Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Chương 43



Cá nướng do Hề Việt làm không hề thua kém nhà hàng.

Thì là, tương đậu, chao, hành tây, ớt… vì đang ở Vân Nam nên còn cho thêm rất nhiều nguyên liệu mang đặc trưng nơi đây, như chanh dây, cà chua cây, tam thất, khoai tây vỏ đen. Thứ gì nhìn hợp mắt là cô cho hết vào. Bí quyết gia truyền mà dì nhỏ của Hề Việt dạy cô chính là, nấu ăn, chỉ cần không tiếc gia vị, thì sẽ không đến mức khó ăn.

Cách nấu ăn của Trì Tiêu lại là một trường phái khác. Anh có thể phân biệt được thực phẩm đúng mùa hay không, độ tươi thế nào, và anh tin rằng bản thân món ăn có vị gì, khi nấu ra bày lên đĩa, thì nên giữ nguyên vị đó.

Nếu là trước đây, Hề Việt chắc chắn sẽ cho rằng kiểu nói này hoàn toàn là diễn, giả vờ làm đầu bếp lớn cái gì chứ? Cô không hề nghĩ rau ngoài chợ nhất định giòn ngon hơn rau trong siêu thị.

Chính Vân Nam đã thay đổi suy nghĩ của cô.

Đất đai, ánh nắng, không khí, dường như những thứ ấy có năng lực kỳ diệu làm thay đổi cấu trúc bên trong của thực vật. Nếu không, thì vì sao người ta luôn cảm thấy rau củ quả trồng ở Vân Nam đều tươi hơn, đều có “sức căng” của thực phẩm?

Tôn Chiêu Chiêu nói: “Là vì bây giờ cô đang bị núi non Vân Nam bao quanh, nên theo bản năng sẽ nghĩ mấy thứ rau này đều vừa mới hái từ trên núi xuống, còn dính đất đã được bưng thẳng lên bàn cô rồi. Bây giờ người ta ăn uống đều chuộng mấy từ này mà, hữu cơ, nguyên sinh.”

Hề Việt ngồi cạnh Tôn Chiêu Chiêu, đặt đũa xuống, nghiêm túc hỏi han: “Không phải vậy sao?”

Tôn Chiêu Chiêu gắp một miếng cá, tiện thể gắp luôn đồ ăn kèm, nhét cả vào miệng, dáng vẻ của một tay sành ăn lão luyện: “Chưa chắc đâu. Cô xem này, chanh dây thì xuất xứ từ Quảng Tây, hành tây thì vận chuyển từ Cam Túc tới… chúng vốn đâu phải của Vân Nam, cũng chẳng nguyên sinh như cô nghĩ, đều trồng trong nhà kính cả. Nhưng chúng đến đây rồi, thì dính khí vị nơi này. Cho nên có lúc, Vân Nam là một tính từ.”

Hề Việt thấy Tôn Chiêu Chiêu đúng là thần thánh, ăn mà còn ăn ra được nguồn gốc rau củ?

“Sao cô biết hành tây là từ Cam Túc?”

“Ồ, tôi đoán thôi.” Tôn Chiêu Chiêu nói, “Cô tin thật à?”

“……”

Não Hề Việt trống rỗng đúng một giây.

Tôn Chiêu Chiêu ăn rất ngon lành, tiếp tục câu chuyện: “Tôi chưa từng đến Cam Túc, cô đã từng chưa?”

“……Từng đi một lần,” Hề Việt hoàn hồn, ngẩn ra, “Hồi đó đi công tác…”

Trì Tiêu ngồi bên kia của Hề Việt, vừa gắp thức ăn cho cô vừa tiện thể nhắc cô nên ít trò chuyện với Tôn Chiêu Chiêu và Tiểu Mao lại.

Tôn Chiêu Chiêu thích nhất là nghe người khác kể chuyện, có thể đem câu chuyện của bạn biên soạn rồi bê lên sân khấu; còn Tiểu Mao thì giỏi tẩy não người khác, chỉ để khiến cổ tay cổ chân bạn có thêm vài viên đá. Tóm lại là tránh xa hai người đó ra một chút, hai người này đáng sợ lắm.

Hề Việt ăn không nổi nữa, bảo Trì Tiêu đừng gắp thêm, rồi ngoắc ngoắc ngón tay, gọi anh ghé tai lại, nói nhỏ: “Người tôi nên tránh xa nhất là anh.”

Ngay trước đó, trước khi ăn, họ bị Thịnh Vũ bắt gặp trong bếp. Sau đó Thịnh Vũ bưng cá nướng ra ngoài, còn Hề Việt thì vẫn túm chặt cổ áo Trì Tiêu không dám nhúc nhích, chứng xấu hổ xã hội phát tác.

Nhân lúc Hề Việt cúi đầu rũ mắt, Trì Tiêu đánh úp, cúi xuống hôn nhẹ lên mí mắt cô, rồi quay người chạy mất.

Trẻ con chết đi được.

Hơn nữa, chẳng phải đã nói là quang minh chính đại, không giở trò lưu manh sao?

Trong sân, một chiếc bàn tròn lớn ghép lại, xung quanh đều là người quen. Trong nhà trọ có một cặp đôi khách, hai cô gái ở phòng sát bên Hề Việt cũng xuống tham gia bữa tiệc.

Rượu qua ba tuần, mọi người bắt đầu trò chuyện rôm rả, như thể đã là bạn bè quen biết nhiều năm. Có đêm thu thế này làm nền, dưới cảnh đẹp thời lành, những góc cạnh sắc bén trên con người đều được vuốt phẳng, những nghi ngờ âm u giữa người với người cũng được soi sáng trở nên trong suốt. Hề Việt nghĩ, bảo sao khách sạn Mã Ni làm ăn tốt, khiến người ta ganh tị, vì nơi này có một nhóm người như thế. Cũng chẳng trách nhiều tác phẩm văn học lại say mê miêu tả những cuộc gặp gỡ thoáng qua, bởi vì chúng thật sự rất đẹp.

Trì Tiêu cũng ghé sát tai Hề Việt, nhỏ giọng giải thích động cơ cho hành vi không đứng đắn vừa rồi của mình.

Sự thật là, anh ngứa ngáy trong lòng không chịu nổi, trong khoảnh khắc ấy bản năng đã vượt qua cái gọi là phong độ quý ông.

Còn cách anh nói với Hề Việt thì là: “Tôi có thể từ từ với em, nhưng phải đóng cho em một cái dấu trước đã, vậy không quá đáng chứ?”

Trên mặt Hề Việt không biểu lộ gì, chỉ nghịch chiếc chén rượu nhỏ của mình. Nhưng dưới gầm bàn, tay còn lại của cô hung hăng véo mạnh vào đùi Trì Tiêu, xoắn thuận rồi xoắn ngược.

Trì Tiêu cố giả vờ như không có chuyện gì, nhưng Hề Việt ra tay quá nặng, đau đến mức đuôi mày anh giật giật.

Đây không phải lần đầu cô động tay động chân với anh. Lần nào cũng vậy, vết răng lần trước cô cắn anh vẫn chưa mờ hẳn đâu!

Hề Việt vẫn bình thản trò chuyện với Tôn Chiêu Chiêu, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu dương mai chua chua ngọt ngọt. Cô không dám uống nhiều, vừa có cảm giác hơi lâng lâng là dừng.

Còn một tay của Trì Tiêu thì nắm chặt tay Hề Việt, không cho cô tiếp tục làm loạn. Giữa những ngón tay đan xen, mồ hôi mỏng rịn ra, ẩm ướt và trơn mịn, cũng khiến trong lòng anh bùng lên một ngọn lửa, thiêu đốt đến khô khát cả lục phủ ngũ tạng. Tay còn lại của anh liên tục rót rượu, gần như ngửa cổ uống cạn.

Thịnh Vũ nhìn ra hai người đang đấu nhau, thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, cười hì hì đứng dậy nâng chén. Chén đầu tiên là cảm ơn Trì Tiêu, lần này nợ anh một ân tình lớn.

Trì Tiêu uống cạn, đặt mạnh chén xuống bàn, ánh mắt nhìn Thịnh Vũ rất thẳng, ý là cậu kiếm chuyện à? Bình thường lại chút được không?

Thịnh Vũ coi như không thấy.

Ngay sau đó là chén thứ hai, cảm ơn mọi người, đặc biệt là những vị khách đến lưu trú trong dịp Quốc Khánh. Kỳ nghỉ sắp kết thúc, phần lớn khách đã trả phòng rời đi từ sáng sớm. Thịnh Vũ đều giảm giá cho họ, còn tặng quà nhỏ.

Khoảng thời gian trước, đánh giá trên mạng của khách sạn Mã Ni đã tệ đến mức đó, vậy mà những người vẫn chịu đến ở, cơ bản đều là khách quen giới thiệu, bạn của bạn lại thành bạn mới.

Thịnh Vũ không nói dối, cũng không phóng đại: “Nếu không có mọi người ủng hộ, khách sạn Mã Nị đã sập lâu rồi, giờ này chắc tôi không biết đang ngồi khóc ở cái nhà vệ sinh nào nữa. Không nói nhiều nữa, cảm ơn, cảm ơn.”

Dương Á Huyên chống cằm, nheo mắt nhìn Thịnh Vũ, giúp cậu em trai tốt của mình chống đỡ mặt mũi: “Không đâu mà, mọi người sao có thể để cậu lang thang ngoài đường được? Nhà ai mà chẳng có cái nhà vệ sinh cho cậu ở nhờ chứ?”

Mọi người phá lên cười. Thịnh Vũ “xì” một tiếng, đặt chén xuống, cúi người, hai tay nâng mặt Dương Á Huyên rồi hôn loạn xạ, từ trán đến mắt, từ má đến cằm, như chim gõ kiến.

Trong tiếng hò reo, Dương Á Huyên vùng vẫy muốn đẩy anh ra nhưng không được: “Này này này! Tránh ra! Ghê chết đi được!”

Trì Tiêu nhìn rất rõ. Sau khi hôn xong Dương Á Huyên, Thịnh Vũ lau miệng, còn hất cằm về phía anh, vẻ mặt tiểu nhân đắc chí, ngầm nói: Thấy chưa! Học đi!

Quay sang nhìn Hề Việt, cô hoàn toàn ngoài cuộc, như một ngốc nhỏ, còn cùng mọi người hò reo, cười đến vô cùng vui vẻ. Đôi tay vừa véo anh ban nãy, lúc này đang vỗ tay bôm bốp.

Trì Tiêu thu lại ánh nhìn, quay mặt sang chỗ khác, sờ sống mũi, cũng cười theo.

Cô mắng anh cũng được, đánh anh cũng được, anh chính là không thể giận cô nổi. Chuyện này kỳ lạ thật!

……

Ăn xong, Dương Á Huyên đề nghị mọi người cùng nhau đến bar xem Dương Á Đường biểu diễn.

Đuôi kỳ nghỉ, tối nay du khách trong cổ thành ít hơn hẳn mấy ngày trước. Cô hy vọng mỗi buổi biểu diễn của Dương Á Đường đều có đông nghịt khán giả.

Jade phản đối, lý do là không muốn quay lại nơi làm việc ngoài giờ làm.

Tôn Chiêu Chiêu nói: “Haiz, chênh lệch giữa người với người đúng là lớn thật. Cũng đều sống nhờ sân khấu cả, mà tôi thì khác, tôi 24 tiếng một ngày đều muốn ở bên khán giả thân yêu của mình!”

Jade mắng Tôn Chiêu Chiêu một câu đồ giả tạo, rồi hai người vừa dọn bàn vừa cãi nhau ầm ĩ.

Jade và Tôn Chiêu Chiêu đều độc thân, thêm vào đó Tôn Chiêu Chiêu vốn là kiểu người thô thần kinh, điên lên thì chẳng kiêng dè gì, hoàn toàn không có ranh giới nam nữ. Lúc thì Jade đá một cú vào mông Tôn Chiêu Chiêu, lúc thì Tôn Chiêu Chiêu vớ mấy đôi đũa quất thẳng vào cánh tay Jade.

Jade vừa gào vừa công kích cá nhân, cố tình bắt chước cách nói chuyện của Tôn Chiêu Chiêu: “Cô cô cô cô nói còn không rõ, mà còn ba ba ba ba ba cái gì không dứt.”

Tôn Chiêu Chiêu nổi điên, nhào tới đè Jade xuống đất, thậm chí còn cưỡi lên người Jade, hai tay vung loạn như cánh quạt: “Ngưu Gia Phú! Anh đặt cho mình cái tên Tây là quên luôn họ gì rồi hả! Hôm nay tôi dạy cho anh nhớ nguồn nhớ cội!!!”

Hề Việt bưng bát đĩa né khỏi chiến trường, lần lượt mang hết vào bếp.

Cao Tuyền đứng bên bồn rửa phụ trách làm sạch.

Người đàn ông duy nhất ở đây đã kết hôn, đã làm bố, làm việc nhà cực kỳ thành thạo, hiệu suất rất cao. Cao Tuyền mặc áo cộc tay, nhờ vậy Hề Việt có thể quan sát kỹ hình xăm trên cánh tay anh.

Bảo sao Trì Tiêu bảo cô tìm cơ hội tự mình xem, xem ông bố cuồng con gái trông thế nào. Cánh tay xăm kín của Cao Tuyền nhìn thì dữ dằn, giống kiểu xã hội đen ph*ng đ*ng, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện toàn là nhân vật hoạt hình, từ Peppa Pig đến My Little Pony, từ Diệp La Lệ đến Đội Tuần Tra Cầu Vồng. Dấu ấn trưởng thành của con gái hóa thành một bộ biên niên sử phim hoạt hình trên cánh tay anh.

Sau này con gái lớn lên, không thích xem hoạt hình nữa mà mê phim Mỹ. Cao Tuyền nói hết cách rồi, bố không còn chỗ để xăm nữa! Với lại xăm nguyên cái đầu diễn viên thật lên người thì trông như b**n th** vậy.

……

Cuối cùng, mọi người bỏ phiếu quyết định hoạt động giải trí sau bữa ăn là chơi board game trong phòng trà.

Ngay từ khi trang trí, nơi mà Thịnh Vũ tốn tiền tốn công nhất chính là phòng trà nhỏ của anh ta. Ngày thường dùng để tiếp khách, đến dịp lễ tết thì đóng cửa lại, hạ màn chiếu xuống là thành phòng chiếu phim; trải thêm thảm là lại biến thành phòng đánh bài… công năng cực kỳ mạnh.

Hề Việt xách một chiếc gối ôm ngồi vào góc phòng. Ở cùng góc đó còn có Trà Trà, hai người họ đều là tay mơ trong mấy trò board game, đặc biệt là Huyết Nhiễm Chung Lâu, kiểu trò chơi đòi hỏi logic ngôn ngữ cao, đối với người vừa ăn xong đang buồn ngủ vì no thì độ khó đúng là quá sức, nên cả hai cam tâm làm đội cổ vũ không khí.

Bạn trai của Trà Trà là Trí Mễ là một con quái vật logic, đây đúng là sân nhà của anh ta, mỗi lần phát biểu đều bình tĩnh, mạch lạc. Trà Trà tuy không chơi, nhưng ánh mắt nhìn Trí Mễ lại vô cùng chăm chú, đó là một kiểu thưởng thức say mê dành cho người yêu. Hề Việt như bị quỷ thần xui khiến mà liếc sang Trì Tiêu, mới phát hiện Trì Tiêu cũng đang nhìn cô.

Một người trong cuộc, một người ngoài cuộc, nhưng ánh mắt lại chạm nhau.

Hề Việt cảm thấy Trì Tiêu chắc chắn sẽ rất giỏi mấy trò này, bởi anh cực kỳ có tính đánh lạc hướng, nhìn qua đúng kiểu người tốt vô hại.

Đến lượt Trì Tiêu phát biểu, Hề Việt liền quay ánh mắt đi chỗ khác.

Một trong hai cô gái ở phòng bên cạnh cũng không tham gia trò chơi, ngồi một mình thấy chán nên chào Hề Việt rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

“Cô cũng mở cửa hàng trong cổ trấn à?” Cô gái hỏi Hề Việt, “Tôi thấy cô thân với mọi người ghê, giống bạn bè rất lâu rồi.”

Trong đầu Hề Việt chợt lóe lên hình ảnh Dương Á Huyên. Cô nhớ cách nói chuyện lúc mới quen của Dương Á Huyên, dùng câu hỏi để thay cho trả lời, để tránh tiết lộ thông tin cá nhân. Ra ngoài xã hội, đây là một kiểu khôn ngoan trong giao tiếp, dù sao đối phương cũng là người lạ.

Hề Việt cũng muốn học theo, nhưng học không ra. Trước đây Trì Tiêu từng nói cô, bảo rằng cô vừa mở miệng là người ta thấy rõ tim gan phèo phổi, nói dễ nghe thì là chân thành, nói khó nghe thì là ruột thẳng thông lên não, chẳng biết vòng vo.

“Không phải đâu, tôi chỉ đi du lịch thôi.” Cô cười với cô gái kia, vẫn nói thật.

“Vậy là xin nghỉ phép à?” Cô gái nói, “Tôi với bạn tôi cũng xin nghỉ mấy ngày, muốn chơi thêm ở Vân Nam, chơi chưa đã.”

Hề Việt gật đầu, nói mình cũng gần giống vậy, thậm chí kỳ nghỉ còn dài hơn. Sau khi bị sa thải, thời gian như bị kéo dài ra, cô cứ tưởng mình đã rảnh rỗi rất lâu rồi, nhưng nhìn lại lịch mới phát hiện cũng chỉ hơn một tháng.

“Trời ơi, tôi cũng muốn bị sa thải,” Cô gái vừa ném gối ôm vừa nói, “Lúc đó tôi sẽ cầm tiền bồi thường đi chơi khắp cả nước, an ủi trái tim đầy thương tích sau bao năm lăn lộn nơi công sở.”

Hề Việt nghĩ bụng, nếu cô thật sự làm được như vậy thì tôi đúng là sẽ rất ngưỡng mộ, ngưỡng mộ sự phóng khoáng và tự tại của cô.

Trà Trà chưa từng đi làm, từ hồi đại học đã làm beauty blogger, luôn là freelancer. Áp lực rất lớn, thường xuyên mất ngủ rụng tóc, lại phải đối diện với đủ loại người trên mạng, nên blogger cũng là nhóm có tỷ lệ trầm cảm cao.

Trà Trà rất tò mò về cuộc sống công sở ở các công ty lớn.

Cô gái cười lớn nói, “Tò mò thì được, nhưng đừng thử. Em không biết đâu, mỗi sáng chị thức dậy đều phải chửi công ty và việc đi làm năm phút liền mới có đủ dũng khí bò ra khỏi giường.”

Hề Việt nói đúng vậy, cô vô cùng ngưỡng mộ mấy đồng nghiệp ở gần công ty, không phải ngày nào cũng tốn quá nhiều thời gian trên tàu điện ngầm. Cô gái tiếp lời, đúng quá đi, mùa đông còn đỡ, chứ mùa hè thì thấp người, chen tàu điện mà phải ngửi nách người khác, ngày nào cũng muốn chết.

Mắt to của Trà Trà chớp liên hồi: “Nhưng em nghe nói nhiều công ty có trợ cấp nhà ở mà?”

Hề Việt và cô gái nhìn nhau cười, nói: “Có chứ, có trợ cấp nếu đi làm trong vòng nửa tiếng, có xe đưa đón gần công ty, sau mười giờ tối được taxi miễn phí, em đoán xem mấy cái phúc lợi đó để làm gì?”

Cô gái đếm trên đầu ngón tay: “Chưa hết đâu nhé, họp đầu tuần, họp tổng kết cuối tuần, họp tháng, họp quý, đánh giá KPI triền miên, tôi có phải lãnh đạo Liên Hợp Quốc đâu, mà Liên Hợp Quốc chắc cũng không họp nhiều thế?”

Trà Trà kêu trời: “Nhưng ít nhất cũng được xin nghỉ phép mà? Như hai chị bây giờ vậy. Em với Trí Mễ thì không có nghỉ phép, hình như lúc nào cũng đang làm việc…”

Cô gái cười to, nhưng nụ cười rất đắng. Cô bật sáng điện thoại cho hai người xem, vừa nãy vẫn đang trả lời tin nhắn công việc. Nghỉ phép dường như chỉ là một trạng thái ảo, chẳng ai thật sự quan tâm hai chữ đó viết thế nào, dù bạn để trạng thái nghỉ phép thì cũng không thể hoàn toàn vứt bỏ công việc.

Hề Việt tán thành. Trước đây cô từng nghĩ việc đột nhiên mở laptop làm việc giữa ga tàu điện là một kiểu nghệ thuật hành vi, cho đến khi chính cô cũng trở thành tác phẩm nghệ thuật trong mắt người khác.

Cô nói: “Lần gần nhất tôi tiến sát danh hiệu người nổi tiếng trên mạng là có người quay video mình đang ngồi xổm gõ máy tính lúc xếp hàng ở Universal Studios rồi đăng lên mạng.”

“Năm nào tôi cũng khám sức khỏe, chỉ số bất thường năm nào cũng có, mà còn ngày càng nhiều,” Cô gái nói, “Tôi còn bị lo âu nặng, bác sĩ bảo uống thuốc. Tôi ngớ người hỏi bác sĩ, thuốc này ngày uống hai lần phiền quá, uống một lần hai viên được không? Tôi đã bị chủ nghĩa hiệu suất huấn luyện đến mức nào rồi chứ? Tôi nghĩ uống hai viên một lần sẽ hiệu quả hơn, không lãng phí thời gian.”

Câu nói vừa dứt, ba cô gái đồng loạt vùi mặt vào gối ôm, cười lăn lộn.

Cô gái giang tay bất lực: “Bình thường tôi xả stress bằng cách ra cầu thang thoát hiểm công ty, đá tường. Đúng như cô nghĩ đó. Tôi phát hiện trên tường trắng ở đó có rất nhiều dấu chân, sau này mình cũng gia nhập đội ngũ ấy.”

Cô nói vì tường rất cứng, đá mạnh vào cũng không nhúc nhích, cảm giác vững chãi đó, cảm giác nó có thể hoàn toàn tiếp nhận cảm xúc của cô, khiến người ta yên tâm.

Nói đến xả stress, Trà Trà cũng có cảm xúc, chỉ là đối tượng xả của cô chính là Trí Mễ.

Hề Việt và cô gái đồng loạt nghiêng người, mỉm cười đầy ẩn ý với Trà Trà, làm ra vẻ “wow”.

Trà Trà cười chết đi được, vội vàng xua tay: “Không phải! Không phải ý đó!”

Cô và Trí Mễ đều thích lắp Lego, đặc biệt là cảm giác sau khi bỏ ra một hai tuần lắp xong một mô hình phức tạp, rồi lật đổ nó, đẩy ngã toàn bộ.

Khoảnh khắc sụp đổ ầm ầm, mảnh ghép văng khắp nơi, sướng không tả nổi.

“Em và Trí Mễ nghiên cứu cảm giác sướng này rồi,” Trà Trà nói, “Chắc là vì, kệ mẹ nó đi! Không cần nữa! Em chẳng cần gì hết. Những khoảnh khắc tiêu sái thế này, trong cuộc sống thường ngày rất hiếm, nên chỉ có thể tự tạo ra.”

Nói xong, ba người cùng rơi vào một khoảng im lặng kỳ lạ.

Hề Việt u u nói một câu: “Nghe cũng không tệ… tự nhiên chị cũng muốn lắp Lego rồi.”

Cô gái nói cô ấy cũng vậy.

Không phải ai cũng có dũng khí bỏ mặc tất cả, từ bỏ tất cả. Vì thế, việc phá hủy tòa lâu đài Lego đã dựng lên giống như một thí nghiệm khả thi tối thiểu, trải nghiệm xong, cảm giác như đã xóa sạch một chỉ số nào đó trong cơ thể đang áp sát vạch đỏ, rồi tạm thời nhẹ nhõm, có thể tiếp tục đi thêm một đoạn đường nữa.

“Nhưng từ khi đến Vân Nam, em ít có những khoảnh khắc như vậy hơn rồi,” Trà Trà nói.

Vân Nam thật tốt.

Vân Nam dùng một cách dịu dàng hơn, giúp cô làm chậm tốc độ tích tụ của áp lực.

“Nếu có thể ở lại Vân Nam mãi thì tốt biết mấy.” Cô gái kê gối ôm sau đầu, trực tiếp nằm xuống đùi Hề Việt.

Hề Việt cũng nghiêng người, cùng tư thế, nằm lên đùi Trà Trà, thì thầm: “…giá mà có thể ở lại Vân Nam mãi thì tốt.”

……

Bên kia bàn game vẫn đang đánh đến khí thế hừng hực, ba người ngoài cuộc cũng không hề kém cạnh. Sau khi tìm được đề tài chung, họ nói chuyện rôm rả, tiếng cười của Trà Trà có lúc còn át cả tiếng Thịnh Vũ gào lên bên kia.

Đến cả giờ nghỉ giữa hiệp họ cũng không phát hiện, càng không chú ý Trì Tiêu đã đến từ lúc nào, đang đứng bên bàn trà rót nước uống, uống xong lại rót thêm một ly, đưa cho Hề Việt.

“Ngồi dậy uống đi, kẻo sặc.”

Hề Việt nằm dưới đất khá thoải mái, chống tay ngồi dậy, nhấp từng ngụm trà.

Trì Tiêu đứng trước mặt cô, bóng anh che mất nguồn sáng phía trên, lặng lẽ nhìn cô, nhìn cô uống nước, nhìn cô ôm gối ngồi xếp bằng, chẳng màng hình tượng, ngả nghiêng lung tung, mái tóc mái bị ép vểnh lên, trông rất buồn cười.

Nhưng anh không cười được.

Vì anh vừa nghe thấy cuộc trò chuyện của ba cô gái, nghe thấy giọng tự giễu của Hề Việt khi nói về quá khứ của mình, nghe thấy câu nói đầy tiếc nuối kia: “Giá mà có thể ở lại Vân Nam mãi thì tốt.”

Thế nên anh không cười nổi.

Hề Việt uống xong trà, đưa cốc trả lại cho Trì Tiêu, lại bất ngờ nhìn thẳng vào ánh mắt anh.

Thứ trong mắt anh đã khác đi. Cũng là ánh nhìn riêng tư, không cho người ngoài xâm nhập, nhưng khác với lúc ở bếp tối nay, từ con sóng biển sẫm màu cuộn cao, biến thành sự tĩnh lặng không gió không sóng. Anh dường như đang suy nghĩ, đang đánh giá, không mang chút mập mờ nào, bình thản bao bọc lấy cô.

Hề Việt suýt buột miệng: Anh lại đang vắt óc phân tích tôi nữa phải không! Đi chơi game của anh đi!

Cuối cùng Trì Tiêu chẳng nói gì, nhận lấy chiếc cốc, xoay người rời đi.

Cô gái thì thầm với Hề Việt: “Ê, bạn trai cô dáng cũng được đó nha, ha ha…”

Hề Việt nhìn theo bóng lưng Trì Tiêu, mím môi cười: “Nhưng tôi không biết anh ấy có cơ bụng hay không.”

“Bạn chưa thấy à?”

“Chưa.”

Tưởng Trì Tiêu đã đi rồi, ai ngờ anh rẽ một vòng lại quay lại.

Lần này ném cho Hề Việt một chiếc áo khoác để cô lót nằm, vì thảm không cách lạnh.

Ở phía bên kia, Thịnh Vũ là người dẫn chuyện của cả ván game, giống vai trò thượng đế, nhưng mức độ tham gia cao hơn nhiều, phải liên tục điều chỉnh tình hình trong game, nên chưa hết một ván đã khản giọng. Lại thêm có người buồn tiểu, thế là dứt khoát nghỉ thêm một lát.

Thấy bên Hề Việt đang trò chuyện, Thịnh Vũ sang góp vui, tiện mời: “Lát nữa cô cũng vào chơi đi, thêm một người du hành.”

Hề Việt nói mình không biết chơi.

“Để Trì Tiêu dạy cô.”

Trì Tiêu nói mình dạy không được.

Thật ra Trì Tiêu định nói là Hề Việt quá dễ lộ cảm xúc, lại thẳng ruột ngựa, không biết nói dối, chơi không nổi mấy trò này. Nhưng Hề Việt hiểu lầm.

Cô ngồi, Trì Tiêu đứng. Cô giơ tay, vỗ một cái lên bắp chân anh: “Anh lại định nói tôi tứ chi không chăm chỉ, lúa gạo cũng không phân biệt được, là quá ngu ngốc đúng không?”

Trì Tiêu xoa bắp chân: “Không ngu mà, ai nói em ngu? Trước đây là tôi mắt mù. Em khéo tay lắm, con cá nướng tối nay tôi ăn thơm cực.”

“……”

Hề Việt quay sang hỏi Thịnh Vũ: “Ông chủ Thịnh, anh thấy tôi mở tiệm board game thì sao?”

Thịnh Vũ nghe xong liền suy nghĩ, cũng ngồi xếp bằng xuống: “Cái này thì…”

Anh định phân tích nghiêm túc cho Hề Việt, hoàn toàn không biết cô chỉ đang nói đùa, còn tưởng là máu khởi nghiệp chưa nguôi, lại có ý tưởng mới.

“Em gái Tiểu Nguyệt à, cô thấy cả đống board game kia của tôi không? Thật ra đó là di sản mà tôi thừa kế sau khi tiệm board game ở cổ trấn phá sản…”

Hề Việt rất ngạc nhiên, tiệm kịch bản nhập vai đó cô từng đi ngang qua.

“Tôi thấy lúc đó đông khách lắm mà!”

Trì Tiêu cũng lặng lẽ ngồi xuống cạnh Hề Việt, không nói gì, chỉ giơ một tay trước mặt cô, làm ký hiệu số hai, rồi số năm.

Hề Việt nói: “Anh lại nữa hả? Ngứa đòn đúng không?”

“Anh mới là hai trăm năm mươi ấy(*)!”

(*) 250: đồ ngốc

Thịnh Vũ cười đến ngã sang một bên.

Trì Tiêu bất lực, giọng lạnh tanh: “Tiệm em thấy đó, hai năm đổi năm ông chủ… Em chỉ nhìn thấy lúc lễ đông người thôi, đây là Quốc Khánh. Nhặt vỏ chai bán phế liệu dịp lễ còn lời hơn ngày thường. Qua lễ rồi thì sao? Uống gió à?”

Hề Việt liếc anh một cái: “Không phải tôi nói chứ ông chủ Trì, anh cũng nhiệt tình quá rồi. Tôi thích uống gió, tôi không sợ đau bụng.”

“Ê, Tiểu Nguyệt à, cô nói vậy là hơi làm tổn thương người ta đó.” Thịnh Vũ đứng về phe anh em mình, nói với Hề Việt, “Từ hôm cô nói muốn mở quán cà phê gì đó, đến cả bà nội tôi cũng gọi điện dặn tôi mấy lần, còn có anh Trì nữa. Cụ bảo bọn tôi nhất định phải cản cô, sợ cô nhất thời bốc đồng, không có kinh nghiệm, ném hết gia sản vào đó, lúc hối hận thì chẳng có thuốc hối hận mà mua. Đây là người một nhà nên mới nói, chứ người ngoài thì muốn mở sao mở, muốn đổ bao nhiêu tiền thì đổ, bọn tôi còn lười quan tâm.”

Hề Việt dĩ nhiên hiểu đạo lý này. Nhắc lại chuyện cũ chẳng qua chỉ là tán gẫu, chọc Trì Tiêu một chút, nói cho anh biết cô không nhận tình của anh.

“Vậy còn văn sáng tạo thì sao?”

Hề Việt kể về cô gái mở tiệm thiết kế nguyên bản mà cô quen ở Đằng Xung. Vài ngày trước họ còn liên lạc, vì Hề Việt hỏi ý kiến, kết quả đối phương gọi điện thẳng, hai người nói chuyện hơn một tiếng. Cô ấy rất hào phóng chia sẻ những mìn và hố mình từng gặp, ví dụ như điều quan trọng nhất, sản phẩm văn sáng tạo phần lớn là tiêu dùng một lần, tỷ lệ mua lại cực thấp.

“Không chỉ vậy,” Thịnh Vũ tính từng điều cho Hề Việt, “Cô không thể chỉ thiết kế đúng không? Cô còn phải kết nối nhà máy sản xuất, phải làm marketing chứ? Không thì ai nhìn thấy em? Còn phải xử lý tồn kho, còn phải đánh giá cả. Một mình tách thành tám mảnh dùng, cô chịu không nổi đâu.”

……

Trì Tiêu ngồi bên nghe hai người nói chuyện, không chen vào, cho đến khi nghe Thịnh Vũ đưa ra một đề xuất khá trung dung: “Nếu muốn mở tiệm văn sáng tạo, tốt nhất là mở online, ít nhất tiết kiệm tiền thuê mặt bằng. Cô thấy sao, Tiểu Nguyệt?”

Trì Tiêu nhìn ra xa, lúc này mới thong thả lên tiếng: “Tôi thấy không ổn.”

“Ai hỏi anh?” Thịnh Vũ ném một lá bài vào người Trì Tiêu.

Trì Tiêu nhặt lên, nói: “Vốn dĩ là không ổn. Không tin anh hỏi cô ấy xem? Cô ấy có chịu mở shop online không?”

Trì Tiêu rất rõ, đề xuất này sẽ không được Hề Việt chấp nhận. Bởi vì điều cô muốn chỉ là ở lại Đại Lý, đó mới là mục đích chính. Còn làm gì để ở lại, đều là chuyện sau.

Lùi thêm một bước mà nói, nếu cô không sửa được tật lo âu tự kề dao vào cổ ép mình chạy về phía trước, thì dù sống ở đâu, làm công việc gì, cô cũng khó mà thấy thoải mái.

Rõ ràng đây là chuyện đã nói rất rõ từ lâu, Hề Việt hiểu hơn ai hết. Nhưng hôm nay cô bực mình, cố tình đối đầu với Trì Tiêu: “Tôi thấy rất ổn mà!”

Đồ bướng bỉnh dầu muối không vào này…

Lần này Trì Tiêu thật sự tức giận, hiếm hoi lườm cô một cái: “Ừ, được, vậy em cứ thoải mái mà làm đi.”

Nói xong liền đứng dậy, phủi mông bỏ đi.

Để lại Thịnh Vũ lúng túng ở đó, hòa giải cũng không đúng, im lặng cũng không xong. Anh lén nhìn sắc mặt Hề Việt, phát hiện cô vẫn đang cười, hai người chẳng giống cãi nhau chút nào.

“Tiểu Nguyệt à, tôi hỏi cô một câu nhé?”

“Anh hỏi đi.”

Thịnh Vũ cân nhắc rồi nói: “Cô với Trì Tiêu… rốt cuộc bây giờ là quan hệ gì?”

“Tôi cũng không biết, chắc là đang yêu nhau.” Hề Việt cười.

Một câu này đâm thẳng vào trái tim mong manh của Thịnh Vũ.

Được lắm, lại thêm một Dương Á Huyên nữa. Phụ nữ bây giờ rốt cuộc là sao vậy? Thích chơi trò không chịu nhận quan hệ thế à?

Hề Việt nhìn ra vẻ do dự của anh, liền giải thích: “Bọn tôi không sao đâu, tôi trêu anh ấy thôi.”

Thịnh Vũ gật đầu, do dự hồi lâu vẫn quyết định nói giúp Trì Tiêu vài câu: “Tiểu Nguyệt à, có thể cô chưa hiểu anh ấy lắm. Bọn tôi quen nhau lâu rồi, tôi dám đảm bảo, Trì Tiêu thật sự là người tốt.”

Hề Việt gật đầu, cười rạng rỡ như trút được khúc mắc: “Tôi biết mà, tôi còn phát thẻ người tốt cho anh ấy rồi. Nhiều lần lắm.”

“Không chỉ thế đâu, không chỉ thế…”

Thịnh Vũ nghiêm túc hẳn lên, bắt đầu kể từ lúc anh mới quen Trì Tiêu, kể chuyện Trì Tiêu đã giúp anh mở khách sạn Mã Ni đầu tiên thế nào, đã quyết đoán cho anh vay tiền lúc cấp bách ra sao; kể rằng những người xung quanh đây, ít nhiều đều từng nhận được sự giúp đỡ của Trì Tiêu; kể chuyện khi anh vừa mở chi nhánh ở Lệ Giang, chính Trì Tiêu dẫn anh đi chọn mặt bằng, đưa anh đi gặp các ông chủ trong ngành du lịch địa phương để làm quen.

Tiền thuê quá đắt, lúc đó Thịnh Vũ trả xong thì túi tiền cũng xẹp lép, định bụng sửa sang đơn giản thôi, là Trì Tiêu giúp anh liên hệ nhà thiết kế nội thất và thợ sửa chữa, còn ứng trước chi phí. Nguyên văn lời Trì Tiêu là: “Cậu có thể có chút tiền đồ không hả? Đã làm thì phải làm cho đàng hoàng. Sau này người ta ở Đại Lý xong lại sang Lệ Giang, còn tưởng chi nhánh này của cậu là hàng nhái thì mất mặt biết bao.”

“Tôi biết cô đang nghĩ gì,” Thịnh Vũ nói, “Trì Tiêu là người không thiếu tiền, nên không coi tiền là chuyện to. Nhưng nếu chỉ vì hào phóng tiền bạc thì cũng không thể có nhiều bạn bè sống chết có nhau đến vậy.”

“Nói riêng tôi thôi, người già trong nhà cố chấp, cứ nhất quyết ở một mình tại Đằng Xung. Trì Tiêu tốt bụng, lần nào đi ngang qua cũng ghé thăm giúp tôi. Việc anh ấy làm cho gia đình tôi, có khi còn nhiều hơn cả tôi, thằng cháu ruột này.”

“Còn Huyên Tử nữa, chuyện mấy năm trước rồi. Em gái Huyên Tử đi tham gia một cuộc thi tuyển tú gì đó khu vực Tây Nam, thí sinh cùng đợt đều có fan có lưu lượng, hiện trường rất náo nhiệt. Lúc đó Dương Á Đường gần như vô danh, khá là tủi thân. Anh Tiêu biết chuyện, lái xe hơn ba trăm cây số đến cổ vũ cho Dương Á Đường. Chỉ riêng việc này thôi, Huyên Tử sẽ nhớ ơn anh Tiêu cả đời.”

Những điều Thịnh Vũ nói đều là lời thật, chân tình không giả, Hề Việt cảm nhận được.

Giữa người với người, tình cảm chẳng qua là lấy lòng đổi lòng, chẳng ai là sắt thép vô tri.

“Còn nữa, mấy hôm trước cô nói muốn mở quán cà phê, anh Trì Tiêu còn bảo tôi đi hỏi thử cái phòng kia.”

Hề Việt đang ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Trì Tiêu ở phía xa, nghe vậy thì sững lại, quay sang Thịnh Vũ: “Phòng nào?”

“Cái Huyên Tử dẫn cô đi xem đó, cô cũng khá ưng ý, khoảng hơn ba trăm mét vuông phải không?” Thịnh Vũ nói.

Lần này Hề Việt thật sự hơi mơ hồ. Có xem, có thích, nhưng cô chưa từng nghĩ đến, vì tiền thuê căn nhà đó hoàn toàn vượt quá khả năng hiện tại của cô.

“Ý của anh Trì Tiêu là, cùng lắm thì anh ấy thuê giúp cô, không nói cho cô biết là được,” Thịnh Vũ rất hiểu Trì Tiêu, “Anh ấy thật sự mong cô ở lại, nhưng lại sợ cô tiêu hết tiền tiết kiệm, nên muốn tự mình gánh rủi ro này. Không còn cách nào khác, tình cảm là vậy đấy, để tâm đến ai, sẽ vì người đó mà nghĩ thêm một bước. Người ta vui thì mình cũng vui theo, người ta thiệt thòi thì mình còn đau hơn.”

Hề Việt nhìn Thịnh Vũ, rồi lại nhìn Trì Tiêu.

Người kia ngồi ở xa, cúi đầu xem điện thoại, hoàn toàn không biết mình đang là chủ đề bàn luận.

Trong lòng Hề Việt dâng lên một cảm giác chua xót kỳ lạ xen lẫn rung động, như lon soda vừa bật nắp, “phụt phụt” không ngừng.

Cô ổn định lại cảm xúc, hít sâu một hơi rồi mới nói: “Tôi và Trì Tiêu… quen nhau chưa lâu.”

Thịnh Vũ bỗng bật cười: “Ồ, tôi hiểu rồi. Trước giờ anh ấy chưa từng dẫn cô gái nào ra mắt bọn tôi, anh ấy không phải người ham chơi, thật đó. Cô là người đầu tiên, nên bọn tôi mới thấy lạ, rồi tự nhiên coi cô là bạn.”

“Không không, tôi không có ý đó,” Hề Việt nói, “Chỉ là tôi thấy rất kỳ lạ…”

Kỳ lạ rằng trên đời này thật sự có người vì một chút thiện cảm ngắn ngủi mà sẵn sàng trả giá nhiều đến thế sao?

Kỳ lạ rằng lại có thể bốc đồng như vậy, không sợ bị tổn thương, công cốc hay sao?

Quan trọng nhất là, trong cuộc đời trước đây của Hề Việt, trong những thành phố thép cô từng đi qua, trong những mối quan hệ gia đình và xã hội phức tạp mà cô từng bước trải nghiệm, cô chưa từng gặp một người như Trì Tiêu. Rõ ràng anh thông thạo đời, hiểu rõ quy tắc thế sự, nhưng lại không muốn mang chúng làm áo giáp hay vũ khí. Anh ôm một tấm lòng chân thành, chẳng sợ gió mưa vùi dập, thấy ai xứng đáng thì đưa tay trao ra, không so đo xem tay còn lại của mình có nhận lại được sự hồi đáp tương xứng hay không.

Đó là dũng cảm? Hay thản nhiên? Hay là vì quá có nền tảng, quá tự tin?

Thịnh Vũ nói, đều không phải.

“Đó là bản tính của anh ấy. Anh ấy sống tùy tâm, không thích giả vờ, không thích diễn, việc gì thuận lòng thì làm, vui là được, chưa bao giờ tự làm mình khó chịu. Nói thế nào nhỉ… khá là nguyên sinh?”

Nói xong, chính Thịnh Vũ cũng bật cười.

Hề Việt cũng thấy buồn cười, vì cô chợt nhớ tới câu Tôn Chiêu Chiêu nói tối nay, Vân Nam, đôi khi là một tính từ.

Nếu nói vậy, thì những năm tháng sống ở Vân Nam đã nhuộm Trì Tiêu quá thành công rồi.

Trì Tiêu đúng là rất Vân Nam.

“Anh ấy có kể với cô chuyện gia đình chưa?”

“Bố mẹ anh ấy à?” Hề Việt gật đầu, “Biết một chút.”

Vậy thì Thịnh Vũ yên tâm, trước khi đứng dậy còn nhỏ giọng nói với Hề Việt: “Cô nói xem có phải di truyền không? Bố Trì Tiêu ngày xưa vì mẹ anh ấy mà bỏ hết sang Vân Nam… Bố là não yêu đương, con trai cũng hơi vậy. Theo tôi thấy, bây giờ cô đã làm anh ấy mê đến quay cuồng rồi, cô có đòi cái đầu của anh ấy, anh ấy cũng xách đến cho cô, còn tiện tay pha thêm chén nước chấm…”

Hề Việt nói: “Anh cũng thế.”

Thịnh Vũ khựng lại: “Tôi thế nào?”

“Não yêu đương,” Hề Việt khẳng định, “Trì Tiêu nói.”

“Tôi thì không.”

Thịnh Vũ hất đầu bỏ đi, quay lại tiếp tục chủ trì trò chơi.

Nghỉ ngơi xong, hiệp sau bắt đầu, mọi người đều hơi hờ hững, thật ra chẳng mấy ai quan tâm thắng thua. Theo lời Thịnh Vũ, đã là người có thể “nằm thẳng” ở Đại Lý thì trên người cũng chẳng còn nhiều góc cạnh.

Chỉ là trò chơi thôi, nhức óc làm gì?

Trà Trà nói: “Chi bằng bật phim lên xem rồi nói chuyện còn hơn!”

Đề nghị được mọi người hưởng ứng.

Thế là Thịnh Vũ bật máy chiếu, Dương Á Huyên và Tiểu Mao đi xách về một đống đồ ăn vặt, phòng trà nghiễm nhiên biến thành rạp chiếu phim dưỡng sinh của người già.

Hề Việt đi nhón chân, không phát ra tiếng, lặng lẽ vòng đến bên Trì Tiêu rồi ngồi xuống.

Cô vẫn khoác áo khoác của anh, cả người cuộn trong đó, trông khá lén lút. Hề Việt ngửi thấy trên người Trì Tiêu mùi hoa thoang thoảng và hơi men trong trẻo, sau đó nhìn thấy bên tay anh có một bình rượu nhỏ, hóa ra lúc ăn tối anh chưa uống đủ, giờ đang tự rót tự uống.

“Ông chủ Trì?”

Trì Tiêu quay đầu liếc cô, thái độ không mấy thân thiện:

“Gì?”

“Tôi đến bầu bạn với anh mà, một mình xem phim chán lắm?” Hề Việt nhe răng cười, “Uống rượu buồn cũng chán mà?”

“Ai nói tôi uống rượu buồn? Một mình uống rượu là uống rượu buồn à?” Trì Tiêu bắt đầu làm cao, “Tìm tôi làm gì? Mấy người nên nói chuyện sự nghiệp đi, sự nghiệp quan trọng lắm, đừng làm lỡ việc kiếm tiền của em. Biết đâu hai năm nữa đánh chuông lên sàn thì sao.”

Hề Việt nhìn nghiêng mặt Trì Tiêu, đưa tay bóp nhẹ d** tai anh, hơi nóng.

Trì Tiêu quay mặt đi, hất tay cô ra: “Đừng động tay động chân với tôi, giữ khoảng cách.”

“Giữ khoảng cách gì, vừa nãy anh còn hôn mắt tôi mà!”

Trì Tiêu bỗng thấy lòng lâng lâng, hừ cười: “Không công bằng à? Không cân bằng thì cô hôn lại đi, coi như hòa.”

“Đẹp mặt anh quá.”

Hề Việt chỉnh lại tư thế, đầu gối chạm vào Trì Tiêu.

Cô không hứng thú với phim, mọi người ở đây cũng chẳng mấy ai hứng thú với phim võ hiệp mà Thịnh Vũ yêu thích, đánh qua đánh lại, chẳng nhìn rõ ai là ai, có gì hay?

“Nói xong chưa?” Giọng Trì Tiêu lạnh nhạt, “Ông chủ Thịnh định đầu tư cho cô à?”

Hề Việt mím môi nhịn cười: “Đúng vậy, bọn tôi nói chuyện rất vui. Hơn nữa Tiểu Mao rút bài Tarot cho tôi, nói tôi sắp mở ra mùa xuân thứ hai trong sự nghiệp, có thể không rảnh quan tâm chuyện khác.”

Trì Tiêu nhìn chằm chằm phía trước: “Em nói rõ xem chuyện khác này chủ yếu là chỉ cái gì?”

“Chủ yếu là…”

Hình ảnh phim đột ngột bị ngắt.

Thịnh Vũ đứng chắn trước máy chiếu, tỏ ra không hài lòng với việc mọi người thì thầm và chơi điện thoại: “Mấy người đúng là không có gu! Board game không chơi, phim cũng không xem, định lên trời à?”

Trà Trà giơ tay bên dưới: “Hát đi! Hát đi! Chỗ anh không phải cũng có thể làm KTV sao?”

Khóe miệng Thịnh Vũ giật giật, miễn cưỡng hài lòng:

“Coi như cô biết hàng. Bộ loa này tôi nâng cấp không rẻ đâu, đợi chút…”

Thế là tiếng ồn còn lớn hơn, ai cũng nhao nhao đòi thử dàn âm thanh của Thịnh Vũ.

Dù sao thì cũng không muốn tan cuộc.

Dù biết thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, kỳ nghỉ sắp hết, nhiều người ngày mai đã phải lên đường, nhưng ai cũng muốn kéo dài thêm chút thời gian dễ chịu và sảng khoái này.

Hề Việt ngồi sát Trì Tiêu thêm chút nữa, hạ giọng tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Tiểu Mao nói sang năm tôi sự nghiệp tình cảm đều nở hoa, nhưng vận sự nghiệp vẫn vượng hơn.”

Trì Tiêu vẫn nhìn phía trước, không thèm cho Hề Việt một ánh mắt.

Hề Việt nghi ngờ anh căn bản là đang đấu khí với không khí trước mặt.

“Rồi sao?”

“Rồi thì,” Hề Việt đột nhiên động tay, hai lòng bàn tay nhẹ nhàng che lên tai Trì Tiêu, mạnh mẽ xoay đầu anh lại, ép anh nhìn thẳng vào mình, “Rồi thì ông chủ Trì, dù tôi chưa chắc sẽ mở quán kinh doanh, nhưng sang năm tôi đúng là định dốc sức theo đuổi sự nghiệp. Hơn nữa Tiểu Mao còn xem giúp tôi, người định mệnh của tôi ấy, anh không phù hợp nổi một điều. Nên làm ơn, sau này đừng phát tán mị lực trước mặt tôi nữa, ảnh hưởng đến chí tiến thủ của tôi, được không?”

Trì Tiêu sững sờ.

Phản ứng đầu tiên là, lời Tiểu Mao mà em cũng tin à? Chính cô ấy còn chưa biết chân mệnh thiên tử của mình đang lượn ở đâu kia kìa.

Phản ứng thứ hai là, hai tay anh áp lên mặt Hề Việt, xoa xoa, cảm nhận nhiệt độ: “Em lại uống à? Hay rượu lúc nãy chưa tỉnh?”

Nếu không sao lại khai khiếu, nói ra những lời vừa chói tai lại vừa dễ nghe thế này?

Trong lòng anh đánh trống thình thịch, chút men say còn sót lại bị gõ cho tan tác.

Hề Việt không thoát được tay anh, cũng không buông tay mình.

Hai người cứ giữ tư thế giơ tay lên, mỗi người nâng đầu người kia.

Trong mắt người ngoài, dưới ánh đèn mờ của phòng trà, cảnh đối mắt thâm tình này thật sự quá đỗi quấn quýt. Chỉ người trong cuộc mới biết, đây là giằng co căng thẳng.

“Anh buông tay.”

“Em buông trước.”

Trì Tiêu đang phân tâm, Hề Việt nhân lúc anh lỏng tay một chút liền thoát ra, người nghiêng về phía trước, môi đặt lên má trái của anh.

“Chụt.”

Một tiếng rất rõ, rất giòn.

Họ ngồi ở góc trong cùng, may mà phía trước Thịnh Vũ và Jade đang gào khóc om sòm, che đi sự lúng túng này.

Không ai để ý ở đây đã xảy ra chuyện gì.

Jade đang hát ca khúc tủ của mình, “Nhất sinh bất hoán:. Đêm đầu tiên Hề Việt đến Đại Lý đã nghe anh ta hát bài này, chỉ là bối cảnh khác. Nghe lại lúc này, dường như thêm chút lãng mạn.

Hề Việt nhìn Trì Tiêu, khẽ nói: “…Xong rồi, em cũng đóng dấu cho anh rồi.”

Trong phòng trà tối mờ, ánh đèn lưa thưa rơi vào mắt Trì Tiêu.

Anh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt mê hoặc ấy nhìn cô, dò xét cô.

Hề Việt cũng không nói.

Giữa hai người, chỉ còn những cảm xúc mờ mịt không nhìn rõ đang trôi qua.

Trong lòng Hề Việt cực kỳ bất an, như có rất nhiều thứ bị hất tung lên cao rồi nện mạnh xuống, lại hất lên lần nữa, lặp đi lặp lại, chìm nổi không yên…

Quả nhiên mà.

Cô nghĩ, câu nói đó là gì nhỉ, đối diện nhìn nhau, là nụ hôn tinh thần của loài người.

Cô là người nắm quyền chủ động, nhưng vào khoảnh khắc này, từ thân thể đến linh hồn, cô dường như đều sắp bị Trì Tiêu tháo ra nuốt trọn.

Rõ ràng anh chẳng có động tác gì, thậm chí bàn tay đặt trên má cô cũng đã hạ xuống.

“Thôi vậy…” Hề Việt cố tỏ ra bình tĩnh, ép mạnh những gợn sóng trong lòng xuống, quay mắt đi, ngồi thẳng lại, “Sao anh lại không biết đùa thế?”

“Em cho rằng đây là đùa?” Trì Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng.

Hề Việt thở phào một hơi, chỉ cần anh nói chuyện là được, nói chuyện thì không khí sẽ không quá đặc quánh, không đến mức khiến người ta khó thở.

“Chẳng phải anh cũng hay đùa với em sao?”

“Khi anh hôn em, khi anh nói anh thích em, anh chưa từng đùa.” Trì Tiêu nói, “Nên anh hỏi lại em lần nữa: em đã nghĩ kỹ chưa? Em là nghiêm túc, không phải trêu anh, không phải sàm sỡ anh, đúng không?”

Hề Việt hít sâu một hơi, còn chưa kịp trả lời, Trì Tiêu đã ép thêm một bước: “Em phải chịu trách nhiệm với anh.”

Hơi thở này của Hề Việt lập tức nghẹn lại trong cổ họng.

Phía trước, người cầm micro lại bắt đầu ồn ào.

Lần này là Dương Á Huyên giật micro, cô ta cũng coi như nể tình khi để Jade hát xong một bài, rồi nói vào micro: “Dù sao cũng là nghe nhạc, đi bar nghe đi! Em gái tôi hát hay hơn anh ta nhiều.”

Đúng là không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để quảng bá cho em gái.

Jade tức chết.

Anh đã sớm nói không muốn diễn chung quán bar với Dương Á Đường, vì cô ta có một bà chị vừa ngang ngược vừa mạnh mẽ, lúc nào cũng áp anh một đầu.

Thế là đám đông đang chơi hăng, lại như ong vỡ tổ, đứng dậy, chuyển địa điểm, rầm rộ kéo nhau đến quán bar.

Đêm dần khuya.

Cuối kỳ nghỉ, đêm ở cổ thành bớt cảnh du khách chen vai thích cánh, nhưng vẫn rất náo nhiệt.

Quán bar lại càng là trung tâm của sự sôi động.

Hề Việt không kịp trả lời Trì Tiêu một cách nghiêm túc, đã bị Trà Trà và Tiểu Mao kéo dậy đẩy đi. Tiểu Mao còn thắc mắc hỏi cô: “Ê, sao mặt cô đỏ thế?”

Hề Việt vỗ vỗ má mình, bịa bừa: “Rượu tối chưa tỉnh.”

“Thế tửu lượng cô kém thật.”

Hề Việt lén liếc Trì Tiêu một cái, thấy anh rõ ràng đang cười, còn kéo chiếc áo khoác rộng trên vai cô lên cao hơn, giúp cô khoác kín lại.

“Mọi người đi trước đi, tôi về lấy thêm áo.”

Những gợn sóng trong lòng Hề Việt lại không nể nang gì mà dâng lên, lặp đi lặp lại, không ngừng hành hạ.

Cô quay đầu nhìn Trì Tiêu một lần, thấy anh một mình đi về sân sau, ngược hướng với mọi người, bóng lưng lẻ loi biến mất trong lối đi.

Một cảnh rất đỗi bình thường, nhưng bóng tối ấy khiến tim cô đập thình thịch.

Dương Á Huyên đang quảng bá cho em gái Dương Á Đường, mời mọi người theo dõi tài khoản nền tảng của cô ấy.

Thịnh Vũ theo sau Dương Á Huyên, xách túi giúp cô.

Tiểu Mao mượn ánh đèn đường từng chiếc một, xem tướng tay cho một vị khách trọ, khuyên khách mua chuỗi pha lê để đổi vận.

Tôn Chiêu Chiêu và Jade, à không, Ngưu Gia Phú, dù cách rất xa vẫn đang cãi nhau om sòm.

Trà Trà khoác tay Trí Mễ, vừa đi vừa nhảy nhót, Trí Mễ thì hơi cúi đầu, nghe Trà Trà líu lo.

Hề Việt đi sau cùng, nhìn bức tranh mọi người hợp lại thành cảnh này, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả.

Cô biết mình sẽ mãi nhớ cảnh tượng này, nhớ đêm ở cổ thành Đại Lý, nhớ cơn gió này, nhớ vầng trăng này, rất rất lâu về sau.

“Cái đó…” Hề Việt dừng bước, những gợn sóng trong lòng gần như muốn bật khỏi lồng ngực, phá vỡ cổ họng.

Cô không nhịn được nữa, liền gọi Trà Trà: “Mọi người đi trước đi, tôi quên đồ, quay lại lấy.”

Không ai biết cô quên thứ gì.

Chính Hề Việt cũng không biết, chỉ quay người, chạy ngược lại.

Đẩy cửa gỗ, chạy qua cây quế, bước chân giẫm nát ánh đèn vàng ấm trong sân sau, rồi lao vào lối đi.

Hương quế tan đi, cô ngửi thấy mùi bạc hà.

Sân sau tối om, không bật đèn.

Quả nhiên.

Trì Tiêu đã lấy áo, nhưng không vội đuổi theo mọi người, mà đứng trong viện, đứng dưới bức tường bình phong, ngẩn người, hộp thuốc lá xoay một vòng rồi lại một vòng trong tay.

Thấy Hề Việt quay lại, lại còn chạy về, anh thấy hiếm lạ, cười hỏi: “Gì thế?”

Hề Việt chạy gấp, tai suýt ù đi.

“Em còn chưa hỏi anh, anh đứng đây làm gì?”

Trì Tiêu cũng không muốn tỏ ra mất giá như vậy, nhưng không kiềm được, chặc lưỡi hai cái rồi nói thật: “Anh bình tĩnh lại chút, không được à?”

Hề Việt bật cười ngay, chống nạnh đứng trước mặt anh, cười đến không thở nổi.

Cười thì cứ cười, Trì Tiêu rất kiên nhẫn chờ cô cười xong, cười đủ rồi, anh nắm cổ tay cô kéo lại trước mặt mình.

Sau lưng Hề Việt là bức tường bình phong, lưng áp vào, lạnh lạnh, có hơi ẩm của gạch xanh và rêu. Cô còn phân tâm nghĩ, ban ngày ở đây không có nắng chiếu tới sao?

Ánh mắt Trì Tiêu lướt qua chữ trên tường bình phong, trầm giọng hỏi: “Nữ hiệp Mặt Trăng, rốt cuộc em đánh rơi thứ gì?”

Lại thêm một biệt danh mới.

Hề Việt lắc đầu, hai lòng bàn tay đặt lên ngực Trì Tiêu, dùng giọng rất nhỏ rất nhẹ: “Em muốn quay lại cứu anh mà…”

Sống mũi Trì Tiêu khẽ chạm vào mặt cô, hơi thở anh nóng rực, nhưng cô lại bắt được một chút mát lạnh, rất kỳ diệu, rất thú vị.

Hề Việt cắn răng, nhón chân dán môi lên môi anh, hai giây, rồi rời ra.

Hơi thở kiềm chế của Trì Tiêu bị cắt thành từng mảnh vụn, rơi xuống chóp mũi cô. Biểu cảm của anh là kinh ngạc, là chưa thỏa mãn, là cố ý gây sự, là mong chờ: “Thế là xong à?”

Vậy là Hề Việt lại nhón chân lần nữa, lần này dừng lâu hơn một chút, còn đưa đầu lưỡi ra.

Nhẹ nhàng l**m theo đường cong viền môi anh.

“Thế này?” Hề Việt hỏi ngược lại, “Chính anh nói mà, phải chậm rãi.”

Bàn tay Trì Tiêu đã giữ chặt sau đầu cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Anh rất muốn giải thích rằng, chậm rãi là chậm về trình tự, chứ cô đã mở màn thế này rồi mà còn chậm nữa thì đúng là làm khó người ta.

Anh bảo Hề Việt nhắm mắt, rồi lại phủ môi lên môi cô, nhiệt độ cuồn cuộn nghiền ép, đưa lưỡi vào, đồng thời khóa chặt vai và tấm lưng mảnh khảnh của cô.

Hề Việt cảm thấy mình rời xa bức gạch lạnh phía sau, chuyển sang lao vào một vùng nước ấm áp đã được ánh trăng tưới qua.

Đúng vậy, là vùng nước, vì cô nghe thấy tiếng nước giữa môi và lưỡi họ.

Gió lướt qua vành tai, cuốn đi hơi thở, mang theo mùi hoa hòa vào với rượu, mát lạnh bạc hà, cùng thổi về phía vô tận.

Hề Việt rất muốn lấy hơi, nhưng lại bị tiến sâu hơn. Tay cô vô thức bám lấy cánh tay Trì Tiêu, như dây leo trên tường viện, điểm dừng cuối cùng là cổ anh. Cô vòng tay ra sau cổ anh, mới miễn cưỡng giữ vững bản thân, không đến mức trong nụ hôn đầu tiên với Trì Tiêu đã đại bại, sụp đổ hoàn toàn.

“…”

Cô rất muốn nói gì đó, những điều khá quan trọng, như xác định ý nghĩa của nụ hôn này, và mối quan hệ giữa họ lúc này. Nhưng thật sự không còn chỗ trống.

Cô hối hận vì đã chạy quay lại.

Cô sắp bị Trì Tiêu hôn tan chảy rồi.

Người này nói chuyện như niệm chú, đêm đen gió lớn, pháp lực cực mạnh.

“Nếu đã quay lại rồi, cứu người thì cứu cho trót đi, Tiểu Nguyệt Lượng.”

[Lời tác giả] Hai người cứ hôn đi, tôi kiệt sức rồi 😵

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...