Chương 53 – Xâm nhập giấc nồng
Đúng lúc đó, từ khóe mắt, tôi thoáng thấy một tia sáng lóe lên giữa lùm cây phía trên, giống như ánh đèn flash máy ảnh. Tôi lập tức ép sát người xuống, nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của Bạc Tú Thần đang bị tôi đè phía dưới.
“Bạc Tri Hoặc, cậu gắt như thế này, đại ca tôi có biết không? Anh ta đã ngủ với cậu chưa?”
Cảm nhận được sự bất thường bên dưới, chẳng cần nhìn tôi cũng biết tình hình thế nào. Ngay lập tức, tôi vung tay tát liên tiếp vào mặt gã, đánh đến mức khóe miệng gã rỉ máu mới chịu đứng dậy, bước lên những bậc thềm đá.
“Bạc Tri Hoặc… Tôi với cậu chưa xong đâu.”
Nghe câu nói đó lòng tôi chùng xuống, định quay lại xử lý gã cho xong chuyện. Nhưng vừa bước lên được hai bậc thềm tôi đã nhìn thấy bóng dáng Kiều Mộ ở cách đó không xa. Y đang che ô, dưới tán ô còn một người nữa, không phải ai khác chính là Bạc Dực Xuyên. Xem ra cuộc hẹn hò vụng trộm giữa anh và Tiya đã kết thúc.
Tiến lại gần vài bước, tôi phát hiện Kiều Mộ đang đưa điện thoại cho Bạc Dực Xuyên xem.
“Anh Xuyên, vừa nãy em vô tình bắt gặp, anh nhìn họ này…”
Nghe thấy y đang nói gì, tôi không nhịn được l**m răng. Hóa ra kẻ chụp ảnh trong rừng lúc nãy chính là Kiều Mộ. May mà khoảng cách xa như vậy, y không nghe thấy tôi và Bạc Tú Thần nói gì.
Để Bạc Dực Xuyên nhìn thấy rồi hiểu lầm cũng chẳng sao, đúng là chấy nhiều không ngứa, nợ nhiều không lo. Trong lòng Bạc Dực Xuyên, hình tượng của tôi có nát thêm nữa cũng chẳng nát hơn được bao nhiêu, vả lại hiện giờ chính anh cũng đang mập mờ với vợ lẽ của cha mình, so với tôi thì cũng kẻ tám lạng người nửa cân. Tôi thản nhiên bước tới. “Làm gì vậy anh Kiều?”
Kiều Mộ quay đầu lại, bị tôi dọa cho giật mình, vội nép sát vào người Bạc Dực Xuyên.
Bạc Dực Xuyên liếc nhìn tôi một cái, rồi chống gậy, cùng che chung ô với Kiều Mộ đi về phía biệt thự.
Tôi đứng thẫn thờ tại chỗ vài giây, cảm thấy cơn mưa này càng lúc càng lớn, hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại. Qua đêm ở bên ngoài chắc chắn là không ổn, tôi đành phải đi theo.
Đi được vài bước, Kiều Mộ ngoái đầu nhìn lại, nở một nụ cười đầy đắc thắng với tôi.
Tôi đảo mắt một cái. Tưởng đuổi được tôi đi là có thể thượng vị sao? Vẫn còn nốt ruồi chu sa đang đợi ở kia kìa.
Theo chân hai người lên tầng hai biệt thự, thấy Kiều Mộ dìu Bạc Dực Xuyên đến tận cửa phòng mà mặt vẫn đầy vẻ luyến tiếc, cuối cùng tôi không nhịn được nữa, bước lên phía trước. “Được rồi anh Kiều, tiếp theo đến lượt tôi hầu hạ rồi. Nếu anh thực sự không nỡ rời xa thì vào đây chơi trò ba người với chúng tôi tôi cũng không ngại đâu.”
Có lẽ Kiều Mộ chưa từng bị ai dùng những lời lẽ th* t*c như vậy để mỉa mai, sắc mặt y lập tức tái mét, mím chặt môi, không biết là thực sự không thốt ra được câu nào hay sợ làm hỏng hình tượng, đành ngậm ngùi rời đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng y cười nhạt, đúng là hạng gà mờ chiến lực bằng không.
Đang định theo chân Bạc Dực Xuyên vào phòng, không ngờ anh lại giữ chặt cánh cửa, liếc nhìn tôi một cái. “Ở đây nhiều phòng, người giúp việc cũng đông, tôi không cần em hầu hạ, em tự tìm đại phòng nào đó ở đi.”
Nói đoạn, cánh cửa lạnh lùng đóng sập trước mặt tôi.
Cảm giác hụt hẫng to lớn tràn ngập lồng ngực. Tôi đứng ngây người trước cửa, sống mũi cay xè, cảm thấy bản thân trong bộ dạng ướt sũng thảm hại bị anh gạt ra ngoài chẳng khác nào một con chó bị bỏ rơi. Thế nhưng ngay cả một lý do để đau lòng tôi cũng không có, bởi vì anh chỉ nói một câu hết sức bình thường, một sự thật khách quan mà thôi.
Đúng như điều tôi lo sợ, chỉ trong vỏn vẹn mười ngày ngắn ngủi, cái đầm lầy mang tên Bạc Dực Xuyên mà mười năm trước tôi đã phải khoét tim đoạn tuyệt, cao chạy xa bay mới thoát ra được, nay một lần nữa tôi lại sa chân lún sâu vào.
Vốn dĩ khi không gặp anh, sống cuộc đời l**m máu trên lưỡi đao, say đắm trong trụy lạc, tôi có thể dùng tiền bạc và khoái lạc x*c th*t để gây mê chính mình ngày qua ngày, năm qua năm. Tuy vẫn chẳng thể quên được anh, nhưng ít nhất khi nhớ về anh lòng cũng không còn đau đớn đến thế. Vậy mà bây giờ, tôi phải lấy gì để cầm cự cơn đau này đây?
Thấy căn phòng bên cạnh đang trống, tôi bước vào như một cái xác không hồn rồi đóng cửa lại. Trong phòng tối om nhưng tôi cũng chẳng buồn bật đèn, càng không buồn thay quần áo cứ thế vật ra giường.
Nằm nhắm mắt một hồi lâu mà chẳng có chút cảm giác thèm ngủ nào, lòng dạ bồn chồn khó chịu, tôi ngồi dậy định ra ngoài tìm chút thuốc lá, rượu hay đồ ăn đêm gì đó. Vừa mở cửa ra đã thấy một người hầu đẩy xe thức ăn từ thang máy đi ra. Nhìn thấy trên xe có trà sườn và cơm cốt dừa, bụng tôi bỗng chốc cồn cào vì đói.
“Đây là đồ ăn đêm của đại thiếu gia à?”
Người hầu gật đầu, tôi lập tức ra tay chặn đường cướp bóc. “Anh bảo nhà bếp làm lại phần khác cho anh ấy đi.”
Sau khi ngốn sạch chén trà sườn, tôi đang định ăn cơm thì một cơn buồn ngủ dữ dội ập đến. Đầu óc quay cuồng, bước chân loạng choạng, tôi linh cảm có chuyện chẳng lành, lảo đảo đi vào nhà vệ sinh định móc họng để nôn ra. Thế nhưng còn chưa kịp nôn tôi đã ngã gục xuống đất. Một giây trước khi thần trí tan rã như sợi len tuột khỏi cuộn, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, có kẻ đã ra tay ám hại trong đồ ăn đêm.
Trong cơn hôn mê mơ màng, cơ thể tôi dường như bị ai đó kéo lên, ngâm vào làn nước ấm nóng tựa như đầm lầy nhiệt đới. Rồi lại có những con đỉa bò lên môi tôi, luồn lách vào trong, m*t lấy đầu lưỡi. Ngay khoảnh khắc tôi hụt hơi, gần như nghẹt thở, lũ đỉa mới chịu rút ra, dọc theo mạn cổ bò lên gáy, luồn cúi tàn phá một hồi lâu rồi trượt xuống lồng ngực.
Tựa như luồng điện đột ngột phóng ra từ hai cực, cả người tôi run bắn, bừng tỉnh trong giây lát. Thế nhưng mí mắt lại nặng trĩu như bị dán keo, không cách nào mở nổi, ý thức nhanh chóng rơi lại vào hố sâu hỗn loạn. Tôi mơ màng cảm thấy lũ đỉa đang điên cuồng hút máu mình như muốn rút cạn mọi nguồn sống và hơi nước trong cơ thể, rồi chúng lại bò ra sau lưng, dọc theo xương sống đi xuống, thế mà lại chạm đến gần xương cụt.
Cảm giác nguy hiểm tột độ khiến tôi vùng vẫy theo bản năng, vùng vẫy trong đầm lầy muốn tìm đường tháo chạy, nhưng vòng eo lại như bị một con trăn lớn quấn chặt. Lũ đỉa chui vào g*** h** ch*n, cố gắng xâm nhập vào vùng cấm địa của tôi.
Đừng mà… Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, vặn vẹo thân mình khóc thét lên nhưng miệng lại bị bịt chặt. Tuy nhiên sau tiếng kêu ấy, con trăn lớn tuy vẫn quấn quýt không rời nhưng cảm giác đau đớn khi lũ đỉa cố chui vào trong đã dừng lại. Ngay sau đó con trăn nhấc bổng tôi ra khỏi đầm lầy, tựa như đặt tôi lên lưng một con ngựa chiến dũng mãnh, đưa tôi nhấp nhô theo nhịp điệu dồn dập. Ban đầu là chạy nước kiệu, rồi dần dần biến thành phi nước đại, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp. Tôi không theo kịp tốc độ của con ngựa điên cuồng ấy, hai đầu gối và xương hông đều bị yên ngựa cọ sát đến đau nhói. Lúc bị cuốn vào cú nước rút, tôi thở không ra hơi, xương cốt như muốn rã rời.
“Bạc Tri Hoặc, lưng thẳng lên! Tai, vai, gót chân phải nằm trên một đường thẳng!” Tiếng quát ra lệnh của Bạc Dực Xuyên truyền đến từ phía sau, “Nửa bàn chân trước đạp bàn đạp, gót chân ép xuống, mũi chân hướng về phía trước, kẹp chặt bụng ngựa.”
“Anh à, luyện cả ngày rồi, không thể để em thở một lát sao!” Tôi bĩu môi, bực bội đến phát điên. Không chỉ mình tôi bực, con ngựa Ả Rập dưới thân cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, nó khịt mũi liên tục, đầu lắc qua lắc lại, phương hướng hoàn toàn không chịu sự kiểm soát của dây cương trong tay tôi, đường chạy cứ thế vẹo vọ xiêu vẹo.
“Em không nghe bà thái nói à? Trong lễ khánh tiết, con cháu các gia tộc Datuk đều là thành viên đội nghi lễ, phải cưỡi ngựa tiến vào đại quảng trường hoàng cung. Nếu em tập không xong, người mất mặt là cả nhà họ Bạc này!”
“Là mất mặt Bạc Dực Trạch thì có!” Tôi hừ lạnh một tiếng, giận dỗi giật mạnh dây cương. Con ngựa khịt mũi một tràng rồi chồm hai vó trước lên cao. Tôi mất trọng tâm, suýt chút nữa là ngã ngửa ra sau, đúng lúc đó nghe thấy tiếng bước chân chạy dồn dập từ xa đến gần. Ngoảnh lại nhìn, Bạc Dực Xuyên đã lao tới, chân trái đạp bàn đạp, tay phải ấn lên lưng ngựa, sải chân dài quàng qua, phi thân lên ngựa, một tay siết chặt dây cương, đồng thời giữ chặt tôi trong vòng tay anh.
Sống lưng đập mạnh vào lồng ngực anh làm tim tôi nhảy loạn xạ, rung động không thôi. Tôi gần như lọt thỏm trong lòng anh, tiếng th* d*c dồn dập của anh ngay sát bên tai, luồng hơi thở nóng rực phả vào cổ áo. Mùi hormone thiếu niên bao vây lấy tôi, khiến cả người tôi như muốn bốc cháy.
Nhịp bước của con ngựa dần bình ổn lại, anh ở sau lưng tôi hít một hơi thật sâu, trầm giọng. “Bạc Tri Hoặc, em muốn chết phải không?”
Theo phản xạ tôi định cãi lại, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong. Lưng tôi dán chặt vào ngực anh, cảm nhận được nhịp tim anh đập dữ dội chẳng kém gì tôi, tựa như hai dàn trống trận đang đối chọi nhau. Anh đang lo lắng cho tôi, dù nguyên nhân của sự lo lắng đó nếu truy cứu đến cùng sẽ chỉ khiến tôi đau đớn và bất mãn, nhưng lúc này tôi tình nguyện làm tê liệt bản thân để không nghĩ sâu xa. Đã lâu lắm rồi tôi không được gần gũi với anh thế này. Kể từ ngày ở vườn bướm đó, suốt gần nửa học kỳ, mối quan hệ của chúng tôi có thể nói là ngày càng xuống dốc, thậm chí là tồi tệ, chưa có lấy một giây phút nào hòa hợp. Tôi muốn tận hưởng thêm một chút khoảng thời gian hiếm hoi được thân mật này.
Có lẽ vì việc tôi không cự nự mà giữ im lặng khiến Bạc Dực Xuyên thấy bất ngờ, anh cũng không tiếp tục dạy bảo tôi nữa, mà điều khiển ngựa chạy nước kiệu xuyên qua khu vườn sau trang viên ra đến tận bãi biển.
Mưa bụi lất phất, gió biển hây hẩy, những bọt sóng cuộn trào theo thủy triều thỉnh thoảng bắn lên bắp chân tôi, vô cùng dễ chịu. Phóng tầm mắt ra xa, ánh trăng vỡ vụn trên mặt biển, đẹp đến mức khiến lòng người sảng khoái.
Ánh mắt tôi rơi vào đôi bàn tay đang vòng qua người tôi siết chặt dây cương của Bạc Dực Xuyên, chỉ cảm thấy tình cảnh này thực sự giống hệt như đang hẹn hò. Tim đập thình thịch, tôi mím môi, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được mở lời. “Anh… sau khi tốt nghiệp trung học, anh định đi đâu học đại học?”
Phía sau im lặng vài giây, tôi mới nghe thấy câu trả lời của anh. “Anh sẽ đến Kuala Lumpur.”
“Vậy còn sau khi tốt nghiệp đại học? Anh tính toán thế nào rồi, cho em tham khảo chút?”
Anh siết dây cương, nhảy xuống ngựa, rồi dắt ngựa đi phía trước tôi.
“Vào trụ sở chính của tập đoàn,” anh dừng lại một chút, “rồi thành hôn với Alita.”
Những dấu chân anh để lại phía sau bị thủy triều tràn lên bãi cát nhấn chìm, chỉ trong nháy mắt đã bị xóa sạch, khi bước tiếp, chúng lại bị xóa đi. Tôi nhảy xuống ngựa, giẫm lên dấu chân anh, nhưng mỗi lần vừa đặt chân xuống, dấu chân chồng lên nhau của chúng tôi đã bị nước triều tẩy sạch dấu vết, biến mất không một tăm hơi.
Tôi cúi đầu, nước mắt tràn khỏi vành mắt, từng giọt rơi trên bãi cát, hòa vào sóng triều rồi bị mang đi mất.
“Vậy còn em…”
Tôi vừa mở miệng, giọng nói đã bị tiếng của anh át đi.
“Em sẽ học xong trung học tại Prince Island, sau đó đến Học viện Mỹ thuật Penang mà Dực Trạch hằng mơ ước. Sau khi tốt nghiệp, em không còn là chiếc cầu của Dực Trạch nữa, có thể tự mình lựa chọn đi đâu, làm gì. Bất kể em đi đâu làm việc, nhà họ Bạc và anh đều sẽ ủng hộ em, làm chỗ dựa suốt đời cho em.”
Tôi cố gắng nhếch khóe môi đang run rẩy, cười lên. “Được thôi, vậy em sẽ rời khỏi Malaysia.”
Bước chân Bạc Dực Xuyên khựng lại. “Em nói gì?”
Tôi nhìn bóng lưng anh, lặp lại. “Em sẽ rời khỏi Malaysia, không bao giờ quay lại nữa.”
Im lặng mất vài giây, anh mới lên tiếng, nhưng vẫn không quay lại nhìn tôi. “Em định đi đâu?”
“Anh quay lại nhìn em một cái là biết ngay mà!” Tôi cúi người, hét lên với anh.
Bạc Dực Xuyên siết chặt dây cương, xoay người lại.
Tôi bốc một nắm cát lẫn nước biển ném vào ngực anh, cười lớn rồi quay người chạy trốn vào lòng biển.
“Bạc Tri Hoặc, em làm phản hả, em cứ đợi đấy cho anh!”
Tôi gieo mình vào làn nước biển, rẽ những con sóng, bơi về phía đại dương bao la. Tôi muốn đi Bhutan, nhìn xem nơi Bạc Dực Xuyên đã sinh ra, muốn lên những ngọn núi cao ở quê hương anh để bắt một con bướm giáp huyết y.
“Bạc Tri Hoặc, đừng bơi xa vậy, quay lại mau!”
Một tiếng sấm rền vang.
Tôi giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra mới phát hiện trời đã sáng.
Nhớ lại chuyện đồ ăn đêm qua bị hạ độc, tôi bật người ngồi dậy như cá chép hóa rồng. Vừa mới cử động, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn, phía sau nhầy nhụa và nóng rát.
Tôi giật mình lật chăn ra xem, trên người không một mảnh vải che thân, khắp nơi đầy rẫy những vết đỏ, hai điểm trước ngực đều sưng tấy, giữa háng lại càng là một mảnh hỗn độn.
Tôi không thể tin nổi, đờ người ra hồi lâu mới lấy hết can đảm để kiểm tra. Cảm nhận bên trong không bị thương, cũng không đau, chỉ có bên ngoài hơi xước da. Lòng tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.
Tình trạng này của tôi chẳng khác nào bị người ta ăn sạch sành sanh. Dù điều may mắn duy nhất là không biết vì sao kẻ đó chưa đi đến bước cuối cùng, nhưng chỉ nhìn những dấu vết này thôi cũng đủ biết hắn đã thỏa mãn cơn thú tính đến nhường nào. Tôi lao vào phòng tắm, dùng sữa tắm rửa sạch ba lần nhưng làm sao cũng không tẩy hết được dấu vết.
Nhìn bờ môi bị cắn rách và hai điểm trước ngực sưng đỏ như quả nho tím, tôi buồn nôn đến mức phát tởm, gục xuống bồn cầu nôn thốc nôn tháo nửa ngày trời mà không ra gì, sát ý trong lòng gần như sôi sục.
Mẹ nó, để tôi tra ra là kẻ nào, tôi nhất định sẽ g**t ch*t hắn.
