Chương 25 – Chó điên
Một thân hình ép chặt tôi lên tường, đôi tay đeo găng da từ phía sau lập tức khóa chết hai tay tôi.
Mọi chuyện xảy ra quá đỗi bất ngờ, nguồn sáng từ đồng hồ biến mất, bốn bề chìm vào bóng tối đặc quánh. Tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ dựa vào cảm giác cũng đủ để phán đoán người này cao hơn tôi, ít nhất phải một mét chín, thể hình cũng vạm vỡ hơn nhiều. Tôi nhấc chân móc vào khoeo chân hắn rồi khuỵu xuống, đây là chiêu Dog fight trong Nhu thuật Brazil, là đòn phản công hiệu quả nhất khi bị khống chế từ phía sau. Thế nhưng đầu gối hắn dùng lực th*c m*nh lên trên, trực tiếp đỉnh cả người tôi treo lơ lửng trên không. Tôi bị ép phải ngồi trên đùi hắn, đôi chân đá loạn xạ vài cái liền bị đầu gối hắn kẹp chặt, cả cơ thể dính sát vào hắn, nhất thời không thể cử động nổi.
“Mày là ai? Vệ sĩ nhà họ Bạc?” Đầu óc tôi như muốn nổ tung, vạn lần không ngờ nhà họ Bạc lại có vệ sĩ thân thủ tốt đến thế, vừa am hiểu Nhu thuật lại vừa giỏi cầm nã. Nên biết tôi vốn được cha nuôi ném vào đấu trường võ thuật ngầm lớn nhất Đông Nam Á rèn luyện ra, năm nào cũng giành đai vàng, mười năm qua tôi chưa gặp được mấy người đánh thắng được mình, ngoại trừ hai vệ sĩ thân tín của cha nuôi thì cũng chỉ có mỗi Bạc Dực Xuyên.
Lần này đúng là lật thuyền trong mương, tôi còn chưa báo thù được cho cha, nghĩ đến đó tôi liền phát điên, liều mạng giãy giụa: “Tôi cho anh tiền, tôi có rất nhiều tiền, có thể cho anh số tiền mà anh làm cả đời ở nhà họ Bạc cũng không kiếm nổi, thả tôi đi!”
Kẻ phía sau vẫn không thốt ra một lời, chỉ gắt gao ép chặt lấy tôi, dùng một sợi dây dẻo dai trói chặt hai cổ tay tôi lại. Tôi ra sức vặn vẹo cổ tay, cảm nhận được trên cổ tay hắn có vật gì đó cứng cứng, giống như đang đeo đồng hồ.
Sau khi đã trói chặt tôi, hắn rảnh ra một tay mò mẫm lấy thứ gì đó. Tôi lập tức ngửi thấy mùi Ether, tim thắt lại, vội quay đầu đi, nhân lúc hắn chỉ dùng một tay giữ mình, tôi dùng hông th*c m*nh vào người hắn một cú.
Người kia hừ lạnh một tiếng, không biết có phải bị tôi đâm trúng chỗ hiểm hay không. Tôi thừa cơ định rút một chân ra để đá hắn, nhưng lại bị hắn tông mạnh vào tường lần nữa. Tay bị ấn chặt trên đỉnh đầu, hai chân bị gót chân hắn ghì chặt khiến tôi ngoại trừ phần eo thì không còn chỗ nào có thể cử động được. Sau một hồi vật lộn, nhịp tim tôi tăng vọt, đã ở trạng thái quá tải, nhưng mẹ kiếp vẫn không cách nào thoát khỏi sự kìm kẹp của người này. Lòng tôi vừa tức vừa hận, mà điều xấu hổ hơn là sau vài cái giãy giụa, tôi rõ ràng cảm nhận được, tên này… thế mà lại cứng rồi.
Ngửi thấy trên người hắn có mùi rượu nồng nặc, tôi thầm nghĩ chắc tên này là người trông coi hầm rượu, uống trộm rượu đến say khướt, vừa khéo cũng là gay nên khi tóm được một tên trộm nam lẻn vào như tôi thì liền nảy sinh ý đồ xấu?
Tôi cố nén nỗi nhục nhã khi bị hắn áp sát, nghiến răng cười nói: “Này người anh em, anh định bắt trộm hay là định cướp sắc vậy? Hay là anh nới lỏng ra cho tôi đi, tôi dùng tay làm cho anh sướng, rồi anh thả tôi đi nhé?”
Kẻ đằng sau vẫn không hé nửa lời, bàn tay đeo găng da rảnh ra một bên, vén lọn tóc mai của tôi lên, ngay sau đó luồng hơi thở nóng rực áp sát vào chân tóc. Hắn thế mà lại đang ngửi mùi hương trên người tôi, môi chạm hờ vào gò má, trượt dần xuống cổ đến tận cổ áo, tiếng thở dồn nén mà nặng nề.
Cái đờ mờ, tên này không lẽ uống say quá rồi định thừa cơ tối trời mà hành quyết tôi ngay tại đây luôn? Ý nghĩ đó vừa xẹt qua đầu, toàn thân tôi dựng đứng cả gai ốc.
Phải phục tùng dưới thân kẻ khác giống như a ba năm xưa chính là giới hạn đỏ của tôi, kẻ nào dám bén mảng tới tôi đều muốn kẻ đó phải chết. Cảm giác hắn cứ thúc chặt vào mình không hề có ý định rời đi, máu trong người tôi xông thẳng lên não, muốn chửi rủa ầm lên nhưng lại sợ kinh động đến người bên ngoài, đối phó với một người, dù sao tôi vẫn còn chút cơ hội thoát thân. Nhưng tôi phải nhanh lên, chỉ lát nữa thôi khi trạng thái quá tải kết thúc, tôi sẽ thật sự trở thành chú cừu non chờ bị mổ thịt.
Tôi tính toán nếu có thể dụ hắn buông lỏng tay thì cơ hội sẽ đến, xem tôi có đá nát chỗ đó của hắn không. Tôi hít sâu một hơi, cười lả lơi: “Nhanh tay lên chút đi, lề mề cái gì? Không có kinh nghiệm à, hay để tôi dạy anh…”
Nào ngờ lời tôi vừa dứt, cái gã nãy giờ vẫn như loài sói đánh hơi bên cổ tôi bỗng dưng phát điên, một tay bịt chặt miệng tôi, rồi nghiến răng cắn mạnh vào vành tai tôi một cái thật đau.
“Ưm!” Đây là vùng nhạy cảm của tôi, tôi rùng mình, sống lưng nhũn đi một nửa, một luồng nhiệt nóng rực cuốn lấy tâm trí. Tôi kinh hồn bạt vía, biết rõ lần này hỏng bét rồi.
Toàn thân không cử động được, tôi đành há miệng cắn ngón tay hắn, nhưng chiếc găng da vừa trơn vừa dai, tay hắn lại to, ngón tay dài, một bàn tay đã che kín cả khuôn mặt tôi. Tôi cắn một cái nhưng không trúng, ngược lại giống như đang trêu đùa hắn, trái lại còn bị ngón cái của hắn thuận thế cạy mở miệng ra, khóa chặt hàm dưới rồi đè lên lưỡi. Tôi bị ép phải ngửa đầu lên, nước miếng cứ thế chảy ròng ròng theo khóe miệng.
Từ bao giờ tôi lại bị người ta đem ra trêu đùa như thế này, tức đến mức nổ đom đóm mắt, nhưng ngặt nỗi ngoài những tiếng ưm ưm tôi chẳng thể mắng ra được câu nào cho ra hồn. Hắn cắn rơi cả chiếc khuyên tai của tôi, rồi lại tấn công dữ dội vào bên cổ, th*c m*nh đến mức xương cụt của tôi đau điếng, tình thế đã như mũi tên trên dây cung.
Tôi nghi tên này chắc là chó đầu thai quá, không dám động đậy lung tung, nhưng đôi chân đã bắt đầu bủn rủn, đứng không vững mà quỵ xuống, liền bị hắn một tay ôm thốc lấy.
Tôi kiệt sức tựa vào vai hắn, hơi thở bắt đầu dồn dập không dứt, đầu óc choáng váng, thân nhiệt tăng vọt, từng lỗ chân lông đều đang vã mồ hôi. Tôi nhịn không được tì vào tường khẽ cựa quậy. Cái cựa mình này của tôi vốn chẳng có ý gì, nhưng kẻ phía sau lập tức cứng đờ người, tình thế căng thẳng như sắp đứt dây cung, hơi thở bên tai rõ ràng nặng nề thêm mấy phần.
Tôi vừa hoảng vừa giận, làm lính đánh thuê mười năm nay chưa bao giờ tôi mất phương hướng đến thế. Tôi cố rướn người về phía trước để né tránh, nhưng làm gì còn chỗ cho tôi trốn? Hắn lật người tôi lại ép sát vào tường, ngón tay cái đang kẹt giữa hàm răng tôi rút ra, nhưng vẫn bóp chặt lấy miệng không cho tôi khép lại. Ngay sau đó, hơi thở nóng bỏng ập thẳng vào mặt, tôi chưa kịp phản ứng thì gáy đã bị khóa chặt, đôi môi bị một áp lực nặng nề phủ lên.
“Ưm!” Tôi muốn né tránh, nhưng cằm cũng bị bàn tay to lớn của hắn kìm chặt, cứ thế bị hắn ép vào tường cưỡng hôn. Nói là hôn thì không chính xác lắm, vì cái thằng này đúng là cầm tinh con chó, mà còn là một con chó điên tuyệt thế, hoàn toàn là vừa cắn vừa gặm, cứ như muốn nhai nát môi lưỡi tôi rồi nuốt chửng vào bụng. Thế nhưng dù là vậy, cái cơ thể phản chủ này của tôi lại cực kỳ hưởng thụ. Hai tay bị ấn trên đỉnh đầu không thể tự giải quyết như mọi khi, tôi không kiểm soát nổi cứ cọ sát vào người hắn.
Hơi thở hắn nghẹn lại, buông miệng tôi ra, một bàn tay từ sau gáy trượt dọc xuống sống lưng, siết chặt lấy eo tôi, chóp mũi hắn luẩn quẩn nơi yết hầu tôi.
Cơ thể như sắp tan chảy không theo ý muốn, tôi dốc hết sức kháng cự lại cái bản năng thú tính này, vươn cổ định cắn hắn một cái, nhưng lập tức bị bàn tay đặt sau lưng của hắn dễ dàng tóm gọn lấy gáy. Nhanh như chim ưng bắt thỏ, tôi bị ấn vào lồng ngực hắn. Trong bóng tối, tôi chỉ cảm thấy bàn tay kia của hắn dường như đang thọc xuống dưới, lúc đưa lên lần nữa, tôi lại ngửi thấy mùi Ether đó. Tim tôi kinh hãi, dồn hết sức lực bình sinh dùng khuỷu tay nện mạnh xuống, đồng thời thúc đầu gối lên trên. Chỉ nghe thấy hắn hừ lạnh một tiếng rồi lùi lại một bước.
Tôi ngã ngồi xuống đất, thấy hắn định ép tới lần nữa, tôi lập tức giơ tay dùng đèn đồng hồ soi thẳng vào hắn. Trong khoảnh khắc ánh sáng lóe lên, tôi thấy kẻ này đeo một chiếc mặt nạ đen, mặc bộ đồ đen, dáng người cao ráo hiên ngang, cao hơn tôi nửa cái đầu. Giây tiếp theo, bóng dáng hắn lóe lên rồi rút lui ra sau kệ rượu. Tôi tựa vào ghế sofa, đợi giải quyết xong vấn đề hiện tại của bản thân rồi mới đuổi theo, nhưng kẻ đó đã biến mất dạng từ lâu.
Nấp vào giữa bụi cây, tôi mượn ánh sáng từ mặt đồng hồ để xem lại sợi dây mà kẻ kia dùng để trói tay mình, đó chỉ là một sợi thắt lưng da cũ kỹ bình thường, không thấy có dấu hiệu gì đặc biệt. Vành tai ướt đẫm, tôi quệt một cái, cả bàn tay dính đầy máu, trong miệng cũng toàn mùi tanh nồng.
Tôi lau miệng, trong lòng chỉ thấy xúi quẩy cực độ, mẹ kiếp đúng là gặp phải chó điên rồi, bắt được tôi trong hầm rượu hết cưỡng hôn lại còn định dùng thuốc mê. Nếu thật sự để hắn đánh thuốc thành công, hậu quả thật khôn lường. Bình tĩnh lại một lát, tôi càng nghĩ càng thấy không ổn. Nếu kẻ đó tình cờ là người canh gác hầm rượu, sao trên người lại mang sẵn Ether? Đây chẳng phải là phục kích tôi hay sao?
Nghĩ đoạn, tôi không kìm được nhìn về phía chiếc đồng hồ. Chết tiệt, không lẽ là do tên chủ thuê này bày cục?
Nếu là chủ thuê, tại sao hắn phải làm vậy?
Chuyện này thật sự quá phi lý. Đầu tôi đau như búa bổ, tôi cố điều hòa nhịp thở, đưa đồng hồ lên gần miệng: “Spider, vừa rồi có phải anh phái người phục kích tôi không? Rốt cuộc anh mẹ nó muốn làm gì?”
Một dòng tin nhắn lập tức nhảy ra: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Tối quá, tôi chẳng nhìn thấy gì cả, cứ ngỡ cậu bị bắt rồi. Kẻ dưới hầm đó là ai?”
Vừa mở miệng nói là môi lại đau, tôi nhổ ra một ngụm máu: “Đù má, tôi còn đang định hỏi anh đấy!”
“Không liên quan đến tôi. Cậu là người tôi thuê về làm việc, làm thế thì tôi có lợi lộc gì?”
Tôi cười lạnh: “Có cái cứt. Ngoài anh ra còn ai biết tôi sẽ đến hầm rượu?”
Tên chủ thuê im lặng vài giây rồi hồi đáp: “Tôi nghĩ, có khả năng là đồng nghiệp của cậu.”
“Hả?” Tôi ngẩn người.
“Theo tôi được biết, kẻ nhòm ngó viên huyết bồ câu của nhà họ Bạc ở bên ngoài không chỉ có mình tôi. Ai biết được có gã lính đánh thuê nào khác cũng đang ẩn mình trong nhà họ Bạc hay không, biết đâu vừa rồi các người tình cờ đụng độ nhau?”
Tình hình phức tạp đến thế sao?
Tôi vò đầu bứt tai, cảm thấy đầu to ra gấp đôi. Xét về thân thủ, sức mạnh và phản xạ của kẻ đó đúng là không phải hạng tầm thường, không qua vài năm huấn luyện quỷ dữ thì không đạt đến trình độ đó được. Nói là đồng nghiệp của tôi thì cũng có lý, nhưng kẻ đó chắc chắn không phải người của ZOO.
Giờ thì hay rồi, ngoài việc phải đối phó với tên chủ thuê này và đấu với Bạc Long Xương, lại chẳng biết từ đâu lòi ra một tên có khả năng là đồng nghiệp. Hắn ở trong tối tôi ở ngoài sáng đã đành, tôi lại còn đánh không lại hắn.
Mẹ nó, đúng là gai góc hết chỗ nói.
“Thế này đi, tôi sẽ đi điều tra xem đối thủ có thể là ai. Mấy ngày tới cậu cứ tránh mặt một chút, ngoan ngoãn ở bên cạnh Bạc Dực Xuyên, tiếp tục thật hiện nhiệm vụ tôi đã giao.”
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn trên đồng hồ, trong lòng kìm nén một trăm câu chửi thề.
Không được. Tôi không thể để mặc tên chủ thuê này dắt mũi.
Nghĩ đoạn, tôi hạ quyết tâm, gửi cho hắn một tin nhắn: “Tôi sẽ sớm quay lại bên cạnh Bạc Dực Xuyên, nhưng tên đó vừa cho tôi ngửi Ether, giờ tôi thấy không ổn lắm, phải qua chỗ chú Lâm một chuyến.”
Gửi xong tin nhắn, tôi đi thẳng về phía hồ nhân tạo giữa vườn. Thấy có hai người hầu đang tuần tra đêm bên bờ hồ, tôi cố tình bước đi loạng choạng, ánh mắt lờ đờ tiến về phía họ.
Cả hai giật mình, đèn pin quét dọc người tôi: “Ơ, cậu…”
“Lão gia đang tìm cậu khắp nơi đấy, sao cậu lại ở đây?”
Tôi nhắm mắt lại, đổ ập xuống ngay trước mặt họ.
Tôi ngất rồi đấy, không về bên cạnh Bạc Dực Xuyên được đâu, xem anh làm gì được tôi nào, ông chủ đại nhân?
Nếu để anh dễ dàng nắm thóp như vậy thì mười năm lăn lộn của tôi coi như vứt đi rồi.
“Người đâu mau lên! Nhanh, tìm thấy người rồi, đưa cậu ấy về chỗ lão gia!”
Ngửi thấy mùi nhang trầm thoang thoảng, tôi biết mình đã được khiêng vào Thiên Uyển. Bên tai loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện của Kamal và Bạc Long Xương, tôi hé mắt nhìn thì thấy hai người họ đang ngồi bên bàn trà trong phòng khách, nhưng chẳng thấy Bạc Dực Xuyên đâu. Chẳng phải lúc nãy nói Bạc Dực Xuyên và Kamal cùng qua đây sao? Trong lòng thấy lạ, tôi đưa mắt quét một vòng, thấy Bạc Long Xương đứng dậy tiến về phía mình liền vội vàng nhắm chặt mắt lại.
“Tìm thấy ở đâu?” Một bàn tay vén lọn tóc bết trên gò má tôi ra.
