Lụy Tình, Luỵ Đến Giec Chec Người Tình - Tuyển Tập Án Sinh Tử 21

Chương 7



"Tô Ất Dương trông cao to vạm vỡ, nhìn từ sau lưng cũng ra dáng một con người, thế nhưng khuôn mặt của anh ta có thể dọa chết người."

 

"Hồi nhỏ anh ta đốt pháo, bị nổ trúng mặt, lúc đó không được chữa trị kịp thời. Mẹ anh ta theo đạo Thiên Chúa, lấy một ít 'nước thánh' từ nhà thờ về bôi lên mặt cho anh ta, một ngày cầu nguyện sáng, cầu nguyện tối, sau đó mặt càng thêm lở loét, chảy mủ rồi để lại sẹo."

 

"Vì vậy, đã hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi mà anh ta vẫn không thể nào cưới được vợ."

 

"Họ nhốt tôi một thời gian, sau đó phát hiện tôi dường như không có hành vi gì quá khích, cũng không có ý định bỏ trốn, nên đã hoàn toàn thả lỏng cảnh giác."

 

"Để không bị người khác nghi ngờ, họ nói với dân trong làng rằng tôi là đứa con gái mà họ sinh ra mười mấy năm trước để trốn kế hoạch hóa gia đình, bây giờ tìm về nuôi. Nhưng lúc làm hộ khẩu lại không thể đường đường chính chính nói lý do, nên đành lấy danh nghĩa là nhận con nuôi."

 

"Để che mắt thiên hạ, họ tuyên bố với bên ngoài rằng vì muốn bù đắp cho tôi, nên sẽ gửi tôi lên thành phố ăn học."

 

"Thế là, họ bán ruộng đất trong nhà và cả một mảnh rừng trúc đã thầu, mua một căn nhà ở trên huyện."

 

"Tôi cũng rất có chí khí, tuy không được giáo dục bài bản, nhưng những kiến thức sách vở đó so với những trải nghiệm sinh tồn ngoài xã hội của tôi mà nói, thì quá đỗi đơn giản."

 

"Khi mới nhập học, rất khó để hòa nhập với cuộc sống trường lớp, nhưng tôi đã nhanh chóng thích nghi được. Hơn nữa có lẽ vì đã trải qua quá nhiều chuyện, nên dù là khả năng lĩnh hội hay khả năng ứng biến, đều mạnh hơn bạn bè đồng trang lứa rất nhiều."

 

"Bắt đầu từ kỳ thi cuối kỳ năm lớp 7, thành tích học tập của tôi luôn đứng đầu bảng."

 

"Vốn dĩ nhà họ Tô chỉ định để tôi học hết chương trình giáo dục bắt buộc 9 năm. Dù sao thì, lúc đó Tô Ất Dương cũng đã ba mươi tuổi rồi, họ nghĩ chúng tôi không cần đăng ký kết hôn, động phòng sinh con mới là việc hệ trọng."

 

"Chỉ tiếc là, không lâu sau khi cha mẹ Tô Ất Dương nhận nuôi tôi thì đã lần lượt qua đời."

 

"Tô Ất Dương bận rộn kiếm sống, vẫn chưa màng đến chuyện đó."

 

"Nhưng chúng tôi đã thỏa thuận xong, anh ta chu cấp cho tôi học hết cấp ba, tôi sẽ gả cho anh ta làm vợ, sinh con cho anh ta."

 

"Ai mà ngờ được tôi lại thi đại học tốt như vậy chứ?"

 

"Tôi cảm thấy mình có tương lai, tôi không muốn sống kiểu cuộc sống đó nữa."

 

"Nhưng cách duy nhất để tôi thoát khỏi anh ta, chính là giết anh ta."

 

15

 

Khi viên cảnh sát nghe tôi kể lại tất cả những điều này, anh ấy vẫn bình tĩnh, không hề vì trải nghiệm bi thảm của tôi mà tỏ ra chút lòng thương hại nào.

 

Ngược lại là viên cảnh sát ghi biên bản, đã mấy lần dừng bút, dường như không thể ghi tiếp được nữa.

 

Viên cảnh sát thẩm vấn giơ tập tài liệu đó lên hỏi: "Vậy, trong những lời cô vừa nói, những điều nào mâu thuẫn với tài liệu trong tập hồ sơ này?"

 

Tôi dừng lại một chút, thật sự khâm phục khả năng kiềm chế của anh ấy.

 

Anh ấy vậy mà có thể nhịn được việc không mở tập tài liệu đó ra.

 

"Sau khi Tô Ất Dương bị tai nạn xe vào bệnh viện, tôi đã cố ý lấy cớ đi vay tiền, bỏ lỡ thời gian cứu chữa tốt nhất của anh ta. Đương nhiên, tôi cũng không chạy vạy khắp nơi vay tiền chữa bệnh cho anh ta."

 

"Tôi bảo lưu kết quả học tập là vì sau khi giết người, tôi không thể đối mặt với chính mình, càng chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một cuộc sống mới."

 

"Đi làm nhân viên giao hàng, không phải là để trả nợ, mà chỉ là muốn có một giai đoạn đệm."

 

"Tôi cũng rất lo lắng cái chết của Tô Ất Dương sẽ bị cảnh sát phát hiện, không dám dễ dàng ổn định cuộc sống, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng để chạy trốn."

 

"Nhưng tôi đã gặp Phương Húc, tôi bị câu chuyện của anh ta làm cho cảm động."

 

"Tôi muốn giúp đỡ anh ta."

 

"Vì vậy, tôi cùng anh ta chịu khổ, kiếm tiền, thay anh ta trả nợ. Tôi cùng anh ta vượt qua quãng thời gian vô cùng vất vả và ngột ngạt đó, cũng cố gắng để bản thân từng bước một đi từ bóng tối ra ánh sáng."

 

Tôi tiếp tục nói: "Phương Húc tuy rất khổ, nhưng ít nhất anh ta cũng có một cuộc đời bình thường, có một gia đình còn đủ cả cha lẫn mẹ. Giả sử anh ta không ruồng bỏ tôi, tôi không học đại học cũng không sao. Nhưng anh ta đã khiến tôi quá thất vọng."

 

"Cho nên, cô đã giết anh ta?"

 

"Phải!" Tôi gật đầu, "Thật ra, tôi không muốn giết anh ta. Vì vậy, tôi đã cho anh ta một cơ hội, tôi nói hai chúng ta hãy cùng nhau leo ngọn núi vô danh một chuyến."

 

"Ngọn núi vô danh sở dĩ được đặt tên là vô danh, chính là vì nơi đó vẫn chưa được khai phá, bên trong có nguy hiểm."

 

"Ý định ban đầu của tôi là mong anh ta có thể biết khó mà lùi bước, mong anh ta trong quá trình leo núi có thể nhớ lại những kỷ niệm mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua, và thay đổi ý định."

 

"Nhưng lòng dạ đàn ông là sắt đá, đặc biệt là loại đàn ông đã trải qua bao nhiêu cay đắng cuộc đời như anh ta, vì cuộc sống tốt đẹp của bản thân mà càng thêm sắt đá."

 

"Ngọn núi khó leo như vậy, vì muốn chia tay tôi, anh ta không hề sợ hãi."

 

"Lúc xuống núi, anh ta lại càng không thể chờ đợi được. Tôi càng nghĩ càng tức, càng tức càng cảm thấy không đáng cho bản thân mình. Tôi liền giơ tay lên, dùng con dao cạo lông mày đã được tôi cải tạo, rạch đứt động mạch chủ của anh ta."

 

"Lúc đó tôi không hề có dự mưu từ trước, cho nên, căn bản không nghĩ đến việc phải xử lý thi thể như thế nào."

 

"Trời cũng giúp tôi, anh ta ôm lấy cổ, loạng choạng ngã xuống cái hố lớn đó."

 

"Lúc đó là mấy ngày trước Tết Nguyên đán, vạn vật đều khô héo. Nhìn xuống dưới toàn là cành khô lá rụng. Tôi cứ thế nhìn anh ta giãy giụa trong đó, nhìn máu tươi của anh ta tuôn ra như suối, nhìn vẻ mặt đau đớn của anh ta, nhìn đôi mắt cầu cứu của anh ta hướng về phía tôi, cho đến khi anh ta tắt thở hoàn toàn, tôi mới định thần lại."

 

16

 

Nói đến đây, tôi lại không kìm được mà bật khóc: "Hại chết Tô Ất Dương là để tôi theo đuổi cuộc sống mới. Nhưng giết Phương Húc, thật sự là giết người trong lúc kích động. Tôi cũng rất hối hận, nhưng trên đời này không có thuốc hối hận. Tôi không muốn ngồi tù, vì vậy, tôi đã không đi tự thú. Tôi sợ người nhà Phương Húc phát hiện anh ta mất tích, nên tôi đã dùng điện thoại của anh ta để báo bình an về nhà."

 

"Sau này..."

 

"Khoan đã!" Tôi đang định nói tiếp thì người đó ngăn tôi lại, "Cô nói cô giết Phương Húc không có dự mưu, cô nói sau khi bị rạch đứt động mạch chủ, anh ta đã ngã thẳng xuống cái hố đó. Vậy tại sao cô lại lấy được điện thoại của anh ta?"

 

"Khi anh ta bị rạch đứt động mạch chủ, điện thoại của anh ta ở đâu?"

 

"Leo lên ngọn núi vô danh cần rất nhiều thời gian. Ở trong cái hố đó, chúng tôi cũng không tìm thấy vật dụng nào khác trên người Phương Húc. Một người đàn ông và một người phụ nữ cùng đi leo núi, chẳng lẽ lại để phụ nữ đeo ba lô à?"

 

"Sau khi anh ta ngã xuống hố, cô đã làm gì?"

 

Không hổ danh là cảnh sát, nhìn nhận vấn đề luôn trúng vào mấu chốt.

 

Tôi mím môi, trả lời: "Hôm đó cả hai chúng tôi đều không mang điện thoại lên núi."

 

"Chúng tôi biết leo ngọn núi vô danh rất khó khăn, nhưng cả hai đều muốn dùng sự khó khăn này để thử thách đối phương, ai không kiên trì được thì người đó chịu thua. Chúng tôi thậm chí còn không mang theo một chai nước."

 

"Vậy tại sao cô lại mang theo hung khí?"

 

Tôi hơi sốt ruột, nói: "Tôi không cố ý mang theo. Tôi đã trải qua quá nhiều chuyện, trước đây tôi cũng hay mang theo một con dao nhỏ bên mình để phòng thân, chỉ là sau này tôi thấy dao cạo lông mày tiện dụng hơn, nên cứ để nó trong túi."

 

Anh ấy còn định nói gì đó, tôi đã ngắt lời: "Tôi đã đang nhận tội rồi, tôi không cần thiết phải lừa anh. Dù sao thì, trên tay tôi vẫn còn mấy mạng người nữa. Mạng này là giết người trong lúc kích động hay là mưu sát, cũng không thể ảnh hưởng đến kết quả phán quyết. Anh nghĩ tôi còn cần phải nói dối sao?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...