Chương 8 – Đêm nóng
Vừa đẩy cửa phòng ra đã đụng ngay chú Quý, cả hai chúng tôi đều giật bắn mình. Chú lùi lại một bước, còn tôi thì suýt đập mặt vào khung cửa. Adrenaline tăng vọt, tôi hít một hơi thật sâu, chỉ sợ mình phát bệnh ngay tại chỗ: “Chú Quý, sao chú lại ở đây?”
Chú ngẩn ra một lúc: “Tất nhiên là đợi ở đây xem đại thiếu gia có cần gì không rồi.”
Hành động này của chú chẳng khác nào lão thái giám đứng ngoài phòng nghe lén lúc phi tần hầu hạ hoàng đế thị tẩm thời xưa. Tôi muốn cười mà không dám, nhịn đến mức khó chịu vô cùng. Nhưng nhờ bị dọa một phen mà phản ứng phía dưới của tôi cũng tiêu tan. Tôi chỉ tay vào trong: “Cần thêm một người nữa, một mình con lo không xuể.”
“Vụng về quá, cút đi thay quần áo đi, đừng có làm ướt thảm mới.” Chú mắng tôi một tiếng rồi gọi một nam người hầu khác vào trong.
Tôi trở về ký túc xá ở dãy nhà hậu, thay một bộ đồ khác. Vừa mới ngồi xuống, hơi thở còn chưa kịp bình ổn thì cảm thấy đồng hồ trên cổ tay rung lên. Màn hình chỉ hiển thị thời gian và nhiệt độ, không có gì bất thường. Tim tôi khẽ động, nhấn giữ nút nguồn bên hông hai lần, quả nhiên một khung nhỏ nhảy ra, bên trong là một chuỗi chữ số. Dùng hệ nhị phân dịch ngược lại, tôi chỉ biết cười khổ.
Mới có một đêm mà đã bắt đầu hối thúc tiến độ, vị chủ thuê này cũng quá nôn nóng rồi đấy?
Tôi trả lời: “Cho tôi thêm hai ngày nữa, tôi chưa chuẩn bị công cụ, với lại anh vẫn chưa nói là muốn lấy dấu vân tay của ngón nào.”
“Mười ngón tay, đều phải lấy được.”
Tôi ngây người: “Mười ngón tay? Tại sao?”
“Đây không phải vấn đề cậu nên hỏi.”
Cũng đúng, nhận tiền làm việc thì không có lý do gì để nghi ngờ yêu cầu của chủ thuê. Nhưng nếu là một hai cái thì còn dễ nói, đằng này phải lấy đủ dấu vân tay của cả mười ngón, lại còn phải đảm bảo chúng đủ rõ nét để làm khuôn mở cái hầm ngầm kia, độ khó quả thực tăng lên gấp bội.
Tôi mím môi, do dự một chút rồi nhắn lại cho chủ thuê: “Tôi muốn thêm tiền.”
Đợi một lát, đầu kia hồi âm: “Bao nhiêu?”
Tôi hơi bất ngờ, vốn dĩ cũng không hy vọng gì nhiều, chỉ muốn thử xem có kiếm thêm được chút nào không, chẳng ngờ chủ thuê này lại khá dễ thương lượng.
“Mười vạn đô la Mỹ. Khoản thêm này không đi qua tài khoản công ty, tối nay tôi phải nhận được tiền luôn.”
“Chuyển vào đâu?”
Tôi báo một số tài khoản, là của Đinh Thành.
Chờ không bao lâu, khuyên tai khẽ rung, tôi nhấn nhận cuộc gọi. Đầu dây bên kia, Đinh Thành hạ giọng thật thấp, âm thanh nền rất ồn ào, hình như đang ở phố Tàu: “Đột nhiên có người chuyển tiền cho tôi, tài khoản lạ hoắc, có phải cậu không?”
“Giúp tôi điều tra một việc, liên quan đến quân đội Malaysia, có lẽ hơi khó tra đấy, nếu thiếu tôi sẽ bù sau.”
“Chuyện gì?”
Nghĩ bụng trên chiếc đồng hồ này chắc chắn có thiết bị nghe lén, tôi không muốn để chủ thuê nghe thấy, bèn dùng mã Morse gõ cho Đinh Thành: “Bạc Dực Xuyên, đội trưởng đội đặc nhiệm số 7 Garuda. Năm ngoái anh ta bị thương nặng, tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi muốn có tên, dù là tên một người hay một nhóm người, chỉ cần liên quan đến vết thương của anh ta, tôi đều muốn biết.”
“Cậu định làm gì?” Giọng Đinh Thành trầm xuống.
Tất nhiên là trả thù cho Bạc Dực Xuyên rồi. Anh là sĩ quan, không làm được mấy việc bẩn thỉu này, nhưng tôi thì có thể. Vợ kiếp này không tán tỉnh được thì âm thầm cưng chiều cũng chẳng sao.
“Nhận một cái hợp đồng riêng, kiếm chút tiền sau này nuôi anh mà.” Tôi cười khẽ. Đinh Thành bị tôi trêu chọc đến mức không thốt nên lời, tôi có thể hình dung ra khuôn mặt đỏ bừng của hắn ta. Đang định hứng chí trêu thêm vài câu thì màn hình đồng hồ đột nhiên nhảy ra một chuỗi chữ số, là tin nhắn từ chủ thuê.
“Chủ nhân tài khoản này có quan hệ gì với cậu?”
Vị chủ thuê này quản hơi rộng rồi nhỉ?
Nhưng dù sao người ta cũng vừa cho thêm tiền tip, tục ngữ có câu có sữa là mẹ, tôi cũng không tiện lờ đi, bèn hồi âm: “Người tình ấy mà, kiếm chút tiền lẻ cho anh ấy tiêu xài, cảm ơn ngài đã ban thưởng.”
Một lát sau, bên kia lại gửi tới một tin nhắn: “Cậu lấy tiền của tôi để nuôi người tình?”
Lại hỏi nữa? Phiền không cơ chứ.
Tôi nhắn lại: “Anh quản nhiều thế làm gì, tôi làm xong việc cho anh là được chứ gì?”
Đợi một lúc, đầu dây bên kia cuối cùng không trả lời nữa. Tôi nhấn nút khởi động lại đồng hồ rồi ngồi xuống giường, lúc này mới cảm thấy khô rát cả cổ. Thấy cạnh tủ đầu giường có chai nước khoáng, tôi vặn ra uống liền mấy ngụm lớn, tắt đèn, l*t s*ch quần áo rồi vật ra giường.
Chiếc quạt trần trên đỉnh đầu kêu vù vù khiến lòng người càng thêm phiền muộn. Tôi móc từ túi áo ra món “đồ lưu niệm” chôm được trong tủ quần áo của Bạc Dực Xuyên, kết quả nhìn kỹ lại, tôi không khỏi ngẩn ngơ. Đây nào phải thẻ học sinh của Bạc Dực Xuyên, trên đó có ảnh của tôi, rõ ràng là thẻ học sinh của tôi mà.
Tất nhiên tôi sẽ không tự luyến đến mức cho rằng Bạc Dực Xuyên lén giữ thẻ học sinh của mình để làm kỷ niệm. Không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là dì Ramu đã thu dọn nhầm, chuyện kiểu này cũng chẳng phải mới xảy ra một hai lần.
Nhìn gương mặt non nớt của mình trên tấm ảnh thẻ, tôi không khỏi thẫn thờ.
Tôi chính thức chuyển đến trường Prince Island vào tháng Ba năm sau sau tiệc thọ của bà thái, lúc đó tôi vừa tròn mười một tuổi. Tôi vào lớp 7, còn Bạc Dực Xuyên đã lên lớp 10.
Hồi mới vào trường, thực ra anh chẳng mấy khi quản tôi, thậm chí vừa bước chân vào cổng trường là hai đứa coi nhau như người dưng nước lã, mà tôi cũng thấy thế là tự do tự tại.
Tại Prince Island, tôi sống vô cùng thoải mái. Dẫu sao ở Penang này, ngoại trừ con cháu vương thất thì chẳng ai dám đụng vào thiếu gia nhà họ Bạc, cho dù tôi chỉ là một kẻ mạo danh. Nhưng ngoài người nhà họ Bạc ra thì ai biết được kia chứ. Bạc Dực Trạch đã chết yểu từ khi còn học tiểu học, trong ngôi trường quốc tế chỉ có cấp hai và cấp ba này, chẳng ai từng thấy tận mắt cậu ta cả. Từ ngày đầu tiên nhập học, tôi đã nhận được sự săn đón nồng nhiệt của bạn bè cùng lớp. Chỉ sau vài ngày, tôi đã chơi thân thiết với mấy vị công tử nhà giàu, lúc lên lớp thì ngồi cùng nhau thì thầm to nhỏ, giờ ra chơi thì cùng đi vệ sinh, buổi trưa lại tụ tập ăn cơm, chơi Switch, xem tạp chí, cả một học kỳ trôi qua chỉ toàn rong chơi, hoàn toàn quên sạch chuyện học hành.
Thế là đến cuối kỳ, thành tích của tôi ngoại trừ môn thể dục còn tạm ổn, những môn còn lại đều thê thảm không nỡ nhìn. A ba cũng quở trách tôi, nhưng sự nghiêm khắc của ông chẳng thấm vào đâu so với ông anh trai hờ Bạc Dực Xuyên. Anh phạt tôi giơ cao sách giáo khoa, quỳ trước bài vị của Bạc Dực Trạch suốt cả đêm, sau đó nhốt chặt tôi ở Đông Uyển trong cả kỳ nghỉ hè để bổ túc kiến thức. Anh không cho tôi ra ngoài chơi lấy một ngày, ngay cả khi mấy đứa bạn nhà giàu tìm đến tận cửa cũng bị anh đuổi thẳng cổ. Sau khi A ba biết anh nhốt tôi ở Đông Uyển để làm gì, ông cũng vui vẻ ủng hộ, mặc kệ những lời van nài muốn đi chơi của tôi.
Chiếc quạt trần trên đầu vẫn kêu vù vù, trong thoáng chốc, tôi như quay trở lại kỳ nghỉ hè từng khiến mình sống dở chết dở năm ấy, giọng đọc tiếng Anh của Bạc Dực Xuyên lại văng vẳng bên tai.
“I believe, I am born as the bright summer flowers…”
Đó là bài “Sinh như hạ hoa” của Tagore. Khi ấy anh đang trong thời kỳ vỡ giọng, giọng nói mang nét khàn đặc trưng của thiếu niên, rất có tác dụng gây ngủ, đan xen với tiếng ve sầu kêu từng đợt dài ngắn ngoài cửa sổ. Những luồng gió từ quạt thổi tới thỉnh thoảng lại đưa mùi hương hormone dễ chịu trên người anh xộc vào mũi tôi. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua rèm lá sách gỗ bị cắt thành từng vệt, chiếu lên mặt khiến tôi lờ đờ muốn ngủ. Những từ vựng trên giấy lúc rõ lúc mờ, mờ đến mức tan chảy thành một đàn kiến tan tác chạy loạn khắp nơi. Mặt tôi nặng nề đập xuống bàn, rồi ngay sau đó lưng bị trúng một cú “chát”, bị cuốn sách đập thẳng vào người.
Tôi bị đập cho tỉnh cả ngủ, ngơ ngác nhìn quanh. Sau gáy bị bóp chặt, mặt bị xoay qua đối diện với đôi mắt đen sắc lẹm: “Bạc Tri Hoặc, nếu em còn dám ngủ gật thêm lần nào nữa thì sau này…”
Anh khựng lại một chút, dường như đang cân nhắc xem dùng cách nào đối phó tôi là hiệu quả nhất. Phạt quỳ trước bài vị nhiều rồi, tôi đã trơ da chai thịt nên chẳng còn sợ nữa, anh cũng biết điều đó, cuối cùng anh gằn ra một câu: “Không có điểm tâm, mỗi bữa chỉ được ăn rau xanh, trà chiều cũng dẹp luôn.”
Lúc đó tôi đang tuổi ăn tuổi lớn, cực kỳ ham ăn, thích nhất là đồ ngọt và bữa nào cũng không thể thiếu thịt. Mỗi chiều tôi đều quấy rầy đầu bếp Đông Uyển làm điểm tâm nhỏ, lời đe dọa này thực sự khiến tôi sợ khiếp vía, đành phải căng tinh thần lên gấp mười hai lần, không dám bỏ sót buổi phụ đạo nào của anh. Nhưng hôm sau tôi lại phạm lỗi, anh liền ra lệnh cho đầu bếp chỉ làm rau xanh và trứng luộc không bỏ muối cho tôi ăn, còn bản thân thì ngồi ngay bên cạnh ăn những món tôi thích nhất, khiến tôi thèm đến chảy cả nước miếng.
Từ ngày đó, hễ anh ngồi xuống bên cạnh là mắt tôi lại mở to như mắt cá, dù mí mắt có đánh nhau cũng không dám lơ đễnh. Thủ đoạn của Bạc Dực Xuyên thì ngày càng tinh vi, từ việc ngồi cạnh trêu thèm lúc ăn, chuyển thành mỗi khi tôi có tiến bộ khiến anh hài lòng, anh sẽ thưởng cho tôi.
Món tráng miệng định kỳ sau ba bữa ăn mỗi ngày chỉ có thể nhận được nếu tôi viết đúng đáp án. Đến mức sau này tôi đã quen với việc khi đưa vở bài tập cho anh, Bạc Dực Xuyên hoặc là lấy từ dưới bàn ra một đĩa bánh, hoặc là móc từ túi ra một hai miếng điểm tâm đút cho tôi, cứ hệt như tôi là chú chó nhỏ do anh nuôi dưỡng vậy.
Thậm chí có một ngày, tôi nhớ đó là một buổi hoàng hôn, mưa to rả rích, cơn buồn ngủ ẩm ướt suýt chút nữa nhấn chìm tôi, nhưng Bạc Dực Xuyên vẫn đang giải đề toán cho tôi. Những phương trình phức tạp đó trước mặt tôi giống như những ngôi nhà đổ nát sau trận sóng thần, lắp thế nào cũng không xong.
Đúng lúc này, mũi tôi bỗng ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào. Ngẩng đầu lên, ngay sát tầm mắt là viên chocolate nhân rượu kẹp giữa những ngón tay của Bạc Dực Xuyên.
Anh cầm nó, lắc tới lắc lui trước mắt tôi như đang dùng mồi nhử cá, rồi di chuyển nó đến phía trên thùng rác để đe dọa tôi.
“Muốn ăn không, Bạc Tri Hoặc?”
Tôi không thèm suy nghĩ, ngoạm lấy ngón tay anh rồi m*t viên chocolate đi. Phản ứng của Bạc Dực Xuyên lúc đó buồn cười vô cùng, tay anh khựng lại giữa không trung, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, đồng tử giãn ra thật lớn, nửa ngày không nói lời nào, cứ hệt như vừa bị một con côn trùng có độc cắn một miếng vậy.
Anh có tính sạch sẽ, đó là điều người hầu ở Đông Uyển nói với tôi. Tôi lập tức nảy ra ý đồ xấu, mong rằng anh vì thế mà buông tha cho tôi. Những ngày sau đó, mỗi khi anh định dùng cách này để đốc thúc, tôi đều cố ý cắn hoặc l**m ngón tay anh. Thế nhưng đạo cao một thước, ma cao một trượng, chẳng bao lâu sau Bạc Dực Xuyên đã làm quen với việc đó, thậm chí không tiếc việc đeo găng tay giữa mùa hè nóng nực để khuất phục tôi hoàn toàn.
Có lẽ đó chính là lúc tình cảm trong tôi nảy mầm, bởi vì “đồ ăn ngon” và anh đã gắn liền chặt chẽ với nhau, tôi không thể tránh khỏi việc nảy sinh sự phụ thuộc vào anh. Sự phụ thuộc này ngày càng sâu đậm theo sự quản thúc của anh dành cho tôi, cho đến khi tôi nhận ra có điều gì đó không ổn thì đã lún sâu không thể tự thoát ra được nữa.
Nhưng sau kỳ nghỉ hè năm đó, tôi đã từng phản kháng lại sự phụ thuộc này theo bản năng.
Không thể phủ nhận thành tích học tập của tôi đã tiến bộ rất nhiều, nhưng cùng tăng trưởng với nó chính là tâm lý nghịch ngợm, phản kháng của tôi đối với Bạc Dực Xuyên.
Tôi không phục việc anh chỉ lớn hơn tôi bốn tuổi mà lại đóng vai trò như một người cha thứ hai. Tôi không cam lòng gánh vác sự kỳ vọng mà anh dành cho đứa em trai ruột thịt, tôi muốn được sống là chính mình. Thế nhưng tôi không dám ra mặt chống đối, chỉ đành âm thầm bày trò sau lưng.
Sự thật chứng minh, mọi tai họa đều do mình tự chuốc lấy. Nếu khi đó tôi có thể tiên tri, biết được sau này tất cả những lần đối đầu với anh đều là tự đào hố chôn mình, không những không trút được cơn giận mà còn rơi thẳng xuống vực thẳm “thầm yêu anh” không lối thoát, thì có đánh chết tôi cũng không làm như vậy.
Cơn buồn ngủ dần xâm chiếm, tôi mệt lử, nhét tấm thẻ học sinh vào khe giường rồi nhắm mắt lại. Trong cơn mơ màng, vùng cổ họng bỗng cảm thấy vừa đau vừa ngứa, vừa ẩm vừa nóng, giống như cảm giác bị đỉa bám vào khi tôi phục kích kẻ thù trong rừng rậm năm xưa. Một lúc sau, con đỉa đó bò xuống dưới, từ cổ đến xương quai xanh, càn quét qua lại, thỉnh thoảng còn bò lên môi tôi.
Tôi muốn giật nó ra, nhưng tay chân như bị dìm trong nước, nặng nề không thể cử động. Đến khi cảm giác bị cắn xé trên người biến mất, tôi cũng hoàn toàn chìm vào vô thức.
