Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Chương 40



Tuy Trần Tinh Nhiên chỉ mới mười tám tuổi nhưng kiếp trước đã sống thêm hơn hai mươi năm nữa, khiến tính cách của cậu trưởng thành hơn hẳn so với những người đồng trang lứa. Đối mặt với Dương Vân Triệt hai mươi ba tuổi, trong lòng cậu cũng chỉ xem anh như đàn em.

Chuyện Dương Vân Triệt bị đau bao tử thì ai cũng biết. Lúc còn ở căn cứ, vì anh là đội trưởng nên La Bạch Bạch với mấy người kia thấy Dương Vân Triệt lừa Phó Châu lén ăn vặt cũng chỉ dám mắt nhắm mắt mở cho qua, tức thì có tức đó nhưng không ai dám nói gì, càng đừng nói đến chuyện tịch thu đồ ăn của anh.

Trước thái độ tự nhiên tùy tiện của Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt hơi khựng lại. Anh định với tay lấy lại bịch khoai tây chiên, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Trần Tinh Nhiên, anh lại vô thức rút tay về.

Sao lại có cảm giác như mình bị phụ huynh bắt quả tang khi đang làm chuyện xấu quen thuộc vậy trời...

Nhỏ tuổi mà y chang ông cụ non.

Dương Vân Triệt âm thầm nghĩ, ngại ngùng rút tay lại rồi đẩy ly cà phê trên bàn về phía Trần Tinh Nhiên: "Nè."

Cả ly caramel latte được giữ ấm bằng cốc giấy, nhiệt độ vừa vặn ấm áp.

"Cảm ơn."

Trần Tinh Nhiên nhận lấy latte: "Giờ đi đến căn cứ hả?"

"Ừ."

Dương Vân Triệt đứng dậy: "Ngồi xe tôi đi, cũng không xa lắm tới nhanh thôi."

"Được."

Trần Tinh Nhiên đi theo anh rời đi. Lúc rời khỏi quán, cậu không để ý thấy rằng ở tiệm đồ đối diện quán cà phê, Đổng Kỳ Dật đang nhìn bóng lưng của cậu với vẻ mặt đầy phức tạp.

Người vừa nãy là bạn của Trần Tinh Nhiên à?

Đổng Kỳ Dật nhìn theo bóng dáng Dương Vân Triệt bên cạnh cậu, mơ hồ cảm thấy người đàn ông đeo khẩu trang kia nhìn quen quen. Trần Tinh Nhiên với anh trông có vẻ khá thân thiết, lúc nhận cà phê thì mỉm cười, tuy nét mặt vẫn nhàn nhạt như thường lệ, nhưng có thể nhận ra rõ ràng thái độ của cậu khi đối mặt với người này khác hẳn lúc đối diện mình. Không còn vẻ lịch sự khách sáo, giữ khoảng cách như thường thấy mà thay vào đó là kiểu thân mật của bạn bè.

Đổng Kỳ Dật nhìn hai người rời đi, khẽ mím môi, trong lòng dâng lên một cảm giác chua chát khó tả.

"Đổng Kỳ Dật, cậu đi đâu vậy?"

Người bạn bên cạnh vừa quay đầu lại thì thấy Đổng Kỳ Dật đã quay đi, bóng lưng toát ra vẻ không vui.

Đổng Kỳ Dật không quay đầu lại: "Về ký túc xá."

Người bạn kia ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Vừa nãy còn vui vẻ lắm mà, giờ lại sao kỳ vậy?

....

Dương Vân Triệt lái xe tới, Trần Tinh Nhiên đi nhờ xe anh đến khu Hạc Thái Viên, cả đoạn đường cũng chỉ mất khoảng mười phút.

Lúc đi ngang qua một chỗ trong khu Hạc Thái Viên, Dương Vân Triệt đang lái thì chợt dừng tay lại một chút, nói với Trần Tinh Nhiên: "Cậu còn nhớ chỗ này không? Lần trước cậu phát huy siêu đỉnh chính là ở đây đó."

Trần Tinh Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi như vừa nhớ ra: "Ý anh là lần tôi anh hùng cứu mỹ nhân á?"

"Anh hùng cứu anh đẹp trai thì có."

Dương Vân Triệt chỉnh lại lời cậu: "Còn có cả đàn em đi theo anh đẹp trai nữa."

Trần Tinh Nhiên bật cười vì câu đó: "Lần trước người bên cạnh anh cũng là thành viên của ZMD à?"

"Là giám đốc chiến đội của bọn tôi, Phó Châu."

Dương Vân Triệt nói: "Cũng tốt nghiệp Esport Thủ Đô, học cùng khóa với tôi, tính ra thì cũng là đàn anh của cậu đó. Hôm bữa được cậu cứu xong, Phó Châu cứ nhắc mãi là muốn cảm ơn cậu."

"Gặp chuyện bất bình ra tay giúp đỡ là chuyện nên làm thôi."

Trần Tinh Nhiên nói một cách nhẹ nhàng.

Giọng nói của cậu rất ra dáng kiểu hiệp khách trượng nghĩa, nghe xong mà khóe miệng Dương Vân Triệt cũng không nhịn được mà cong lên.

Căn cứ mới của ZMD chiếm diện tích cực kỳ lớn, là do hai câu lạc bộ nổi tiếng lâu đời gộp lại rồi tu sửa. Không chỉ có một tòa nhà chính khổng lồ, mà xung quanh còn có ký túc xá, nhà ăn tư nhân, trung tâm giải trí, thậm chí bên trong căn cứ còn có cả sân vườn rộng lớn, sân thể thao và hồ bơi, chỗ nào cũng toát lên vẻ hoành tráng và xa hoa.

Kiếp trước Trần Tinh Nhiên tuy không chơi game nhiều, nhưng với ngành sản xuất game điện tử thì vẫn có ấn tượng sơ sơ. Theo như ký ức thì dù ngành game có phát triển mạnh tới đâu, cũng chưa từng hoành tráng đến mức này. Nhiều đội tuyển chuyên nghiệp còn phải tự bỏ tiền túi để thi đấu, làm nghề này giống như cuộc chơi của tuổi trẻ, máu mới liên tục thay thế, đỉnh cao thì ngắn ngủi, qua rồi là nguy cơ thất nghiệp ngay lập tức.

Nhưng ở thế giới này, sự phát triển của ngành game đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện. Ở đây, một câu lạc bộ game chẳng khác nào một doanh nghiệp lớn, các đội tuyển chuyên nghiệp cũng giống như sản phẩm chủ lực mà công ty bảo hộ, được vây quanh bởi các nguồn thu như đại diện thương hiệu, quảng cáo, tài trợ. Ngay cả tuyển thủ kỳ cựu sau khi giải nghệ cũng có tương lai bảo đảm: đi dạy ở các trường đào tạo game, làm streamer nổi tiếng có hợp đồng lớn hoặc ở lại căn cứ làm huấn luyện viên.

Xã hội ở đây không còn định kiến với game nữa, coi tuyển thủ chuyên nghiệp là một nghề chính đáng và nghiêm túc. Điều này cũng khiến giới trẻ đam mê game ngày càng nhiều hơn. Các lò đào tạo tuyển thủ chuyên nghiệp năm nào cũng có vô số người trẻ tham gia, cạnh tranh cực kỳ gay gắt và nhân tài không thiếu. Dưới vòng tuần hoàn tích cực đó, cả ngành phát triển nhanh như gió, giải đấu cấp cao ngày càng hoành tráng, mỗi năm một đỉnh cao mới.

"Một số chỗ vẫn còn đang sửa sang, nhưng tòa nhà chính của căn cứ thì xong rồi, để tôi dẫn cậu đi."

Thấy Trần Tinh Nhiên nhìn quanh với vẻ mặt ngạc nhiên, kiểu như Bà Ngoại Lưu lần đầu vào Đại Quan Viên, Dương Vân Triệt không nhịn được bật cười.

Trông vẫn còn nét ngây ngô của một đứa con nít.

"Được."

Trần Tinh Nhiên thu ánh mắt lại.

Căn cứ chính nhìn bề ngoài không khác gì một căn biệt thự ba tầng hiện đại, tông màu trắng bạc cùng thiết kế nửa pha lê kết hợp ánh đèn RGB khắp nơi khiến cả toà nhà trông vừa hiện đại vừa đậm chất công nghệ.

“Đội 2 và đội 3 cùng với phòng huấn luyện lính mới với ký túc xá nằm phía sau, toà nhà chính này là khu vực riêng của đội 1.”

Dương Vân Triệt vừa đi vừa giới thiệu cho Trần Tinh Nhiên: “Đây là sảnh chính, bên kia là nhà ăn, tầng hai là ký túc xá cho thành viên trong đội, mỗi người một phòng riêng. Kia là phòng trà, ngày thường có đầu bếp chuyên làm bánh và pha cà phê, nếu đang trong thời gian huấn luyện thì còn có thể gọi mang tới tận phòng. À đúng rồi, ở đó còn có bàn mạt chược nữa, nhưng tụi tôi ít chơi lắm, chắc chỉ có Phó Châu là khoái trò đó.”

Trần Tinh Nhiên vừa đi vừa nhìn xung quanh, không ngừng xuýt xoa trầm trồ.

Đây chính là cuộc sống của đội tuyển nhà giàu à? Tất cả tiện nghi sinh hoạt đều thuộc hàng cao cấp nhất, đãi ngộ kiểu này đúng là khu sinh hoạt chuẩn của giới nhà giàu rồi.

“Bên kia là phòng huấn luyện, máy tính với khoang thao tác đều ở trong đó, cũng là chỗ tụi tôi lui tới thường xuyên nhất.”

Dương Vân Triệt chỉ về phía cánh cửa cách đó không xa: “Muốn vô coi thử không?”

“Muốn chứ!”

Trần Tinh Nhiên có chút mong đợi, nhưng rồi lại quay đầu nhìn quanh thắc mắc: “Sao hôm nay căn cứ không có ai hết vậy?”

“Có chứ, La Bạch Bạch với Du Hoằng Vĩ đều tới rồi, Tiêu Nam chắc ngày mai cũng đến.”

Dương Vân Triệt vừa dẫn cậu đi vừa nói: “Chắc tụi nó đang ở bên chỗ Phó Châu. Tới rồi nè.”

Băng qua hành lang thủy tinh công nghiệp được khảm đèn RGB rực rỡ, trước mặt họ chính là phòng huấn luyện. Cánh cửa lớn tầm ba mét cao, hoàn toàn tự động, khi hai người vừa tới gần, cửa tự động mở sang hai bên. Đập vào mắt là một không gian rộng rãi, sạch sẽ và sáng trưng.

Bên trái là khu máy tính, mỗi dàn máy đều được ngăn cách riêng biệt, màn hình siêu to cùng dàn tản nhiệt nước phát sáng ánh công nghệ, thiết bị livestream cũng được trang bị đầy đủ.

Bên phải là khu khoang thao tác, một dãy khoang công nghệ hình giọt nước màu xanh lam nhạt xếp hàng ngay ngắn. So với mấy khoang thao tác ở tiệm net mà Trần Tinh Nhiên từng thấy thì cái này to hơn nhiều, thiết kế cũng sang trọng hơn, bên ngoài còn in logo đội ZMD trông cực ngầu và ấn tượng.

Ở giữa là khu hội nghị, được chia cắt bởi một màn hình thực tế ảo khổng lồ, dùng để phân tích chiến thuật và giảng giải trong quá trình huấn luyện.

Trần Tinh Nhiên cố gắng giữ nét mặt bình tĩnh nhưng khi thấy cảnh này thì vẫn không kiềm được mà khẽ nhỏ giọng kinh ngạc.

Đúng là quá đã.

Dương Vân Triệt lén quan sát nét mặt của Trần Tinh Nhiên, thấy cậu vừa hiện lên một chút kinh ngạc rồi lại nhanh chóng giấu đi, trong lòng âm thầm cười.

Câu cá thành công rồi!

“Tôi có thể thử vào khoang thao tác một chút không?”

Giọng Trần Tinh Nhiên mang theo chút mong chờ.

“Đương nhiên rồi, không thì tôi dẫn cậu tới đây làm gì?”

Dương Vân Triệt nhún vai, đi về phía khu khoang thao tác: “Cái khoang này tôi hay dùng, cậu vào thử đi?”

Khoang mở ra, Trần Tinh Nhiên tò mò đưa tay sờ thử, cả chất liệu ghế bên trong cũng khác hẳn mấy khoang cậu từng thấy ở tiệm net, cảm giác mềm mại và ôm sát hơn hẳn, không gian cũng rộng rãi hơn, hình như còn được trang bị hệ thống thông gió tuần hoàn riêng biệt. Vừa mở khoang ra là đã cảm nhận được một luồng khí nhẹ nhàng thổi ra.

Cậu sờ nhẹ lên ghế rồi nằm xuống thử. Ngay khi nằm vào, ghế tự động điều chỉnh góc độ, ôm khít lấy đường cong cơ thể để tăng sự thoải mái, hệ thống thông gió bên trong cũng bắt đầu vận hành, cửa khoang cũng tự động đóng lại theo.

Trong mắt Dương Vân Triệt, cảnh tượng này không khác gì một con sóc hoang ngoan ngoãn chui vào lồng sắt.

Ừm, dính rồi!

Dương Vân Triệt nhận ra rõ ràng Trần Tinh Nhiên rất thích thú với khoang thao tác này, mà anh cũng tin tưởng thiết bị của ZMD không phải dạng tầm thường. Chỉ cần thử qua loại khoang chuyên dụng được thiết kế riêng như thế này, tám chín phần mười là sẽ mê mẩn ngay, lúc đó thì nhân cơ hội mà ra tay chốt đơn bắt sóc về đội chẳng phải dễ như chơi?

Kế hoạch chiêu mộ của đội trưởng ZMD, chính là như vậy!

Đang suy nghĩ đến đây thì cửa phòng huấn luyện đột nhiên mở ra, Phó Châu bước vào với vẻ mặt hơi phức tạp.

“Ồ, cậu về rồi hả?”

Phó Châu thấy Dương Vân Triệt thì hơi bất ngờ.

“Nói chuyện với Du Hoằng Vĩ à?”

Dương Vân Triệt nhướng mày hỏi.

“Ừ.”

Phó Châu thở dài: “Dù gì sau giải mùa này cũng không gia hạn hợp đồng nữa, nói sớm với cậu ấy một tiếng cũng tốt, Du Hoằng Vĩ chắc trước đó cũng cảm thấy được chút gì rồi.”

“Ổn không?”

“Cũng tạm ổn.”

“Vậy mặt anh là cái gì đây?”

Dương Vân Triệt hỏi tiếp: “Tôi còn tưởng hai người gây nhau to chứ.”

“Không phải vì cái đó.”

Phó Châu liếc Dương Vân Triệt một cái đầy chột dạ: “Chỉ là... lúc nãy có hơi buồn ngủ, tiện tay lấy cái gối cao su chỗ cậu nằm đầu mang đi luôn.”

Dương Vân Triệt quay đầu nhìn lại, quả nhiên, cái gối cao su trên bàn máy tính của anh đã biến mất.

“... Rồi sau đó thì sao?”

“Lỡ nằm đè bẹp lép luôn rồi.”

Phó Châu gãi đầu: “Nhưng không sao đâu, chất lượng tốt lắm, nó bật lại hình dạng ban đầu rồi vẫn dùng được.”

Dương Vân Triệt: “Cho hỏi hơi vô duyên chút... Anh đè bằng cái gì?”

“Cơ thể tôi.”

“... Cụ thể là bộ phận nào?”

Phó Châu ngượng ngùng chống chế: “Mông tôi.”

Dương Vân Triệt: “……”

Tốt, mai bỏ luôn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...