Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh, quán cà phê đông nghịt, hoàn toàn không còn chỗ ngồi.
Rất nhiều người đành ngồi luôn trên những bậc xi măng ngoài trời, cầm ly cà phê trên tay, đối diện với cánh đồng mênh mông của cổ trấn Hỷ Châu.
Hề Việt cũng ngồi giữa đám người ấy.
Cô đặt điện thoại xuống, nhưng dòng suy nghĩ vẫn còn dừng lại ở khu bình luận của Vùng đất Mặt Nguyệt Lượng và Dâu Dại. Liếc sang Trì Tiêu, người bên cạnh cũng đang nhìn điện thoại, biểu cảm cô hơi mơ hồ.
Lỡ Hẹn Cùng Xuân.
IP Vân Nam.
“À… Trì Tiêu…”
“Ừm?”
Trì Tiêu ngẩng đầu lên, cổ tay buông thõng, màn hình điện thoại lướt qua trước mắt Hề Việt, cô thấy anh đang trả lời tin nhắn WeChat.
Đám sương mù suy đoán vô cớ trong lòng cô cũng theo đó mà tan đi.
“Không có gì.”
Cô quay đầu lại, ánh mắt tùy ý đặt về phía xa.
……
Quán cà phê này nằm ven con đường bờ ruộng gần cổ trấn Hỷ Châu.
Hỷ Châu không lớn, nhưng sát bên Nhĩ Hải, có nước có ruộng, là vựa lúa cá của Đại Lý.
Trong số các điểm tham quan ở Đại Lý, mấy cổ thành, cổ trấn này cho người ta cảm giác rất khác nhau. Sự náo nhiệt của cổ thành Đại Lý thì khỏi phải nói; cổ trấn Song Lang phía tây Nhĩ Hải mang đậm hơi thở nghệ thuật; còn Hỷ Châu, thứ đại diện rõ nhất cho khí chất của nó chính là những cánh đồng rộng lớn xung quanh.
Nó vững vàng, mộc mạc, tỏa ra mùi hạt giống và bùn đất; là thứ tồn tại bền bỉ qua năm tháng nắng cày mưa học, càng lâu càng mới.
Mái hiên mưa rơi, luống ruộng nắng chiếu. Hề Việt chưa từng nghĩ có một ngày mình lại nheo mắt dưới nắng gắt, nhìn cánh đồng mà nở nụ cười mê mẩn khó hiểu như thế.
Ở Vân Nam, sau khi học được cách uống trà, một kỹ năng người Trung Quốc khác trong cô cũng sắp được mở khóa —— Hề Việt rất muốn trồng ruộng.
Gió thổi sóng lúa ở Hỷ Châu đã trở thành điểm check-in nổi tiếng. Mùa xuân hè là màu xanh, xanh từ non đến đậm; giờ là mùa thu, dưới thời tiết đẹp, nó chuyển thành sắc vàng nhạt.
Một chuyến tàu nhỏ màu đỏ chạy xuyên qua, lạch cạch lạch cạch, gió vừa thổi, sắc vàng liền dập dềnh.
Hề Việt ôm chiếc cốc giấy, trước tiên thở dài khoan khoái một tiếng, rồi thẳng thắn nói: “Tôi muốn trồng ruộng.”
Trì Tiêu không ngẩng đầu, đang trả lời tin nhắn của Cao Tuyền: “Thôi đi bà cô ơi, tứ chi em không siêng, ngũ cốc cũng không phân biệt được.”
Nói xong không nghe thấy Hề Việt phản ứng gì, anh ngẩng lên, phát hiện cô đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“… Tôi nói thật mà.” Trì Tiêu giơ tay, lòng bàn tay to đặt lên đầu cô, xoay thẳng mặt cô về phía cánh đồng lúa, “Em nói tôi nghe, em định trồng cái gì trước đã?”
Hề Việt đáp: “Ruộng lúa mì.”
Trì Tiêu sửa lại: “Sai rồi. Ở đây không chỉ có lúa mì, kia là ruộng lúa nước, xa hơn nữa là ruộng hoa cải dầu.”
Anh buông tay ra: “Bảo em không phân biệt ngũ cốc là oan cho em à?”
Hề Việt nghiến răng, bắt đầu tung đòn chí mạng: “Tôi thấy anh chỉ nói nghe hay thôi, thái độ theo đuổi con gái của anh bây giờ không ổn chút nào.”
Cô hơi nghiêng người, để Trì Tiêu nhìn thấy tấm bảng xanh trắng dựng trước cửa quán cà phê phía sau lưng cô, nửa câu sau chính là điều cô muốn nói với anh lúc này ——
[Tôi ở Vân Nam đã rất… cho anh mặt mũi rồi đấy.]
Bên kia Hề Việt là một cặp đôi, nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người thì đều cúi đầu cười trộm.
Chàng trai giơ nắm đấm về phía Trì Tiêu: “Anh em à, ai cũng vậy thôi, ai cũng vậy, dỗ đi!”
Hề Việt ngại ngùng quay đầu cười gượng, rồi tiếp tục hỏi Trì Tiêu: “Anh nói xem, tôi ở lại Đại Lý, mở một quán mì thì sao?”
“Không sao cả,” Trì Tiêu đổi chiến thuật, thái độ cực kỳ ôn hòa nhưng lập trường cực kỳ kiên quyết bác bỏ đề nghị bộc phát của cô, “Em quá thông minh, quá giỏi. Em mà bước vào ngành ẩm thực thì chẳng khác nào một đòn giáng vào tôi. Tôi sợ không cạnh tranh lại em đâu, thưa quý cô Nguyệt Lượng.”
Hề Việt hừ cười một tiếng, nghiêng người che lại tấm bảng phía sau.
Cô nhớ tới việc từng hỏi ông chủ quán mì, ông ấy nói mình phải dậy từ bốn năm giờ sáng để chiên đồ ăn kèm.
Còn mẹ của Miêu Hiểu Huệ thì hình như chưa từng lúc nào rảnh tay.
Làm ẩm thực, thật sự rất vất vả.
Vậy có thứ gì nhẹ hơn không?
“Thế tôi mở quán cà phê thì sao?” Hề Việt lắc lắc ly cà phê trong tay, “Kiểu quán như thế này.”
Phong cảnh Đại Lý đẹp như vậy, hình như mở quán ở đâu cũng có thể dựa vào cảnh mà hút khách check-in; trang trí chỉn chu thêm chút, nguyên liệu chịu chi hơn chút… Vân Nam lại trồng cà phê, chi phí cũng có lợi thế.
Trì Tiêu ngẩng mắt: “Vậy em vẫn nên mở quán mì đi.”
“Tại sao?”
“Ít nhất quán mì còn kiếm tiền.”
“Quán cà phê không kiếm tiền à?”
Trì Tiêu không nói nữa, chỉ nhìn cô, để cô tự cảm nhận.
Hề Việt tính toán trong lòng: “Dĩ nhiên tôi biết có mùa cao điểm và thấp điểm, không thể chỉ nhìn mấy ngày người ta đông khách. Nhưng tôi không có tham vọng gì, cũng không muốn kiếm nhiều tiền, chỉ cần cân bằng thu chi, đủ cho sinh hoạt hằng ngày là được. Tôi cũng không cần thuê nhân viên, một mình chắc là xoay xở được…”
Cô nghĩ tới người thân quen nhất quanh mình từng buôn bán mở tiệm, có lẽ là dì nhỏ.
Sau khi bố mẹ ly hôn, cô theo dì, gần như trải qua cả cấp hai cấp ba trong chợ thủy sản. Cô không quá nhạy cảm với tiền bạc, nhưng dì từng khen cô làm việc gọn gàng nhanh nhẹn.
Cô nghĩ, mình đối diện ruộng đất quả thật không phân biệt ngũ cốc, nhưng đó là vì trước đây chưa từng tiếp xúc. Cô học rất nhanh, cũng giỏi thích nghi, giống như lần đầu nhìn thấy cả thùng lươn thì hoảng hốt, nhưng sau này cũng quen thôi.
Hề Việt quay đầu nhìn quán cà phê đông nghịt, những vị khách chụp ảnh check-in, và ông chủ bận rộn mà cười rạng rỡ.
Cảm giác mở một quán cà phê hình như cũng không quá khó.
……
Cô lại nhìn về cánh đồng mênh mông, lúa mì, lúa nước, hoa cải dầu.
Thật ra chúng cũng không khác nhau là mấy, có lẽ chỉ khi đến gần mới phân biệt được qua hình dáng lá và bông.
Trước mắt cô lúc này là những mảng màu khổng lồ.
Nếu Đại Lý là một bức tranh, thì bảng màu của nó hẳn phải có độ bão hòa cực cao, bầu trời là xanh lam thuần khiết như đá quý; vòng ngoài của cánh đồng vàng nhạt là mảng xanh đậm rợp bóng cây; xa xa là Thương Sơn mây phủ mờ ảo, pha trộn giữa xanh lục và xanh thanh kim.
Còn ánh sóng lấp lánh trên Nhĩ Hải, lại giống như vài nét mực ánh trai được hất tay vẩy xuống khi kết thúc bức tranh.
Hề Việt ngả người về sau, bậc xi măng cấn vào lưng cô, nhưng cô không thấy khó chịu.
Một ngày trôi qua bên Nhĩ Hải đủ để cô chắc chắn rằng, cô thích Đại Lý.
Ai mà không thích Đại Lý chứ?
Thích thì muốn lại gần, muốn mãi mãi sở hữu, đó chẳng phải lẽ thường của con người sao?
Hề Việt cảm thấy mình sắp tan chảy, sắp bốc hơi rồi. Cô sắp biến thành một loại màu sắc nào đó, hòa thân vào tranh, tan vào trời đất Đại Lý, vào núi non sông nước, rồi để gió mang phần còn sót lại của mình đi, bay vô định cùng những con mòng biển mỏ đỏ.
Cô nhắm mắt, ngẩng đầu, cảm thấy mình đang ở giữa không trung.
“… Mòng biển mỏ đỏ có lộ trình bay cố định, mỗi năm chúng đều đến Đại Lý trú đông.” Một cặp vợ chồng dẫn theo con nhỏ đang đi chơi bên cạnh, tiện thể phổ cập kiến thức cho con, “Chúng thông minh lắm, lại còn sạch sẽ nữa. Con xem chúng đập cánh trên mặt nước, thật ra là đang rửa cánh đấy.”
Hề Việt mở mắt ra, như một học sinh ngoan, cũng lắng nghe theo.
Cô đồng ý rằng mòng biển mỏ đỏ rất thông minh. Chúng cũng biết nước Nhĩ Hải trong, gió Nhĩ Hải nhẹ; biết Đại Lý là nơi tựa núi kề sông, linh khí tụ hội. Nếu không thì giữa bao sông hồ biển cả như thế, sao lại cố tình chọn Đại Lý?
Trì Tiêu đã đi qua mọi thành phố của Vân Nam, vậy vì sao anh lại ở lại Đại Lý?
Cô sẽ không xếp hạng từng thành phố trong lòng, như vậy không công bằng, vì tiêu chuẩn của cô không đủ khách quan. Cô sẽ nói, đó là duyên phận.
Bạn có duyên với một nơi, nên khi đặt chân lên mảnh đất ấy, sẽ cảm thấy ngũ tạng lục phủ, tứ chi bách hài đều dễ chịu.
Bạn có duyên với một người, dù chia xa bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn sẽ cùng đường.
Nếu vừa hay, ở một nơi như thế, gặp được một người như thế, bạn sẽ biết, lòng mình an yên rồi.
Trong lòng Hề Việt mềm ra một mảng.
Cô vô cùng, vô cùng nghiêm túc nhìn về phía Trì Tiêu.
Còn Trì Tiêu thì đang cau mày nghiên cứu bảng ghi chú calo dán trên cốc cà phê, chậc một tiếng: “Thứ này bằng hai bát mì to đấy.”
“……”
Hề Việt quay đầu lại.
Đàn gảy tai trâu.
—
Khi vào cổ trấn Hỷ Châu, gần như tất cả du khách đều đi về cùng một hướng.
Đó là lầu góc rẽ nổi tiếng nhất Hỷ Châu, cũng là kiến trúc Bạch tộc điển hình; tầng hai bằng gỗ, càng thêm vẻ cổ kính.
Đám người chụp ảnh tại lầu góc rẽ đông đến mức còn dày hơn cả bức tường của chính tòa nhà. Hề Việt từ chối lời đề nghị chụp ảnh giúp của Trì Tiêu, một là vì vừa đạp xe xong, mái thưa của cô bay loạn cả rồi; hai là vì cô thật sự không tin tưởng kỹ thuật chụp ảnh của đàn ông.
Trì Tiêu đã cầm điện thoại lên, tư thế sẵn sàng tác nghiệp, kết quả bị dội lại, vô cùng không phục, giơ tay cho Hề Việt nhìn xung quanh, mấy nhiếp ảnh gia cầm máy chụp ảnh kỷ yếu kia, chẳng phải phần lớn đều là nam sao?
Hề Việt cho Trì Tiêu xem so sánh tác phẩm của nhiếp ảnh gia nam và nữ mà cô từng lướt trên mạng. Đại ý là, ảnh do nhiếp ảnh gia nam chụp thường toàn khoe kỹ thuật, hoặc quá theo đuổi ánh sáng và bối cảnh, hay đặt “con người”, thứ quan trọng nhất, vào vị trí không đáng chú ý nhất. Nhiếp ảnh gia nữ thì ngược lại, vẫn là con gái hiểu con gái hơn.
Trì Tiêu nổi lên lòng hiếu thắng: “Tôi khác họ.”
Hề Việt nhìn anh: “Khác chỗ nào? Anh có thêm con mắt à?”
“Họ không có cảm xúc, chỉ hoàn thành công việc thôi.”
“Còn anh thì có cảm xúc?”
“Đương nhiên.”
……
Đến đây rồi thì thôi vậy.
Hề Việt đứng sát tường trắng hơn một chút, chỉnh lại tóc: “Vậy anh thử đi.”
Cô theo chỉ dẫn của Trì Tiêu, tùy ý nhìn về phía biển người, để lại cho ống kính một góc nghiêng.
“Em xem, thế nào?”
Trì Tiêu đưa điện thoại cho cô.
Hề Việt phóng to xem xét, cạn lời: “Anh chụp cái gì thế này! Quá gượng rồi! Phải chụp lén cơ…”
Trì Tiêu thử thêm hai lần nữa, vẫn vậy. Hề Việt thì hoặc chê tư thế tạo dáng quá lộ liễu, hoặc là trong khung hình lọt người khác vào, chụp ra hoàn toàn không dùng được.
“Thôi vậy.” Hề Việt bỏ cuộc, nhét điện thoại trả lại vào tay anh.
Đúng lúc đang nói thì nghe có người bên cạnh quát lên: “Này! Đứng dậy đi! Tránh ra!”
Một nhiếp ảnh gia cầm máy ảnh, trông cũng ra dáng lắm, mở miệng là đuổi người không chút khách khí. Hề Việt cau mày nhìn sang. Cô cực kỳ ghét kiểu nhiếp ảnh gia chiếm chỗ ở điểm du lịch như thế này. Dù rằng rất nhiều tiệm chụp ảnh còn lấy đó làm chiêu quảng cáo, viết thẳng thừng: Nhiếp ảnh gia và trợ lý của tiệm đều cao trên 1m80, siêu khỏe, đảm bảo giành được vị trí đẹp nhất, giúp bạn có ảnh xịn không lo gì cả.
Nhưng đứng ở góc độ du khách, Hề Việt chỉ thấy, phiền thật sự.
Đây có phải phòng khách nhà anh đâu? Ai cũng muốn chụp ảnh, mắc gì phải nhường anh trước? Lùi thêm một bước nữa mà nói, nếu tôi không muốn chụp ảnh, tôi chỉ muốn đến ngắm cảnh thôi, chẳng lẽ đến đứng gần cũng không được à?
Nói năng lịch sự chút còn chấp nhận được, mọi người đều đi chơi, cái giọng ra lệnh này là muốn làm ai bực mình đây?
Hề Việt quyết định phản bác vài câu.
Cô nhìn chằm chằm vào bả vai nhiếp ảnh gia, ước lượng chiều cao, cảm thấy người này chắc chắn không tới mét tám.
Hít sâu, thở ra chậm rãi, mũi chân đã bước lên, miệng cũng đã mở ra, những lời lý lẽ đều đã sẵn sàng, nhưng cuối cùng, cổ họng vẫn nghẹn lại.
Cô xì hơi một cái, lại biến thành con người mềm mại, lông xù kia.
Thôi vậy, nhiều chuyện không bằng ít chuyện.
Cô không để ý rằng Trì Tiêu đứng bên cạnh khoanh tay nhìn cô từ nãy đến giờ, vẫn luôn cười.
Ngay giây sau, anh vươn tay nắm lấy khuỷu tay cô, kéo cô lùi lại phía sau một chút: “Đợi đó.”
“Làm gì thế?”
Trì Tiêu không trả lời, chỉ bước thẳng về phía nhiếp ảnh gia kia, nắm tay khẽ đấm vào vai sau của người đàn ông, trông như rất quen biết: “A Lưu?”
Người kia do dự, ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt Trì Tiêu, trên mặt đầy vẻ ngơ ngác.
Trì Tiêu cũng không giải thích, trực tiếp nhập vai: “Trùng hợp ghê, gặp cậu ở đây. Hai ta lâu rồi không gặp nhỉ? Dạo này cậu làm gì?”
Anh nhìn chiếc máy ảnh trong tay người kia: “Tôi có nên gọi cậu là ông chủ Lưu không? Ra làm riêng rồi à?”
Người đàn ông vẫn còn đang ngơ.
Nhưng thái độ của Trì Tiêu quá tự nhiên, quá bình thường, dễ dàng đánh tan nghi ngờ trong lòng đối phương. Hề Việt đứng bên cạnh xem kịch, đoán rằng lúc này người kia nhất định đang điên cuồng lục lại trí nhớ, cố nhớ xem người quen kiểu tự nhiên này rốt cuộc là ai.
“Không, vẫn làm thuê cho người ta thôi…” Người đàn ông cười gượng, rõ ràng vẫn chưa nhớ ra, nhưng đã nhanh chóng tiếp nhận thiết lập mà Trì Tiêu ném sang, “Cũng trùng hợp thật, sao cậu lại ở đây?”
“Tôi dẫn bạn tôi đến dạo chơi.” Trì Tiêu nói, “Chưa từng tới Hỷ Châu, nghe nói chỗ này đẹp.”
Anh quay đầu nhìn Hề Việt, còn nháy mắt với cô. Nhận được tín hiệu, Hề Việt lập tức trở nên không được tự nhiên cho lắm, phản ứng đầu tiên lại là bày ra bộ mặt khổ sở.
“Thế thì hai người chụp trước đi, các người chụp trước.”
“Không sao, cậu cứ chụp đi, công việc của cậu quan trọng mà.” Trì Tiêu vẫn tiếp tục đưa lời, “Thế nào, Quốc khánh năm nay bận không?”
“Bận lắm, đông hơn cả năm ngoái…” Người đàn ông gãi đầu, vì còn việc nên chỉ muốn mau chóng kết thúc cuộc trò chuyện, “Ờ thì hay là cậu chụp trước đi, cậu chụp cho bạn gái cậu trước.”
“Được, vậy làm phiền nhé.” Trì Tiêu cực kỳ tự nhiên đứng vào vị trí đẹp mà người kia đã chọn sẵn, rồi quay đầu gọi Hề Việt, “Nguyệt Lượng, lại đây.”
Hề Việt run run đứng trước bức tường trắng.
Quả nhiên, góc chụp đúng là sẽ làm bức ảnh đẹp hơn.
Mấy tấm này chụp ra tốt hơn hẳn lúc nãy, dù vẫn chưa hoàn hảo, nhưng chỉnh sửa chút thì còn cứu được.
Hai cô gái lặng lẽ tiến lại gần Hề Việt, nhỏ giọng nói họ thấy vị trí này rất đẹp, hỏi có thể nhờ chụp giúp họ một tấm ảnh chung không. Đây là lần đầu tiên hai người họ cùng đi chơi với nhau, đã đợi chỗ này rất lâu, nhưng cứ bị nhiếp ảnh gia chiếm mất.
Hề Việt nói được thôi, để… bạn tôi chụp cho các bạn nhé.
Rồi cô kéo hai cô gái đến vị trí mình vừa đứng.
Thế là Trì Tiêu cũng lập tức trở thành nhiếp ảnh gia, loại không thu phí. Anh ngồi xổm tại chỗ, điện thoại chuyền tay liên tục, chụp liền mấy cặp đôi, bạn bè, thậm chí cả gia đình ba người vừa gặp ở quán cà phê ban nãy cũng tới nhờ anh giúp.
Một cô gái nói với Hề Việt: “Bạn trai cô chụp ảnh cũng được lắm đó!”
Hề Việt cúi đầu cười: “Cũng tạm.”
Nụ cười ấy lọt vào mắt Trì Tiêu. Anh đứng dậy, trả điện thoại cho người khác, chào nhiếp ảnh gia kia một tiếng rồi đi về phía Hề Việt.
“Sao anh đi khập khiễng thế?” Hề Việt thấy dáng đi của anh không đúng.
“Thừa lời, tê chân rồi.” Trì Tiêu đẩy cô một cái, “Đi mau, đừng quay đầu lại.”
Hề Việt liếc khóe mắt thấy nhiếp ảnh gia kia vẫn đang nhìn họ, vẻ mặt đầy nghi hoặc, rõ ràng còn đang suy nghĩ.
“Thật ra anh không hề quen ông ta đúng không?”
Trì Tiêu liếc cô một cái: “Em cũng không ngốc mà.”
“Tất nhiên rồi!”
Cô không những không ngốc, mà còn cảm thấy mình hiểu Trì Tiêu hơn trước. Anh hiếm khi xung đột với người khác, giống cô, nhưng anh sẽ không tự mình nhịn. Anh nhất định tìm cách xả cảm xúc ra ngoài.
Anh mở cửa làm ăn, gặp đủ loại người trong xã hội còn nhiều hơn cô. Anh có phong cách xử sự riêng, mang chút khí chất giang hồ trơn tuột, mục tiêu đạt được là quan trọng nhất. Hề Việt nghĩ, nếu anh giữ lòng tốt thì còn đỡ, chứ nếu nảy sinh chút ý xấu, có khi cô bị anh lừa lúc nào cũng không biết.
“Em không thể nghĩ tốt cho tôi chút à?” Trì Tiêu nghiêng người, che chắn giúp cô khỏi dòng người ngày càng đông trong con hẻm hẹp.
“Sao anh biết người đó họ Lưu?”
“Đoán.”
“Hả?”
Trì Tiêu nhướn mày, cười rất đáng đòn: “Nghe được chứ sao! Lúc nãy trợ lý của ông ta gọi.”
Hề Việt bỗng dưng cảm thấy tâm trạng cực kỳ sảng khoái.
Còn đã hơn cả việc chính cô đứng ra cãi nhau vài câu. Đây là cảm giác sảng khoái của việc đạt được mục đích, cô chụp được ảnh đẹp, lại còn giúp rất nhiều người khác cũng có ảnh đẹp.
“Hôm nay anh làm việc tốt rồi.” Hề Việt nói, “Tôi thưởng cho anh nhé.”
“Được thôi.” Trì Tiêu dừng lại, trông còn khá mong đợi, “Nhanh nhanh.”
……
Hề Việt mua cho Trì Tiêu một phần Ba Ba Hỷ Châu.
Đây là món ăn vặt nổi tiếng nhất của cổ trấn Hỷ Châu, giống bánh chiên, có vị ngọt và mặn. Ngọt thì kẹp đường đỏ và mứt hoa hồng; mặn thì cuốn thịt băm và hành lá.
Một phần rất đầy đặn.
Hề Việt xé trước một miếng, suýt nữa bỏng tay.
“Đây là phần thưởng của tôi à?” Trì Tiêu cầm hộp đồ ăn, “Rồi em còn ăn trước một miếng.”
Hề Việt ngẩng cổ, vừa thổi vừa nói líu lưỡi: “Ngon lắm, ăn thử đi.”
Cô không đói, chỉ ăn đúng một miếng, phần còn lại giao hết cho Trì Tiêu.
“Ăn hết đi, đừng lãng phí.”
“……”
—
Cổ trấn Hỷ Châu không lớn, đi dạo chừng vài chục phút là xong.
Hề Việt hôm nay có để thời gian lại, dự định trải nghiệm nhuộm chàm buộc vải, tức là ngâm vải cotton hoặc lanh vào thuốc nhuộm tự nhiên làm từ cây chàm, ngải cứu, lặp đi lặp lại nhiều lần rồi phơi khô.
Vì cách buộc vải khác nhau nên hoa văn thành phẩm cũng khác nhau. Hai màu xanh trắng, giống như bầu trời Đại Lý, trong trẻo sạch sẽ.
Các xưởng DIY thủ công kiểu này có rất nhiều. Hề Việt xem baidu rồi chọn một nơi, tới nơi mới phát hiện sân của tiệm rất rộng, dự án thủ công đa dạng, không chỉ có nhuộm chàm mà còn có chạm khắc gỗ Kiếm Xuyên, đều là di sản phi vật thể của người Bạch ở Đại Lý.
Hơi bối rối, cái nào cũng muốn thử. Đang suy nghĩ thì Trì Tiêu đứng sau lưng cô, cúi xuống bên tai, bỗng lên tiếng: “Chóng mặt rồi hả?”
Hề Việt quay lại đập mạnh vào tay anh: “Dọa chết tôi!”
“Em chọn một cái, tôi làm giúp em cái còn lại.”
Hề Việt bác bỏ: “Thế thì còn gì vui nữa.”
Cô cảm thấy Trì Tiêu hoàn toàn không hiểu niềm vui của đồ thủ công. Thủ công mà, phải tự tay làm chứ!
Trì Tiêu nhìn cô: “Vậy làm sao? Chọn một cái trước?”
“Chỉ có thể thế thôi. Vậy tôi chọn…”
Hề Việt vốn định chọn nhuộm chàm, nhưng nhìn thấy mấy thành phẩm đặt trên kệ bên bàn chạm khắc gỗ, cuối cùng vẫn đưa tay chỉ.
Nhân viên nhiệt tình tới giới thiệu quy trình, còn tưởng hai người sẽ làm cùng nhau, nhưng Trì Tiêu đã tự giác đi sang khu nhuộm chàm bên kia.
“Anh làm gì đấy?”
Trì Tiêu không quay đầu lại, chỉ phẩy tay, trông đầy bí hiểm.
“Đừng quan tâm anh ta.” Hề Việt chỉ vào kệ, nói với nhân viên, “Tôi muốn khắc cái này, khoảng bao lâu?”
……
Chạm khắc gỗ Kiếm Xuyên thực ra là một nghề rất phức tạp, công đoạn cũng nhiều, từ khâu chuẩn bị vật liệu, thiết kế, đục phôi, sửa và mài. Không cần nói tới đồ lớn, ngay cả đồ dùng nhỏ cũng thường mất cả tháng, nên trải nghiệm DIY đa phần là thợ sẽ chuẩn bị sẵn bán thành phẩm, khách chỉ việc chỉnh sửa, mài giũa những phần quan trọng nhất.
Hề Việt bận rộn bên này, Trì Tiêu cũng bận rộn bên kia.
Xưởng nhuộm chàm nhìn qua toàn là con gái hoặc các cặp đôi, đàn ông độc thân chỉ có mỗi Trì Tiêu.
Anh xắn tay áo, theo thợ nhuộm, như đang nghiên cứu rất kỹ cách buộc vải để ra hiệu quả mình muốn.
Hề Việt nhìn hồi lâu cũng không hiểu rốt cuộc anh định làm cái gì.
Hơn nữa mảnh vải trong tay anh hình như chỉ to bằng lòng bàn tay, so với váy, áo phông, khăn trải bàn của người khác thì nhỏ hơn hẳn.
……
Cả buổi chiều trôi qua trong xưởng thủ công của cổ trấn Hỷ Châu.
Bên Trì Tiêu tiến độ nhanh hơn, anh đã mang thành phẩm đi vắt khô, còn Hề Việt vẫn đang vật lộn với cái đục và dao nhỏ.
Anh lững thững đứng sau lưng cô, nheo mắt đánh giá: “Cái gì đây?”
Hề Việt mặc tạp dề nhỏ, tóc cũng dính đầy mạt gỗ, giơ tác phẩm của mình lên, kích cỡ như đồ trang trí blind box, vừa nhỏ vừa đáng yêu: “Mèo ngói đó, không nhìn ra à?”
“Đây mà là mèo ngói á??” Trì Tiêu ghé lại gần hơn, “Tôi thấy giống Godzilla thì đúng hơn.”
“Biến xa ra!” Hề Việt giơ cái đục lên.
Mèo ngói, ở Đại Lý nhà nào cũng thấy. Là hình con mèo há miệng to, trông dữ dữ, càng dữ lại càng đáng yêu. Ban đầu Hề Việt không hiểu, sau hỏi mới biết đây là linh thú. Phần lớn người ta đặt nó trên nóc nhà, hoặc ở góc nhọn hướng vào nhà, mang ý nghĩa trấn tà.
Hề Việt đưa thành phẩm cho thợ mài nhẵn, nhận lại xong thì v**t v* vài cái trong tay, rồi đưa cho Trì Tiêu: “Này, quà đáp lễ cho anh. Tôi để ý rồi, cái sân sau chỗ anh ở đối diện đúng góc ngoặt con hẻm sau, anh có thể đặt nó trước cửa sổ phòng mình.”
Trì Tiêu ngạc nhiên, nhướn mày: “Tặng tôi à?”
Hề Việt tháo tạp dề, phủi phủi: “Ừ, Godzilla, tặng anh. Không lấy thì thôi.”
“Lấy lấy lấy.” Trì Tiêu không dám được lợi còn làm giá.
Hề Việt nói tiếp, cô nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy đồ thủ công là thứ có ý mới mẻ và chân thành nhất, vì đó là thứ cô bỏ thời gian ra, tự tay làm.
“Sau này anh nhìn thấy con Godzilla này, là sẽ nhớ tới tôi.”
“Mèo ngói, là mèo ngói.” Trì Tiêu hoàn toàn không nhận ra rằng mình đang đối diện con mèo há miệng to trong tay, một người một mèo, bốn mắt nhìn nhau, cùng cười ngờ nghệch.
Trong lúc nói chuyện, đồ nhuộm chàm của anh cũng đã xong.
“Để tôi giám định xem anh làm ra cái gì nào.” Hề Việt vừa định mở hộp thì bị Trì Tiêu chụp tay đậy lại.
“Làm gì thế?”
“Em phải hứa trước đã, tôi làm ra cái này, em nhất định phải nhận.”
Hề Việt sững người một chút: “Tặng tôi à?”
“Không thì sao?” Trì Tiêu nói, “Không lẽ tôi ở đây cúi mông làm cả buổi chiều, em tưởng tôi rất hưởng thụ à?”
“Là cái gì?”
“Tự xem đi.” Trì Tiêu còn hơi đắc ý, chỉ là trên vạt trước chiếc sơ mi trắng của anh dính một giọt thuốc nhuộm xanh, cực kỳ bắt mắt, “Ý tưởng của tôi.”
Một cái hộp rất nhỏ.
Hề Việt cầm lên cân thử, đoán chắc là khăn tay?
Nhưng ở đây khăn tay nhiều vô kể.
Hay là làm thành nam châm tủ lạnh?
Nhưng lại không nghe thấy tiếng động gì.
Hề Việt nhìn ra được là Trì Tiêu đang rất mong chờ phản ứng của cô. Cô nghĩ dù thế nào thì lát nữa cũng phải cổ vũ cho anh, biểu hiện khoa trương một chút. Thế nhưng khi chiếc hộp mở ra, lời cảm thán mà cô chuẩn bị sẵn còn chưa kịp thốt lên, đã bị thay thế bằng một tiếng trầm trồ chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng.
Một đôi bông tai.
Trì Tiêu đã làm cho cô một đôi bông tai.
Vải nhuộm chàm được tạo hình thành một đóa hoa rủ xuống, cánh hoa xòe ra mềm mại, những mảng xanh trắng loang lổ trông như mật hoa đang tràn ra. Chính giữa nh** h** là một viên đá rất nhỏ, Hề Việt nhận ra ngay, đó là những viên đá mà lúc nãy bên bờ Nhĩ Hải, Trì Tiêu đã nhiều lần dừng xe để nhặt.
Vì cô không có lỗ tai nên đó là dạng kẹp tai.
Rất lâu, Hề Việt không nói được lời nào.
Cô cảm thấy như đóa hoa ấy đã nở, nở ngay trong tim mình. Gió vừa thổi qua, cánh hoa khẽ rung lên, quạt tung suy nghĩ của cô thành một mớ hỗn độn.
“Anh cũng biết làm cái này à?”
Cuối cùng Hề Việt cũng tìm lại được giọng nói, chỉ vào d** tai nhẵn nhụi của mình.
Thảo nào vừa rồi cô thấy anh cúi đầu bàn bạc rất lâu với thợ nhuộm, chắc là làm thành kẹp tai cũng khá mất công.
“Không biết thì tôi hỏi chứ sao? Có gì khó đâu.” Trì Tiêu mạnh miệng, tiện thể quan sát sắc mặt của cô, “Em thích không? Hôm qua ở cổ thành tôi thấy em cứ đứng trước sạp người ta mãi.”
Khi đó Hề Việt đứng trước quầy bán trang sức, phân vân không biết có nên đi bấm lỗ tai hay không. Thấy Dương Á Đường đeo bông tai rất đẹp, cô thèm lắm, thậm chí còn định gọi điện hỏi Miêu Dự Phong xem bấm tai có đau không.
Không ngờ những suy nghĩ trong lòng lại bị Trì Tiêu bắt trọn qua hành động.
“Nhìn phản ứng của em là biết thích rồi.” Trì Tiêu thở phào, “Để tôi đeo cho em nhé?”
Hề Việt hít sâu một hơi, nghiêng đầu sang bên.
Để mặc cho những ngón tay ấm áp của Trì Tiêu trước tiên khẽ bóp nhẹ d** tai cô, rồi lướt qua bên tai, chạm khẽ.
Một bên.
Rồi đến bên còn lại.
“Vậy là cả buổi chiều hôm nay, chúng ta dùng thời gian để làm đồ thủ công cho nhau à?” Hề Việt lắc lắc đầu, cánh hoa khẽ chạm vào cằm, hơi ngứa, “Biết thế nói sớm, mỗi người làm mỗi cái rồi.”
“Sao mà giống được!” Trì Tiêu dùng ngón tay khều nhẹ cánh hoa, nó khẽ rung lên, “Có hơi nặng không? Tôi đã cố chọn viên đá nhỏ nhất rồi.”
“Không nặng.” Giọng Hề Việt phiêu phiêu, “Cảm ơn anh, tôi rất thích, còn thích hơn cái vòng tay kia.”
“Sao lại thế?”
“Vì anh đã tặng cho tôi một khoảng thời gian của anh.” Hề Việt mím môi, cười với Trì Tiêu, “Thời gian quý lắm.”
“Vậy thì tôi cũng cảm ơn em, cảm ơn em đã dành thời gian cho tôi. Tôi rất vinh hạnh.”
Trì Tiêu lùi lại nửa bước, ngắm nghía thật kỹ tác phẩm của mình.
……
Lúc này hoàng hôn đã buông, mặt trời hoàn toàn lặn xuống.
Đêm lên sân khấu, trong sân nhỏ của xưởng treo những dây đèn màu, bật một cái liền sáng lên, chiếu vào những tấm vải nhuộm đang phơi, mờ mờ ảo ảo, khẽ lay động theo gió.
Nhân viên thấy ngại khi phải phá vỡ khoảnh khắc hai người đứng nhìn nhau không nói gì, tiến lên xin lỗi liên tục: “Xin lỗi hai vị, bọn tôi sắp đóng cửa rồi.”
Cổ trấn Hỷ Châu hoàn toàn khác với cổ thành Đại Lý. Ở đây không có cuộc sống về đêm, dường như vẫn duy trì nếp sinh hoạt làm việc lúc mặt trời mọc, nghỉ ngơi khi mặt trời lặn.
Mặt trời xuống núi, trăng lên, mọi thứ đều trở nên yên tĩnh.
Trì Tiêu cười với nhân viên: “Xin lỗi nhé, bọn tôi đi ngay.”
Hề Việt cảm thấy cả khuôn mặt mình nóng bừng, đặc biệt là hai tai, lúc này chắc đủ để chiên trứng rồi.
Trì Tiêu vẫn chưa chịu buông tha, đầu ngón tay chạm nhẹ: “Tôi thấy mình vẫn chưa phát huy hết.”
“Đã rất tốt rồi.”
Rất tốt, rất rất tốt rồi.
……
Bên ngoài xưởng, du khách trên phố cũng dần tản đi, tiếng người lắng xuống.
Trong lòng Hề Việt là một mớ hỗn độn chưa kịp dọn dẹp. Khi theo Trì Tiêu bước ra cửa, vừa nhấc chân đã bị bậc cửa gỗ vấp phải.
Trì Tiêu đỡ lấy tay cô: “Em bị quáng gà à?”
“…… Đừng nói mấy câu phá không khí thế.”
Trì Tiêu cười: “Vậy nói thế nào mới hợp cảnh?”
Hề Việt nhìn tay mình, được Trì Tiêu bao trong lòng bàn tay, chỉ một chút thôi rồi anh buông ra.
“Anh phải nói, hôm nay anh rất vui.”
Hai người vẫn giữ khoảng cách trước sau, đi về phía cổng trấn.
Hề Việt ngoái đầu nhìn lại Hỷ Châu cổ trấn.
Cả thị trấn đã chìm vào màn đêm tĩnh lặng. Rõ ràng là ban đêm, vậy mà lại dịu dàng đến thế.
Cô hít sâu một hơi, như thể ngửi thấy mùi hoa cải đang nở, rơm lúa đang cháy, lúa được nước Nhĩ Hải tưới tắm, đang âm thầm kết nên vị ngọt của hạt gạo.
“Tôi rất vui.” Trì Tiêu thuận theo, tiếp lời cô, “Chỉ cần nhìn thấy mặt trăng, tôi đã thấy vui rồi.”
Nghe câu đó, mắt Hề Việt bỗng cay cay.
Cô thấy mình không đến mức ấy, vậy mà vẫn không kìm được.
Có người, vì sự xuất hiện của cô, mà cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc.
Có người nhìn thấy một đoạn ánh trăng, dù nó yếu ớt, không đáng chú ý, bình thường đến thế, dù mang theo sự lạnh lẽo, liên tục đẩy người khác ra xa.
Nhưng người ấy vẫn sẵn lòng dừng lại vì nó, dành thời gian, cẩn thận ghi lại, không tiếc lời khen ngợi, và không ngại cái lạnh ấy, vẫn cố chấp muốn đến gần, trân trọng vô cùng, muốn dùng lòng bàn tay của mình để sưởi ấm.
Hề Việt giơ tay, chạm nhẹ vào d** tai.
Da đã trở lại nhiệt độ bình thường, nhưng hơi ấm không thuộc về cô ấy lại từng chút một, theo làn gió Đại Lý, xâm nhập vào từng lỗ chân lông, từng mạch máu.
Trong một đêm như thế này, Hề Việt bị hơi ấm đó khuấy động, thắp sáng, rồi xoa dịu.
Cô rất ít khi có những khoảnh khắc bốc đồng, không suy nghĩ như vậy, gần như là không có.
Chính vì thế, cô cảm thấy mình không nên bỏ qua.
Cô khẽ giơ tay, kéo nhẹ vạt áo sơ mi phía sau của Trì Tiêu.
Trì Tiêu dừng lại, quay đầu, ngạc nhiên nhìn cô.
Hề Việt không nói gì, cũng không buông tay, chỉ khẽ giữ như thế.
Cô đang chờ đợi.
Còn Trì Tiêu, đang phân biệt.
Ánh mắt anh bắt đầu từ tay cô, chậm rãi dời lên, dừng lại ở đôi mắt cô.
Dưới ánh trăng, cái nhìn thật sâu cuối cùng ấy của anh, là để xác nhận.
“Anh không hiểu nhầm chứ?”
Hề Việt chưa kịp nói gì.
Một cơn gió thổi qua, làm mắt cô cay xè, cũng làm đóa hoa bên tai lay động.
Cô vội vàng giơ một tay lên dụi mắt, lại nghe thấy một tiếng cười khẽ. Bàn tay còn lại đã được Trì Tiêu nắm chặt.
Hơi ấm quay trở lại.
Họ tiếp tục bước đi về phía trước. Khác với lúc nãy là lần này, anh không buông tay cô ra nữa.
