Mang Theo Bé Con Chạy Nạn

Chương 113



Đúng như lời Kim Nguyên đã nói hôm qua, vì dẫn theo cả vợ con đến nên tám phần là thật, Dương Thiên Thanh mời người vào trong, lại bảo Đại Hoàng ra đồng gọi người về.

Kim Nguyên rót trà, chạy đi bê mấy chiếc ghế tre nhỏ, tiểu nha đầu kia cứ nhìn chằm chằm Kim Nguyên mà cười: "Nương, người nhìn kìa, cậu ấy sinh ra thật trắng trẻo."

Người đàn ông đứng sau lưng còn xách một con thỏ, một con thỏ béo xám ngoét đã bị buộc chân, ông cười với ba người: "Mang cho mọi người một con thỏ này."

Mắt Dương Thuận sáng rực lên, nó đã sớm muốn ăn thịt thỏ rừng, ngặt nỗi bọn họ không biết bắt, chỉ có thể giương mắt nhìn thỏ chạy vụt qua trước mặt.

"Cảm ơn thúc ạ!" Dương Thuận lớn tiếng cảm ơn, nó thật sự rất mừng, có được con thỏ nên cũng không cảm thấy người ta là kẻ xấu nữa.

Người phụ nữ mặc váy vải thô, trên đầu cài trâm gỗ, lông mày rậm mắt to, tiểu nha đầu bên cạnh trông rất giống bà, hai mắt to tròn xoe.

Người phụ nữ nhìn quanh sân nhà bọn họ: "Mọi người tự làm cả sao? Làm tốt thật đấy."

Kim Nguyên rất tự hào mà "vâng" một tiếng: "Thiên Thanh ca ca của con lợi hại lắm! Nhưng con cũng có góp sức đó nha."

Người phụ nữ bị chọc cười, hỏi Kim Nguyên mấy tuổi, Kim Nguyên liến thoắng nói mình bao nhiêu tuổi, còn giới thiệu qua về Dương Thiên Thanh và Dương Thuận.

Kim Nguyên đang mải nói thì Bạch thị và Tiểu Thúy trở về.

Thấy Bạch thị về, người phụ nữ đứng dậy chào hỏi: "Muội tử, hôm qua nam nhân nhà ta về nói gần đây có người dọn đến ở, là một nương tử dẫn theo mấy đứa nhỏ, muội đừng sợ, hôm qua ta đã nện cho một trận rồi, không làm muội sợ chứ?"

Nói không hoảng thì là giả, Bạch thị cười bảo không có gì.

Bạch thị mời người ngồi xuống, lại bảo Kim Nguyên vào phòng bưng bát bánh mứt ra, người phụ nữ nói cả nhà họ là thợ săn dưới chân núi, sợ nam nhân bị bắt đi lính nên dứt khoát dọn vào rừng sâu.

Người đàn ông tên Chu Hổ, là thợ săn, nhà đời đời kiếp kiếp sống bằng nghề săn bắn, ở trong thôn ngày tháng qua cũng khá, chỉ là sợ bị bắt đi đánh trận nên trốn vào núi, người phụ nữ tên Triệu Thu Quế, tiểu nha đầu nhà họ bằng tuổi Dương Thuận, tên là Chu Gia Thiện.

Triệu Thu Quế nắm tay Bạch thị nhiệt tình nói: "Không ngờ nơi rừng sâu núi thẳm này còn gặp được người ở, muội tử, muội có gì muốn mua hay muốn bán thì cứ bảo với Hổ tử, nhà ta có một con la, mang đồ đi rất tiện."

"Được, vậy cảm ơn Thu Quế tỷ."

Tính tình Thiện tỷ nhi cũng hoạt bát, từ nhỏ đã theo cha vào núi săn bắn, đừng nhìn là cô nương nhỏ tuổi mà săn gà rừng thỏ rừng đều không thành vấn đề.

Thiện tỷ nhi nói chuyện với Kim Nguyên, bảo con thỏ béo kia là do mình bắt, Kim Nguyên "oa" lên một tiếng khen Thiện tỷ nhi lợi hại, khen đến mức Thiện tỷ nhi cười nắc nẻ.

Kim Nguyên cũng không quên khen người nhà mình: "Thiên Thanh ca ca của ta biết đánh chim, Tiểu Thúy tỷ tỷ biết bắt cá, ta tặng tỷ mấy con cá, đều là Tiểu Thúy tỷ bắt đó."

Thiện tỷ nhi quả thực không giỏi bắt cá, nghe Kim Nguyên nói Tiểu Thúy bắt cá rất giỏi, bèn nhìn Tiểu Thúy với ánh mắt sùng bái: "Tiểu Thúy tỷ tỷ, tỷ có thể dạy muội bắt cá không, muội dạy mọi người bắt thỏ!"

Mấy đứa nhỏ nhanh chóng hòa nhập, mỗi đứa cầm một miếng bánh ăn ngon lành.

Triệu Thu Quế nghe Bạch thị nói hôm qua bọn họ vừa mua đồ mang lên, Triệu Thu Quế bèn bảo: "Ta đến muộn rồi, nếu biết mọi người sớm hơn thì đã bảo Hổ tử mang lên giúp, ổng thường xuống núi bán con mồi mà."

Chu Hổ là nam nhân ngồi đó không có việc gì làm, thấy Dương Thiên Thanh đang vây hàng rào tre thì xắn tay áo xuống giúp một tay, Bạch thị vội đứng dậy ngăn cản: "Chu đại ca, để chúng ta tự làm là được rồi."

Triệu Thu Quế giữ bà lại: "Cứ để ổng làm, hôm qua làm các muội hoảng sợ rồi, một đại nam nhân mà l* m*ng quá, cứ để ổng làm, xem như là nhận lỗi với các muội."

Chu Hổ ngại ngùng cười, hôm qua ông chỉ là muốn qua xem xem chỗ này có ai ở, không nghĩ nhiều đến thế.

Về nhà nói với nương tử là cách đó không xa có người dọn đến ở, rảnh rỗi có thể qua lại trò chuyện, nương tử ông nghe xong thì nện cho ông một trận tơi bời, nơi rừng sâu núi thẳm, đột ngột có một nam nhân xông tới, ai mà chẳng sợ.

Chu Hổ làm việc rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã vây xong hàng rào, Kim Nguyên dẫn Thiện tỷ nhi đi xem gà con vịt con của cậu: "Là ca ca ta hôm qua mua về đó, tỷ xem, đẹp chưa kìa."

Chẳng đứa trẻ con nào là không thích những thứ lông xù, Thiện tỷ nhi ngồi xổm xuống v**t v* gà con rồi lại vuốt vịt con, giúp một tay lùa chúng vào trong hàng rào.

Kim Nguyên nhích đến bên cạnh Dương Thiên Thanh, kéo kéo tay áo hắn nhỏ giọng hỏi: "Thiên Thanh ca ca, ta có thể tặng Thiện tỷ nhi một đôi gà con không?"

Bởi vì Thiện tỷ nhi mang cho họ một con thỏ béo, cha tỷ ấy còn giúp họ vây chuồng gà chuồng vịt.

Dương Thiên Thanh gật đầu, Kim Nguyên nở nụ cười thật tươi: "Thiện tỷ nhi, tỷ có muốn gà con không, ta có thể tặng tỷ hai con!"

"Muốn!" Thiện tỷ nhi đáp lời ngay tắp lự: "Lần sau ta mang cho đệ thỏ con, có thể nuôi được đó!"

Hôm nay nhà có khách, Dương Thiên Thanh nấu cơm, bọn Kim Nguyên phụ giúp, Chu Hổ xách con thỏ kia đi làm thịt.

Thiện tỷ nhi quấn lấy Tiểu Thúy đi bắt cá, tuy trong sân có nuôi mấy con cá nhưng cô bé muốn đi xem bắt cá thực tế, một lát sau Thiện tỷ nhi đã xách hai con cá tươi rói nhảy tưng tưng về: "Tiểu Thúy tỷ giỏi quá trời!"

Hôm qua mới mang đồ lên nên đồ đạc còn nhiều, Dương Thiên Thanh làm món thỏ kho gừng, củ kiệu xào thịt, còn có một con cá kho, một con cá hấp, Kim Nguyên còn dẫn Thiện tỷ nhi đi xem vườn rau của bọn họ, hái thêm một ít rau xanh về.

Mấy người vây quanh bàn ăn cơm, Triệu Thu Quế rất ngại ngùng: "Sao lại làm nhiều thức ăn thế này."

Bạch thị cười nói: "Đều là đồ nhà cả, nếm thử tay nghề của Thiên Thanh đi, thằng bé nấu ăn ngon lắm."

Hiếm khi được ăn thịt thỏ, Kim Nguyên bưng bát gắp thịt thỏ ăn, thật ngon~

Thiện tỷ nhi cũng "vâng" một tiếng thật mạnh: "Thiên Thanh ca nấu ăn còn ngon hơn nương con làm nữa!"

Ba người nhà Thiện tỷ nhi không ăn thịt thỏ mấy, họ đã ăn chán ngấy từ lâu, ngược lại rất thích ăn hai con cá kia, mấy người ngồi cùng nhau vừa ăn cơm vừa trò chuyện rất náo nhiệt.

Ăn cơm xong chơi đến nửa buổi Thiện tỷ nhi mới theo cha nương về nhà, Triệu Thu Quế mời Bạch thị dẫn bọn trẻ qua nhà mình chơi, Bạch thị đã nhận lời, không ngờ gần đây còn có một hộ dân, thế thì náo nhiệt rồi.

Từ khi biết gần đây có người ở, Thiện tỷ nhi ở nhà không có ai chơi cùng nên thường xuyên chạy qua đây chơi, cô bé cũng có một con chó săn tên là Đại Hắc, lần nào cũng dắt theo.

Thiện tỷ nhi rất thuộc rừng, từ nhỏ cô bé đã theo cha chạy trong rừng núi, sau khi quen biết bọn Kim Nguyên thì dẫn họ chui vào rừng, dạy họ đánh gà rừng thỏ rừng.

Kim Nguyên càng ham chơi hơn, vừa ngủ dậy đã đợi Thiện tỷ nhi qua tìm, sau đó mang theo đồ đạc cùng nhau đi bắt gà rừng thỏ rừng.

Chu Hổ chê mấy đứa nhỏ chơi bời lặt vặt, nhà họ Bạch có ba đứa bé nam, ông dứt khoát bảo nếu muốn thì có thể theo ông học săn bắn, còn có thể cải thiện bữa ăn, đỡ phải hết thịt lại phải xuống núi mua.

Kim Nguyên tuổi còn nhỏ, Dương Thuận lại không muốn chịu khổ, Dương Thiên Thanh cảm thấy có một ngón nghề săn bắn cũng tốt, lập tức theo Chu Hổ học săn bắn.

Bọn Kim Nguyên thì theo Thiện tỷ nhi chạy đi chơi, mấy đứa quả thực có thể bắt được gà rừng thỏ rừng, chỉ là một ngày bắt được một con đã là khá lắm rồi, còn phải nhờ vào sự trợ giúp của Đại Hắc.

Thiện tỷ nhi nói sẽ tặng thỏ cho Kim Nguyên, cô bé quả thực bắt được một ổ thỏ nhỏ bằng bàn tay, ôm hết sang tặng cho Kim Nguyên, Kim Nguyên rất quý trọng, làm lồng nuôi trong sân.

Thiện tỷ nhi bắt được gà rừng cũng không mang về nhà, cảm thấy nương mình nấu ăn không ngon, mấy đứa nhỏ ngồi xổm bên khe suối tự vặt lông, sau đó xách đến tìm Dương Thiên Thanh, nhờ Dương Thiên Thanh hầm giúp.

Bạch thị dở khóc dở cười, tiểu nha đầu này mà.

Dương Thiên Thanh rất biết hầm gà rừng, bên trong cho thêm ít nấm hương mộc nhĩ đã ngâm nở, hầm ra một nồi thơm phức khiến bọn Kim Nguyên ngồi xổm bên cạnh cứ nuốt nước miếng ừng ực, cuối cùng dán thêm mấy miếng bánh bột ngô, thơm không chịu nổi.

Bạch thị múc một nửa cho Thiện tỷ nhi, bảo cô bé mang về nhà, Thiện tỷ nhi vui vẻ bưng đi.

Kim Nguyên cũng được ăn món gà rừng hầm nấm, thực sự quá thơm, Kim Nguyên cắn một miếng bánh thấm nước canh: "Thiên... Thiên Thanh ca ca, sau này có phải huynh cũng có thể bắt được gà rừng không."

"Sắp rồi."

Kim Nguyên không quên khen vài câu: "Thiên Thanh ca ca giỏi như vậy, sau này chắc chắn sẽ bắt được rất nhiều gà rừng!"

Khi vào hạ, rừng núi càng thêm náo nhiệt, sáng sớm Dương Thiên Thanh nấu cơm, Kim Nguyên ra ngoài cắt cỏ tuốt hạt để cho thỏ, gà con và vịt cậu nuôi ăn, gà con và vịt đều đã lớn thêm mấy vòng, Tiểu Thúy dăm ba bữa lại lùa vịt ra cho chúng tự tìm thức ăn dưới nước.

Thỏ, vịt, gà trong nhà được chăm sóc cực kỳ tốt, con nào con nấy lông lá bóng mượt.

Mùa hè trong rừng có không ít sản vật núi rừng thi nhau mọc lên, Thiện tỷ nhi dẫn mấy người đi hái mộc nhĩ hái nấm, Kim Nguyên xách một chiếc giỏ nhỏ chạy tung tăng, bên trong đựng không ít đồ: "Thiên Thanh ca ca, đằng kia có mộc nhĩ màu trắng!"

Kim Nguyên chạy qua đó, giẫm lên lá rụng hái xuống, Thiện tỷ nhi cũng đi tới: "Đó không phải mộc nhĩ, là nấm tuyết, quý lắm đó, mấy thái thái nhà giàu rất thích ăn."

Kim Nguyên nghe thấy đáng tiền thì mắt càng sáng hơn, cẩn thận đặt vào trong giỏ, đợi phơi khô rồi nhờ Chu thúc giúp cậu bán đi.

Cứ sau trận mưa là sản vật núi rừng thi nhau lộ đầu, nếu không hái thì qua hai ngày là không ăn được nữa, sau khi phơi khô còn có thể kiếm được ít bạc.

Mấy người chui trong rừng mồ hôi nhễ nhại, Kim Nguyên đi theo sau mông mấy người làm việc hăng hái, đồ tìm được còn nhiều hơn cả Dương Thuận, Dương Thuận tức đến mức dậm chân, sao nó lại không tìm được nhiều bằng Kim Nguyên chứ!

Những thứ này bán được bao nhiêu thì đều là tiền riêng của mình, Dương Thuận lúc này mới không ngại nóng nực mà làm việc hăng say.

Mấy người tiếp tục đi về phía trước, Thiện tỷ nhi chạy ở phía trước: "Thấy không? Ta nhớ là ở đây có một cây đào rừng mà."

Cách đó không xa có một gốc đào, trên cây có không ít quả to bằng trứng gà, phía hướng nắng đều đã đỏ ửng, Dương Thuận chạy nhanh hơn bất cứ ai, thoắt cái đã leo lên trên.

Nó hái đào rồi ném xuống dưới, cố ý chơi xấu ném vào người Kim Nguyên, Kim Nguyên oai oái kêu lên mách lẻo: "Thiên Thanh ca, Dương Thuận ném ta!"

Dương Thuận không dám chơi xấu nữa: "Đồ nhỏ mọn hay mách lẻo."

Dương Thiên Thanh cũng leo lên hái quả cho Kim Nguyên, Kim Nguyên không biết leo cây, lại muốn quả to, vươn bàn tay nhỏ chỉ cho Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, quả kia to, quả kia to kìa!"

Dương Thiên Thanh đạp lên cành cây hái xuống cho cậu, Kim Nguyên lúc thì thấy quả này to, lúc thì thấy quả kia to, Dương Thiên Thanh dứt khoát hái hết xuống cho cậu, Kim Nguyên dùng vạt áo ôm được rất nhiều đào.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...