Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Chương 46



Hề Việt không thấy nói những lời như vậy có gì khó xử. Cô rất muốn nói rõ cảm nhận của mình cho Trì Tiêu biết.

Cô thẳng thắn thừa nhận, cô cho rằng mối quan hệ giữa mình và Trì Tiêu chắc chắn sẽ không kéo dài. Một tình cảm bắt đầu vì bốc đồng, không có nền tảng, cuối cùng sẽ đi về đâu, thực sự rất mờ mịt. Cô giữ thái độ bi quan với chuyện này, và chẳng có gì cần giấu giếm cả.

Vốn dĩ cô không muốn bắt đầu. Cô từng từ chối, từng giằng co, nhưng rồi vẫn thất bại. Nguyên nhân thất bại thì hai phần là do cô, tám phần là do Trì Tiêu. Cô mềm lòng, đó là vấn đề của cô; nhưng Trì Tiêu rõ ràng biết cô không kiên định mà vẫn ra sức dụ dỗ, không ngừng kéo qua kéo lại, nhất quyết bắt cô phải thuận theo, vậy thì đó là trách nhiệm của anh.

Nhưng, một khi đã bắt đầu rồi.

Trong mối quan hệ với Trì Tiêu, ở Hề Việt bùng lên một kiểu can đảm đơn độc. Kiểu can đảm này giống hệt như lúc cô bỏ lại tất cả, đổi điện thoại rồi một mình tới Vân Nam.

Hoặc là mãi mãi không xuất phát.

Một khi đã xuất phát rồi, thì đi thêm vài nơi, ngắm thêm vài cảnh.

Một khi đã bắt đầu, cô muốn từ mối quan hệ này nhận được nhiều niềm vui hơn, hưởng thụ cho thoải mái hơn, táo bạo hơn, sảng khoái hơn.

Trì Tiêu không hề biết những vòng xoáy tâm lý quanh co ấy của Hề Việt.

Anh chỉ thấy khó hiểu, sao cô có thể nghiêm túc nói ra những lời chẳng đứng đắn như thế?

“Anh mới không đứng đắn, từ trên xuống dưới của anh chỗ nào cũng không đứng đắn.”

Hề Việt nói rất nghiêm túc, giống hệt lần trước cô hỏi Trì Tiêu có cơ bụng hay không. Như việc sau khi kết thúc một dự án công việc thì cần tổng kết lại vậy, đây là đang thảo luận vấn đề. Cô đang tích cực phát biểu, mô tả cảm giác khi hôn Trì Tiêu, và cô tự nhận là đầu óc mình trong trẻo, không xen tạp niệm gì.

Nhưng chính sự vô tạp niệm ấy lại khiến Trì Tiêu tự thấy xấu hổ.

Càng thấy cô nghiêm túc, đứng đắn bao nhiêu, thì từng dây thần kinh trên người anh lại càng nhảy loạn bấy nhiêu.

Đúng là muốn mạng mà.

……

Hề Việt hơi mơ màng, không nhớ tối qua mình ở chỗ Trì Tiêu đến mấy giờ.

Chỉ nhớ là tự mình về phòng.

Cô không dám để Trì Tiêu tiễn. Một là khoảng cách từ sân trước sang sân sau chẳng cần thiết, hai là sợ nếu anh tiễn cô về thì sẽ rất khó rời đi.

Đây mới chỉ là lần hôn đầu tiên thôi.

Hề Việt vẫn thấy có chút khó tin.

Quả nhiên sau đó bọn Thịnh Vũ không quay lại tìm. Cô ngủ rất nhanh, cũng không biết bọn họ chơi tới khi nào.

Rồi đến trưa hôm nay, Hề Việt mới cảm nhận được di chứng để lại từ tối qua, cô cứ thỉnh thoảng lại chạm vào môi mình, hôm nay đã mấy lần như vậy rồi.

Ngủ trưa một giấc trên ghế nằm xong, cô vào bếp, làm theo thực đơn Thịnh Vũ để lại, hấp thịt viên cho A Phúc, còn chia nửa viên cho Tề Toàn.

Con mèo nhỏ Tề Toàn này cũng ghê gớm thật, quen sống tự do, chỉ khi đói mới quay về kiếm ăn, ăn no lại chạy ra ngoài chơi, đúng là coi khách sạn Mã Ni như nhà nghỉ thật.

Sắp xếp xong cho một mèo một chó, Hề Việt lại làm theo hướng dẫn Thịnh Vũ dán trong phòng trà, thay nước bể cá của Đại Hỉ và Tiểu Hỉ. Tiểu Hỉ trong bể không biết là phiên bản mấy chấm mấy rồi mà vẫn rất năng động.

Thay nước xong thì Tôn Chiêu Chiêu về. Vừa vào cửa đã tu ừng ực mấy ngụm trà.

Hề Việt hỏi: “Sao thế? Sao mặt đỏ bừng vậy?”

Tôn Chiêu Chiêu nói: “Ngưu Gia Phú đúng là thần kinh, vừa cãi nhau với anh ta xong.”

Cô nhìn cái vợt cá nhỏ trong tay Hề Việt và hai con cá chép nhỏ trong bể, nói: “Tôi đền đền đền đền cho Thịnh Vũ con cá này mệt chết đi được, để tìm cho cho cho cho anh ta con trông gần gần gần gần gần giống, ở tiệm hoa chim cá cảnh tôi suýt thì lật tung cả bể cá cá cá của ông chủ rồi.”

Hề Việt bảo Tôn Chiêu Chiêu ngồi xuống bớt giận, từ từ nói xem rốt cuộc là sao, Jade chọc tức cậu chuyện gì?

“Anh ta anh ta anh ta cứ bắt tôi tối tối tối nay đi nghe anh ta diễn.”

Hề Việt thấy lạ: “Sao vậy? Tối nay có hoạt động gì đặc biệt à? Kỳ nghỉ cũng kết thúc rồi, khách chắc không đông đâu?”

Tôn Chiêu Chiêu nói: “Đúng đúng đúng! Tôi cũng nói thế mà!”

“Anh ta bảo có một bài vừa vừa vừa mới viết, lần lần lần đầu hát, bảo tôi đến ủng hộ, xem xem xem hay hay hay không.”

Tôn Chiêu Chiêu cảm thấy là, lúc có khách thì không hát, cứ như giấu bảo bối gì ghê gớm lắm. Giờ khách đã vãn hết rồi, anh hát cho ai nghe chứ?

“Anh ta chắc chắn không muốn để Dương Á Đường biết mình cũng viết bài mới. Đàn ông kiểu này lòng dạ hẹp hòi lắm.”

Kích động một hồi, Tôn Chiêu Chiêu dần bình tĩnh lại.

Hề Việt ngẫm chuyện Jade, cảm thấy có điều gì đó không ổn. Đây là lần hát đầu tiên, không muốn cho người khác biết, vậy mà lại nhất quyết muốn Tôn Chiêu Chiêu tới nghe, ý đồ này, có lẽ chỉ mình Tôn Chiêu Chiêu là không nhìn ra.

“Vậy thì cô cứ đi đi.” Hề Việt quyết định giúp lão Ngưu một tay.

“Không đi. Tối nay tôi cũng có diễn.”

Hề Việt cười nói: “Vậy cô diễn trước, để anh ta tới xem cô trước, rồi cô lại đi xem anh ta. Hai người không ai nợ ai, thế nào?”

Tôn Chiêu Chiêu nói thế thì gọi là huề gì? Jade vốn dĩ rất thích xem talk show, anh ta hay đi xem lắm rồi.

Hề Việt cũng chẳng biết nói gì thêm, nói nữa là lộ hết mất. Đành quay người rót cho mình một chén trà.

Điện thoại rung lên thì Tôn Chiêu Chiêu vẫn đang chửi Jade, nói người này tâm địa xấu xa cỡ nào, đáng chết ra sao. Cô có lúc open mic, hoặc lúc luyện tập, đoạn diễn chưa được mài giũa kỹ, tiết tấu rất tệ, Jade ở dưới sân khấu lại như con khỉ chưa khai hóa, gào lên, vỗ tay, hoan hô, như thể thấy cô mất mặt là anh ta vui lắm vậy.

Đúng là có bệnh.

Hề Việt có chút cạn lời với hai người này.

Cô cầm điện thoại lên xem tin nhắn, là Trì Tiêu gửi. Lúc này anh đang ở cửa hàng Xuân Ở Vân Nam, gửi cho cô một ảnh chụp màn hình của Vùng Đất Dâu Dại, chất vấn: “Vì sao em xóa bình luận của anh?”

Chính là bình luận, dựa vào ảnh chụp màn hình được giảm giá 50%.

Hề Việt nghĩ cũng chẳng nghĩ, mượn lời Tôn Chiêu Chiêu trả lời anh: “Đơn giản là vì anh có bệnh.”

Khi mặt trời sắp lặn, Hề Việt ra khỏi nhà, bắt taxi tới bến thuyền Long Khảm trước.

Lúc này cô không hề biết mình đang trở thành chủ đề bàn tán, mà nguyên nhân bàn tán, chính là Vùng Đất Dâu Dại.

khách sạn Mã Ni có một nhóm chat của người thuê, Thịnh Vũ là chủ nhóm. Lúc này anh đang nhảy dựng trong nhóm: “ĐM! Điện thoại tôi hỏng rồi à? Cái tình huống gì đây?!”

Tình huống gì?

Anh gửi vào nhóm ảnh chụp màn hình của nền tảng đặt phòng. Trong nửa tháng tới, toàn bộ phòng của khách sạn Mã Ni đã bị đặt hết.

“Nhà nước thêm hai tuần nghỉ lễ mà quên thông báo cho tôi à?”

Anh tag tất cả mọi người: “Có thông báo cho mấy người không?”

Mùa thấp điểm thì kinh doanh nhà trọ vốn chẳng thể tốt. Dù là khách sạn Mã Ni có nhiều khách quen, cũng tuyệt đối không thể xuất hiện cảnh kín phòng thế này. Một suy đoán vụt qua trong đầu, Thịnh Vũ cảm thấy chuyện trước đó vẫn chưa xong, chắc chắn lại có người giở trò với anh, biết đâu phía sau còn chiêu âm hiểm nào đang chờ. Vì vậy những đơn đặt phòng đó, anh chần chừ mãi không dám bấm xác nhận.

“Hoặc là ông trời thấy tôi dạo trước khổ quá, bù đắp cho tôi.” Thịnh Vũ cũng không biết nên lo hay nên mừng, “Nếu là thật, nhà khác đều không có khách, bên mình lại náo nhiệt thế này, chẳng phải tức chết họ à?”

Nhóm thuê trọ bình thường rất ít nói chuyện. Mọi người ngày ngày cúi đầu không thấy thì ngẩng đầu gặp, nếu có nhắn thì cũng chỉ là đóng phí hay nhờ lấy đồ. Đột nhiên bị Thịnh Vũ tag như vậy, ai cũng chui ra xem náo nhiệt.

Trí Mễ nói: “Anh gọi điện hỏi thử xem, có khi là nền tảng bị lỗi.”

Trà Trà gửi cho Trí Mễ một cái emoji búa, rồi nói: “Không đâu không đâu! Không phải lỗi đâu! Đây rõ ràng là vận rủi qua đi, vận may tới! Tiểu Vũ sắp phát tài rồi!”

Phát tài thì không đến mức, kín phòng hai tuần cũng chẳng giàu lên được. Nhưng đúng là quá bất ngờ. Thịnh Vũ nhất định phải làm rõ nguyên nhân. Khách sẽ không tự dưng mà tới, chắc chắn phải có một điểm xuất phát nào đó khiến khách sạn Mã Ni được nhiều người biết đến hơn.

Anh muốn tìm ra điểm đó.

Jade nói: “Anh quan tâm nhiều thế làm gì? Hay anh gọi điện cho khách đã đặt phòng hỏi thử đi, này, sao anh biết nhà trọ tôi? Từ đâu? Qua kênh nào? Với lại anh không phải cò mồi ác ý chứ? Chân thành là vô địch, anh cứ hỏi vậy đi.”

Tức đến mức Thịnh Vũ nhắn riêng cho Jade: “Anh cứ tiếp tục dùng cái não chó của anh mà tung hoành thiên hạ đi nhé. Cả đời này anh cũng đừng hòng theo đuổi được Tôn Chiêu Chiêu.”

Tiểu Mao hiến kế cho Thịnh Vũ: “Anh thử xem thông tin khách đặt phòng đi, có khi là công ty nào đó team building đi du lịch tập thể thì sao?”

Thịnh Vũ nghĩ một chút cũng thấy không thể nào. Không phải lễ tết gì, team building cái gì chứ? Hơn nữa phòng không phải bị đặt kín trong một lần, mà là suốt cả buổi chiều hôm nay từng phòng từng phòng một được đặt, chuyện này mới kỳ lạ.

Kỳ lạ nhất là Thịnh Vũ còn nhận được một đánh giá của khách, lại là từ dịp mùng Một tháng Năm năm ngoái. Lần tiêu dùng đó, đến hôm nay khách mới nhớ ra để lại đánh giá. Thịnh Vũ không có ấn tượng sâu sắc về vị khách này, nhưng đối phương chấm điểm tuyệt đối và viết — [Trùng hợp ghê, thấy trên Weibo cứ thấy quen quen, hóa ra là mình từng ở nhà trọ này! Đúng rồi, mình còn từng v**t v* chú corgi nhỏ nữa, nó tên là A Phúc!]

Weibo nào?

Hơn nữa Thịnh Vũ tới Hòa Thuận mới biết, khách sạn Mã Ni ở Hòa Thuận, ngày mai ngày kia cũng có khách tới.

Chưa hết.

Anh chỉ vừa nhìn backend một lát, đơn hàng lại vèo vèo vèo nhảy vào thêm mấy cái.

Đây là cổ trấn Hòa Thuận, về mức độ thương mại hóa thì tuyệt đối không bằng Đại Lý cổ thành, nhưng sự náo nhiệt lại lan tới tận đây.

Thịnh Vũ hỏi trong nhóm: “Ai chơi Weibo không?”

Trà Trà nói cô đi xem thử.

Trì Tiêu, người vẫn im lặng từ nãy, giống như nhịn cả chặng đường, cuối cùng cũng có thể công bố sự thật. Anh ném vào nhóm link trang chủ của Vùng Đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại, nói với Thịnh Vũ: “Cậu tự xem đi.”

Một khoảng lặng không tiếng động.

Thịnh Vũ gửi voice trong nhóm, kích động vô cùng: “Cái Tiểu Nguyệt này là ai vậy?! Là cái Tiểu Nguyệt mà tôi biết không?! Tiểu Nguyệt đáng yêu của tôi á?!”

Trì Tiêu trả lại một dấu hỏi.

“Của anh đó, Tiểu Nguyệt của anh,” Thịnh Vũ nói, “Trời ơi, em đúng là đồ nhà quê, chưa từng thấy Weibo nào náo nhiệt thế này!”

Lúc này Hề Việt hoàn toàn không hay biết gì, đang mải mê đạp xe đêm bên bờ Nhĩ Hải.

Thật sự là cô chẳng còn chỗ nào để đi nữa, gần như đã tham quan hết các điểm rồi, nhưng lại không nỡ rời Đại Lý, thế là dứt khoát quay lại Nhĩ Hải thêm lần nữa.

Vẫn là hành lang sinh thái tuyến Tây quen thuộc. Lần này cô vẫn tới Long Khảm trước, từ nam lên bắc, mượn ánh hoàng hôn còn sót lại, đạp xe tới khúc cua chữ S Bàn Khê rồi xuống xe.

Cảm nhận dọc đường là, du khách quả thật đã ít đi rất nhiều.

Dù một bên đường quán cà phê và studio chụp ảnh vẫn mở cửa, nhưng mức độ nhộn nhịp không thể so với mấy ngày trước. Thêm vào đó trời cũng sắp tối, khách du lịch lần lượt chuẩn bị rời đi.

Còn Hề Việt thì tìm một bậc thềm, ngồi xuống.

Cô từng thấy trong video du lịch của người khác, cũng từng thấy trong album ảnh trên tầng quán cà phê, người ta nói rằng vào lúc hoàng hôn mùa thu đông, Nhĩ Hải sẽ xuất hiện “khoảnh khắc xanh lam”. Đó là một màu xanh tĩnh lặng và sâu thẳm, nước trời hòa làm một. Ở trong sắc xanh thuần khiết ấy, bạn sẽ không phân biệt được đường chân trời, cũng không xác định được phương hướng, chỉ cảm thấy mình như đang ở bên ngoài thế giới này.

Ở đây, người hạnh phúc sẽ càng thấy hạnh phúc hơn, còn người cô đơn thì lại càng cô đơn hơn.

Hề Việt không cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt nào. Cô chỉ chợt thấy tiếc nuối, khoảnh khắc xanh lam đẹp đến thế này, vậy mà đây lại là lần đầu tiên cô được thấy. Nếu không phải vì cô đã dùng một thái độ quyết liệt để tự đẩy mình đến Vân Nam, thì có lẽ trải nghiệm này sẽ còn vô hạn trì hoãn trong cuộc đời cô.

Một khởi đầu vội vàng, một kết cục chưa biết trước, nhưng cô thật sự đã thu hoạch được một quá trình tuyệt vời.

Hề Việt nghĩ, cũng không tệ. Ít nhất, quá trình này đã xứng đáng với quyết định xuất phát ban đầu.

Bậc thềm ven nước hơi lạnh. Cô chỉ mặc một chiếc áo khoác, không dày, cũng không thể cởi ra, nên chỉ đành ngồi trong một tư thế rất khả nghi, khom vai, thò tay xuống dưới mông để lót ngồi.

Ngó trái ngó phải, may mà không ai chú ý đến cô.

Mặt trăng lại lên rồi.

Trong một khoảng không xanh thẫm như lọ mực, một đốm sáng vàng ấm từ từ nhô lên.

Hề Việt giơ điện thoại chụp ảnh, rồi đặt luôn tấm ảnh đó làm ảnh đại diện WeChat, thay cho tấm selfie hơi trẻ trâu chụp khi trekking ở núi Cao Lê Cống trước đây.

Cũng vào lúc này, Hề Việt nhận ra sự tham lam của chính mình, trăng ở Đại Lý đẹp quá, cô chỉ muốn nhìn thêm một chút, thêm nữa. Đợi đến khi rời đi, đây cũng sẽ là vốn liếng để khoe khoang. Cô có thể nói với người khác rằng: “Tôi đã từng thấy ánh trăng đẹp nhất trên đời, ở Đại Lý.”

Có thể bạn cũng từng đến đó, nhưng ánh trăng bạn thấy nhất định không đẹp bằng tôi thấy.

Bạn không tin cũng không sao.

Bởi vì bạn cũng có thể nói điều tương tự với người khác.

Nó đã tồn tại hàng tỷ năm, nhưng cũng không sánh được khoảnh khắc được bạn nhìn thấy.

Ngồi một lúc, sắc xanh xung quanh dần lắng xuống, giữa đất trời chỉ còn màu đen hít vào thở ra, thổi lên mặt hồ từng lớp gợn sóng. Ánh trăng trong trẻo đổ xuống, tạo ra một ảo giác, như thể hàng tỷ năm thời gian cũng cùng lúc rơi xuống, hóa thành những dải bạc chảy trên mặt nước.

Ban đầu Hề Việt chỉ ngẩn ngơ. Nhưng khi cô nhìn mặt hồ quá lâu, dường như chân tay không còn nghe lời nữa, không đứng dậy được, cũng chẳng muốn đứng dậy.

Khách du lịch bên bờ Nhĩ Hải ngày càng ít. Nhìn theo hướng hành lang kéo dài, chỉ còn lác đác vài người đi đường và thưa thớt hơn nữa là đèn đường.

Ba cô gái trẻ không biết từ đâu xuất hiện. Trong đó có một cô giọng rất lớn, đứng sau lưng Hề Việt hét lên: “Chị ơi! Giúp bọn em với!”

Hề Việt suýt nữa bị tiếng hét này dọa rơi xuống nước.

Bên cạnh đặt ba chiếc xe đạp. Hề Việt đoán họ cũng tới đạp xe đêm, gan thật, mà cũng hành động rất gọn. Cô gái kia nhờ Hề Việt chụp ảnh chung cho họ, phải chụp được Nhĩ Hải ban đêm, mặt trăng và cả xe của họ. Thiết bị thì đầy đủ khỏi nói, từ máy ảnh, máy chụp lấy liền cho tới điện thoại.

Thật ra Hề Việt có hơi không muốn đứng dậy, nhưng lại không quen từ chối người khác, nên vẫn vỗ vỗ mông rồi đứng lên.

Mông thì còn ấm, nhưng tay bị bậc đá lạnh rút hơi, cầm điện thoại mà tay còn run nhẹ.

Luân phiên qua mấy thiết bị, cũng chẳng biết chụp được ra sao. Đặc biệt là cái máy chụp lấy liền, Hề Việt chưa từng dùng, khung ngắm nhỏ như cái lỗ kiến.

Cô đã cố hết sức rồi.

“Xem thử thế nào?”

Một cô gái đang chờ ảnh hiện ra, hai cô còn lại thì áp đầu vào nhau lật xem album trong điện thoại. Cuối cùng ba cô nhìn nhau một cái, rồi cực kỳ nhiệt tình nói với Hề Việt: “Cảm ơn chị! Chụp siêu đẹp luôn!”

Hề Việt thở phào.

Cô vốn còn lo tấm chụp lấy liền bị lệch, cắt mất nửa chân người ta cơ.

Đạp xe thôi.

Không ngồi nữa, lạnh quá.

Hề Việt tiếp tục theo hướng nam lên bắc. Đạp đi được chừng mấy chục mét, cô như bị ma xui quỷ khiến mà quay đầu nhìn lại, hề hề, ba cô gái kia vẫn ở khúc cua chữ S. Họ lại chặn một du khách khác, nhờ chụp ảnh tiếp.

Hề Việt đứng xa xa nhìn một lúc, không khỏi cười khổ.

Vừa thầm cảm ơn mấy cô gái đã giữ thể diện cho cô, không bóc trần kỹ thuật chụp ảnh của cô ngay tại chỗ; vừa nghĩ trong lòng, giá mà Trì Tiêu ở đây thì hay biết mấy.

Lần ở cổ trấn Hỉ Châu, anh đúng là kiêm đủ mọi vai, được đánh giá rất cao, suýt nữa bị coi là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, người xếp hàng chờ chụp dài ngoằng.

Hề Việt nhớ lại rất nhiều năm trước, cô cũng từng mê chụp ảnh. Hồi đại học còn tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh. Khi đó Vùng Đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại đang ở giai đoạn sung sức nhất, một ngày có thể đăng tám trăm bài. Một chiếc lá rơi trên vỉa hè thôi cô cũng phải ngồi xổm chụp trái chụp phải, mặc kệ đẹp hay không, nhất quyết phải giữ cho bằng được cái hình tượng nghệ sĩ.

Mọi người cũng thật sự nể mặt cô, khen cô tới mức trên mây. Cô tìm kiếm sự tự tin trong từng dòng bình luận ấy, rồi lại càng chăm chỉ chụp hơn. Nghĩ lại bây giờ, quá tin vào lời khen của người khác thực ra là một chuyện có yêu cầu tiềm ẩn rất cao, nó đòi hỏi bạn phải có một sự ngây thơ mù quáng.

Hề Việt cũng không biết sự mù quáng đó của mình biến mất từ lúc nào. Chỉ biết rằng bây giờ, mỗi lần lật lại những bài viết rất rất cũ của Vùng Đất Dâu Dại, cô đều nổi da gà, lại còn ngại ngùng.

Hồi đó cô còn vì xây dựng nhân thiết mà bịa ra rất nhiều thứ, vậy mà cũng chẳng sợ bị lộ…

Giờ nghĩ lại, đúng là ngố thật.

……

Điện thoại báo có tin nhắn. Hề Việt như có linh cảm, chắc là Trì Tiêu.

Anh nhất định là đã về tới khách sạn, không thấy cô đâu, lại còn thấy cô đổi avatar mới rồi.

Quả nhiên.

Trì Tiêu hỏi cô: [Ở đâu?]

Hề Việt âm thầm tính toán khoảng cách từ cổ thành ra bờ Nhĩ Hải, định hỏi Trì Tiêu xem, tối nay có muốn hẹn hò không?

Không thấy ngày nào cũng ngắm trăng hơi chán à?

Nếu em mời anh đi đạp xe đêm, tiện thể thưởng trăng ngắm gió mát, anh có đi không?

Có khi còn tiện làm được một việc tốt nữa.

Hề Việt nhìn xa xa ba cô gái kia, rõ ràng nhiếp ảnh gia thứ hai cũng chụp chẳng khá hơn bao nhiêu, họ vẫn đang đợi người hữu duyên tiếp theo.

Bên kia, Trì Tiêu hiện “đang nhập…”.

Hề Việt tựa vào xe đạp chờ, nhưng có người còn nhanh hơn Trì Tiêu, cô bị kéo vào một nhóm chat lạ.

Không, cũng không hẳn là lạ. Là nhóm thuê nhà của khách sạn Mã Ni, toàn người quen.

Thịnh Vũ vừa vào đã trực tiếp @ cô: [Tiểu Nguyệt! Bọn tôi vừa vây xem Vùng Đất Dâu Dại của cô!]

[Thật sự là thán phục.]

[Sao cô không nói sớm là hot Weibo chứ!]

…..

Hề Việt bị hai chữ “hot Weibo” dọa cho sững người, chưa kịp phản ứng.

Tin nhắn của Trì Tiêu cũng vừa gửi tới:

[Được thôi.]

[À đúng rồi, anh phải bắt Thịnh Vũ mời em ăn cơm. Không thu phí quảng cáo của anh ta là rẻ cho anh ta rồi.]

[Lời tác giả] Ông chủ Trì à, mấy chương nay sướng lắm rồi phải không? Đắc ý quá rồi đó nha? 😵‍💫

Lời của editor: Lưu ý, chương sau chị nhà nổi trận lôi đình:))

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...