Khi Dương Vân Triệt chính thức nhập cuộc, cục diện chiến trường lập tức thay đổi hoàn toàn.
Trần Tinh Nhiên sớm đã cảm nhận được sự chính xác đáng sợ của Dương Vân Triệt. Cho dù cậu né thế nào, lợi dụng thân pháp ra sao để đánh lừa đối thủ, Dương Vân Triệt luôn có thể bắt chuẩn vị trí của cậu rồi giương cung bắn tên, khiến người ta muốn tránh cũng không tránh nổi.
Cậu từng nghe nói thương pháp của Dương Vân Triệt như thần, từng có hai năm thống trị thế giới Hắc Triều, đánh đâu thắng đó, ngay cả vị Thương Thần nổi danh của khu vực Châu Âu cũng phải né tránh mũi nhọn của anh.
Mãi đến lúc này, Trần Tinh Nhiên mới hiểu, trong thế giới thi đấu bốn người, thương pháp của Dương Vân Triệt có ý nghĩa thế nào. Cũng hiểu tại sao trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp, kỹ thuật vũ khí của anh lại khiến người ta nghe tên đã sợ vỡ mật.
"Đoàng!"
Tiếng súng chát chúa của khẩu Điểu Súng mang dáng dấp hiện đại và bóng loáng như giọt nước vang lên, thuốc nổ đẩy kim bắn, viên đạn lạnh lẽo xé gió bay ra từ họng súng, va chạm vào lưỡi đao của một kẻ địch, đánh lệch hẳn góc chém của hắn, khiến đòn tấn công bị phá vỡ hoàn toàn.
Ngay sau đó lại là một phát súng nữa!
Vũ khí tấn công tầm xa trong game cực kỳ khó dùng, có đường đạn, có thời gian bay, khi ở khoảng cách xa đòi hỏi người bắn phải có năng lực dự đoán chính xác đến kinh khủng. Nhưng bù lại, sát thương của nó cao khủng khiếp.
Sau tiếng súng, trên đầu kẻ địch hiện lên một con số thương tổn khổng lồ, rồi hắn lập tức đổ gục xuống đất, biến thành hồn trủng và tan biến.
Dương Vân Triệt đứng trên cao, giống như Thần Chết lạnh lùng, từng phát súng thu hoạch mạng sống của người chơi bên dưới, mỗi phát đều chuẩn xác đến đáng sợ, không một phát nào bắn trượt. Cây Điểu Súng trong tay anh rõ ràng chỉ là món vũ khí mà người chơi khác coi như đồ thừa, vậy mà trong tay anh còn sắc bén, nguy hiểm hơn bất kỳ thanh đao kiếm nào và khiến ai cũng sợ hãi liệu phát tiếp theo nhắm vào mình.
Không chỉ gây sát thương kinh khủng từ xa, Dương Vân Triệt còn có thể lợi dụng lực đạn chính xác đánh trúng điểm yếu khi đối thủ đang phát lực, khiến kẻ địch bị bắn lùi lại, mất thăng bằng, không thể tiếp tục tấn công.
Đó chính là kỹ năng chỉ thuộc về những tuyển thủ chuyên nghiệp đứng đầu thế giới!
Sự chính xác kinh người của anh rất nhanh thu hút sự chú ý của những người khác, hai kẻ địch lập tức chuyển mục tiêu sang Dương Vân Triệt rồi len lén tiếp cận. Nhưng động tác tưởng chừng như kín đáo của họ không thoát nổi ánh mắt của anh. Trong lúc đang ngắm bắn, anh vẫn có thể lợi dụng tầm nhìn cao ưu thế, quan sát toàn cục, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh giơ tay bắn liền hai phát, bắn vỡ lớp giáp của hai kẻ đó, khiến họ sợ hãi phải vội vàng tìm chỗ núp, run rẩy uống máu hồi phục.
Dưới sự hỗ trợ của Dương Vân Triệt, Trần Tinh Nhiên một mình đứng vững ở tiền tuyến, năng lực cận chiến đáng sợ của cậu khi đối đầu với những người chơi bậc Bạch Kim không khác nào chiến thần giáng thế, một mình có thể đối đầu ba người mà không hề nao núng, thậm chí còn đủ sức đỡ nổi sức ép của bốn, năm người, giữ vững máu và thế trận. Đối mặt với đủ loại vũ khí từ bốn phương tám hướng ập tới, cậu vẫn bình tĩnh ứng phó, di chuyển linh hoạt như rồng, tránh né trơn tru, nhẹ nhàng mà đẹp mắt đến mức khiến người ta phải trầm trồ.
Một người chính diện tấn công, một người hỗ trợ hỏa lực từ xa, kết hợp thêm hỗ trợ hàng đầu quốc phục là La Bạch Bạch, ba người họ sống chết xoay chuyển cục diện ở Hồn Thiên Thành, đánh đến trời long đất lở, bảng thông báo giết địch trên giao diện trò chơi liên tục hiện lên, không ngừng nghỉ.
"Anh."
Dương Vân Triệt trong tay đã bắn sạch toàn bộ băng đạn của khẩu Điểu Súng, công cụ sửa chữa trong ba lô cũng đã hết sạch, không thể tiếp tục khai hỏa.
Nhưng đến lúc này, anh cũng không cần phải ra tay nữa.
Quảng trường trước phủ Thành Chủ đã bị quét sạch, cứ cách vài bước lại có một hồn trủng mờ nhạt, trải khắp cả quảng trường rộng lớn, nhìn qua không khác gì những tấm bia mộ lạnh lẽo xếp hàng dày đặc, trông vô cùng choáng ngợp.
Lục Ca nằm sõng soài trên mặt đất, tròn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt.
"Biết ngay là nên tới sớm một chút... Đánh xong trận này anh đi liền... Nhưng khoan, đừng động vào tã của con anh, vợ của anh ơi, anh gặp thần tiên rồi!"
Trong kênh chat đội ngũ vang lên giọng nói run rẩy của Lục Ca.
Khi kẻ địch cuối cùng ngã xuống, La Bạch Bạch cuối cùng cũng có thời gian nâng Lục Ca dậy.
【Thật sự là càn quét sạch sành sanh luôn rồi】
【Đồng đội nhìn mà choáng luôn ha ha ha ha】
【Nói thật, tuy có hơi kỳ cục nhưng tôi có ý nghĩ hơi liều...】
【Tôi cũng vậy á, Vân Thần không tính đào Dạ Thiêu về luôn à?】
【Kỹ năng cận chiến này thật sự đáng sợ quá, tôi thấy còn mạnh hơn cả Tiêu Nam】
【Tôi cũng thấy vậy, đến lúc bị đội khác nẫng tay trên thì xem Vân Thần khóc luôn】
Trần Tinh Nhiên thở phào một hơi, cánh tay run run vì mỏi, bắt đầu dọn dẹp chiến trường và thu gom chiến lợi phẩm từ đám hồn trủng của kẻ địch.
Dương Vân Triệt từ chỗ cao nhảy xuống, vừa đi vừa nói vào kênh chat: "Có đào rồi nhưng cậu ấy không chịu. Hay là mấy người giúp tôi khuyên thử?"
【Ha ha ha ha ha thiệt luôn á】
【Đội trưởng ZMD bị từ chối, vậy có mất mặt quá không trời】
【Tỉnh lại đi, chắc do anh không đủ thành khẩn đó】
【Tôi đề nghị trực tiếp dùng sắc dụ luôn đi, hy sinh chút sắc đẹp nào】
Đang bận nhặt hồn trủng, Trần Tinh Nhiên bỗng chạy chậm lại gần, dừng ngay trước mặt Dương Vân Triệt.
Dương Vân Triệt: "?"
Trước mặt anh đột nhiên xuất hiện một bộ giáp lấp lánh ánh kim, Trần Tinh Nhiên không nói không rằng, đặt thẳng bộ Kim giáp xuống trước mặt Dương Vân Triệt rồi quay người bỏ đi.
"Cho tôi à?"
Dương Vân Triệt hơi sững người, bật cười: "Cậu mặc đi, tôi đánh tầm xa, đâu có lao vào đua đao. Cận chiến như cậu dễ mất máu, mặc Kim giáp còn hơn."
Trần Tinh Nhiên giọng lạnh lạnh đáp qua kênh chat: "Trả cho anh."
Người luyện võ vốn rất coi trọng lời hứa, lúc trước cậu đã hứa sẽ đền cho Dương Vân Triệt một bộ Kim Giáp, đương nhiên phải làm được.
Đúng là ông cụ non.
Khóe miệng Dương Vân Triệt cong lên rất nhẹ, gần như không thể phát hiện: "Đánh xong trận này, có cảm giác gì?"
Trần Tinh Nhiên nghĩ ngợi, nghiêm túc đáp: "Hoàn toàn khác so với đánh solo, kỹ năng quá nhiều, hơn nữa đối phương có đồng đội phối hợp, gần như không cho tôi có thời gian đua đao."
Rất nhiều lần, khi cậu sắp hạ gục đối phương trong thế tay đôi, luôn có đồng đội của địch chạy đến kịp lúc, tung kỹ năng khống chế khiến cậu bị kẹt lại, tạo cơ hội cho đồng đội còn sót máu của chúng chạy thoát.
"Đúng rồi."
Dương Vân Triệt hài lòng gật đầu: "Đua đao không phải yếu tố quyết định, cho dù cậu có mạnh cỡ nào, khi đối mặt với bốn người phối hợp cả đao lẫn kỹ năng, gần như không có cửa thắng. Mà cách đánh của cậu quá liều, hầu như không để ý đến vị trí đồng đội, đây là điều tối kỵ trong đấu đội bốn người."
Trần Tinh Nhiên trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó.
Dương Vân Triệt nói trúng tim đen, chỉ ra đúng vấn đề của cậu nhưng Trần Tinh Nhiên không hề tỏ ra khó chịu hay không vui, trong đầu đã bắt đầu suy nghĩ, nếu sau này gặp lại tình huống như vừa rồi, mình nên xử lý thế nào.
Đúng là cách đánh của cậu có rất nhiều điểm yếu trong chế độ tổ đội bốn người. Nếu không nhờ La Bạch Bạch mỗi lần đều kịp tung kỹ năng hồi máu và khống chế đối thủ giúp cậu cắt đứt hỏa lực thì e rằng cậu đã sớm nằm dưới đất. Nếu không có Dương Vân Triệt liên tục hỗ trợ bằng hỏa lực chuẩn xác từ xa, ván này muốn sống sót ở Hồn Thiên Thành, cơ bản là điều không thể.
"Muốn thử lại không?" Dương Vân Triệt hỏi.
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Được."
Có vấn đề không đáng sợ, chỉ cần biết nhận ra chỗ chưa đủ của bản thân rồi liên tục luyện tập để bù đắp điểm yếu là được.
Có một tuyển thủ hàng đầu như Dương Vân Triệt sẵn sàng chỉ dạy những vấn đề mà bình thường cậu phải mất rất lâu mới tự phát hiện ra, thì anh chỉ cần liếc mắt một cái đã chỉ ra ngay. Cơ hội này không phải ai cũng có.
Kéo theo cả Lục Ca, bốn người gom hết hồn trủng và vật tư trong Hồn Thiên Thành, trang bị từ súng chim lên pháo hạng nặng, giàu có đến mức thừa mứa.
Sau đó, cả đội vòng đường độc lập chạy về khu an toàn, dọc đường cứ gặp đội nào là xông thẳng lên. Với đẳng cấp hiện tại, một m*nh tr*n Tinh Nhiên đã có thể gánh nổi áp lực từ hai ba người, đồng đội chỉ cần đánh hỗ trợ, nhẹ nhàng vô cùng. Quân địch thậm chí chưa kịp tổ chức kháng cự đã bị cậu hạ gục bằng đao hoặc bị Dương Vân Triệt bắn ngã từ xa.
Không ngoài dự đoán, trận này bọn họ thắng dễ dàng.
"Anh ơi, anh tìm đâu ra người vậy, mạnh dữ thần vậy?"
Kết thúc ván đấu, La Bạch Bạch lén nhắn riêng cho Dương Vân Triệt: "Tuyển thủ chuyên nghiệp tôi còn chưa nghe tên cậu ấy bao giờ, người của doanh trại huấn luyện thanh niên à? Hay streamer?"
"Streamer." Dương Vân Triệt trả lời.
"Kỹ năng kiểu này mà chỉ làm streamer thì đúng là phí nhân tài." La Bạch Bạch nhắn lại: "Chỉ cần bồi dưỡng thêm một chút, hoàn toàn có thể làm tuyển thủ thay thế, thậm chí có thể vào đội 2 làm chủ lực luôn."
La Bạch Bạch cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp, ánh mắt không hề tầm thường. Cậu ta dễ dàng nhận ra thực lực cá nhân của Trần Tinh Nhiên rất mạnh, phối hợp với cậu cũng cực kỳ thoải mái. Chỉ cần chú ý giữ máu cho cậu và bồi thêm sát thương lúc cần là đủ, đúng nghĩa nhẹ nhàng đơn giản.
Dương Vân Triệt không tiếp tục nói thêm.
Chuyện La Bạch Bạch nhìn ra được, anh đương nhiên cũng thấy rõ. Nhưng anh không chỉ đơn giản muốn cho Trần Tinh Nhiên làm tuyển thủ dự bị hay vào đội 2.
Chỉ là anh chưa muốn nói ra lúc này. Một người chưa từng có kinh nghiệm thi đấu, thậm chí mới chỉ bắt đầu chơi game không lâu, bỗng nhiên được đưa thẳng vào đội chính đánh giải thì đừng nói là chưa có tiền lệ, chỉ cần nói ra thôi cũng khiến người ta nghe xong lạnh sống lưng. Muốn đưa Trần Tinh Nhiên vào vị trí đó, không chỉ cần thuyết phục chính cậu, mà còn phải thuyết phục cả hội đồng quản lý cấp cao của ZMD.
…
Chiến đội Mãn Thiên Tinh.
"Đội trưởng Lộc!"
"Chào đội trưởng Lộc."
Một bóng người đẩy cửa căn cứ bước vào, tất cả những ai nhìn thấy đều buông việc trong tay và gật đầu chào.
Người vừa đến mặc áo hoodie màu xanh lam nổi bật, đi đôi giày thể thao hàng hot nhất hiện nay, trên cổ đeo tai nghe trắng với mái tóc nhuộm xanh lam rối bời, nhìn qua đúng chuẩn phong cách hip-hop cá tính.
Nhưng chính người thanh niên hip-hop chỉ mới ngoài hai mươi này, trong giới game lại không ai không biết.
Đó chính là tay đua đao đứng đầu server quốc gia, được công nhận là một trong hai người mạnh nhất ở mảng đua đao, cũng là đội trưởng chiến đội Mãn Thiên Tinh — Lộc Minh Dụ.
Lộc Minh Dụ bước đi nhanh chóng, chỉ gật đầu chào qua loa với mọi người xung quanh rồi đi thẳng vào văn phòng giám đốc đội.
"Thế nào rồi?" Giám đốc chiến đội vừa thấy y, lập tức đứng dậy hỏi.
Lộc Minh Dụ lắc đầu: "Còn thiếu chút nữa."
Giám đốc chiến đội thở dài, ngồi xuống: "Bây giờ tìm người đánh đột kích khó lắm, hay là cậu hạ tiêu chuẩn một chút đi? Dù sao người ta cũng là cựu tuyển thủ khu Europa, từng có thành tích rồi."
"Lấy thành tích ra mà nói thì không có ý nghĩa gì hết."
Lộc Minh Dụ thoải mái ngồi xuống ghế đối diện giám đốc, tiện tay cầm lon nước chưa mở trên bàn, khui ra uống một ngụm: "Lối đánh của hắn quá an toàn, không hợp với phong cách đội mình, hơn nữa phí chuyển nhượng cũng không rẻ, lại còn không cùng ngôn ngữ, vào đội rồi thi đấu còn phải kiếm thêm phiên dịch à?"
Dừng một chút, y bĩu môi nói tiếp: "Kỹ năng thì bình thường, vậy mà đòi tới 2 triệu 580 ngàn."
"…"
Giám đốc chiến đội không biết nên giận hay cười, cũng không tiếp tục khuyên nữa, bất đắc dĩ nói: "Thế thì hay là cậu thử tìm bên doanh trại huấn luyện thanh niên coi sao? Dạo trước tôi có liên hệ mấy đứa trẻ có tố chất khá ổn, qua thời gian nữa sẽ đến căn cứ thử, lúc đó cậu xem có ai hợp không."
Lộc Minh Dụ hờ hững: "Xem đã."
"A Mạc sắp hết hợp đồng rồi, bên hội đồng quản trị đang bàn xem có gia hạn tiếp không. Nếu thời gian tới vẫn chưa tìm được người, thì đành đánh thêm một mùa nữa, chờ đến khi tìm được người thích hợp rồi tính tiếp."
Lộc Minh Dụ ngửa cổ tu cạn lon nước, chép miệng: "Nước vị cam dở quá, lần sau đổi sang vị táo đi."
Giám đốc chiến đội: "…"
Cậu rốt cuộc có nghe tôi nói gì không vậy?
"Em đi đây."
Lộc Minh Dụ nhếch khóe môi, vẫy vẫy tay rồi xoay người rời khỏi văn phòng.
Giám đốc chiến đội ngồi yên tại chỗ, cầm lon nước trống không trên bàn lên nhìn.
"… Mẹ nó, rõ ràng là vị táo còn gì."
…
Lộc Minh Dụ trở về phòng huấn luyện, tiện tay mở máy tính rồi đăng nhập tài khoản phụ, thấy vài tin nhắn chưa đọc.
Là đồ đệ y gửi tới.
Khi rảnh rỗi, Lộc Minh Dụ cũng hay chơi tài khoản phụ vào Phòng Luyện Đao luyện kỹ năng. Cậu đồ đệ này tên Vân Ẩn, y thu nhận cách đây mấy tháng, kỹ thuật đua đao khá ổn mà lại ham học. Lần đầu bị y đánh cho tơi tả hai trận, càng đánh càng máu, còn chủ động xin bái sư.
Lộc Minh Dụ đồng ý nhưng không tiết lộ thân phận, hai người cứ giữ mối quan hệ thầy trò mập mờ như vậy, thỉnh thoảng y sẽ chỉ dẫn vài chiêu, quan hệ cũng coi như không tệ.
Lộc Minh Dụ khá hiểu tính cách đồ đệ này, đúng chuẩn game thủ cuồng đua đao, chơi solo hay bốn người đều ở mức đồng thau bạc trắng, suốt ngày cắm mặt trong Phòng Luyện Đao, hoàn toàn không hứng thú với chế độ săn người hay đấu giải chuyên nghiệp. Nói trắng ra với tình trạng đội Mãn Thiên Tinh đang thiếu người đánh đột kích như hiện tại, Lộc Minh Dụ cũng muốn kéo cậu nhóc đi tham gia tuyển chọn ở doanh trại huấn luyện thanh niên.
Lộc Minh Dụ mở khung chat, quả nhiên tin nhắn đều hỏi về kỹ thuật đua đao.
Vân Ẩn: Sư phụ, khi nào rảnh vậy? Lại vào luyện với con một lát đi?
Tin nhắn này là hai ngày trước, lúc đó Lộc Minh Dụ đang ở ngoài căn cứ nên chưa thấy.
Vân Ẩn: Sư phụ, con tìm ra một cao thủ, mạnh lắm!
Tin nhắn này mới gửi hôm nay.
Phía sau còn đính kèm hai tin nữa.
Vân Ẩn: Thật sự rất khủng, cảm giác áp lực còn hơn lúc đánh với thầy. Con tự nghiên cứu cả nửa ngày mà vẫn không biết cách nào thắng nổi, thầy lúc nào rảnh dạy con với, con thấy mình đúng là gà thật sự.
Vân Ẩn: 【Đối phương chia sẻ video】
Lộc Minh Dụ nhướn mày.
Lúc y đấu với Vân Ẩn, căn bản chưa từng dùng toàn lực, vũ khí cũng là mấy món y hiếm khi dùng khi lên sân đấu, chỉ để tránh bị nhận ra.
Vậy mà đối phương còn có thể tạo cảm giác áp lực hơn cả mình?
Lộc Minh Dụ lập tức thấy hứng thú, tiện tay rót cho mình ly nước, click mở video.
Đó là đoạn ghi hình hai người so tài trong Phòng Luyện Đao, vũ khí dùng là dao găm và thương dài.
Màn giao đấu, giằng co, từng bước di chuyển, hai bóng người không ngừng đan xen, tiếng kim loại va chạm tóe lửa, ánh sáng văng khắp như sao trời đêm, vừa đẹp mắt vừa chói lóa.
Tên đồ đệ này, tiến bộ cũng nhanh đấy.
Lộc Minh Dụ thầm nghĩ.
Ngay sau đó, Vân Ẩn bị phá đao ngay tại chỗ, đối thủ cũng không vội lao lên truy sát mà là đổi vũ khí với nhóc.
Lộc Minh Dụ hứng thú hẳn lên, tiếp tục nhìn xuống.
Cho đến tận cuối cùng, khung hình dừng lại ở cú đâm cuối cùng!
Cây thương như rồng nằm trong tay, sắc bén đến mức khiến người ta sợ hãi, nhưng cú đâm cuối cùng lại đột ngột quay đầu, giống như mãnh thú quay lại cắn người một phát.
Khoảnh khắc đó, nhát thương như xé gió, sắc khí gần như xuyên thủng màn hình, khiến người xem bất giác nín thở, cả người nổi hết da gà, gai ốc dựng đứng theo phản xạ!
Lộc Minh Dụ ngồi thẳng dậy, nét mặt trở nên nghiêm túc hẳn.
