Nàng từng tìm đến ta, ánh mắt đầy không cam lòng.
“Rõ ràng chúng ta đều giúp Tiêu Chẩm như nhau, thậm chí ta còn đối xử với chàng tốt hơn, gần như trăm sự vâng lời, tại sao chàng lại yêu ngươi mà không yêu ta, thật không công bằng.”
Nhưng tình cảm vốn dĩ không có chuyện công bằng hay không.
Chỉ có thích hay không mà thôi.
Những năm qua, Thẩm Âm dùng đủ mọi cách.
Từ rượu bị bỏ thuốc đến những điệu múa mê hoặc, nàng đều thử hết.
Nhưng không thành công.
Cho đến khi thiên hạ ổn định, Tiêu Chẩm đăng cơ, ta sắp trở thành Hoàng hậu.
Ta tưởng nàng đã từ bỏ.
Nhưng không.
Nàng không những không bỏ, mà còn dốc toàn lực cho ván cuối.
“Chúc Tương Nghi, dù Tiêu Chẩm không yêu ta, nhưng chàng có lòng biết ơn Thẩm gia, có ơn với cha ta, nay ta dùng phần thưởng đổi lấy thể chất đặc biệt, chỉ cần hoan hảo với chàng mới có thể mang thai, nếu không Thẩm thị chỉ có thể tuyệt hậu, ngươi đoán xem chàng sẽ chọn thế nào.”
Khi đó ta nghĩ Tiêu Chẩm sẽ không để tâm đến trò này.
Dù sao đây là lựa chọn của nàng, không có lý do gì để người khác phải gánh hậu quả.
Nhưng ta không ngờ, sau khi biết chuyện, Tiêu Chẩm lại quyết định ban cho nàng một đứa con.
“Ta không yêu nàng ta, nhưng Thẩm gia có công, ta không thể để Thẩm gia tuyệt hậu.”
“Chỉ là một đứa trẻ mà thôi.”
“Nàng hãy tin ta, chỉ cần nàng ta mang thai thành công, ta sẽ không gặp lại nàng ta nữa.”
Những lời này vừa thâm tình, vừa tuyệt tình.
Ta không thể đồng ý.
Thật sự không thể.
Thế nên mới rơi vào bế tắc như bây giờ, cãi vã ngày càng gay gắt.
Suy nghĩ dâng lên như sóng.
Mắt ta hơi cay, chớp vài cái.
Trên trời có một con chim bay qua, tự do đến mức khiến người ta chạnh lòng.
Không giống ta, bị giam trong nơi này.
Ta vừa định đứng dậy, cung nữ Hồng Tú hoảng hốt chạy vào.
“Không xong rồi, Thẩm tiểu thư rạch cổ tay, nói muốn chết để tỏ rõ chí, bệ hạ vừa nghe tin đã lập tức cho người đưa nàng vào cung, hiện giờ đang ở tẩm điện của bệ hạ, sống chết chưa rõ.”
Tuy bị cấm túc, nhưng thái giám gác cổng không dám cản ta, chỉ có thể lặng lẽ theo sau.
Ta chạy một mạch đến ngoài tẩm điện của Tiêu Chẩm.
Vừa định bước vào, bên trong vang lên tiếng đồ sứ vỡ, ta khựng lại rồi nhìn vào.
“Thẩm Âm, nếu nàng còn dám dùng mấy thủ đoạn này, lần sau đừng trách trẫm phạt thật nặng.”
Đứng ngoài cửa, ta chỉ nhìn thấy mơ hồ bóng dáng hắn.
Hắn đứng trước giường, đi qua đi lại.
Thẩm Âm nằm trên giường, cổ tay đã băng bó, sắc mặt yếu ớt, tựa vào thành giường nhìn hắn, ánh mắt không chút sợ hãi.
“Tùy bệ hạ phạt, lấy mạng ta cũng được, đuổi ta khỏi hoàng thành cũng chẳng sao, ta đều chấp nhận.”
Giọng thiếu nữ yếu ớt nhưng vẫn mềm mại dễ nghe.
“Nàng…”
Tiêu Chẩm tức đến nghẹn lời, chỉ tay vào nàng ta mà hồi lâu không nói nổi câu nào.
Thẩm Âm mặc kệ cơn đau, dùng bàn tay bị thương trực tiếp nắm lấy tay hắn, siết rất chặt.
“Bệ hạ, ta chỉ cần một đứa trẻ, chuyện này thật sự quá đáng sao?”
Nàng ta khóc.
Nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, nhìn vào cũng khiến người ta mềm lòng.
Tiêu Chẩm dường như muốn hất tay nàng ta ra, nhưng lại e dè vết thương, cuối cùng không dám động mạnh, chỉ để mặc nàng ta nắm.
Chính vì vậy, khóe môi Thẩm Âm cong lên thành một nụ cười.
Ngay sau đó, nàng ta dùng lực kéo, Tiêu Chẩm không kịp phòng bị, bị kéo thẳng ngã lên người nàng ta.
“Thẩm Âm, nàng đừng quá đáng!”
Tiêu Chẩm tức giận, vội vàng đứng dậy, vừa định mắng thêm thì liếc thấy cổ tay nàng ta đỏ lên.
