Chương 23 – Thế bí
“Thiếu tá Bạc, qua kiểm tra của chúng tôi, thành phần bên trong chai nước ngài mang đến chỉ có men Acetaldehyde dehydrogenase. Nội soi dạ dày bằng viên nang cũng cho thấy dạ dày của cậu ấy không có vấn đề gì. Đây là hai bản báo cáo xét nghiệm, ngài xem qua.”
“Nếu đều không có vấn đề, sao cậu ta lại nôn dữ dội vậy?”
Trong cơn mê man, hai giọng nói cứ vảng vất quanh tôi. Tôi muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, không tài nào nhấc lên nổi.
“Ngài đã nói cậu ấy nôn trên xe của ngài, trước đó chưa ăn gì, lại uống một lượng nước lớn, có thể chỉ là khó chịu dạ dày thông thường cộng với say xe gây ra nôn mửa thôi.”
“Lão Ngụy, phiền ông sắp xếp một buổi kiểm tra sức khỏe tổng quát cho cậu ta.”
Kiểm tra sức khỏe tổng quát? Tôi sợ đến mức tỉnh cả người: “Đại… Đại thiếu gia? Kiểm tra sức khỏe gì cơ?”
Cộp, cộp.
Tiếng ủng quân đội nện trên mặt đất tiến lại gần cạnh giường tôi: “Tỉnh rồi à?”
Lòng tôi đầy nghi hoặc, chớp chớp mắt nhìn sang bên cạnh. Tầm nhìn dần rõ nét hiện ra dáng vẻ của Bạc Dực Xuyên lúc này. Anh chống chiếc gậy ba toong đầu hươu, nhưng thế mà lại đang đứng. Nhờ vóc dáng cao ráo hiên ngang, khi anh đứng dậy, khí trường mạnh mẽ hơn lúc ngồi rất nhiều, khiến tôi không khỏi nín thở.
“Đại thiếu gia, anh đứng lên được rồi sao?”
“Nếu cậu ta đã tỉnh, lão Ngụy, phiền ông đưa cậu ta đi kiểm tra sức khỏe.” Bạc Dực Xuyên chẳng buồn để ý đến câu hỏi của tôi.
“Đại thiếu gia, không cần phiền phức thế đâu, tôi không cần kiểm tra sức khỏe!” Tôi định ngồi dậy nhưng vai bỗng nặng trĩu, bị bàn tay của Bạc Dực Xuyên ghì chặt lại.
“Nếu cậu không làm, tôi sẽ đuổi việc cậu ngay lập tức.”
“Thân thể tôi không sao mà, đại thiếu gia, việc gì phải bày vẽ thế này? Chẳng phải tôi chỉ nôn thôi sao?” Tôi ngước đầu cười với anh, mặc dù trong lòng dám khẳng định 100% rằng chai nước tối qua đã bị Kiều Mộ động tay động chân. Còn tại sao không xét nghiệm ra, chắc chắn có uẩn khúc. Nhà họ Kiều là thế gia y học, nắm trong tay hàng loạt bệnh viện và tiệm thuốc tại Malaysia, bản thân Kiều Mộ còn là quân y, với các mối quan hệ của y thì việc nhúng tay vào một bản báo cáo xét nghiệm chẳng có gì khó khăn.
Với thân phận hiện tại, liệu Bạc Dực Xuyên có tin tôi không? Nếu tôi đối chất với Kiều Mộ, phiền phức kéo đến sẽ đếm không xuể, chi bằng tìm cơ hội âm thầm giải quyết y cho rảnh nợ, việc gì phải lôi Bạc Dực Xuyên vào vũng bùn này?
Thế nhưng Bạc Dực Xuyên vẫn kiên định: “Lão Ngụy, đưa cậu ta đi kiểm tra.”
“Đại thiếu gia!” Tôi chộp lấy tay anh, “Tôi nôn chắc chắn là do điếu thuốc thiếu tá Kamal đưa, nồng quá. Tôi chưa bao giờ hút loại thuốc xịn thế này, chắc chắn là bị say thuốc rồi.”
“Hèn chi, vậy thì cũng có khả năng,” vị bác sĩ họ Ngụy gật đầu, “Cậu ta nôn xong lại ra nhiều mồ hôi, nicotine bị đào thải sạch rồi, nên không tra ra được cũng là bình thường.”
Tôi gật đầu lia lịa, móc bao thuốc trong túi ra. Vỏ bao vàng óng ánh dát lá vàng, khảm mã não, xa hoa như một tác phẩm nghệ thuật.
Bạc Dực Xuyên cầm lên xem xét, lại đưa lên mũi ngửi, dường như đã nhận ra điều gì đó. Anh ngước mắt nhìn tôi, ánh nhìn có chút lạnh lẽo: “Nhận món quà quý giá thế này, cậu định lấy gì để trả? Định để tôi trả nợ ân tình thay cậu, hay định dùng chính thân xác mình để đền đáp, rồi trực tiếp đổi chủ luôn?”
“Không có, không có đâu. Khắp Malaysia này làm gì còn người chủ nào biết xót thương mạng sống của kẻ hầu như thiếu tá Bạc kia chứ. Phiền ngài trả lại cho Thiếu tá Kamal giúp tôi.”
“Khụ,” dường như cảm thấy bầu không khí không ổn, bác sĩ Ngụy ho khan một tiếng, “Thiếu tá Bạc, tôi còn một ca phẫu thuật nhỏ, xin phép đi trước.”
Bạc Dực Xuyên ném thẳng bao thuốc vào thùng rác dưới chân giường, xoay người bước ra cửa.
Đến cửa anh khựng lại, cây gậy đầu hươu gõ xuống mặt đất, ngoảnh lại: “Còn không mau xuống?”
Tôi đang mải ngắm nhìn dáng lưng khi anh bước đi, bị gọi một tiếng mới sực tỉnh, vội vàng đuổi theo.
Vừa ra khỏi cửa, tôi đã thấy ngay Kiều Mộ đang đợi ở hành lang.
Thấy tôi không có gì nghiêm trọng, sắc mặt Kiều Mộ lập tức từ mây mù chuyển sang u ám, nhưng vẫn phải giả vờ quan tâm tiến lại gần: “Anh Xuyên, em đã nói là báo cáo xét nghiệm không có vấn đề gì rồi mà? Men giải rượu là nhân viên khách sạn đưa cho em, không thể có sơ suất được. Em vừa sắp xếp xong rồi, hay là cho A Thật đi cửa ưu tiên để kiểm tra tổng quát luôn nhé?”
Tim tôi thắt lại: “Cảm ơn anh Kiều, không cần đâu.”
Bạc Dực Xuyên ngắt lời tôi: “Được, làm ngay đi.”
Bạc Dực Xuyên xưa nay nói một là một hai là hai, căn bản không cho phép tôi từ chối. Tôi bị một nữ y tá dẫn đi loanh quanh khắp bệnh viện, làm đủ mọi loại xét nghiệm từ trên xuống dưới. Chỉ có điều hễ chỗ nào có thể giở trò tiểu xảo là tôi đều không hợp tác, chẳng biết kết quả cho ra có chính xác hay không. Tuy rằng báo cáo thể kiểm phải mất ba đến năm ngày mới có chứ không ra ngay lập tức, nhưng tôi thật sự rất lo lắng sẽ bị tra ra căn bệnh ung thư nội tiết thần kinh của mình. Nếu để Bạc Dực Xuyên phát hiện tôi chẳng còn sống được bao lâu, với tính cách của anh, có lẽ anh sẽ vì chủ nghĩa nhân đạo mà đưa cho tôi một số tiền rồi sa thải, thậm chí là bắt tôi nhập viện điều trị. Như vậy thì những việc tôi cần làm đều sẽ xôi hỏng bỏng không hết.
Tốn nửa ngày trời mới kiểm tra xong, Kiều Mộ còn giả nhân giả nghĩa muốn giữ tôi lại viện theo dõi, nhưng Bạc Dực Xuyên đã đáp: “Ngày mai là lễ Vu Lan bồn rồi, cậu ta là cơ đồng.”
Biểu cảm của Kiều Mộ méo xệch đi trong thoáng chốc, nhưng vẫn cố gượng cười: “Hèn chi anh Xuyên lại coi trọng cậu ta đến thế. May quá, nếu buổi đại lễ ngày mai bị trì hoãn thì hỏng bét. Đúng rồi anh Xuyên, em nghe nói lễ hội hoa đăng Vu Lan lần này, du thuyền của Hoàng gia sẽ đi vòng quanh cả nước để thật hiện nghi thức Phất Trừ, nhà họ Bạc chắc chắn nằm trong danh sách tùy tùng, anh có lên tàu cùng chú Bạc không?”
Bạc Dực Xuyên gật đầu.
Mắt Kiều Mộ sáng rực lên, xem chừng cũng định bám theo cho bằng được.
Trong lòng tôi chửi thầm một câu th* t*c. Cái gọi là nghi thức Phất Trừ thật chất là lễ trừ tà ban phúc, mà một cơ đồng như tôi chắc chắn cũng phải đi cùng rồi.
Vừa lên xe, Bạc Dực Xuyên đã nhắm mắt ngủ thiếp đi, ngủ mãi cho đến khi xe dừng trước cửa Lam Viên. Tôi định hỏi thăm tình hình phục hồi cột sống của anh mà chẳng tìm được cơ hội. Xuống xe, anh lại lệnh cho tôi đỡ anh ngồi lên xe lăn. Tôi vừa đẩy anh đi vừa nhịn không được hỏi: “Đại thiếu gia, không phải anh đã có thể đi lại được rồi sao?”
“Đứng lâu thần kinh cột sống của tôi sẽ đau. Bác sĩ nói rồi, hiện tại mỗi ngày tôi chỉ được đi tối đa một đến hai tiếng, không được tạo áp lực lên cột sống. Sao, thấy hầu hạ tôi mệt quá à?”
“Không mệt, không mệt chút nào đâu! Anh nói gì vậy? Được hầu hạ đại thiếu gia là vinh hạnh của tôi mà.”
Tôi vội vàng đáp lời, lòng xót xa không thôi. Xem ra mấy ngày tới vẫn phải dốc sức hầu hạ anh như hai ngày vừa rồi.
Vừa bước vào Đông Uyển, chúng tôi đã chạm mặt ngay Kamal.
Ánh mắt gã đảo qua người tôi một vòng đầy ám muội rồi mới dừng lại trên người Bạc Dực Xuyên: “Thiếu tá Bạc, công tước Pa muốn hội kiến video với ngài, phải xác nhận tình trạng của ngài không cần đến Kuala Lumpur thì ông ấy mới yên tâm.”
Tôi đẩy Bạc Dực Xuyên vào phòng ngủ, nhìn anh chống gậy khó nhọc đứng dậy trước máy tính không khỏi thầm cảm thán, vị Công tước Pachara này xem ra thật sự rất nôn nóng gả con gái đi rồi.
Trốn được nhất thời nhưng không trốn được cả đời, một nhân vật như công tước Pa đã nhắm anh làm con rể, thì dù anh không đi Kuala Lumpur, liệu có thể tránh được cuộc hôn nhân này không? Trước đó anh đã từ bỏ hôn ước với công chúa Alita, giờ đây dường như cũng không muốn chấp nhận con gái của Công tước Pa, rốt cuộc Bạc Dực Xuyên đang nghĩ gì?
Là anh đã có lựa chọn tốt hơn, hay là… trong lòng đã có ai rồi?
Nghĩ vậy, tôi áp tai vào cửa phòng, loáng thoáng nghe thấy giọng của Bạc Dực Xuyên bên trong: “Cảm ơn ý tốt của công tước, đợi khi tôi hồi phục hoàn toàn, nhất định sẽ đến Kuala Lumpur bái phỏng ngài.”
Hoặc là tôi đã nghĩ sai rồi, một người cầu toàn như Bạc Dực Xuyên chỉ đơn giản là hy vọng khi xuất hiện trước mặt công tước và phu nhân tương lai, bản thân mình không phải ngồi xe lăn hay chống gậy.
Vả lại, tương lai anh liên hôn với ai cũng không phải việc tôi nên bận tâm, cho dù anh không kết hôn thì cũng chẳng đến lượt một kẻ sắp chết mang thân phận giả như tôi, miễn là anh đừng ở bên Kiều Mộ là được.
“Cậu làm gì ở cửa phòng đại thiếu gia vậy, nghe lén à?”
Vừa quay đầu lại, tôi đã chạm ngay ánh mắt của chú Quý đang nhìn mình chằm chằm.
Tôi xua tay lia lịa: “Không, không có, con thấy trên cửa có con ruồi, định đập chết nó ấy mà.”
“Qua đây ăn chút gì đi.”
Ngửi thấy mùi hương nồng nàn, tôi liếc nhìn thì thấy trên bàn bày sẵn trà sườn và bánh hấp đường thốt nốt, nước miếng suýt thì trào ra. Vừa mới ăn xong quẹt mỏ một cái, chiếc đồng hồ trên tay tôi bắt đầu rung lên.
Tôi lẻn vào phòng, vừa nhìn thấy tin nhắn của tên chủ thuê gửi tới là đã muốn chửi thề.
“Cậu tưởng tôi đang đùa với cậu đấy à? Nếu cậu còn không tập trung quyến rũ Bạc Dực Xuyên mà trong lúc làm nhiệm vụ cứ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, tôi đảm bảo cậu sẽ sớm nhận được tin tử trận của nhân tình cậu đấy.”
Tôi nghiến răng, câm nín đến cực điểm: “Mắt anh mù à? Chẳng phải trên đồng hồ có camera sao, anh không nhìn thấy tình hình lúc đó à? Là tôi chủ động trêu chọc Kamal chắc?”
Bên kia im lặng vài giây không hồi đáp. Tim tôi nảy lên một cái, ghé sát mắt nhìn chằm chằm vào mặt đồng hồ. Có phải cái camera này có góc chết không? Nó được lắp ở vị trí nào? Quan sát kỹ một hồi, tôi phát hiện ở chính giữa trục kim đồng hồ có một chấm đen nhỏ, xem chừng đó chính là camera. Điều đó có nghĩa là ống kính chỉ quay được khu vực cục bộ mà mặt đồng hồ hướng về, góc chết vẫn còn rất nhiều. Thứ thật sự đóng vai trò giám sát trên cái đồng hồ này thật tế là máy nghe lén và định vị GPS. Nghĩ đến việc những hành vi riêng tư như đi vệ sinh hay tự xử tên chủ thuê căn bản không nhìn thấy được, lòng tôi lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn, tôi dí mặt đồng hồ vào tường rồi mắng thầm hắn là đồ đầu heo.
Chiếc đồng hồ rung lên: “Cậu úp mặt đồng hồ vào tường định làm gì? Đừng tưởng làm thế là có thể lách luật. Tại anh tại ả tại cả đôi bên, cho dù cậu không chủ động trêu chọc Kamal thì chắc chắn thói quen nào đó của cậu đã khiến gã hiểu lầm. Trong thời gian làm nhiệm vụ, cậu liệu mà tém tém lại cho tôi.”
Mẹ nó, tôi đã tém lắm rồi, đến nhìn còn chẳng thèm nhìn Kamal một cái, gã tự dán lấy tôi thì trách tôi được sao? Nhưng đôi co với chủ thuê cũng vô ích, tôi hít một hơi, tìm góc chết của camera rồi giơ ngón giữa với cái đồng hồ, sau đó gõ chữ trả lời: “Biết rồi.”
Đối phó xong tên chủ thuê, tôi nắn nắn chiếc khuyên tai, muốn hỏi thăm tình hình bên phía Đinh Thành, nhưng đợi nửa ngày trời vẫn không thấy phản hồi. Tôi tháo khuyên tai ra, nhấn nút khởi động lại nhưng vẫn im hơi lặng tiếng.
Lòng tôi chùng xuống, chẳng lẽ thiết bị liên lạc này hỏng rồi?
Nhưng cái thứ này vỏ ngoài làm bằng thép vonfram, nghe nói xuất xưởng từ kho vũ khí của Nga, chống nước, chống nổ, chống lửa đốt, trước đây đi làm nhiệm vụ chưa bao giờ gặp trục trặc gì.
Dù tôi luôn muốn thoát khỏi sự giám sát của cha nuôi, nhưng tình cảnh hiện tại chẳng khác nào tôi bị cắt đứt liên lạc với ZOO, chỉ còn lại sợi dây liên kết đơn phương với tên chủ thuê, mặc cho hắn n*n b*p. Ai mà biết hắn có được đà lấn tới, đưa ra những yêu cầu quá đáng hơn không. Tình hình này thật sự chẳng ổn chút nào.
