Chương 49 – Diễn thật
Không muốn làm anh thức giấc, tôi cẩn thận thò tay xuống gỡ tay anh ra. Vừa mới cậy được một chút thì lại bị anh ôm chặt lấy, hai chiếc đồng hồ va vào nhau phát ra một tiếng cốp giòn giã. Vậy mà anh vẫn không hề tỉnh lại, cứ thế vừa cọ vừa hôn lên vành tai tôi.
Trước đây khi làm chuyện đó với người khác, tôi tuyệt đối không cho phép ai chạm vào tai mình. Nhưng với Bạc Dực Xuyên, chạm thì cứ chạm thôi. Tôi bị anh làm cho tê rần cả sống lưng, người nhũn ra như nước, chỉ biết cắn môi chịu đựng không dám nhúc nhích. Anh lại càng được đà lấn tới, từ phía sau đè nghiến tôi xuống dưới. Xương cụt bị anh th*c m*nh một cái, tôi giật nảy mình, theo phản xạ dùng sức hất văng anh ra. Do dùng lực quá mạnh, tôi hất thẳng anh lăn xuống giường.
Nghe thấy một tiếng “bịch” khô khốc của cơ thể va xuống sàn, tôi sợ đến hồn siêu phách lạc, nhảy xuống đỡ anh dậy. Không biết có phải do dược tính chưa tan hết hay do Bạc Dực Xuyên ngủ quá sâu mà ngã như vậy vẫn không tỉnh. Tôi xót xa vô cùng, xoa xoa sau gáy và lưng anh rồi kéo anh trở lại giường.
Có lẽ cú đạp này của tôi tuy không làm Bạc Dực Xuyên tỉnh giấc nhưng lại cắt đứt giấc mơ của anh. Nửa đêm về sáng anh ngủ rất ngoan, nằm im như xác chết không hề động đậy. Mãi đến lúc trời mờ sáng tôi mới thiếp đi được một lúc. Chẳng biết ngủ bao lâu, vừa tỉnh dậy tôi đã thấy đáy quần lầy lội kinh khủng, y hệt như lần đầu bị mộng tinh vậy.
Tôi rón rén nhấc cánh tay anh ra, lẻn vào phòng vệ sinh tắm rửa. Đang tắm dở thì đồng hồ rung lên, nhớ lại hành động của mình đêm qua, tôi thấy điềm chẳng lành. Mở tin nhắn của chủ thuê ra xem, quả nhiên: “Lừa tôi à? Nếu cậu coi Bạc Dực Xuyên là ân nhân, yêu thích anh ta, thì nửa đêm nửa hôm cậu nỡ lòng nào ném anh ta xuống đất? Trì hoãn thời gian không chịu đi, rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?”
“Lừa anh tôi làm chó!” Tôi vội vàng gõ chữ, “Đêm qua là tôi không cẩn thận. Đã nói cho tôi hai ngày, đúng hai ngày thôi, trả ơn xong tôi sẽ đến, đừng có hối thúc như đòi mạng vậy.”
Quấn khăn tắm đẩy cửa bước ra, Bạc Dực Xuyên đã tỉnh. Anh đang ngồi trên giường, thấy tôi ra, anh liếc nhìn nửa thân trên tr*n tr** của mình rồi lại nhìn sang tôi, nheo mắt: “Ngay cả q**n l*t em cũng không mặc cho tôi, để tôi ngủ trần vậy luôn sao?” Giọng anh đầy vẻ khó chịu, cứ như vừa nuốt phải thuốc pháo vậy.
Lúc này tôi mới nhớ ra sau khi tắm cho anh đêm qua tôi đã quên bẵng việc mặc lại quần áo, thành ra bây giờ anh đang thả rông hoàn toàn. Tôi không nhịn được cười, chẳng buồn mặc đồ cho mình, cứ thế cầm một bộ quần áo quay lại giường hầu hạ anh mặc: “Ngủ khỏa thân giúp nâng cao chất lượng giấc ngủ mà, tôi toàn quen ngủ thế thôi, mặc đồ vào là tôi thấy khó chịu không ngủ nổi.”
Bạc Dực Xuyên im lặng. Ngay khi tôi định hất chăn ra thì bị anh ấn chặt lấy, tôi lập tức hiểu ra nguyên nhân cơn cáu kỉnh sáng sớm của anh, Hèn chi vừa ngủ dậy đã nổi hỏa với tôi, hóa ra là vì súng đã lên nòng mà chưa có chỗ phát tiết đây mà.
Đêm qua ai là người nói với tôi mình không đói khát đến mức đó nhỉ?
Tôi suýt chút nữa là phì cười. Nghĩ đến việc đêm qua chính mình đã đạp gãy giấc xuân mộng của anh, chắc chắn là khiến anh bị nghẽn mạch giữa chừng rồi, vừa thấy buồn cười lại vừa thấy xót. Tôi nửa quỳ xuống bên cạnh hỏi anh: “Đại thiếu gia, để tôi giúp anh nhé?”
Bạc Dực Xuyên rủ mi mắt nhìn xuống tôi, đáy mắt tối sầm lại, vài giây sau mới mở lời: “Không cần đâu, em quay mặt sang chỗ khác đi.”
Biết anh định tự mình giải quyết, tôi quyết định để lại cho anh chút không gian riêng tư. Tôi đi thẳng đến tủ quần áo không liếc ngang liếc dọc, khoác vội chiếc áo choàng tắm rồi ra quầy nước pha cà phê cho anh. Nghe thấy tiếng sột soạt của chăn đệm và tiếng thở dần dồn dập của anh ở phía sau, lòng tôi ngứa ngáy khó tả. Tôi khẽ ngoái đầu nhìn lại, những đường nét cơ bắp trên tấm lưng trần của Bạc Dực Xuyên khẽ phập phồng. Qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính ban công, tôi có thể lờ mờ thấy được động tác của anh, vì chiếc chăn đắp ngang đùi che đậy nửa kín nửa hở nên trông càng thêm gợi cảm.
Bất thình lình, tôi chạm phải đôi mắt đen dài hẹp trong hình phản chiếu, tim tôi hẫng một nhịp, tay run lên suýt chút nữa làm đổ tách cà phê. Tôi vội vàng quay mặt đi, tập trung khuấy cà phê.
Đợi đến khi động tĩnh phía sau dần bình lặng, tôi mới dám quay người lại.
Trong không khí nồng nặc mùi xạ hương của đàn ông đầy tính xâm chiếm, tựa như có thực thể đang quấn chặt lấy cổ họng tôi khiến tôi hơi khó thở. Nghe anh khẽ gọi một tiếng “A Thật”, tôi lập tức vào phòng vệ sinh lấy khăn lông, cầm theo quần áo rồi quỳ xuống bên giường giúp anh dọn dẹp và thay đồ.
Trong ánh ban mai mờ ảo, khi mặc quần áo cho anh, tim tôi không khỏi đập loạn xạ, mặt nóng bừng. Tôi cảm thấy cách chúng tôi chung sống hiện tại, rõ ràng là một cuộc hôn nhân hợp đồng để che mắt thế gian, nhưng ngoại trừ việc chưa thật sự đi đến bước cuối cùng ra thì chẳng khác gì một cặp vợ chồng thật sự cả.
Tôi thoáng nảy ra ý định bốc đồng, muốn hỏi xem Bạc Dực Xuyên có cân nhắc để tôi đè một lần, giúp anh giải tỏa triệt để, sẵn tiện xử lý luôn cái thân xử nam hai mươi chín năm của anh luôn không. Nhưng lời định nói cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi rồi lại bị tôi nuốt ngược vào trong. Thật sự là không có dũng khí để nói ra. Lần trước ở Malacca tôi đã phát hiện rồi, biểu hiện trên giường và dưới giường của Bạc Dực Xuyên nhất quán đến đáng sợ, cực kỳ cường thế và bá đạo, nhất định phải là người nắm quyền chủ động tuyệt đối. Tôi mà đề cập đến chuyện này thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Cứ nghĩ đến chuyện đời này kiếp này chẳng bao giờ đè nổi anh, trong lòng tôi không khỏi thấy bi thương, buông một tiếng thở dài.
“Thở dài cái gì?” Đang lúc suy nghĩ vẩn vơ, tôi bỗng nghe anh hỏi: “Hầu hạ tôi, thấy phiền à?”
Tôi giật mình tỉnh táo lại, lắc đầu lia lịa: “Không! Làm gì có.” Sau khi mặc xong q**n l*t cho anh, tôi ngước lên cười cười: “Tôi ngưỡng mộ thôi mà. Kích cỡ này của đại thiếu gia, ai nhìn mà chẳng thấy tự ti mặc cảm.”
Anh nhìn xuống tôi, đáy mắt ẩn chứa ý vị không rõ ràng, rồi ánh mắt dời xuống, dừng lại trên môi tôi.
Tôi tức khắc nhớ lại cảm giác lần trước nuốt không trôi bị chọc vào tận cuống họng, tôi không chỉ nhìn thấy, mà còn dùng miệng đo qua rồi. Máu dồn hết lên mặt, tôi xoẹt một cái đứng bật dậy, khoác thêm áo ngủ cho anh.
Sau khi đỡ anh đi đánh răng rửa mặt xong, tôi mang cà phê cho anh. Thấy anh đang cầm điện thoại xem gì đó, tôi không khỏi tò mò ghé sát lại, phát hiện màn hình đang hiển thị lộ trình hàng hải của du thuyền, bản đồ cho thấy đã không còn cách cảng Kuala Lumpur bao xa. Lúc này tôi mới nhớ ra đêm qua anh có nhắc tới việc tối nay chúng tôi sẽ đến tư dinh của anh ở Kuala Lumpur để tổ chức hôn lễ, trong lòng không khỏi nảy sinh một chút hứng thú và mong chờ.
Nhận ra tôi đang nhìn lén, anh liếc mắt sang hỏi: “Làm gì đó?”
“Tò mò xem chút thôi mà.” Ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở biểu tượng cuộc gọi trên màn hình điện thoại anh, thuận miệng hỏi: “Đúng rồi đại thiếu gia, tôi còn chưa có phương thức liên lạc của anh nữa, hay là chúng ta kết bạn đi?”
Dù sau này có lẽ cũng chẳng dùng tới, nhưng cứ coi như để làm kỷ niệm vậy.
“Điện thoại đâu, tôi gọi qua cho em.” Anh nói.
Khi nhìn thấy dãy số hiển thị trên màn hình, tôi không khỏi ngẩn ngơ, vẫn là số cũ, không hề thay đổi. Tôi lưu số anh vào danh bạ trống trơn của chiếc điện thoại mới này, rồi kết bạn WeChat với anh, lòng thầm ngọt ngào như rót mật. Ảnh đại diện của Bạc Dực Xuyên là một vùng biển, không rõ là ở đâu. Tôi lướt thử vòng bạn bè của anh, tuyệt nhiên trống không, chắc là do trước đây ở trong quân ngũ không được dùng điện thoại, mà với tính cách của anh, có lẽ dù không ở quân đội thì cũng chẳng mặn mà gì với việc chia sẻ đời tư.
Đột nhiên có tiếng chuông cửa, tôi ra mở thì thấy chú Quý mang bữa sáng tới.
Tôi đặt đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ ngoài ban công, đẩy Bạc Dực Xuyên ra đó rồi ngồi xuống đối diện anh. Phát hiện trong khay có cả món Cendol và hủ tiếu cá viên, tôi lập tức thấy thèm thuồng, bắt đầu ăn ngấu nghiến. Vừa ngước mắt lên, tôi mới thấy Bạc Dực Xuyên vẫn chưa động đũa mà đang im lặng nhìn tôi chằm chằm.

Cái nhìn của anh làm tôi giật mình, suýt nữa thì nghi ngờ anh đã nhận ra điều gì đó, sống lưng lạnh toát. Tôi l**m chút vụn thức ăn trên môi: “Đại thiếu gia, sao anh không ăn?”
Anh liếc nhìn khay thức ăn: “Món tôi muốn ăn bị em ăn mất rồi, tôi ăn kiểu gì?”
“À.” Hóa ra phần này là của anh sao? Tôi nhìn tô hủ tiếu đã bị mình bới tung lên, đành ngậm ngùi đẩy mấy món Cendol còn lại sang cho anh.
Thấy anh cuối cùng cũng động đũa, tôi mới để trái tim đang nhảy lên tận cổ họng rơi về chỗ cũ.
Khi ăn anh vẫn giữ thói quen yên lặng như trước. Gió biển thổi qua mặt, cùng anh đối diện dùng bữa sáng thế này thực sự khá lãng mạn. Tôi không muốn phá hỏng bầu không khí này, nhưng có những lời bắt buộc phải nói.
“Đại thiếu gia.”
“Ừm?”
Tôi vừa húp hủ tiếu vừa giả vờ bâng quơ: “Trước đây lão gia có từng làm bác sĩ ngoại khoa không?”
Đôi đũa trên tay Bạc Dực Xuyên khựng lại: “Không có. Sao lại hỏi vậy?”
“Vậy sao,” tôi vừa nhồm nhoàm hủ tiếu vừa nói, “Lạ nhỉ, mặt trong ngón trỏ của ông ấy có vết chai dài y hệt như Kiều thiếu vậy. Chú của tôi có người bạn làm bác sĩ ngoại khoa, loại chai tay đó là do cầm dao mổ lâu năm mà thành. Lão gia đã không làm bác sĩ, sao lại có vết chai đó được?”
Bạc Dực Xuyên im lặng mất vài giây. Tôi lén nhìn anh, lại thấy anh đang dán chặt mắt vào mình, ánh nhìn mang theo ý vị khó tả, khóe môi khẽ nhếch lên, sắc mặt bỗng chốc trở nên rạng rỡ, thậm chí dường như có chút vui vẻ.
Anh đang vui vì cái gì vậy?
Bị anh nhìn đến mức tim đập loạn nhịp, tôi nhai vội mấy miếng rồi nuốt chửng tô hủ tiếu. Đang lúc mải suy đoán, đột nhiên nghe thấy Bạc Dực Xuyên lên tiếng: “Năm năm trước, tôi có kỳ nghỉ nên đã về nhà họ Bạc một chuyến. Thực ra lúc đó tôi đã nảy sinh nghi ngờ rồi. Người bây giờ, không phải là cha ruột của tôi. Bởi vì mười năm trước khi tôi bỏ nhà đi, bệnh tình của cha tôi nặng đến mức nào, tôi là người rõ hơn ai hết.”
Tôi ngẩn người, ngước mắt nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác anh đang nói chuyện với “Bạc Tri Hoặc” chứ không phải với “A Thật”, lòng không khỏi hoảng hốt: “Đại… Đại thiếu gia đang nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu nha. Anh nói lão gia không phải cha ruột của anh, nghĩa là sao? Chẳng lẽ ông ấy là kẻ mạo danh? Mạo danh một người ngay giữa những người thân quen thuộc của họ, chẳng phải sẽ bị lộ tẩy ngay lập tức sao?”
“Tôi nghi ngờ, người cha hiện tại thực chất là chú hai của tôi, em trai sinh đôi của ông ấy.” Bạc Dực Xuyên nhấp một ngụm cà phê.
“Không thể nào,” tôi giả vờ kinh ngạc, “Dù là sinh đôi thì cũng phải có điểm khác biệt chứ. Giống như vết chai trên ngón trỏ kia kìa, nếu thực sự muốn mạo danh chẳng phải sẽ lộ ngay sao?”
“Chỉ là một vết chai thôi, đâu phải là vết bớt hay dấu vân tay hay những đặc điểm bẩm sinh không thể thay đổi được đâu. Nó có thể dùng làm bằng chứng sao?” Anh hỏi ngược lại tôi.
Tôi nhất thời cứng họng. Đúng thật, loại chai tay đó không nhất thiết chỉ có cầm dao mổ mới có được, cầm bút hay dao điêu khắc đều có khả năng, đó vốn không phải là đặc điểm sinh học định danh.
“Không phải tôi chưa từng cố gắng thu thập chứng cứ đáng tin cậy, nhưng chú hai và cha tôi cùng nhau lớn lên, ông ta nắm rõ mọi thứ về cha tôi như lòng bàn tay. Việc bắt chước ngôn từ cử chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, DNA của song sinh cùng trứng hoàn toàn giống nhau, giám định cha con không tìm ra vấn đề. Vân tay của ông ta cũng cố ý mài đi, đường nét hoàn toàn mờ nhạt. Tôi không tìm được bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh ông ta không phải cha mình, trừ khi có thể tìm thấy thi thể thực sự của cha tôi. Nhưng năm đó khi nghe tin chú hai qua đời, tôi đang ở trong quân ngũ. Nghe nói ông ta bị đuối nước khi đi câu cá biển, thi thể bị cá mập xé xác nên đội cứu hộ không vớt được. Nhưng trên thuyền có đồ dùng cá nhân và giấy tờ của chú hai, trở thành minh chứng cho việc người chết là chú ấy. Lúc tôi vội vàng trở về thì chỉ kịp dự tang lễ.”
Chẳng trách! Nếu là vậy, việc Bạc Long Xương hiện tại thực chất là Bạc Long Thịnh đóng giả là điều hoàn toàn có thể. Và theo hướng này, động cơ việc Bạc Long Xương mấy ngày trước định bắt tay với Kiều Mộ phá hoại hôn sự của Bạc Dực Xuyên với con gái ngài Pa, không tiếc để anh mất đi chỗ dựa, đã có lời giải thích hợp lý.
Hổ dữ không ăn thịt con, nhưng nếu Bạc Dực Xuyên căn bản không phải con ruột của ông ta thì sao?
Nhưng dù là sinh đôi, muốn thay thế hoàn toàn một người khác thì tuyệt đối không phải ý định nhất thời, nhất định phải trải qua kế hoạch lâu dài và tỉ mỉ. Đặc biệt là trong một gia tộc lớn như nhà họ Bạc, nơi thành viên đông đúc, phe phái phức tạp và nắm giữ cả một đế chế kinh doanh.
Cái chết không minh bạch của cha tôi năm đó, liệu có liên quan đến chuyện này không?
Muốn làm rõ Bạc Long Xương hiện tại có phải thật hay không, với thân phận của Bạc Dực Xuyên thì rất khó, vì anh không thể bắt cha mình đi thẩm vấn khi không có bằng chứng. Nhưng với tôi, đó không phải chuyện khó. Ở ZOO thiếu gì mưu hèn kế bẩn, tôi lại là thợ lành nghề. Chẳng phải sao, có Triazolam trong tay, tôi còn lo không lột được mặt nạ của ông ta ư?
Đang mải suy nghĩ, tôi chợt cảm thấy mũi chân bị anh đá nhẹ một cái.
“Cho nên, em đừng có dây dưa không dứt với ông ta, hay nảy sinh những tâm tư không nên có nữa.”
Tôi sực tỉnh, cười cười: “Làm gì có chuyện đó, tôi đã kết hôn với đại thiếu gia rồi, sao còn dám có ý đồ gì với lão gia được nữa?”
“Vậy sao? Vậy chuỗi hạt Phật bằng trầm hương em đánh rơi trong phòng vệ sinh tối qua là ai tặng?” Bạc Dực Xuyên hừ lạnh một tiếng.
Lúc này tôi mới nhớ ra chuỗi hạt mà Bạc Long Xương đã nhét cho mình tối qua, nhất thời á khẩu. Mẹ nó, lại bị anh bắt thóp nữa rồi.
“Tôi… tôi chỉ là thấy chuỗi hạt đó khá đáng tiền, định bụng đổi lấy chút tiền tiêu xài nên mới nhận thôi mà…” Tôi cố gắng biện minh.
“Tôi thấy em ấy à, chỉ có nhốt vào lồng thì mới chịu ngoan ngoãn được.” Anh đặt tách cà phê xuống, u ám nói một câu.
Câu này nghe chẳng giống phong cách của anh chút nào. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác kỳ lạ, bất giác liếc nhìn Bạc Dực Xuyên một cái, nhưng thấy vẻ mặt anh vẫn bình thản, rõ ràng lời này cũng chỉ là thuận miệng nói ra.
“Oàng ——”
Đột nhiên, tiếng còi tàu du lịch vang lên kéo dài. Những làn gió biển ẩm ướt lướt qua gò má, tôi phóng tầm mắt nhìn về phía đường chân trời. Hình bóng của đất liền đã không còn xa, từng đàn hải âu tung cánh bay lượn, tòa tháp đôi Petronas hiện ra lúc ẩn lúc hiện giữa những tầng mây mưa. Sắp đến Kuala Lumpur thủ phủ của Malaysia rồi.
