Chương 41 – Biết vị
Nhưng mà nếu anh có nghĩ nhiều thì cũng rất dễ giải thích, một người đồng tính bị đỏ mặt hay có phản ứng trước chỗ đó của đàn ông là chuyện quá đỗi bình thường, huống hồ anh lại còn là hạng cực phẩm với tỷ lệ vàng từ khuôn mặt cho đến vóc dáng.
Giả vờ một lúc, cảm thấy anh không còn động tĩnh gì nữa, tôi cẩn trọng mở mắt ra, nào ngờ lại đột ngột đâm sầm vào đôi mắt đen sâu thẳm ngay sát gang tấc khiến tim không khỏi run lên một nhịp.
“Em ngủ nghê kiểu gì vậy?” Anh rũ mi liếc nhìn cánh tay tôi đang vòng qua ngực mình, thần sắc lộ vẻ uể oải lúc mới ngủ dậy, nhưng giọng điệu lại khó chịu: “Thừa lúc tôi ngủ để chiếm tiện nghi phải không?”
“Tôi nào dám? Thói quen ngủ của tôi vốn thế rồi, ngủ với ai cũng thích treo người lên đối phương như vậy.” Tôi cười một tiếng, đang định rút tay chân ra thì bắp chân bỗng thắt lại, bị anh tóm chặt lấy.
Tôi ngẩn người, thấy sắc mặt anh trầm xuống, yết hầu khẽ chuyển động: “Tôi không thoải mái.”
“Không thoải mái ở đâu?” Tôi hỏi.
Giọng anh khàn đặc: “Cứng.”
Đầu óc tôi ngừng mất một giây mới phản ứng kịp, Bạc Dực Xuyên vậy mà lại… đây là đang phát lệnh yêu cầu phục vụ sao? Bởi vì tối qua tôi đã giúp anh phá giới nên đột nhiên anh phát hiện ra đứa người hầu kiêm vợ giả này còn có cả chức năng này nữa. Dù sao thì làm bằng miệng thì nam hay nữ cũng như nhau, cứ nhắm mắt lại tưởng tượng tôi như Tiya, hoàn toàn chẳng cần vượt qua rào cản tâm lý nào. Dùng một lần thấy cũng ổn nên muốn dùng tiếp đúng không?
Thấy ánh mắt Bạc Dực Xuyên dừng lại trên môi mình, tôi liền bịt miệng lại, lắc đầu: “Không được, vẫn còn đau lắm. Hay tôi dùng tay giúp anh nhé?”
Anh dường như có chút không hài lòng, nhíu mày: “Dùng chân.”
Tôi lại ngẩn ra, rồi lập tức ngộ ra ngay. Lòng bàn tay tôi có vết chai, thô ráp lắm, chẳng giống tay phụ nữ chút nào, anh chê bai cũng phải. Nhưng đôi chân này của tôi thì khác, không có mấy lông chân, da dẻ cũng coi là mịn màng, rất thuận tiện để anh liên tưởng đến Tiya.
Chỉ mới qua một đêm mà anh từ chỗ chẳng biết gì đã học được cách kén cá chọn canh rồi! Đúng là ngộ tính đáng khen, tiến bộ thần tốc. Thôi bỏ đi, vốn dĩ kết hôn rồi thì nên tận hưởng cuộc sống vợ chồng, cũng tội cho anh vì đại cuộc mà phải cưới tôi về làm bia đỡ đạn, thật khổ cho anh mà. Chân thì chân vậy, ai bảo tôi thương anh chứ. Tôi thầm thở dài bất lực, dịch chân xuống dưới một phân, quả nhiên con mãnh thú đã tỉnh giấc, khí thế hừng hực.
Cọ xát vài cái, thấy anh vẫn mở mắt chằm chằm nhìn mình, quai hàm căng cứng, gân xanh bên cổ lồi cả lên, vẻ mặt có chút khó nhẫn nhịn, tôi nhận ra bây giờ là ban ngày, anh nhìn thấy tôi, không giống như lúc tối mịt mù mịt. Liếc thấy chiếc cà vạt bên giường, tôi vươn tay chộp lấy. Anh nghiêng mặt đi, hiển nhiên là bản năng cảnh giác và phản xạ có điều kiện của quân nhân, nheo mắt nhìn chằm chằm chiếc cà vạt trong tay tôi: “Em muốn làm gì?”
“Yên tâm, không phải muốn mưu sát chồng yêu đâu. Tôi chỉ bịt mắt anh lại thôi, nếu không sao anh thoải mái được?”
Anh tặc lưỡi, cười lạnh: “Dịch vụ của em cũng chu đáo quá nhỉ.”
“Chứ còn gì nữa, đều là kinh nghiệm cả đấy.” Tôi mỉm cười, bịt mắt anh lại. Vừa bịt xong, tim tôi bỗng đập loạn nhịp liên hồi. Chiếc cà vạt màu vàng trà che khuất đôi mắt, nhưng lại để lộ ra nốt ruồi Quán Âm cùng bờ môi với đường nét thanh lạnh dưới sống mũi cao thẳng, vừa cấm dục đến cực điểm, lại vừa tình tứ đến cực điểm.
Tôi không kìm lòng được, bóp lấy cằm anh rồi ghé sát vào. Hai đôi môi vừa chạm nhau, toàn thân anh đã chấn động một trận, rồi lật người đè sầm tôi xuống dưới. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy đôi bắp chân bị hai tay anh khóa chặt, giữa hai đầu gối nóng bừng. Đây chẳng phải là… dùng chân để làm chuyện đó sao? Tôi há hốc miệng kinh ngạc, cái kiểu hưởng thụ dựa vào bản năng trai thẳng thế này, một kẻ thường xuyên làm 1 như tôi đúng là chưa từng nghĩ tới.
Khung giường bắt đầu rung lắc, phát ra tiếng cót két. Tuy chỉ là dùng chân nhưng vẫn khiến tôi nảy sinh ảo giác như mình đang làm 0. Tôi lập tức nhũn cả người, nhưng thực sự không nỡ ngắt quãng Bạc Dực Xuyên vào lúc này, dù sao thì đang cao hứng mà dừng lại đột ngột cũng không tốt cho sức khỏe, đành nghiến răng chịu đựng, để mặc anh khống chế hôn đến mức đầu váng mắt hoa.
Giai đoạn đầu và giữa tôi còn nhịn được, vẫn có thể giữ mình bất động như một khúc gỗ, nhưng đến giai đoạn cuối khi anh nâng hông tôi lên bắt đầu tăng tốc, tôi hoàn toàn không chịu nổi nữa. Hai tay tôi quào cấu loạn xạ, cắn anh đến mức đầy miệng là máu, nhưng điều đó cũng chẳng hề ngăn cản được anh chạm đỉnh. Đến khi cảm giác ẩm ướt lan ra tận xương cụt, tôi cuối cùng cũng bùng nổ tại chỗ, đẩy mạnh anh ra rồi lao thẳng vào phòng vệ sinh. Nhìn vào gương, chỗ nào cũng bị cọ đến đỏ ửng, thứ của anh thì nhỏ giọt tong tỏng xuống, chẳng khác nào vừa bị người ta làm thịt xong. Tôi rửa ráy sạch sẽ, đứng một mình trong phòng vệ sinh khá lâu mới bình tĩnh lại được.
Đẩy cửa ra, tôi liền thấy Bạc Dực Xuyên đang chạm vào bờ môi rướm máu của mình, suỵt lên khe khẽ vì đau. Bên cổ và trên vai anh chằng chịt những vết cào rướm máu do tôi gây ra, đoán chừng trên lưng còn khủng khiếp hơn, tôi lại không kìm được thấy xót xa.
Nhưng xót thì xót, nếu quay lại lúc nãy, tôi chắc chắn vẫn sẽ không nhịn được mà làm như vậy.
“Ngại quá, nết ngủ trên giường của tôi không tốt lắm. Nếu đối phương quá mạnh bạo, phản ứng của tôi sẽ hơi quyết liệt.” Tôi mím môi, “Có cần gọi người mua ít thuốc không? Chúng ta cũng cần quần áo mới nữa.”
“Quá mạnh bạo?” Anh rút một tờ giấy thấm máu trên môi, nhìn tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm: “Cha tôi rất dịu dàng à?”
“À, ừm.” Tôi ngẩn người. Phủ nhận việc từng làm với Bạc Long Xương thì giả tạo quá, đành phải gật đầu thừa nhận.
Anh không nói gì nữa, mặt đen như nhọ nồi, chắc hẳn lại đang nghĩ đến Tiya rồi tự ngầm so kè với Bạc Long Xương trong tưởng tượng. Mãi một lúc sau, anh mới cầm điện thoại gọi người mua thuốc và quần áo.
“Thiếu tá, đồ đã mua về rồi.”
Nghe tiếng gõ cửa, tôi ra mở. Hai tên vệ sĩ chẳng đứa nào dám ngẩng đầu nhìn tôi, cũng dễ hiểu thôi, bọn họ đứng ngoài cửa nghe cả đêm, động tĩnh trong phòng này chắc chắn gây k*ch th*ch không nhỏ. Lúc nhận lấy túi đồ, một tờ báo cũng được đưa kèm qua: “Thiếu tá, hoàng gia đã ban bố thông báo đặc biệt rồi.”
“Đưa đây.”
Thông báo đặc biệt gì vậy?
Thấy Bạc Dực Xuyên trải tờ báo ra, tôi tò mò nhìn sang, đập ngay vào mắt là dòng tít nổi bật trên trang nhất: “Cựu Thống chế Lục quân Công tước Pachara bị điều tra vì nghi án th*m nh*ng mua sắm tàu ngầm. Hoàng gia ra lệnh điều tra triệt để ‘th*m nh*ng cấp phản quốc’. Tối ngày 16 tháng 8, lúc 7 giờ tối, Biệt đội Đặc nhiệm Garuda số 7 phối hợp với Cục Điều tra Trọng án đột kích khám xét từ đường trăm năm của gia tộc công tước tại Malacca, thu giữ tại chỗ nhiều vật phẩm hối lộ…”
Tôi ngỡ ngàng, quả nhiên công tước Pachara đã xảy ra chuyện. Biệt đội Đặc nhiệm Garuda số 7 chẳng phải là đơn vị của Bạc Dực Xuyên sao? 7 giờ tối qua đột kích từ đường trăm năm của gia tộc Pachara tại Malacca?
Là anh đã chỉ huy trước khi đi làm giấy kết hôn với tôi ư? Ngồi trên xe lăn mà cũng có thể tàn nhẫn đến mức này sao?
“Oa, đại thiếu gia lợi hại quá nha, liệu sự như thần, sấm rền gió cuốn, quá đỉnh luôn!” Tôi vỗ tay, không tiếc lời khen ngợi anh. Hóa ra anh đòi xuống tàu ở Malacca không chỉ để giải quyết cái bia đỡ đạn là tôi, mà còn thuận tay triệt hạ luôn ổ lão quái của công tước Pachara.
Anh ngước mắt liếc nhìn tôi một cái, sắc mặt từ âm u chuyển sang hửng sáng, có vẻ tâm trạng đã khá hơn đôi chút.
“Ting”, lúc này điện thoại của anh vang lên một tiếng. Tôi liếc nhìn qua, là một tin nhắn điện tử, tiêu đề cũng cùng một sự việc như trên báo. Tôi thầm nghĩ anh đúng là kiểu người hoài cổ mà, xem được tin tức trên điện thoại mà cứ phải đọc báo giấy. Nhân lúc tâm trạng anh đang tốt, tôi ngồi xuống cạnh giường, kéo kéo tay áo anh: “Đại thiếu gia, dù sao tôi cũng đã giúp anh một tay, anh có nên thưởng cho tôi cái gì không?”
“Hôm qua chẳng phải đã hỏi em muốn gì rồi sao?” Anh nhướng mày.
“Quần áo mới, giày mới, cả điện thoại nữa. Dù gì hiện giờ thân phận của tôi cũng là thiếu tá phu nhân chứ không phải người hầu nữa, kiểu gì cũng phải tươm tất một chút, kẻo lại làm mất mặt anh, đúng không?”
Bạc Dực Xuyên nhìn đồng hồ đeo tay: “Đi thôi, đi mua những thứ em muốn.”
Đến tiệm may bộ vest thủ công lâu đời ở phố Jonker, tôi giả vờ giả vịt thử vài bộ trước mặt anh rồi lẻn vào phòng thay đồ gửi mã Morse cho Đinh Thành, bảo hắn thông báo cho nhóm khác đang phục kích ở Malacca cử người mang cho tôi ít thuốc Triazolam. Chờ khi có điện thoại rồi, tối nay tôi sẽ tìm cơ hội hạ thuốc Bạc Dực Xuyên, đánh gục anh để đánh cắp tài khoản quân đội.
“A Thật, lề mề cái gì vậy?” Đúng lúc này, Bạc Dực Xuyên ở bên ngoài hỏi.
“À,” tôi cài chiếc kẹp vớ ở đùi, hé cửa ra một khe hẹp cho anh thấy, “Đang thử cái này nè, cài không được. Đại thiếu gia, anh gọi người lấy cho tôi cái mới được không?”
Bạc Dực Xuyên nhìn chằm chằm tôi, im lặng vài giây mới gọi người.
Tôi l**m răng. Lần trước đã đủ để chứng minh rằng đôi chân mịn màng như phụ nữ của tôi vốn dĩ có sức sát thương nhất định đối với một tên trai thẳng như anh, sáng nay anh lại vừa mới dùng qua, giờ nhìn thấy lại chắc chắn sẽ có cảm nhận khác hẳn. Tôi phải tận dụng điểm này để đánh lạc hướng sự chú ý của anh.
Lúc mở cửa lần nữa, tôi phát hiện thứ được đưa tới không chỉ có kẹp vớ, mà còn có một bộ vest linen màu xanh trà.
Tôi ngẩn người nhìn về phía Bạc Dực Xuyên, thấy anh đang lật xem báo, đầu cũng không ngẩng lên, tỏ vẻ hờ hững: “Thử luôn bộ này đi, hợp với màu da của em đấy.”
Anh vậy mà lại chủ động chọn quần áo cho tôi sao?
