Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Chương 31



Trần Tinh Nhiên không thể không thừa nhận, có những lúc thế giới này đúng là nhỏ.

Tối qua Dương Vân Triệt có nhắc đến chuyện muốn đến thủ đô xem xét căn cứ mới, nhưng Trần Tinh Nhiên cũng không để tâm lắm. Vậy mà số phận lại trêu người, không biết xui xẻo thế nào mà hai người lại cùng lên một chuyến xe buýt, thậm chí còn tình cờ gặp mặt.

Nếu chỉ dừng lại ở đó thì cũng không sao, nhưng trớ trêu thay, vừa giáp mặt đã gặp ngay Wechat, còn bị lộ chuyện ghi chú có chút ác ý của mình. Giờ giải thích thế nào cũng không xong.

"A... Ờm... Tôi..."

Trần Tinh Nhiên vô thức lùi về sau một bước, trong đầu lướt qua vô số lý do để chối bay chối biến nhưng lời nói ra lại cứ đứt quãng, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống.

Dù kiếp trước đã sống hơn hai mươi năm, cậu cũng chưa từng gặp tình huống nào khiến mình xấu hổ đến chết đi sống lại như thế này.

"Dạ Thiêu?"

Dương Vân Triệt nhìn chàng trai thấp hơn mình cả một cái đầu trước mặt, khẽ nhướng mày.

"...Ừm."

Chứng cứ rành rành ngay trước mắt, muốn phủ nhận cũng không được.

"Đáng ghét?"

Đôi mắt sau lớp khẩu trang của Dương Vân Triệt khẽ chớp, ánh mắt sâu thẳm lúc này lại mang theo chút vô tội xen lẫn uất ức: "Là đang nói tôi à?"

"Ừm... À không phải, ý tôi là..."

Trần Tinh Nhiên lại lùi thêm hai bước, phản xạ đáng nể khi đấu dao giờ phút này lại như bị treo máy.

"Ngài Trần?"

Nhân viên quầy lễ tân thấy cậu đứng bất động nên gọi thêm một tiếng.

Tiếng gọi ấy giống như một chiếc phao cứu sinh vớt Trần Tinh Nhiên ra khỏi biển xấu hổ. Cậu giật mình hoàn hồn, vội vàng quay người nói: "Tôi tới ngay đây!"

Sau đó quay lại nói nhanh với Dương Vân Triệt: "Có người gọi tôi rồi giờ tôi còn có việc nên hôm nay cứ vậy đi khi rảnh nói sau."

Một tràng dài không hề có dấu ngắt, cũng không thèm để ý xem Dương Vân Triệt có nghe rõ hay không, cậu lập tức xoay người chạy theo nhân viên lễ tân, bộ dạng cứ như sau lưng có thú dữ đuổi theo vậy.

"Khoan đã ngài Trần, không phải thang máy đó, anh đi nhầm rồi..."

Dương Vân Triệt cúi đầu, mở giao diện trò chuyện với Trần Tinh Nhiên trên Wechat. Trên màn hình trắng trơn chỉ có mỗi dòng tin nhắn tự động khi kết bạn: 【Chúng ta đã là bạn tốt, mau tới tìm tôi trò chuyện đi】.

Thì ra Dạ Thiêu thật sự còn nhỏ như vậy.

Bỏ qua sự sắc bén và khí thế hung hãn khi đánh nhau, bên ngoài trông cậu chỉ như một nhóc con, đường nét khuôn mặt thanh tú mà non nớt với giọng nói thậm chí còn trong hơn cả khi trên kênh thoại, lời lẽ không kiêu căng cũng không xu nịnh, bình tĩnh mà lễ phép. Chỉ có điều, khoảnh khắc bị vạch trần chuyện kia, thần thái hoảng loạn và nói lắp ấy, trông chẳng khác nào một con sóc nhỏ bị tóm đuôi khi đang lén giấu một quả tùng.

Dương Vân Triệt hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, thậm chí còn có thể tưởng tượng ra bộ dạng cả người Trần Tinh Nhiên dựng lông, móng vuốt lén lút cầm quả tùng rồi “cạch” một tiếng làm rơi xuống đất.

Khóe môi phía dưới lớp khẩu trang khẽ cong lên. Anh đóng điện thoại lại rồi một lần nữa ngồi xuống ghế sô pha, cũng không có vẻ gì là định rời đi.

Xem ra chuyến đi thủ đô lần này cũng không phải là vô ích.

"Ngài Trần, ngài Trần ơi?"

Trước quầy lễ tân, cô nhân viên vẫy tay trước mặt Trần Tinh Nhiên.

"A? À, có chuyện gì vậy?"

Trần Tinh Nhiên hoàn hồn lại.

Cô lễ tân chỉ vào người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế giám đốc trong văn phòng: "Đây là Tổng giám đốc Lâm của Tinh Hà, phụ trách mảng game Vận Mệnh."

Trần Tinh Nhiên gạt đi hình ảnh xấu hổ vẫn còn lởn vởn trong đầu, chỉnh lại tinh thần: "Chào Tổng giám đốc Lâm."

Tổng giám đốc Lâm trông khoảng ngoài 40 nhưng tóc trên đỉnh đầu đã rất thưa thớt, phần tóc mai bên trái lại để dài, cố chấp hất ngược l*n đ*nh đầu. Ông ta cười thân thiện, nói với Trần Tinh Nhiên: "Dạ Thiêu phải không? Đừng đứng đó nữa, ngồi xuống trò chuyện đi."

Nhân viên lễ tân rót cho Trần Tinh Nhiên một chén trà, khẽ cúi chào hai người rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Tổng giám đốc Lâm cười tủm tỉm quan sát Trần Tinh Nhiên: "Cậu Trần năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nhìn trẻ quá, đã đủ tuổi chưa?"

"Dạ, mười tám."

Trần Tinh Nhiên gật đầu, giọng nói không hề có chút căng thẳng hay e dè trước lãnh đạo cấp cao, sắc mặt bình tĩnh, ngữ điệu cũng không quá khiêm nhường hay tâng bốc. Điều này khiến Tổng giám đốc Lâm càng đánh giá cao cậu hơn.

Trước mắt ông là một thiếu niên có ngoại hình rất nổi bật, hoàn toàn phù hợp với tiêu chí nhan sắc của những streamer nổi tiếng. Tinh Hà là nền tảng phát sóng trực tiếp chuyên về game, nơi mà các streamer cạnh tranh cực kỳ khốc liệt. Chơi giỏi thôi chưa đủ, còn phải biết cách tạo nội dung hấp dẫn. Ai cũng có thể làm streamer nhưng nếu sở hữu ngoại hình ưa nhìn thì lại là một lợi thế lớn.

Không thể phủ nhận rằng diện mạo của Trần Tinh Nhiên rất dễ gây ấn tượng. Dù khuôn mặt vẫn còn nét non nớt nhưng hàng chân mày sắc nét cùng các đường nét gương mặt xuất sắc cho thấy cậu chắc chắn sẽ trở thành một mỹ nam trong tương lai. Đây chính là hình mẫu mà các cô gái trẻ hiện nay yêu thích. Hơn nữa, cách nói chuyện của cậu không ồn ào hay khoa trương như nhiều người trẻ khác mà lại mang một vẻ trầm ổn có phần đối lập với ngoại hình.

Với con mắt tinh tường của mình, chỉ cần nhìn thoáng qua thì Tổng giám đốc Lâm đã nhận ra tiềm năng to lớn của cậu. Một game thủ xuất sắc với ngoại hình bắt mắt sẽ có giá trị thương mại chắc chắn không hề thấp.

Đây chính là một ứng cử viên sáng giá cho vị trí streamer hàng đầu.

Sau vài câu trò chuyện xã giao, Tổng giám đốc Lâm nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề.

"Mặc dù trước đó bên quản lý đã liên hệ với cậu qua điện thoại nhưng tôi vẫn muốn hỏi lại một lần nữa. Cậu Trần có muốn ký hợp đồng chính thức với Tinh Hà và trở thành streamer trực thuộc nền tảng của chúng tôi không?"

Trần Tinh Nhiên gật đầu, cười nói: "Tất nhiên rồi. Tinh Hà là một trong những nền tảng hàng đầu về lượng truy cập và tính chuyên nghiệp. Tôi vẫn chỉ là một người mới mới vào nghề, được Tinh Hà mời hợp tác thì tôi phải cảm thấy vinh hạnh mới đúng."

Câu trả lời này khiến Tổng giám đốc Lâm rất hài lòng. Ông ta gật đầu, nói: "Dù cậu Trần mới phát sóng chưa lâu, nhưng lượng người xem tăng trưởng cực kỳ nhanh. Điều đó đã chứng minh cậu có tiềm năng rất lớn. Sau khi thảo luận tại cuộc họp cấp cao, chúng tôi quyết định trao cho cậu hợp đồng cấp A để hỗ trợ phát triển..."

Hợp đồng cấp A là một trong những chế độ đãi ngộ cao nhất dành cho streamer, chỉ xếp sau các tuyển thủ chuyên nghiệp. Không chỉ có lương cứng, mà còn được nền tảng hỗ trợ tăng lượt tiếp cận và hiển thị trên trang chủ. Quan trọng nhất là tỉ lệ chia phần trăm doanh thu từ quà tặng cũng tăng từ 40-60 lên 60-40, tức là streamer được hưởng 60%, còn nền tảng chỉ lấy 40%.

Thông thường, một streamer mới vào nghề sẽ không thể nhận được hợp đồng cấp A. Nhưng chỉ trong vài ngày phát sóng, Trần Tinh Nhiên đã thu hút được một lượng người xem đáng kinh ngạc mà không cần bất kỳ sự hỗ trợ nào từ nền tảng. Hơn nữa, cậu còn có mối liên hệ với Dương Vân Triệt, đội trưởng của chiến đội ZMD. Với sự nhạy bén của mình, Tổng giám đốc Lâm đương nhiên nhận thấy tiềm năng phát triển và độ nổi tiếng mà cậu có thể đạt được trong tương lai.

Để tránh bị đối thủ cạnh tranh giành mất nhân tài, tất nhiên ông phải thể hiện thành ý cao nhất.

Bên cạnh đó, còn một lý do nữa là sự đề cử của Đạp Tuyết.

Đạp Tuyết là một trong những streamer hàng đầu của Tinh Hà và có mối quan hệ cá nhân khá tốt với Tổng giám đốc Lâm. Đến cả một người nóng tính như Đạp Tuyết mà cũng nhiệt tình tiến cử, chứng tỏ Trần Tinh Nhiên rất có sức hút. Thậm chí, trong những cuộc trò chuyện riêng, Đạp Tuyết còn không tiếc lời khen ngợi, đến mức muốn bái sư học hỏi kỹ năng ngay tại chỗ...

Trước khi đến đây, Trần Tinh Nhiên cũng đã tìm hiểu về chế độ hợp đồng của Tinh Hà trên mạng, nên cậu biết hợp đồng cấp A có giá trị thế nào. Với một người mới như cậu, đây không khác nào một chiếc bánh ngọt từ trên trời rơi xuống. Dĩ nhiên, cậu không có lý do gì để từ chối.

Hai bên nhanh chóng đạt được thỏa thuận sơ bộ. Không khí cuộc trò chuyện rất vui vẻ. Sau khi bàn bạc thêm một số chi tiết và cuối cùng hợp đồng cũng được chốt lại.

Hợp đồng cấp A với thời hạn ba năm. Sau khi hết hạn, Tinh Hà có quyền ưu tiên gia hạn. Chỉ cần hai bên không bất đồng về phí gia hạn, việc tiếp tục hợp tác gần như chắc chắn.

"Được."

Trần Tinh Nhiên như nghĩ đến điều gì, liền hỏi thêm một câu: "Nếu trong thời gian hợp đồng mà tôi trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp thì vẫn sẽ thực hiện theo hợp đồng này à?"

Tổng giám đốc Lâm cười hỏi: "Cậu Trần có ý định trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp à?"

Ông không hề ngạc nhiên với câu hỏi này.

Ai chơi game cũng vậy, trừ khi bị giới hạn bởi điều kiện thực tế hoặc thật sự không có hứng thú với thi đấu, nếu không thì ít nhiều gì cũng có mong muốn trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp. Dù sao trong thời đại mà thể thao điện tử gần như phổ biến toàn dân như này, sức ảnh hưởng và vị thế của tuyển thủ chuyên nghiệp và streamer hoàn toàn không nằm trên cùng một quỹ đạo.

Trần Tinh Nhiên im lặng một lúc rồi nói:
"Có thể có, tôi chỉ hỏi vậy thôi."

"Tình huống này đã được ghi rõ trong hợp đồng."

Tổng giám đốc Lâm giải thích: "Trong thời gian hợp đồng, nếu cậu đăng ký trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp của Liên Minh, hợp đồng sẽ tự động chấm dứt. Khi đó, câu lạc bộ chủ quản của cậu sẽ ký hợp đồng mới với chúng tôi."

Các đội tuyển chuyên nghiệp cần thời gian để huấn luyện, thi đấu và phát sóng, điều này hoàn toàn khác với công việc của một streamer. Hơn nữa, đãi ngộ sau khi trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp cũng không giống với streamer, nên các điều khoản hợp đồng tất nhiên phải được thương lượng lại.

Một tuyển thủ chuyên nghiệp xuất thân từ nền tảng của Tinh Hà, nếu đạt được một số thành tích nhất định thì đó cũng là cơ hội quảng bá rất tốt cho nền tảng này.

"Thì ra là vậy, tôi hiểu rồi.x

Trần Tinh Nhiên gật đầu.

"Vậy cậu Trần còn thắc mắc gì nữa không?"

Tổng giám đốc Lâm cười hỏi, thái độ vô cùng niềm nở với một streamer trẻ đầy tiềm năng như Trần Tinh Nhiên, không hề tỏ ra xa cách chút nào.

Trần Tinh Nhiên xác nhận là mình không còn thắc mắc gì nữa. Hai bên nói thêm vài câu rồi bắt đầu quy trình ký hợp đồng.

Khi ký tên lên hai bản hợp đồng có đóng dấu, từ giây phút này, Trần Tinh Nhiên đã ký hợp đồng trở thành streamer chính thức của Tinh Hà.

"Tốt rồi, phía chúng tôi sẽ xử lý một chút ở hậu trường. Khoảng một đến hai tiếng nữa, giao diện phát sóng trực tiếp của cậu sẽ có thay đổi."

Tổng giám đốc Lâm ra hiệu cho trợ lý thu hồi hợp đồng, rồi tiếp tục nói: "Lưu lượng hỗ trợ mà chúng tôi đã cam kết sẽ được đẩy lên khi cậu phát sóng. Nếu sau này có sự kiện hoặc kế hoạch mới, chúng tôi cũng sẽ thông báo kịp thời."

"Được."

Trần Tinh Nhiên đồng ý, sau đó do dự một lúc rồi hỏi: "À... tôi có thể ngồi lại đây thêm chút nữa không?"

"Hả?"

Tổng giám đốc Lâm rõ ràng không ngờ tới yêu cầu này, ngạc nhiên hỏi: "Có thể, phòng khách ngay bên cạnh... Nhưng mà, cậu có chuyện gì à?"

"..Không có gì."

Chủ yếu là Trần Tinh Nhiên không biết Dương Vân Triệt còn ở dưới lầu không, nên muốn ngồi đợi một chút rồi mới đi xuống.

Chứ nếu vừa xuống lầu đã chạm mặt Dương Vân Triệt thì đúng là quá xấu hổ.

Dùng cách nói thông thường để diễn tả tâm trạng hiện tại của Trần Tinh Nhiên thì chính là: chột dạ.

Mặc dù quá trình ký hợp đồng diễn ra nhanh chóng nhưng cũng kéo dài gần một tiếng. Sau khi ngồi một mình trong phòng khách khoảng mười phút, Trần Tinh Nhiên bắt đầu thấy chán. Cậu nghĩ chắc Dương Vân Triệt đã đi rồi, nên đứng dậy và bước vào thang máy đi xuống lầu.

Khi cửa thang máy mở ra, cậu không bước ra ngay mà len lén thò đầu ra nhìn về phía khu nghỉ ngơi của sảnh lớn.

Trên sofa có mấy người đang ngồi nhưng không thấy bóng dáng ai đó đội nón đen và đeo khẩu trang đâu hết.

Trần Tinh Nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ lại, cậu cũng đâu cần phải sợ anh làm gì?

Chỉ là một hiểu lầm nhỏ thôi mà, giải thích rõ ràng là được rồi.

Không thấy Dương Vân Triệt đâu, Trần Tinh Nhiên lại lấy lại được dũng khí. Nghĩ kỹ lại, cậu cũng đâu có làm gì sai nghiêm trọng, hà cớ gì phải trốn chui trốn lủi như mèo sợ chuột vậy?

Cậu tự nhủ trong lòng rồi đứng dậy, bước ra khỏi thang máy với dáng vẻ đường hoàng, đi thẳng ra cửa tòa nhà. Khi nhân viên lễ tân chào tạm biệt đầy nhiệt tình, Trần Tinh Nhiên rời khỏi tòa nhà tổng bộ Tinh Hà.

Bên ngoài trời nắng đẹp, bầu trời trong xanh, không khí tươi má và ánh nắng chiếu xuống khiến người ta cảm thấy ấm áp dễ chịu.

Trần Tinh Nhiên duỗi người một cái.

“Xong việc rồi hả?”

Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói không hề báo trước, khiến Trần Tinh Nhiên suýt chút nữa căng quá mà trật eo.

Cậu cứng người lại, từ từ quay đầu.

Dương Vân Triệt vẫn đội nón và đeo khẩu trang, nửa người tựa vào cột trụ ngay cửa tòa nhà, đôi mắt sâu thẳm ánh lên ý cười mơ hồ:

“Streamer nổi tiếng?”

Trần Tinh Nhiên: “……”

Sao anh vẫn còn ở đây vậy trời?

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...