Chương 44 – Trái cấm nở hoa
Trong phòng vệ sinh chỉ có bồn cầu ngồi xổm và bồn tiểu, không có bồn cầu bệt, tôi đành phải ngồi lên bồn rửa tay để giải quyết.
Đã ra được một lần, nhưng cơn nóng trong người chẳng những không có dấu hiệu hạ xuống mà ngược lại còn bùng lên dữ dội hơn. Đến lần thứ hai, cảm giác đó thậm chí còn mãnh liệt hơn lần đầu. Tôi lại tiết ra một lần nữa, nhưng vẫn chẳng ích gì.
Đang lúc hoa mắt chóng mặt, đầu óc quay cuồng chuẩn bị cho lần thứ ba, tôi không ngồi vững nữa, cả người trượt từ trên bồn rửa tay xuống, ngã dập mông xuống sàn, cảm giác như mông sắp vỡ làm tám mảnh. Tôi không kìm được kêu “á” một tiếng đau đớn, ngay lập tức nghe thấy tiếng cửa bị gõ hai cái: “A Thật? Em sao vậy?”
“Tôi… không… không sao…” Giọng nói của Bạc Dực Xuyên làm tôi giật bắn mình, tỉnh táo lại đôi chút, nhưng đồng thời cũng chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Tôi hổn hển th* d*c trong vô vọng: “Anh đừng… vào…”
“Giọng em nghe không bình thường, không khỏe à?”
“Không… không có…” Tôi kìm nén hơi thở, cố gắng chống người đứng dậy, nhưng chỉ cần cử động một chút là xương cụt lại nhói lên đau điếng. Tôi không khỏi nghi ngờ mình bị nứt hoặc gãy xương cụt rồi. Đang vịn bồn rửa tay cố gồng đôi chân lên thì nghe thấy tiếng cạch một cái, cánh cửa bị đẩy hé ra một khe nhỏ.
Tôi giật nảy mình, nhìn qua khe cửa thấy bóng dáng anh, lòng hoảng loạn: “Anh… anh đừng vào… tôi không… không sao, đi, đi đi…”
Thấy anh đưa một tay vào tháo thắt lưng đang buộc ở tay nắm cửa, tôi chẳng nghĩ ngợi gì, há miệng cắn một cái, nhưng lại bị anh trở tay bóp chặt cằm, dùng tay còn lại tháo thắt lưng ra chỉ trong hai ba cái.
“Em bị sao vậy?” Anh trầm giọng hỏi, “Sao lại chảy máu mũi?”
Khoan đã, chẳng phải Bạc Dực Xuyên nói mình cũng tiêm Trái cấm sao? Anh cũng tiêm mà sao không có phản ứng giống tôi? Chẳng lẽ trạng thái giống như đ*ng d*c này chỉ là tác dụng phụ dành riêng cho kẻ đã hấp thụ lượng lớn dung dịch đậm đặc nguyên chất của Trái cấm như tôi thôi sao?
“Tôi hình như là, bị, bị nóng trong người…” Tôi bịa đại một lý do.
Tôi bị anh xốc nách nhấc bổng lên, đôi chân mềm nhũn như bông không sao đứng vững được, cứ thế đổ người về phía trước, đầu đập vào ngực anh. Bị hơi thở mang đậm tính xâm lược của Bạc Dực Xuyên sau khi vận động mạnh bao trùm lấy lồng ngực, tôi run lên một cái, và thế là lại tiết ra thêm một lần nữa ngay tại chỗ.
Tôi vô cùng xấu hổ, muốn đẩy anh ra ngoài, nhưng người vừa nhẹ bẫng đã bị anh bế bổng lên đặt lên bồn rửa tay. Xương cụt chạm vào vòi nước, tôi đau đớn co rúc về phía trước, hai chân không tìm được điểm tựa đành phải vắt vẻo trên thành bồn. Vạt váy của bộ đồ cơ đồng xòe ra như những cánh hoa đang nở, để lộ ra đôi chân vẫn chưa kịp tháo kẹp sơ mi, được nền vải bộ vest màu xanh Morandi của anh tôn lên, trông lại càng yêu mị lạ thường.
“Sao mặt đỏ, đổ nhiều mồ hôi vậy? Em sốt rồi à?” Giọng Bạc Dực Xuyên lúc xa lúc gần, nghe có chút mơ hồ như đang phát ra từ dưới mặt nước. Tôi như con chim sắp chết đuối giữa biển khơi, như nàng tiên cá sắp tan thành bọt biển, chỉ còn một hơi tàn để anh cứu vớt. Ngón tay chai sạn nâng gáy tôi lên, đôi đồng tử đen láy tập trung nhìn tôi chằm chằm, nốt ruồi Quán Âm giữa chân mày anh đỏ rực đến tê dại, trong khoảnh khắc này thực sự khiến tôi muốn chết đi sống lại.
Lý trí đang sụp đổ, lòng tham phun trào dưới lớp tro tàn, tôi thực sự không nhịn được, ngửa đầu hôn lên nốt ruồi của anh. Em thích anh nhiều lắm, thích đến mức sắp chết rồi, phải làm sao đây, anh trai?
Anh ơi, anh cứu em đi.
Bàn tay đang cầm gáy tôi của Bạc Dực Xuyên cứng đờ trong vài giây. Anh kéo tôi ra một chút, nâng mặt tôi lên cẩn thận quan sát, đôi chân mày nhíu chặt, con ngươi đen láy co rút lại: “Có phải em…”
Đầu óc tôi nóng như cháo nhưng vẫn đủ tỉnh táo để đoán xem anh đang nghĩ gì. Dẫu sao triệu chứng này của tôi trông thực sự rất giống đang lên cơn nghiện. Tôi lắc đầu: “Tôi không, không hề dùng… Tôi có bệnh,” sợ anh hiểu lầm thật, tôi nói năng lảm nhảm bịa đặt, ” Tôi… chỉ bị… cuồng dâm thôi, hễ cứ căng thẳng hay lo âu là sẽ phát, phát bệnh… xả, xả ra một chút là được, anh ra… ra ngoài đi…”
Miệng tôi thì lải nhải như thế nhưng linh hồn hệt như tách rời khỏi thể xác, không nghe theo lời điều khiển. Tầm mắt mất kiểm soát dừng lại trên môi anh, tôi không tự chủ được cọ cọ vào đó: “Anh… nếu anh không… không đi nhanh, tôi sẽ… sẽ… giở trò lưu manh với anh đó…”
Vừa nói tôi không kìm lòng được muốn tự mình giải quyết, nhưng đã ba lần rồi, cổ tay mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào. Bạc Dực Xuyên rũ mi nhìn xuống, bóng đổ từ đèn trần che khuất khuôn mặt anh, tôi không nhìn rõ biểu cảm, chỉ nghe thấy giọng anh trầm đục: “Em bị cuồng dâm? Mỗi lần lên cơn là lại thành ra thế này sao?”
“Ừm?” Tôi đã không thể suy nghĩ được gì nữa, cọ vào người anh hai cái. Anh đột nhiên đưa tay vén vạt váy tôi lên tận vai. Dưới ánh đèn vàng vọt, quang cảnh bừa bãi bên dưới của tôi hiện ra không sót thứ gì, q**n l*t sớm đã nhầy nhụa, dây đai giữ gấu áo sơ mi vẫn chưa kịp tháo xuống cũng dính đầy những vệt trắng.
Nhưng tiểu não đã lấn át đại não, chút liêm sỉ vốn dĩ đã ít ỏi của tôi giờ đây chẳng còn lấy một mảnh, cứ thế tr*n tr** phô ra ngay trước mắt anh, vẫn đang hừng hực khí thế.
“Tự giải quyết được mấy lần rồi?” Giọng anh lạnh nhạt, nhưng nghe còn mạnh mẽ áp đảo hơn thường ngày, cứ như đang dùng hình phạt ép cung thẩm vấn gián điệp vậy.
Tôi không chống đỡ nổi giọng điệu này của anh, cảm giác như quay trở về thuở nhỏ, cứ thế lơ mơ thú tội: “Ba… ba lần. Ưm, còn muốn nữa… anh giúp tôi đi, có được không?”
“Muốn tôi giúp em?” Anh hỏi, giọng điệu càng lạnh lùng, cũng càng đầy áp bức, “Cầu xin tôi đi.”
“Ừm… cầu… cầu xin anh…” Tôi nghe thấy tiếng mũi của chính mình không cách nào kiểm soát, giống như tiếng r*n r* của một loài thú nhỏ nào đó, tôi thậm chí còn muốn gọi anh là anh trai, nhưng lý trí vẫn còn một chút tàn dư, tôi cắn chặt lấy môi dưới. Anh thế này quá gợi cảm, tôi không chịu nổi, ôm lấy cổ anh, ngậm lấy môi anh, vừa cắn vừa l**m, đầu lưỡi cố đẩy vào khe răng anh, nhưng lại bị anh dùng sức bóp lấy cằm.
Bạc Dực Xuyên rũ mi nhìn xuống tôi: “Có biết tôi là ai không?”
Tôi vội vã gật đầu. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Anh nheo mắt lại: “Lúc em lên cơn nghiện là không hề kén cá chọn canh sao? Ai cũng được hết?”
Tôi khó chịu đến cực điểm, căn bản không thể suy nghĩ, anh nói là gì thì là nấy, nên lại gật gật đầu, há miệng ngậm lấy ngón tay anh, vòng tay chặt lấy cổ anh cọ xát.
Những ngón tay đang giữ lấy gáy tôi đột nhiên siết chặt, khoảnh khắc tiếp theo tôi bị bế bổng lên, cả người treo lơ lửng trên người Bạc Dực Xuyên như một con gấu túi.
“Ai cũng được, hửm? Ai cũng có thể chơi em sao?” Giọng anh bên tai trở nên hung hãn lạ thường, hệt như đang nghiến răng hút máu, đè mạnh tôi lên bồn rửa tay.
Não bộ hệt như muốn nổ tung, tôi ngửa đầu, hôn từ nốt ruồi giữa chân mày anh xuống tới tận yết hầu, cứ thế hôn và mổ loạn xạ không theo quy luật nào. Tôi cắn mở lớp áo sơ mi của anh nhưng lại không thể hôn được lên vết bớt trên ngực anh. Tôi không thỏa mãn, cứ thế dụi đầu và vặn vẹo trên người anh, cắn vào tai anh: “Đi… đi lên giường đi…”
“Trên tàu này không có giường, em chịu khó một chút đi.” Giọng Bạc Dực Xuyên bên tai vô cùng khàn đặc, hơi thở nặng nề, tựa như bầu không khí thấm đẫm hơi ẩm trước cơn giông bão. Nói xong những ngón tay anh siết chặt lại, tôi lập tức không nhịn được bật thành tiếng, tựa như lần đầu tiên được anh dẫn đi học cưỡi ngựa, nằm gọn trong tay cương anh cầm, rong ruổi dưới sự kiểm soát của anh. Bộ y phục cơ đồng nặng nề dần dần bung ra theo từng nhịp chuyển động mạnh mẽ của tôi, trượt xuống vắt ngang trên đôi tay đang bị trói buộc ra sau lưng.
Bạc Dực Xuyên rũ mi mắt, ánh nhìn dừng lại trên ngực tôi. Tôi nương theo hướng nhìn của anh cúi xuống, tựa như hai hạt đậu đỏ, nổi bật vô cùng.
Ngực của một người đàn ông như tôi, liệu anh có hứng thú không?
Tôi ngước nhìn anh, chạm phải đôi mắt đen thẫm của Bạc Dực Xuyên, liền cảm thấy lực đạo anh đang kiểm soát tôi đột ngột tăng mạnh và dồn dập hơn. Tôi không kịp phòng bị, như con ngựa bị roi quất trúng dây thần kinh cột sống, mất kiểm soát thốt lên: “A! Á a…”
Chưa kịp cưỡi ngựa được mấy giây tôi đã bay lên tận chín tầng mây, não bộ trống rỗng. Eo lưng bị anh ghì chặt trong tầm kiểm soát, tôi ngửa đầu há miệng th* d*c đứt quãng, toàn thân run rẩy không ngừng.
Dư vị dần tan biến, hồn phách tôi từ trên cao chậm rãi rơi lại vào thân xác, nhưng lại tựa như không thể ngưng tụ, muốn tan ra. Đầu óc quay cuồng, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp của Bạc Dực Xuyên: “Làm bẩn hết người tôi rồi, em lấy gì đền đây?”
“Để… để tôi giặt cho…” Tâm trí tôi lúc này đã nhão nhoét như bùn trộn xi măng. Tôi mềm nhũn tựa vào tường, tầm mắt dần mờ đi, khó lòng tập trung. Loáng thoáng nhìn thấy phần đ*ng q**n tây của Bạc Dực Xuyên trước mặt ướt một mảng lớn, đường nét hiện lên rõ mồn một, anh vậy mà cũng bị tôi khơi dậy lửa tình.
“Nếu giặt không sạch thì sao? Em nói xem, em có nên đền cho tôi không?” Anh lại hỏi.
Giọng điệu này đầy rẫy dục niệm, chẳng hề giống Bạc Dực Xuyên chút nào. Tôi chợt nhận ra mình có lẽ đang nằm mơ, dù sao mỗi khi phát bệnh tôi đều không tỉnh táo mấy, nằm mơ cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Đúng rồi, đây chính là ảo giác, là giấc mơ của tôi, nếu không thì chẳng thể nào giải thích nổi tất cả những chuyện đang xảy ra này.
Tôi cắn môi nhìn ảo ảnh Bạc Dực Xuyên trước mắt, cười ngây dại, tầm mắt hoàn toàn nhòe đi, mí mắt trĩu xuống, trước mắt tối sầm lại, thân hình đổ gục về phía trước, ý thức trượt dài vào vũng lầy hỗn độn.
“Đồ tai họa. Nếu không phải không còn đủ thời gian, tôi nhất định phải bắt em đền bù cho đủ vốn.”
Một giây trước khi ý thức tan rã, tôi vậy mà nghe thấy Bạc Dực Xuyên trong mơ nói như vậy.
“Sao cơ đồng lại ngất xỉu trên tàu du lịch vậy? Điều này không may mắn chút nào, thưa bệ hạ.”
Trong cơn mơ màng, dường như có một người phụ nữ đang nói trên đỉnh đầu, bằng tiếng bản địa Malaysia.
Bệ hạ?
“Theo tôi thấy, có lẽ là vì Pachara phạm tội phản quốc, làm kinh động đến Phật tổ. Cơ đồng có khả năng thấu cảm quá nhạy bén, không chịu nổi cơn giận dữ của Phật tổ nên mới hôn mê, bệ hạ không cần quá lo lắng.” Nghe thấy tiếng Bạc Long Xương, lòng tôi run lên, chớp chớp mắt, tầm mắt dần trở nên rõ ràng.
Chiếc đèn chùm pha lê phía trên lọt vào tầm mắt, tôi chống người dậy, giật mình trước đám đông vây quanh giường. Tôi đã quay lại tàu du lịch rồi sao? Bạc Dực Xuyên đâu?
“A Thật, tỉnh rồi à?”
“Lão gia…” Tôi vừa lên tiếng, một bóng đen kèm theo tiếng chuông leng keng liền lao tới trước mặt, vật mềm mại ấm nóng cọ quẹt gương mặt tôi, đồng thời bên tai vang lên tiếng gầm gừ quen thuộc đặc trưng của một con mèo lớn.
“Kundan?” Tôi xoa đầu Kundan, nó lập tức dụi vào lòng tôi làm nũng, chiếc chuông vàng kêu leng keng liên hồi, nhưng tình thế trước giường khiến tôi làm sao có tâm trí mà đùa giỡn với nó? Phải tốn rất nhiều sức tôi mới đẩy được nó ra, rồi chợt nhận ra mình vẫn đang mặc bộ đồ cơ đồng, lòng không khỏi sững sờ.
Trong đầu hiện lên những hình ảnh diễm lệ không biết là thật hay mơ trước khi hôn mê, tim tôi đập loạn nhịp, quay đầu nhìn quanh, trông thấy nơi Bạc Dực Xuyên đang đứng. Anh chống gậy đứng cạnh Bạc Long Xương, ánh mắt chúng tôi chạm nhau, sắc mặt anh bình thản như thường, biết rõ đó quả nhiên chỉ là giấc mơ nhưng tai tôi vẫn nóng bừng. Trấn tĩnh lại, tôi đứng dậy, chắp tay hành lễ theo nghi thức truyền thống trước mặt nhà vua và các phi tần của ngài.
“Bệ hạ, đêm qua khi vụ nổ xảy ra ở bờ sông Malacca, tôi nhìn thấy một tia sáng đỏ trên bầu trời, đồng thời nghe thấy một âm thanh, sau đó liền mất đi ý thức.”
“Âm thanh đó nói gì?” Vương hậu chắp tay, vẻ mặt cung kính hỏi tôi.
Tôi liếc mắt nhìn sang bên cạnh, Bạc Long Xương khẽ nhướn mày, hiển nhiên là ngạc nhiên vì tôi hồi đáp lại một cách điềm tĩnh như vậy, còn Bạc Dực Xuyên ở bên cạnh ông ta lại cau chặt mày, dường như thấy tôi quá mức gan dạ. Tôi hắng giọng, chắp tay, làm bộ làm tịch: “Âm thanh đó nói rằng, la sát của Malaysia tội ác chồng chất, nay họa đã trừ, tránh được tai ương lẽ ra sẽ xảy ra trong tương lai.”
Vương hậu bật cười, nhưng nhà vua lại lộ vẻ mặt nghiêm nghị, chắp tay đáp lễ với tôi.
Khi theo chân các thành viên hoàng gia tiến vào yến tiệc, Bạc Long Xương cười híp mắt vẫy tay gọi tôi. Dây thần kinh tôi khẽ giật, nhận ra Bạc Dực Xuyên vẫn chưa công khai chuyện tôi và anh đã kết hôn.
Rốt cuộc định khi nào anh mới công khai đây?
Nhớ lại việc Bạc Dực Xuyên từng nói anh muốn tổ chức hôn lễ và tiệc rượu một cách quang minh chính đại, tôi liền cảm thấy thời gian đã cận kề. Thế này thì chẳng phải phải tranh thủ cơ hội cuối cùng để quyến rũ Bạc Long Xương sao?
Dụ dỗ lão ta đến mức mê mẩn không dứt ra được, dù là vợ của con trai cũng phải vứt bỏ liêm sỉ già nua cướp lấy, như vậy dù tôi có là con dâu của ông ta, cũng không lo không có cơ hội g**t ch*t lão.
Nghĩ vậy tôi định áp sát vào bên cạnh Bạc Long Xương, kết quả là Bạc Dực Xuyên từ phía sau bước tới một bước, cố tình chen ngang giữa tôi và Bạc Long Xương. Nếu tôi không né kịp thì đã suýt chút nữa bị anh giẫm lên chân rồi.
