế nào, đành nói thật: “Bên cạnh có quán bún gà lạnh……”
“Lại ăn bún à?!”
“Tôi nói vị trí!” Hề Việt tức điên lên, “Hơn nữa tôi ăn bún thì sao chứ? Tôi thích bún, tôi còn muốn mở quán bún nữa kia, anh quản được chắc?”
Bên kia điện thoại truyền đến một tiếng cười khẽ, như cơn gió tối ấm nóng, lướt qua bên tai.
Trì Tiêu nói: “Đợi tôi, tới ngay.”
……
Trước đây Hề Việt không có khái niệm rõ ràng về việc Trì Tiêu sống lâu năm ở Đại Lý.
Kết quả chưa đầy mười phút, Trì Tiêu đã thong thả xuất hiện chính xác trước mặt cô, lúc đó cô mới nhận ra, anh thực sự quá quen thuộc cổ thành này.
Cô rõ ràng chỉ nói tên một quán nhỏ thôi mà.
“Anh là bản đồ sống à?”
Trì Tiêu nhún vai, tay nghịch ngợm kéo sợi dây lụa xanh buộc trong bím tóc cô, đứng cạnh cô: “Hôm nay em làm gì thế?”
Hề Việt thầm nghĩ anh đúng là biết đổ ngược trắng đen, há miệng là nói được ngay.
“Anh cả ngày không thấy bóng đâu còn gì?”
“Là em bảo tôi đừng theo.” Trì Tiêu giơ tay ra, lòng bàn tay có vài vết đỏ, vừa từ tiệm qua, “Khiêng đồ, làm lao động chân tay.”
“Ông chủ Trì vất vả rồi.” Hề Việt lắc đầu chậc chậc.
“Không vất vả.” Trì Tiêu lại đưa tay lên phía trước, “Thổi thổi là hết.”
Hề Việt vỗ một cái hất tay anh ra: “Không có miệng à? Tự thổi đi.”
“Thô lỗ.”
“Tôi vậy đó, nhìn không vừa mắt thì tránh xa tôi ra.”
Hề Việt không thèm để ý anh, tiếp tục cúi đầu chọn trái cây.
Vừa nãy đi ngang sạp trái cây này là cô không nhấc chân nổi. Cô chưa từng thấy nhiều loại trái cây kỳ lạ, không gọi nổi tên như vậy. Nấm Vân Nam không biết thì thôi, nhiều loại rau không biết cũng thôi, đến cả trái cây cũng liên tục phá vỡ nhận thức của cô.
Không ít du khách tò mò giống cô tụ tập trước sạp, chụp ảnh đủ loại quả, có loại tím như cà tím, gọi là quả tháng Tám; còn có quả da rắn, đúng như tên gọi, vỏ đầy vảy.
Hề Việt mỗi loại đều muốn mua một chút nếm thử, không mua nhiều.
Trong lúc cô chọn, Trì Tiêu đứng cạnh, từ đầu đến cuối không nói gì. Nhưng Hề Việt luôn cảm thấy anh như đang nén lời, có chút muốn nói lại thôi.
Thanh toán xong, cô vừa đi vừa lấy từ túi nilon ra một quả trông giống phiên bản dâu tằm plus, bẻ từng múi.
Ông chủ vừa nói đây gọi là trái ác ma. Hề Việt thấy nó giống đạo cụ trong game máy tính, khá dễ thương, vội nhét một múi vào miệng nếm thử, rồi lại bẻ một múi đưa đến miệng Trì Tiêu. Kết quả là Trì Tiêu mím chặt môi, nhất quyết không ăn.
Hề Việt nhấm nháp kỹ một lúc, nụ cười dần cứng lại.
…… Hình như chẳng có vị gì cả?
Lúc này Trì Tiêu đã không nhịn được nữa, quay mặt sang chỗ khác.
Hề Việt không tin tà, lại lục trong túi ra thứ khác, một quả mận nhỏ, màu sắc rất tươi, bóp thử thấy mọng nước, hẳn là giòn. Ông chủ vừa nói đây là giống đặc biệt, gọi là mận Châu Âu.
Hề Việt cắn một miếng, tại chỗ đeo luôn mặt nạ đau khổ.
Đặc biệt thì đúng là đặc biệt, vị ngọt không tự nhiên suýt nữa khóa chặt cổ họng cô.
“Cái quái gì vậy?!”
Cuối cùng Trì Tiêu bật cười thành tiếng. Anh giật túi trái cây trong tay cô qua xách giúp, tay kia đặt lên trán cô, lắc mạnh một cái.
Có lúc anh thật sự tò mò, muốn nghiên cứu xem cô gái này rốt cuộc là ngốc hay thông minh.
Anh nhặt nửa quả mận cô vừa ăn dở, màu cam vàng lẫn đỏ, thậm chí còn ánh huỳnh quang, hỏi cô: “Em thật sự thấy đây là màu sắc mà trái cây nên có sao?”
Thật ra đó chỉ là đào lông nhỏ hoặc mận, được ướp bằng đường và phẩm màu, nên vừa mặn vừa ngọt, ngọt đến nghẹn cổ. Rất nhiều sạp trái cây bán thứ này chỉ vì màu sắc bắt mắt nổi bật, thỉnh thoảng lại gặp phải kiểu du khách như Hề Việt, mua vài quả về nếm thử, dẫm hố một lần là ngoan ngay. Ở các vùng Tứ Xuyên, Trùng Khánh ngoài đường cũng có bán, người địa phương thân mật gọi nó là trái ngu.
Hề Việt lộ vẻ khó xử, muốn nhổ ngay miếng phụ gia trong miệng ra, nhưng cuống cuồng tìm quanh lại không thấy thùng rác đâu.
Trì Tiêu đưa tay ra trước miệng cô: “Nhổ!”
Hề Việt nhìn vào mắt Trì Tiêu, có hơi ngượng, giằng co một lúc, cuối cùng vẫn mím môi, nhổ thẳng vào lòng bàn tay anh.
“Tôi phát hiện là có lúc em hơi ngốc ngốc.” Trì Tiêu dùng giấy gói lại vứt đi, rồi lau tay. Mấy loại trái cây còn lại anh cũng không trả lại cho Hề Việt nữa, theo kinh nghiệm của anh, không có cái nào ăn được, để trưng cho vui thì còn tạm.
“Vậy sao lúc nãy anh không cản tôi?” Hề Việt bất mãn.
“Người ta buôn bán đàng hoàng, tôi bị điên à mà xông vào phá?” Đi ngang cửa hàng tiện lợi, Trì Tiêu bảo Hề Việt đứng đợi, rồi vào mua cho cô một chai nước khoáng.
“Bản thân em không chịu động não nhìn kỹ, màu sắc như thế mà cũng thấy ổn à?”
Hề Việt uống nửa chai nước, đè bớt vị ngọt gắt trong miệng: “Ai mà biết được chứ!”
Sau đó nghĩ lại, cô thấy thật ra tất cả đều là lỗi của việc lúc này cô đang ở Vân Nam.
Cái quả mận vừa rồi, nếu đổi sang một thành phố khác, bày bán trên con đường cô đi làm mỗi ngày, cô nhất định sẽ vô cùng tỉnh táo, lập tức phán đoán, thứ này chắc chắn là khoa học kỹ thuật và đồ gia công.
Nhưng đây là Vân Nam.
Trong tiềm thức, cô luôn cảm thấy ở Vân Nam, trồng ra bất kỳ loại rau quả kỳ quái nào cũng đều là bình thường, hợp lý.
Nơi này giống như một vùng đất thần kỳ tách biệt khỏi thế giới.
Trì Tiêu thật sự không biết nói sao cho phải: “Em đừng tưởng tượng quá mức, Vân Nam cũng không phải là cái gì cũng có.”
“……Tôi đói rồi.”
Khóe miệng Hề Việt sụp xuống.
“Đi, đi ăn.” Thấy cô chịu thiệt, tâm trạng Trì Tiêu lại khá tốt.
“Đi Xuân Ở Vân Nam à?”
“Em muốn thì đi.”
Lúc này vừa đúng giờ cao điểm bữa tối bắt đầu, Xuân Ở Vân Nam đã phải lấy số xếp hàng.
Hề Việt không nói gì, theo Trì Tiêu đi lối sau, được sắp xếp ngồi ở chỗ gần cửa sổ sát cửa ra vào.
Cô thấy trong góc nhà hàng còn chất vài thùng giấy, hình như là đồ dùng như bếp từ gì đó. Dòng suy nghĩ bỗng trôi đi, cô nhớ tới lời Thịnh Vũ nói, mấy ngày nay Trì Tiêu rất bận, lại nhớ tới nội dung cuộc trò chuyện của hai cô gái phòng bên tối qua trước khi ngủ……
Trì Tiêu bị Cao Tuyền gọi đi.
Hai phút sau, anh quay lại, ngồi xuống đối diện Hề Việt, phát hiện cô đang vừa tự rót nước uống, vừa nhìn anh bằng ánh mắt đầy bí hiểm.
Ánh nhìn dừng ở mặt anh, chậm rãi trượt xuống cổ áo, rồi tiếp tục xuống dưới……
Không hề phóng đại, chỉ một cái liếc đó của Hề Việt đã khiến sau gáy anh tê dại, hoàn toàn không hiểu cô đang nghĩ gì.
“Đói thì gọi món đi, em nhìn tôi kiểu như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, tôi cũng hơi sợ đấy.”
Trì Tiêu đưa tay lấy luôn cốc trà kiều mạch bạc hà mà cô vừa rót, tự mình uống, rồi đứng dậy đổi cho cô một ấm khác.
Thật ra Hề Việt căn bản không để ý trong cốc là gì.
Sự chú ý của cô đã bị phân tán, lúc này đang mải suy nghĩ chuyện khác.
Trì Tiêu xách ấm trà quay lại ngồi xuống, Hề Việt cuối cùng cũng chậm rãi lên tiếng: “Lúc nãy anh nói, Vân Nam cũng không phải cái gì cũng có?”
“Ừ, sao?”
Anh rót nước cho cô.
Miệng ấm hẹp, tiếng nước chảy róc rách.
Hề Việt hai tay ôm cốc, ánh mắt nhìn anh rất trong trẻo, không hề tạp niệm, giống như đang thảo luận một vấn đề nghiêm túc: “À này, anh có cơ bụng không?”
Tiếng nước dừng lại.
Tay Trì Tiêu khựng cứng giữa không trung, lông mày nhướng lên, hoàn toàn không hiểu nổi.
Hề Việt hất tóc, quăng bím tóc ra sau lưng, lặp lại một lần nữa.
Đôi mắt cô sáng lấp lánh: “Cơ bụng kiểu sô-cô-la Kinder ấy…… ông chủ Trình, anh có không?”
[Lời tác giả]
🌙: Tôi chỉ hỏi thôi mà! Sao chứ! Hỏi thôi cũng không được à? 🐶
