Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Chương 50



Trí Mễ và Trà Trà đều là sinh vật thức đêm.

Vì công việc chụp ảnh lấy bối cảnh, thời gian nào cũng có thể phải làm, rất khó giữ đồng hồ sinh học ổn định. Kỳ nghỉ Quốc khánh vừa rồi tích lại một đống đơn, cũng không biết trong tháng này có chỉnh sửa xong hết hay không. Họ đã nói trước với khách rồi, chỉ có hai người, không thể nhanh bằng cả một studio, khách cũng đều tỏ ra thông cảm, đồ ngon thì không sợ chờ lâu.

Điện thoại của Trí Mễ đặt trên bàn đang sạc thì vang lên một tiếng. Trà Trà cầm lên xem, phát hiện là tin nhắn của Trì Tiêu hỏi Trí Mễ: “Anh em, ngủ chưa?”

Nửa đêm nửa hôm thế này.

Trí Mễ bình thường ít nói, thực ra cũng không giao lưu nhiều với những người trong khách sạn Mã Ni, nên chỉ liếc qua là hiểu ngay, nói với Trà Trà: “Chắc là tìm em.”

Trà Trà cũng thấy lạ, trả lời một câu “Chưa”, định đi xem rốt cuộc là chuyện gì. Vừa mở cửa ra thì Trì Tiêu đã đứng ngay trước cửa, tay còn chưa kịp giơ lên gõ.

Anh vừa từ sân thượng của nhà nghỉ đi xuống, trông có chút mệt mỏi. Cửa phòng mình thì đang mở, vậy mà lại xuất hiện trước cửa phòng Trí Mễ và Trà Trà.

“Chưa ngủ à?” Trên mặt Trì Tiêu là vẻ muốn nói lại thôi, ngượng ngùng hiện rõ. Người mặt dày hiếm khi lộ ra biểu cảm thế này, khá là hiếm thấy, “Xin lỗi nhé, là thế này… tôi có chuyện muốn hỏi cô.”

……

Đêm đó, Hề Việt cũng trằn trọc không ngủ được.

Sau khi đăng xong bài du ký, cô liên tục làm mới khu bình luận, nhìn chấm đỏ thông báo tích lại một đợt thì xóa đi, rồi lại tích thêm một đợt nữa, rồi lại xóa.

Cô nhìn thấy bình luận của Lỡ Hẹn Cùng Xuân, nhưng không trả lời. Mở khung tin nhắn riêng, nhìn bức ảnh mặt trăng kia ngẩn người một lúc lâu.

Cô xác định mình bị cảm rồi, cổ họng đau, trong miệng cũng hơi rát. Nhưng cô không đồng tình với quan điểm khó chịu là phải uống thuốc của Trì Tiêu. Cô tin vào kinh nghiệm sống của bản thân hơn, chỉ là cảm cúm thôi, chưa nặng thì uống nhiều nước ấm, ngủ nhiều là có thể đẩy virus lui.

Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy, dùng ấm đun nước nóng mini đun một ấm nước, tu ừng ực mấy ngụm lớn, rồi chui lại vào chăn, trùm kín đầu.

Không ngủ được.

Miễn cưỡng chợp mắt, nhưng sau nửa đêm cũng mơ mơ màng màng, ý thức như trôi lơ lửng trên không.

Cô thà thừa nhận là buổi chiều ngủ quá nhiều, cũng không chịu thừa nhận rằng trong chiếc điện thoại đặt bên cạnh có thứ gì đó đang kéo tâm trí cô, khiến lòng cô mãi không yên.

Cho đến bốn giờ sáng, trong lúc trở mình, nheo mắt với tay lấy điện thoại, cô thấy tin nhắn mới của Lỡ Hẹn Cùng Xuân, chỉ một câu “Ngủ ngon”.

Trong lòng Hề Việt như có thứ gì đó rơi xuống, nhưng đồng thời cũng có thứ khác đột ngột trồi lên, giống như bập bênh.

Nỗi tủi thân của cô bùng phát trong chốc lát. Những cảm xúc tồi tệ ấy, trong bóng tối, trong câu “ngủ ngon” tưởng như rất thản nhiên kia, bị châm ngòi. Ánh sáng từ màn hình điện thoại hóa thành cảm giác đau nhói dày đặc, nghẹn lại nơi lồng ngực, cuối cùng bùng ra theo một tràng ho dữ dội.

Rõ ràng cô đã quyết định không giận Trì Tiêu nữa rồi.

Nhưng bây giờ, cô đổi ý.

Hề Việt ngồi bật dậy, mở WeChat của Trì Tiêu, lách cách gõ một đống lời mắng chửi, chẳng đầu chẳng đuôi, cũng chẳng theo logic gì.

Vốn dĩ cô không phải người giỏi cãi nhau, cũng không phải người thích cãi nhau, nên sau khi gõ xong, cô hít sâu một hơi, rồi xóa từng chữ một.

Cô lại nằm xuống.

Mở những video hướng dẫn du lịch Lệ Giang đã lưu trong điện thoại, xem từng cái một để phân tán sự chú ý.

Cổ trấn Lệ Giang, Thúc Hà, Bạch Sa, núi tuyết Ngọc Long. Đi về phía bắc, giáp ranh Tứ Xuyên có hồ Lô Cô; hoặc đi về hướng Địch Khánh thì có hẻm núi Hổ Khiêu… Tài nguyên du lịch của Lệ Giang không hề thua kém, nếu muốn, có thể ở đây nửa tháng cũng không chán.

Hề Việt lười xuống giường lấy tai nghe, bật loa ngoài luôn. Nghe nghe một lúc, cô lại ngủ thiếp đi.

Lần này, trong giấc ngủ nông ấy, không còn Trì Tiêu nữa.

Cô bay trên đỉnh núi tuyết.

Hề Việt cũng không biết mình bay tới đâu.

Cô bị tiếng gõ cửa đánh thức. Khi tỉnh lại, cổ họng khô rát, há miệng ra mà không phát được tiếng. Cửa sổ nhỏ đối diện cuối giường đã hắt vào ánh sáng ban mai, nắng lọt qua khe rèm.

Điện thoại vẫn cắm sạc, nóng ran, video vẫn đang phát. Phản ứng đầu tiên của Hề Việt là, chết rồi, chắc cách âm kém quá làm ồn người khác. Cô vội khoác áo ngoài chạy ra mở cửa, quả nhiên, bên ngoài là một cô gái xa lạ.

“… À, cô vẫn chưa dậy sao?” Cô gái nói, “Tôi ở phòng bên cạnh, nghe thấy trong phòng cô có tiếng động, tưởng là cô đã dậy rồi.”

Quả nhiên trời đã sáng, thậm chí mặt trời đã lên khá cao.

Hề Việt đứng trong cửa, nhìn người hàng xóm chưa từng gặp mặt. Không hề nói quá, mắt cô sáng lên, đây là lần đầu tiên cô có nhận thức thực tế về cái gọi là “vẻ đẹp chết người”.

Trời ơi…

“Cô xinh quá…” Hề Việt khàn giọng, đầu óc còn chưa tỉnh hẳn, buột miệng thốt ra một câu như vậy. Nói xong chỉ muốn tự véo mình.

Cô gái cười lên, lại càng đẹp. Ánh nắng buổi sáng trong veo chiếu lên gương mặt cô ấy. Không trang điểm, nhưng da rất đẹp, mắt to, chóp mũi nhỏ… Không thể phủ nhận, đây là người có nhan sắc cao nhất mà Hề Việt từng gặp ngoài đời, hơn nữa giọng nói cũng dịu dàng vô cùng.

“Cô cũng thế mà, cô cũng rất xinh.” Cô gái nói.

Hề Việt biết rõ đó là lời xã giao. Cô thậm chí còn cảm nhận được ghèn nơi khóe mắt mình. Nhưng lời khen từ đại mỹ nhân, ai mà không thích chứ? Nghe thôi cũng thấy vui rồi.

Cô gái cười: “Thật đấy, cô rất đẹp, lại còn rất đáng yêu.”

Hề Việt vội đứng thẳng người, giơ tay dụi mắt, xoa xoa mặt, rồi vuốt tóc hai cái.

“Xin lỗi đã làm phiền cô ngủ, tôi muốn hỏi là quần áo trong máy giặt có phải của cô không?” Cô gái chỉ về phía phòng giặt đồ.

“À…”

Hề Việt hoàn hồn.

Đúng thật là của cô. Chiều qua giặt xong quên mất không mang ra phơi.

Qua một đêm, nhăn nhúm hết, chỉ có thể giặt lại lần nữa.

Cô gái ôm giỏ quần áo của mình, đi theo sau Hề Việt, nói không sao cả: “Không vội đâu, tôi đợi cũng được, cô giặt trước đi.”

Hề Việt lại nói không cần không cần, cô giặt trước đi.

Hai người cứ thế nhường nhau quyền sử dụng máy giặt.

Khi Hề Việt ngồi xổm lấy quần áo, khóe mắt liên tục liếc về phía người bên cạnh.

Cô có chút ngại ngùng, trong đầu nghĩ, hóa ra đồng giới đối diện với đồng giới cũng sẽ ngượng ngùng như vậy à?

Thật sự là vì cô gái ấy quá nổi bật. Cô rất muốn nhìn người ta, nhưng lại sợ đối phương nghĩ mình là b**n th**.

Sau này, khi trò chuyện, Hề Việt mới biết cô gái là diễn viên. Dù chỉ là một diễn viên rất rất nhỏ, nhưng đúng chuẩn xuất thân chính quy từ trường lớp, khó trách lại xinh đến thế, như thể không cùng một tầng đồ họa với người thường.

“Cô đến đây chơi một mình à?” Thang Ý Toàn hỏi Hề Việt, “Tôi vừa phát hiện tầng hai chỉ có hai chúng ta.”

Hề Việt nói đúng vậy. Vợ chồng chủ nhà rất tốt, trong đánh giá đặt phòng có viết, nếu con gái đi du lịch một mình, trong trường hợp còn phòng trống, chủ nhà sẽ ưu tiên sắp xếp ở tầng hai, yên tĩnh hơn, cũng an toàn hơn.

“Nhưng ông bà chủ này cũng tùy hứng thật.”

Thang Ý Toàn nói cô vừa xuống quầy lễ tân định hỏi mượn nước giặt, thì phát hiện để lại một tờ giấy nhắn. Chủ nhà nói hai vợ chồng về quê thăm họ hàng, tối mới về. Có việc thì gọi điện. Muốn nhận phòng thì tự chọn phòng, tự lấy chìa khóa; trả phòng cũng vậy, ném chìa ở quầy lễ tân là được. Ngoài ra còn có thể tự chọn một miếng lót cốc và một miếng nam châm tủ lạnh mang về làm quà.

Những miếng lót cốc và nam châm ấy đều là đồ thủ công. Nhìn chữ viết trên đó là biết do ai làm, chủ nhà viết bằng chữ Nạp Tây, bà chủ viết chữ Di. Có lẽ vì cùng hệ ngôn ngữ nên hai loại chữ dân tộc thiểu số này trông hơi giống nhau, như những nét vẽ đơn giản.

Hề Việt nói, cô đã thấy quen rồi.

Ở Vân Nam, cô đã gặp quá nhiều người sống tùy tính như vậy, cứ như thể ai nấy đều lớn lên từ núi rừng Vân Nam, tự do tự tại, lương thiện, khoáng đạt, đầy linh khí.

Hề Việt nói, đó là linh khí của việc làm người. Linh khí của rất nhiều người đã bị mài mòn trong cuộc sống lặp đi lặp lại ngày qua ngày, ví dụ như cô.

“Cô nói hay quá.” Thang Ý Toàn lại cười, “Nhưng cô rất có linh khí mà.”

Hề Việt nói cảm ơn lời khen.

Tiện tay nhặt lên ống tay áo đang thõng ra khỏi giỏ quần áo.

Cô thấy trên tay áo dính dầu ớt, liền nhắc Thang Ý Toàn, cái này cho vào máy giặt chắc chắn không sạch đâu, phải dùng nước rửa chén vò trước…

“Còn cái áo hai dây này của cô,” Hề Việt nói, “Là đồ mặc sát người, tốt nhất đừng giặt ở đây. Dù sao cũng là máy giặt dùng chung, có thể không sạch lắm.”

“À đúng đúng, cô nói đúng…” Thang Ý Toàn chộp lấy chiếc áo hai dây mặc trong, kéo mạnh ra ngoài, kết quả là giỏ quần áo nhét quá đầy, lộp bộp một cái, đồ đạc rơi tung tóe đầy đất, đủ thứ cả, thậm chí còn có khăn quàng cổ, găng tay, mũ, túi trang điểm…

Cô một tay ôm giỏ, cúi người nhặt đồ, kết quả là điện thoại cũng rơi từ túi ra nền, bốp một tiếng, nghe mà Hề Việt thấy xót cả ruột.

“Ai da.”

Đến khi Thang Ý Toàn cuối cùng cũng gom góp lại từng món cho xong thì vẫn chưa hết chuyện. Cô hít vào một hơi lạnh, nhìn xuống tay mình.

Lúc này Hề Việt mới thấy, ngón út của Thang Ý Toàn đang chảy máu. Nó được quấn băng cá nhân, nhưng rõ ràng đã không còn dính chắc nữa, thấm ra một chút vết máu.

Thang Ý Toàn nói, hôm qua cô thò tay xuống gầm giường lấy đồ, vô tình làm sứt móng tay. Mấy viên đá đính trên móng nhìn thì đẹp, nhưng lúc bị kẹt lại chẳng khác gì hung khí.

Băng cá nhân dán bằng một tay thì không chắc, thôi thì tạm vậy, dù sao cũng qua một đêm rồi, không động vào thì cũng không đau.

Hề Việt trầm mặc một lúc, rồi nói: “Chỗ tôi còn băng cá nhân mới, lát nữa tôi giúp cô xử lý lại nhé.”

Cô giúp Thang Ý Toàn phân loại quần áo, cái nào giặt được thì nhét vào máy giặt, những thứ còn lại xách ra ngoài. Cô còn chia cho Thang Ý Toàn mấy viên nước giặt dạng viên của mình, dặn cô đợi tay lành rồi hẵng chạm nước.

Cô quay về phòng mình lấy đồ, rồi sang phòng Thang Ý Toàn.

Nhưng vừa bước vào cửa, Hề Việt lại rơi vào một khoảng im lặng dài hơn.

Cô vốn tưởng phòng mình đã đủ bừa rồi, nhưng phòng của Thang Ý Toàn thì không thể chỉ dùng chữ “bừa” để hình dung. Cách giải thích duy nhất là đồ của Thang Ý Toàn quá nhiều, nên trông chỗ nào cũng thấy. Chỉ riêng vali cỡ ba mươi inch thôi cô đã có tới hai cái.

Hề Việt thậm chí còn thấy trên tường treo cả áo phao dáng dài.

“Chuyến này tôi đi nhiều nơi lắm, có mấy chỗ rất lạnh.” Thang Ý Toàn nói.

Cô quả thật đi rất xa. Vân Nam không phải điểm dừng đầu tiên, trước đó cô đã đi qua Thanh Hải, Cam Túc, thậm chí còn lên cả Tây Tạng. Sau khi dừng chân ngắn ngày ở Vân Nam, trạm tiếp theo cô dự định sẽ là Quảng Tây.

Hề Việt cúi đầu giúp Thang Ý Toàn xử lý vết thương, không nói gì, nhưng trong lòng lại nghĩ, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Thang Ý Toàn nhìn có vẻ khá thiếu kinh nghiệm sống, vậy mà lại có thể một mình hoàn thành chuyến đi dài và xa đến thế.

Không biết rốt cuộc cô ấy đã đi hết chặng đường này kiểu gì.

Thang Ý Toàn cong ngón tay lên, ngoan ngoãn để Hề Việt bôi thuốc sát trùng rồi dán băng cá nhân.

“Sao cô lại có cả hộp thuốc thế này? Nhỏ xíu luôn.”

Hề Việt nói, trước khi đi cô mua trên mạng, loại hộp thuốc du lịch nhỏ này rất tiện.

“Gửi link cho tôi nhé, tôi cũng mua một cái.” Tay còn lại của Thang Ý Toàn giúp Hề Việt vén lại tóc, “Cô giỏi thật đó, à không, cô có linh khí thật đó! Sao cái gì cô cũng biết vậy? Tuyệt quá, tuyệt quá đi.”

Thang Ý Toàn liền dùng hai lần “tuyệt quá”, lời khen thì khoa trương, nhưng giọng điệu lại rất chân thành.

Hề Việt mím môi, có cảm giác “Hư bất thụ bổ”(*). Thật ra từ trước tới giờ cô luôn cảm thấy kỹ năng sống của mình nghèo nàn, bản thân cũng khá ngốc. May mắn là dọc đường gặp toàn người tốt, ai cũng sẵn lòng giúp cô, thay cô giải quyết đủ thứ rắc rối lớn nhỏ. Đột nhiên lại gặp một Thang Ý Toàn, điểm kỹ năng bằng không, cần dựa vào cô.

(*) Hư bất thụ bổ là tình trạng cơ thể tuy suy nhược nhưng lại không hấp thu được thuốc bổ, thậm chí còn phản ứng ngược như đầy bụng, mất ngủ, tiêu chảy, mệt mỏi hơn.

Hề Việt không thích dựa vào người khác, bởi vì với người khác mà nói, đó là một dạng trói buộc. Ví dụ như bố cô luôn nói với cô rằng, bố không đủ năng lực, không giúp được con, trong nhà còn có dì con với em trai con, đừng để bố khó xử.

Cô cũng không thích bị người khác dựa vào, bởi vì như vậy sẽ trói buộc chính mình. Cô thật sự rất sợ kiểu nói của mẹ mình: “Việt Việt không giúp mẹ thì mẹ sống không nổi đâu”, mỗi lần nghe là tim cô như bị siết chặt lại.

Nhưng.

Gần đây.

Những người cô gặp, những mối quan hệ giúp đỡ và được giúp đỡ, dựa dẫm và được dựa dẫm ấy đều rất nhẹ nhàng, rất thuần khiết, rất công bằng, thậm chí khiến người ta cảm thấy dễ chịu, đó là một dạng tương tác lành mạnh.

Ví dụ như lúc này, cô giúp Thang Ý Toàn xử lý móng tay, còn Thang Ý Toàn thì mở to đôi mắt đẹp của mình, lấp lánh, cười híp mắt, nhìn cô không chớp.

“…Mấy người trong giới đó, đều như vậy à?” Hề Việt nói.

Thang Ý Toàn ngơ ra: “Như vậy là như thế nào?”

“Người thì đẹp, EQ lại cao, khen người khác mà khen đến mức làm người ta vui phát ngất.” Hề Việt nói, “Tôi sắp bay lên luôn rồi, chân không chạm đất nữa.”

Thang Ý Toàn cười ha hả, rồi hạ giọng nói nhỏ: “Tôi sắp không còn là người trong giới đó nữa rồi.”

Cô hỏi Hề Việt: “Cô làm nghề gì? Không cần đi làm sao?”

Hề Việt nói: “Tôi bị cắt giảm nhân sự rồi, đang rảnh rỗi.”

Thang Ý Toàn hừ một tiếng: “Vai diễn sắp tới của tôi cũng bay mất rồi, chỉ là một vai nữ phụ ba bé tí thôi mà tôi cũng không giữ được. Tôi cũng rảnh rỗi.”

Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười.

Sau đó, Hề Việt lén lên mạng tìm tên Thang Ý Toàn, vậy mà thật sự tìm ra được. Tuy thông tin không nhiều, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô danh.

Lớp đại học ngành diễn xuất của Thang Ý Toàn có mấy người đã nổi tiếng. Có người đem Thang Ý Toàn so với các bạn học, nói cô ấy xinh nổi bật, tiếc là ký phải công ty không tốt, tài nguyên bị ngược đãi nặng. Có người lại nói con đường diễn xuất của Thang Ý Toàn quá hẹp, chỉ có thể đóng dạng mỹ nhân ngốc nghếch, tuyệt đối không thể bùng nổ lớn. Phần lớn thông tin còn lại đều là tin đồn tiêu cực, dường như là một năm trước, vì Thang Ý Toàn phát ngôn trên mạng xã hội hơi lỏng lẻo, bị người ta lôi ra diễn giải quá mức.

Đó là một cơn bão có thể gọi thẳng là bạo lực mạng. Hề Việt tùy tiện bấm vào một bình luận, lời lẽ mắng chửi đều cực kỳ khó nghe.

Mạng internet là kính lúp, mọi cảm xúc đều bị phóng đại qua sợi cáp mạng, dù là thương cảm hay bôi nhọ, dù là thiện hay ác.

Sau chuyện đó, Thang Ý Toàn không làm việc nữa. Không ai biết cô đi đâu, cũng không ai đoán được rằng cô lại kéo vali, một mình đi khắp miền Tây của đất nước, đang tiến về một điểm đến mới.

……

Thang Ý Toàn hỏi kế hoạch hôm nay của Hề Việt.

Biết được Hề Việt lát nữa muốn đi đến đài quan sát kia, liền đòi đi cùng.

Đáng tiếc là Mắt Lệ Giang vào ban ngày thật sự quá bình thường. Tầm mắt nhìn ra xa, trên sườn núi phía xa chỉ là từng lớp từng lớp mái nhà ngói xanh đen chồng lên nhau, ngoài ra chẳng có gì cả. Nhìn khá nhạt nhẽo, khiến người ta không khỏi hoài nghi ý nghĩa của việc đặt đài quan sát ở đây.

Hề Việt đeo khẩu trang, vì sợ ho truyền bệnh cho người khác. Để giữ ấm, cô còn kéo khóa áo khoác lên cao, dựng cổ đứng thẳng. So với Thang Ý Toàn để mặt mộc, buộc tóc kiểu quang minh chính đại, cô ngược lại trông giống một ngôi sao kín tiếng, thần thần bí bí.

Cô nói với Thang Ý Toàn, “Đêm qua xem hướng dẫn du lịch thì người ta đều bảo, ban ngày ở đây cảnh chỉ ở mức trung bình, nên xem ban đêm. Hay là chúng ta đi ăn trưa trước? Đi dạo một chút, tối rồi quay lại?”

Thang Ý Toàn hoàn toàn không có chủ kiến, nghe Hề Việt sắp xếp thế nào cũng được. Dù Hề Việt sắp xếp ra sao cô cũng vui vẻ, hí hửng đi theo.

Hai người quyết định trước tiên vào cổ trấn tìm chỗ ăn.

Khi rời khỏi đài quan sát, Hề Việt đi xuống cầu thang, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác lạ. Cô đột ngột quay đầu lại, ánh mắt hướng về đám người đứng trước lan can đá của đài quan sát, nhưng chẳng phát hiện được gì.

Một lát sau, cô chỉ đành thu lại ánh nhìn.

Hề Việt kiểm tra Weibo trước.

Lỡ Hẹn Cùng Xuân không có động tĩnh.

Lại kiểm tra WeChat.

Trì Tiêu cũng im lìm.

Cô tìm kiếm “Xuân ở Vân Nam” trên điện thoại, phát hiện cửa hàng Xuân ở Vân Nam tại cổ trấn Lệ Giang cách cô chưa đến 800 mét.

Thang Ý Toàn cũng chỉ mới đến Lệ Giang hôm qua, cảm giác mới mẻ còn chưa qua. Nhìn cái gì cũng thấy lạ, nhìn đông nhìn tây, mắt không kịp dùng, còn nắm lấy sợi dây rút ở gấu áo khoác chống gió của Hề Việt hỏi: “Chúng ta ăn gì đây?”

Hề Việt nói: “Cô muốn ăn món Vân Nam không?”

Thang Ý Toàn nói được được, vậy thì vào nhà này đi!

Nói xong liền kéo Hề Việt vào một nhà hàng bên cạnh cầu đá lớn.

Nhà hàng này trang trí cực kỳ đẹp, sát nước, cạnh hoa. Bất kể là không gian trong nhà hay ngoài trời đều rất trau chuốt, thậm chí còn có tạo sương nhân tạo. Nhà hàng nằm trong làn sương bảng lảng ấy, như chốn tiên cảnh.

Nhưng trớ trêu thay, đây lại không phải nhà hàng Vân Nam, mà là một quán ăn nhẹ kiểu Tây.

Hề Việt tưởng Thang Ý Toàn đói đến mức không đi nổi, nên chọn đại theo nguyên tắc gần nhất. Ai ngờ sau khi ngồi xuống, Thang Ý Toàn chỉ gọi một phần trái cây.

Cô cười ngượng: “Tôi có chút chán ăn. Trước đây họ luôn nói tôi béo, tôi giảm cân, rồi giảm quá tay, thành ra giờ cái gì cũng không ăn nổi.”

Hề Việt gật đầu, gọi một ly đồ uống, rồi khép thực đơn lại.

Thang Ý Toàn ngạc nhiên nhìn cô.

Hề Việt nói: “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ là không thích ăn ‘bữa ăn xinh đẹp’ thôi.”

Sau khi hỏi chủ quán và được cho phép mang đồ ăn bên ngoài vào, Hề Việt đứng dậy, sang quán bên cạnh mua mang về một bát bún, kéo khẩu trang xuống, chậm rãi ăn.

Thang Ý Toàn ngồi không yên, muốn ra ngoài chụp ảnh trên chiếc thuyền hoa tươi.

Cô vừa đi, liền để lộ vị khách ngồi ở bàn phía sau Thang Ý Toàn.

Bàn đó chỉ có một người, một người đàn ông trẻ tuổi, cắt tóc ngắn gọn gàng, ngũ quan không quá nổi bật nhưng khá dễ nhìn. Khoảnh khắc ánh mắt anh ta chạm vào Hề Việt, anh ta mỉm cười với cô, rồi đứng dậy, đi về phía cô.

“Xin chào.”

“…Xin chào.”

Hề Việt ngẩng đầu lên, đôi đũa còn chưa kịp đặt xuống.

……

Nhiều năm trước, trên mạng từng bình chọn Lệ Giang là thành phố dễ xảy ra diễm ngộ nhất.

Có lẽ do hoàn cảnh tạo nên. Ở chốn tiên cảnh như thế này, lòng người dễ thả lỏng, dễ xao động.

Hề Việt chú ý đến người đàn ông trước mặt: anh ta không cao, nhưng rất rắn chắc, kiểu rắn chắc được “buff” bởi protein, cố ý điêu khắc từng múi cơ. Cô còn khoác áo ngoài, vậy mà anh chỉ mặc một chiếc áo thun đen ôm sát người, căng chặt theo đường nét cơ bắp, trông chẳng hề sợ lạnh.

Sau đó người đàn ông tự giới thiệu, quả nhiên Hề Việt không nhìn nhầm, anh ta là huấn luyện viên thể hình.

“Lãnh Kế Bằng.” Anh nói.

Hề Việt hé miệng, vốn định nói: Cứ gọi tôi là Nguyệt Lượng.

Trước đây, khi giới thiệu tên với người lạ, cô luôn nói như vậy. Nhưng hôm nay thì không. Bởi trong đầu cô cứ văng vẳng giọng nói của một người khác, người đó gọi cô là Nguyệt Lượng bằng một giọng điệu nhẹ nhàng nhất, tự nhiên nhất mà cũng lay động nhất cô từng nghe.

Trong đó có tình ý rất đậm, nhưng lại không hề quá đà. Cô chợt nghĩ, có lẽ đây là thiên phú, có những người sinh ra đã rất giỏi nói lời yêu.

“Tôi tên Hề Việt.” Cô nói.

……

Lãnh Kế Bằng là người thẳng thắn.

Anh nói thật rằng ban nãy sự chú ý của mình bị hai cô gái xinh đẹp ngồi cạnh cửa sổ thu hút.

Đặc biệt là Hề Việt. Anh tò mò về cô, vì thấy cô đeo khẩu trang, đi đường hay cúi đầu, ít nói, trông rất kín đáo, e thẹn; vậy mà lại có thể bình thản mở lời với ông chủ, rồi sang quán bên cạnh hào phóng xách về một phần bún.

Thú thật mà nói, mùi bún này trong nhà hàng Tây vốn chỉ mát lạnh hoặc lạnh hẳn, quả thực có sức sát thương quá lớn.

Quan trọng nhất là Lãnh Kế Bằng nhìn gương mặt Hề Việt, nhìn đôi mắt mơ hồ mà trong veo của cô, liền muốn cười.

Dễ thương thật.

“Tôi muốn hỏi, sao cô ăn bún mà ăn từng sợi một vậy? Còn nhăn nhó trợn răng nữa?”

Hề Việt nuốt một ngụm nước dùng, nói rằng cô đeo khẩu trang không phải vì da mặt mỏng, mà vì bị cúm ho; ăn chậm cũng không phải làm dáng, mà là vì bị loét miệng.

Nói xong, Lãnh Kế Bằng cười phá lên, cười đến mức cái bàn rung lên bần bật.

Hề Việt đành phải dùng hai tay giữ chặt bàn và bát bún của mình.

“Tôi có thuốc, trị cổ họng với loét miệng đều rất hiệu quả.” Lãnh Kế Bằng lấy từ túi đồ thể thao theo người ra một vỉ kẹo ngậm, đưa cho cô.

“Cảm ơn.” Hề Việt nhận lấy, xoay xoay trong tay mấy vòng rồi nhét vào túi.

Thang Ý Toàn cũng quay lại.

“Chiều nay hai người có kế hoạch gì không? Dạo quanh cổ thành à?” Lãnh Kế Bằng nói anh khá quen Lệ Giang, có thể làm hướng dẫn viên.

Hề Việt thấy sao cũng được, cô đã quen và cũng thích việc kết bạn mới trên đường đi.

Thang Ý Toàn dĩ nhiên không có ý kiến, Hề Việt đồng ý thì cô cũng đồng ý.

Vậy là, đội nhóm nhỏ du lịch Lệ Giang chính thức thành hình.

Lãnh Kế Bằng rất ga-lăng, giúp hai cô xách đồ; lúc Thang Ý Toàn chụp ảnh, anh còn cầm áo khoác giúp. Mấy chiếc túi cồng kềnh trên tay anh trông nhẹ như không.

Cánh tay anh rộng đến mức nào? Hề Việt nhìn một lúc, trong lòng thử ước lượng, nhưng không nghĩ ra vật gì để so sánh, chỉ biết tặc lưỡi, trông chẳng khác gì Thủy Thủ Popeye.

“Không còn cách nào khác, nghề nghiệp đòi hỏi vậy. Tôi khỏi nói chuyện học viên có tin hay không, không làm cho cơ bắp ‘phồng’ lên thì ảnh của họ cũng chẳng xếp nổi vào hai hàng đầu của trung tâm.” Lãnh Kế Bằng nói, “Tôi còn chưa tính là quá đâu. Mấy đồng nghiệp của tôi… thôi, không nói nữa. Đợi sang năm, tôi lại cố thêm chút.”

Anh nói mình đang làm ở một phòng gym tại Quảng Châu, còn mời Hề Việt và Thang Ý Toàn tới chơi. Nếu có kế hoạch tập luyện, anh cũng có thể hướng dẫn từ xa, không lấy tiền.

Hề Việt nghĩ đến chiếc thẻ tập gym ném tiền qua cửa sổ của mình, linh cảm rằng sau này cô sẽ chẳng có mấy trao đổi liên quan đến thể hình với Lãnh Kế Bằng.

Thang Ý Toàn thì lại rất hứng thú. Cô chủ yếu muốn hỏi làm sao để tăng cơ? Cô quá gầy, nếu không thể đảm bảo lượng năng lượng nạp vào, liệu vẫn có thể có cơ bắp đẹp không?

……

Ba người thong thả dạo trong cổ thành suốt một buổi chiều. Chưa nói chuyện đủ, lại còn đi uống cà phê.

Sau khi đến Lệ Giang, Hề Việt mới thấy cà phê ở đây cuốn đến mức nào, chỉ nghĩ thôi cũng thấy sợ. May mà hồi đó ý định mở quán cà phê của cô đã bị ngăn lại, chút sáng tạo của cô thực ra chẳng hề mới mẻ, hoàn toàn không có sức cạnh tranh. Chỉ riêng quán họ check-in chiều nay thôi đã là mô hình ba-trong-một: homestay + hiệu sách + DIY văn sáng.

Những gì mình nghĩ ra được, đã sớm có người đi trước thử nghiệm rồi.

Lãnh Kế Bằng thích Lệ Giang, gần như năm nào cũng tranh thủ đến một lần. Anh nói: “Bây giờ thì không được nữa rồi, vì Lệ Giang nổi quá lâu rồi… Khoảng hơn mười năm trước, từ lúc đó đã bắt đầu làm ăn, kiếm tiền thật sự rất dễ. Lứa ông chủ khi ấy giờ đã sớm đầy túi, tự do tài chính hết rồi, nào là quán cà phê, studio ảnh, chuỗi nhà hàng…”

Hề Việt ôm cốc cà phê, hàng mi rũ xuống, không đáp lời.

“Hôm nào mình đi cổ trấn Thúc Hà nhé? Nghe nói ở đó chưa thương mại hóa nặng như vậy, tôi muốn đi dạo.” Thang Ý Toàn nói.

Lãnh Kế Bằng bảo không vấn đề: “Chúng ta có thể thuê xe, ở lại Thúc Hà hoặc Bạch Sa một đêm, sáng hôm sau tự lái lên núi tuyết Ngọc Long, xem nhậánh mặt trời chiếu Kim Sơn, thế nào?”

“Hay quá!” Thang Ý Toàn giơ hai tay tán thành.

Lãnh Kế Bằng đá nhẹ mũi giày Hề Việt: “Này, cô nghĩ gì thế?”

“Hả?” Hề Việt đặt cốc xuống, ngẩng đầu lên, “Không có gì.”

“Núi tuyết Ngọc Long, đi không?”

“Ừ, đi.”

Vừa trò chuyện, họ ngồi trong quán cà phê đến lúc trời sẩm tối.

Thang Ý Toàn nhìn lên bầu trời, thấy sắp tối hẳn, liền vội vàng một tay kéo Hề Việt, một tay kéo Lãnh Kế Bằng, chạy về phía đài quan sát Con Mắt Lệ Giang.

Trong cẩm nang du lịch nói rằng, khoảnh khắc ngắm cảnh đẹp nhất ở đài quan sát là phải có hai luồng sáng, ánh sáng trời chưa tắt hẳn, và ánh đèn nhân gian vừa mới lên.

Khoảnh khắc ấy rất hiếm.

Trời dần tối, dòng người trong cổ thành ngày càng đông.

Hề Việt biết mình không cảm giác sai, vì ngõ ngách ở cổ thành Lệ Giang hẹp hơn, nên trông càng chật chội. Đặc biệt là khu Đại Nghiên Hoa, nói là vai kề vai cũng không quá.

Buổi trưa họ đi từ hướng khác nên không thấy mệt. Giờ là đi ngược dòng, phải leo lên trên. Leo hết một dãy bậc thang sặc sỡ ấy mới tới được đài quan sát.

Dãy bậc ấy phải đến hai trăm bậc, hai bên là bức tường nổi tiếng, đầy graffiti. Du khách chen chúc chụp ảnh trên bậc thang, muốn vượt qua thật không dễ.

Lãnh Kế Bằng mở đường phía trước, Hề Việt và Thang Ý Toàn theo sau. Hề Việt còn ổn, Thang Ý Toàn thì đã leo không nổi, gần như bị đẩy lên trên, tay nắm chặt lưng áo thun của Lãnh Kế Bằng, siết anh đến mức khó thở.

Sau này khi thân hơn, Lãnh Kế Bằng còn trêu Thang Ý Toàn: “Cô dù sao cũng là diễn viên, nhân vật công chúng đó, sao không giữ ý gì hết vậy? Ví dụ như không đi sát đàn ông quá chẳng hạn? Không sợ người ta bàn tán à?”

Thang Ý Toàn nói anh nghĩ nhiều rồi: “Cái giới này thay người nhanh đến mức nào rồi? Chẳng ai nhận ra tôi đâu. Với lại, tùy họ! Thích bàn thì bàn! Thích mắng thì mắng! Tôi chẳng làm gì cả, họ vẫn có thể cắt mấy dòng Weibo vụn vặt của tôi, cắt xén ngữ cảnh rồi bịa chuyện, mắng tôi, bạo lực mạng tôi. Công ty còn bảo tôi nhịn đi, nói đen cũng là đỏ… Tôi chịu không nổi! Cùng lắm thì tôi không làm nữa! Mẹ nó! Tôi không làm nữa! Không làm nữa được không! Tôi không cần các người bàn tán tôi, cũng không cần các người thích tôi! Không cần lưu lượng các người cho tôi! Cút hết đi! Cút!!”

Lãnh Kế Bằng vội lùi sang bên một bước: “Trời ạ, cô gái này ghê thật, tôi tránh xa cô ra chút vậy.”

……

Để leo hết hai trăm bậc ấy, với Hề Việt cũng là cố lắm rồi, mặt đỏ bừng.

Lãnh Kế Bằng quay đầu, chìa tay về phía cô: “Nào, kéo cô một tay.”

Hề Việt lắc đầu, vịn tay vào tường gạch.

Bên Thang Ý Toàn lại gây họa.

Cô cúi đầu chạy lên, giẫm rơi giày của một du khách phía trước.

Chiếc giày lăn lông lốc xuống dưới, hoàn toàn không dừng lại, mắt thấy đã lăn về tới bậc đầu tiên.

Thang Ý Toàn kêu lên một tiếng thảm thiết, lại chạy xuống nhặt giày cho người ta, rồi leo lại từ đầu.

“Mọi người cứ lên trước đi! Đừng đợi tôi! Tôi lên ngay!”

……

Hai luồng sáng.

Ánh trời, ánh đèn.

Hề Việt bước lại lên đài quan sát.

So với buổi trưa, nơi này đông đúc náo nhiệt hơn nhiều. Trên nền đài hẹp, đầu người nhấp nhô.

May mà có Lãnh Kế Bằng đứng phía trước, thân hình to lớn ấy chỉ cần đứng chắn là dễ dàng chiếm cho Hề Việt một chỗ. Cô bước lên trước, chống tay vào lan can đá, nhìn về sườn núi xa xa, gần như là toàn cảnh nửa thành Lệ Giang.

Lúc này ánh trời màu vàng đồng vẫn chưa tan, từ trong những tầng mây uốn lượn buông xuống, mang cảm giác áp đảo mạnh mẽ, rất giống cảnh miêu tả thiên cung trong phim tiên hiệp kỳ ảo.

Xuống thấp hơn nữa là thân núi xanh sẫm, rừng núi trùng trùng, cây cỏ um tùm.

Những ngôi nhà ban ngày không mấy nổi bật giờ đều đã lên đèn, một mảng lớn ánh đèn cam đỏ nối tiếp nhau, tầng tầng lớp lớp, từ trên xuống dưới, như một bức trường quyển công bút trọng màu đang mở ra.

Còn ở nơi xa nhất, cao nhất, lầu Vạn Cổ sừng sững trên đỉnh núi, như một con dấu son đỏ, khẽ đóng xuống.

Mọi thứ nhân gian, đến đây liền được định đoạt.

“Đẹp quá…” Lãnh Kế Bằng thốt lên.

Hề Việt nhìn rất lâu, không nói gì.

Hai tay cô chống lên lan can đá, lòng bàn tay đã lạnh ngắt, nhưng bản thân lại không hề cảm nhận.

Cô nghĩ, có lẽ mình sẽ không bao giờ thấy được cảnh đêm nào còn chấn động hơn thế này nữa.

Đúng vậy. Đêm Đại Lý là dịu dàng, chậm rãi; còn Lệ Giang thì chấn động, phóng khoáng, như nét vẩy tay tùy hứng của bậc họa sĩ đan thanh giữa nhân gian.

“Tôi muốn khóc.” Lãnh Kế Bằng nói, ánh mắt ngập tràn ánh trời và ánh đèn, “Nhưng tôi lại không biết vì sao mình muốn khóc.”

Thang Ý Toàn nhặt giày xong cũng lên tới.

Cô chen đến bên cạnh Hề Việt, lặng lẽ nhìn xa xa, nhưng nước mắt lại rơi xuống trước cả Lãnh Kế Bằng.

“Tôi đã diễn quá nhiều câu chuyện của người khác rồi,” Thang Ý Toàn nói trong tiếng nấc, ánh sáng như sao lửa rơi vào mắt cô, “Người ta nói vạn nhà đèn sáng, mỗi ngọn đèn là một câu chuyện. Nhưng tôi hy vọng, có một ngày, cũng sẽ có người nhìn thấy tôi, nhìn thấy ngọn đèn trên người tôi, thích tôi, thích câu chuyện của tôi, vì tôi mà dừng lại, kiên nhẫn đọc một chút… Tôi không tệ hại như họ nói, thật sự không.”

Dù có tỏ ra thản nhiên, không để tâm đến đâu, lòng người cũng là thịt xương. Thang Ý Toàn rốt cuộc vẫn không thể không để ý, không thể không đau vì những lời ác ý, nhục mạ, vu khống tràn ngập.

“Tôi mong một ngày nào đó, mặt trời bá đạo kia đi rồi, lặn rồi, trời tối rồi, họ có thể nhìn thấy dáng vẻ tôi thắp đèn lên, nói một câu, Thang Ý Toàn hóa ra là một người rất tốt, ánh sáng trên người cô ấy đẹp thật!”

……

Hề Việt quay đầu nhìn Thang Ý Toàn, nói: “Cô cũng rất linh.”

“Hả?”

“Những lời cô nói, rất linh.” Cô mỉm cười với Thang Ý Toàn, nhưng rõ ràng trong mắt cũng có ánh nước, “Có lẽ tôi còn tham lam hơn cô một chút.”

Tôi hy vọng bất kể là ban ngày hay ban đêm, đều có người nhìn thấy tôi, ánh mắt chỉ khóa chặt vào tôi.

Tôi hy vọng có người thật lòng thích tôi, thích tất cả của tôi, bất kể ánh sáng trên người tôi có rực rỡ hay không. Có lúc tôi có thể mất điện, có thể tiếp xúc kém, có thể chập chờn, nhưng tôi mong mỗi dáng vẻ của mình đều được yêu thương.

Thật, giả.

Chói lóa, mờ nhạt.

Nhút nhát lười biếng, chật vật khó coi.

Nhưng đó đều là tôi.

Cho dù có rất nhiều thứ tôi không dám bày ra trước mặt người khác, nhưng đó cũng là tôi.

Nếu anh nhìn thấy con người thật của em, tất cả của em, anh có còn muốn ở lại bên em, ở bên em không?

……

Điều đó có thể không?

……

“Điều đó có thể không?” Thang Ý Toàn cũng hỏi như vậy, “Tôi chỉ biết là, sau khi bị phanh phui chuyện chỉnh sửa nhẹ gương mặt, mấy fan ruột của tôi đã bỏ đi rồi.”

Hề Việt lắc đầu, quay mặt đi, nước mắt rơi xuống.

“Hai người nói gì thế?” Lãnh Kế Bằng không hiểu được sự mềm mại và những phiền não tinh tế của con gái, “Tôi muốn khóc là vì tôi thấy ở đây nhìn xuống núi non quá nhỏ bé, tôi rất xúc động. Mỗi lần đến đây thấy cảnh này, tôi đều rất muốn khóc. Tôi tự nhắc mình nhất định phải làm nên chuyện.”

Họ cùng đứng ở đây, nhưng trong lòng mỗi người nghĩ một điều khác nhau.

Nhưng không sao.

Không hề ảnh hưởng đến việc cùng nhau thưởng thức cảnh sắc rực rỡ mênh mông này.

Đêm càng lúc càng sâu.

Trong “hai luồng sáng”, ánh trời đã dần tắt, càng làm cho ánh đèn thêm sắc nét.

Danh tiếng Con Mắt Lệ Giang lan xa, du khách lên đài quan sát ngày càng đông, có người từ bên cạnh tới, có người leo từ dưới lên, nhất thời qua lại tấp nập, chật kín.

Quán bar bên cạnh đài quan sát cũng đến giờ mở cửa, đang chỉnh âm thanh và ánh đèn, ồn ào náo nhiệt.

Hề Việt vốn đứng sát lan can đá, dần dần bị dòng người đẩy đi. Du khách phía sau ào lên mạnh mẽ. Cô muốn kéo Thang Ý Toàn một cái, nhưng lại hụt tay; ngược lại, bả vai cô bị một người choàng lấy.

Lãnh Kế Bằng trước tiên xin lỗi, rồi nói: “Đông quá rồi, để tôi che cho cô, mình ra bên cạnh trước nhé.”

Hề Việt gật đầu nói được, nhưng trong khoảnh khắc xoay người, ánh mắt lướt qua một bên đài quan sát.

Tầm nhìn của cô dừng lại.

Con người cô cũng dừng lại.

Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau với Trì Tiêu, Hề Việt biết, trưa nay cô không nhìn nhầm.

Trì Tiêu mặc áo khoác jean xám đậm, quần dài đen. Màu sắc trên người không hề nổi bật, nhưng anh cao, dáng thẳng, chỉ cần đứng đó thôi cũng không thể chìm vào đám đông.

Trưa nay cô rõ ràng đã nhìn thấy anh, nhưng chỉ ngẩn người một chút, anh đã biến mất.

Giờ lại xuất hiện, cô cũng không đoán được tâm ý của anh.

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, biển người cuộn trào, nhưng Hề Việt không còn nghe thấy, cũng không còn nhìn thấy gì nữa.

Cô đoán, Trì Tiêu cũng vậy.

Bởi ánh mắt anh dường như có thể xuyên qua nơi này, xuyên qua dòng nước hỗn độn đang chảy xiết, chuẩn xác rơi lên người cô.

Anh không có biểu cảm gì, nhưng dường như trong khoảnh khắc đối diện ấy, đã nói hết mọi điều.

…Em hy vọng bất kể ngày hay đêm, đều có người nhìn thấy em, ánh mắt chỉ khóa chặt vào em.

Nếu có một ngày, anh nhìn thấy con người thật của em, tất cả của em.

Anh có còn muốn ở lại không?

Anh có còn muốn yêu một người như thế không?

……

Trên đỉnh núi xa xa, lầu Vạn Cổ lặng lẽ đứng đó.

Trì Tiêu nhìn cô chăm chú, không hề nhúc nhích.

Nhưng dường như đã lặng lẽ đóng một con dấu vào tim cô.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...