Trời đã tối, cửa sổ trong phòng cũng không lớn, chỉ có ánh trăng mờ mờ rọi vào.
Hắn vừa động, nhãi con đang rúc trong ngực liền lập tức ép sát hơn. Kim Nguyên ngủ cả buổi trưa, lúc này trời mới tối chưa bao lâu nên vốn đã không ngủ được, lại nghe bên ngoài có tiếng cào cửa, sợ tới mức không dám nhúc nhích.
Thấy Dương Thiên Thanh tỉnh, cậu vội vàng rúc chặt vào ngực, run rẩy kêu: "Thiên Thanh ca ca, có quỷ!"
"Làm gì có quỷ, đừng nói bậy."
Hôm nay, cả ngày hắn cũng chưa thấy một bóng người, trong thôn Hạnh Hoa trừ ba người bọn họ còn sống, làm gì có ma quỷ nào.
Dương Thiên Thanh ngồi dậy, Kim Nguyên a một tiếng rồi lập tức ôm chặt lấy hắn. Dương Thiên Thanh thấp giọng quát: "Ai!"
Ngoài cửa, tiếng cào liền ngừng lại.
"Nói chuyện!"
"Ca... Ca là ta..."
Là giọng Dương Thuận, run rẩy không thành tiếng. Dương Thiên Thanh bị làm cho tỉnh dậy, tức đến mức suýt nữa muốn xông ra đánh nó một trận. Cào cửa lúc nửa đêm, chẳng khác nào giả thần giả quỷ!
"Làm gì!"
"Ca, ta... ta sợ, ta muốn... muốn ngủ ở phòng của ngươi."
Dương Thiên Thanh vốn chán ghét Dương Thuận, so ra thì vẫn thấy Kim Nguyên đáng yêu hơn nhiều. Bao nhiêu năm nay ở cùng nhau, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy Dương Thuận gọi mình là ca.
Kim Nguyên trốn trong ngực Dương Thiên Thanh, đầu cũng không dám ngẩng, nghe ra là Dương Thuận thì mới thôi sợ, rụt rè ngẩng lên: "Thiên Thanh ca ca, là người."
"Ừ, quỷ quái gì chứ."
Dương Thiên Thanh lại nằm xuống, Kim Nguyên cũng dựa sát gần hắn. Nhưng vừa mới nhắm mắt, bên ngoài lại vang lên tiếng cào cửa, Kim Nguyên sợ tới mức kêu "a" một tiếng, chui thẳng vào lòng hắn: "Thiên Thanh ca ca, thật sự là quỷ!"
Bị quấy đến bực bội, Dương Thiên Thanh thầm mắng trong lòng: cái tên Dương Thuận kia, không ngủ được cũng không để hắn yên!
Hắn tức tốc xuống giường, một phen mở cửa: "Làm cái gì!"
Dương Thiên Thanh vừa rời đi, Kim Nguyên trong phòng cũng hoảng hốt: "Thiên Thanh ca ca, Thiên Thanh ca ca!"
Không đứa nào chịu để người ta bớt lo! Dương Thiên Thanh đành quay lại phòng. Kim Nguyên ngồi trên giường nhìn bóng đen vươn tay, sợ hãi kêu: "Thiên Thanh ca ca, tối quá, Kim Bảo Nhi sợ."
Dương Thiên Thanh đành phải thắp đèn dầu, trong phòng sáng hẳn lên, Kim Nguyên mới thở phào.
Thừa dịp hắn không chặn cửa, Dương Thuận ôm chăn vội vàng chạy vào. Dù có bị đuổi thì nó cũng quyết không chịu ra ngoài!
Kim Nguyên thấy Dương Thuận vào phòng, liền lại rụt đầu vào chăn: "Thiên Thanh ca ca."
Dương Thiên Thanh quay đầu nhìn, thấy thằng nhóc này liều xông vào, hắn vốn trước nay vẫn hay đánh Dương Thuận, làm sao chịu để nó tiến vào: "Đi ra ngoài."
"Không... không muốn."
Dương Thiên Thanh lười cãi vã, trực tiếp túm lôi ra ngoài. Dương Thuận lại gắt gao bám lấy cột giường không buông, đến nỗi cả giường cũng bị kéo dịch mấy phần.
"Buông tay, ra ngoài!"
"Không muốn, không muốn!"
Kim Nguyên từ trong chăn ló đầu ra, thấy rõ là người chứ không phải quỷ, bèn thỏ thẻ: "Thiên Thanh ca ca, ta muốn đi tiểu."
"Nhịn chút đi." Dương Thiên Thanh định tống Dương Thuận ra trước, khỏi vướng mắt trong phòng.
"Thiên Thanh ca ca, ta nhịn không được." Kim Nguyên đúng là nhịn không nổi nữa. Vừa rồi đã muốn đi, nhưng thấy trời tối mà Dương Thiên Thanh lại ngủ, cậu không dám nói. Bụng nhỏ đã căng cứng muốn nổ tung.
Trẻ con nhịn tiểu không được, Dương Thiên Thanh hiểu quá rõ — bởi hắn không ít lần phải giặt quần cho Dương Thuận!
Đành phải buông Dương Thuận ra, hắn nhanh chóng bế Kim Nguyên xuống giường. May là nhóc chỉ mặc áo lót, c** q**n cũng dễ, Dương Thiên Thanh lập tức lột quần: "Mau tiểu đi."
Ngoài sân tuy có ánh trăng, nhưng vẫn tối đen như mực. Gió thổi qua, bóng cây ngoài tường như quái vật giương nanh múa vuốt. Kim Nguyên một tay nắm chặt vạt áo hắn, một tay giữ quần, sợ hắn bỏ đi mất.
Hô hô lạp lạp, mãi Kim Nguyên mới tiểu xong. Còn chưa đợi Dương Thiên Thanh bế vào, cậu đã vội co giò chạy về phía phòng, giày văng tung tóe, tay chân luống cuống mà bò thẳng lên giường, nhanh như chớp chui vào chăn.
Chờ Dương Thiên Thanh trở về, dưới giường đã trải chăn, một nửa rơi trên mặt đất, một nửa đè lên người Dương Thuận. Dương Thuận nằm bên trong, cả mặt đều rúc vào chăn.
Dương Thiên Thanh đã lười chẳng buồn so đo, cứ thế xốc chăn chui vào, cởi giày rồi lên giường. Vừa nằm xuống, Kim Nguyên liền lập tức chen sát lại, sợ hãi rúc vào người hắn.
Dương Thiên Thanh đưa tay tắt đèn dầu, trong phòng lại tối đen như mực. Kim Nguyên nép trong ngực hắn, tay chân quấn chặt lấy, vừa run vừa thì thào: "Thiên Thanh ca ca, ngươi... ngươi vì sao không cần ta?"
Dương Thiên Thanh "a" một tiếng: "Nếu không phải vì ngươi, ta có thể bị Vượng Nhi đánh đến chết khiếp sao, có thể bị bán vào nhà các ngươi sao? Ngươi còn cảm thấy ta ở nhà ngươi, ngày tháng sống không tệ chắc?"
Kim Nguyên không dám mở miệng. Dương Thiên Thanh lại nói tiếp: "Cha ngươi cũng chẳng phải người tốt lành gì. Không đánh ngươi thôi, nhưng người khác thì bị đánh không ít đâu."
Kim Nguyên không tin, nghe hắn nói cha mình không tốt thì lập tức ngẩng đầu lên: "Ngươi... ngươi không được nói cha ta!"
"Ngươi thật sự coi cha ngươi là người tốt sao? Áp bức đầy tớ, địa tô thì thu cao. Nếu không nộp nổi địa tô, mấy thôn xung quanh có không ít người bị hắn bức phải bán khuê nữ. Hắn có phải thứ gì tốt đâu."
"Không phải!"
Kim Nguyên tức đến đỏ mặt. Cha cậu là người cha tốt nhất, cha sẽ dỗ cậu ăn cơm, cho cậu cưỡi ngựa, mua cho cậu rất nhiều thứ cậu thích!
Dương Thiên Thanh không muốn để ý, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ: "Câm miệng, không được nói nữa, cha ngươi chính là đồ tồi."
Kim Nguyên tức đến mức húc đầu vào trán hắn, chẳng những không làm gì được người ta, ngược lại còn tự đập đến mức mắt đầy sao loé: "Cha ta... mới, mới không phải đồ tồi!"
Dương Thiên Thanh bị đau, "shh" một tiếng: "Còn nháo nữa thì ra ngoài!"
Kim Nguyên không dám làm loạn nữa, nước mắt lăn từng hạt, rụt mình lại, chỉ ôm lấy chăn lăn qua một bên, không dám dựa gần hắn nữa. Cậu khóc nghẹn từng chặp, nhớ tới cha mẹ, cha thì đã mất.
Kim Nguyên lau nước mắt: "Ta... ta không thích ngươi... ta hức... ta muốn đi tìm nương..."
"Hừ, được, ngươi đi ngay bây giờ đi."
Kim Nguyên trở mình, khuôn mặt nhỏ vùi vào đôi tay mà khóc, ban đầu chỉ nức nở khe khẽ, dần dần càng khóc càng to, như cái ấm nước đang sôi ù ù.
"Ta... ta không thích ngươi hức hức... ngươi... ngươi nói cha ta là đồ tồi... ta muốn đi tìm... tìm nương hức.."
"Được rồi." Dương Thiên Thanh kéo người lại, "Đợi sau này có tiền lộ phí thì đưa ngươi đi tìm nương. Ngươi bớt cho ta cái phiền toái này đi."
Kim Nguyên lại rúc vào trong ngực hắn. Dương Thiên Thanh vén tay áo, lau nước mắt cho cậu: "Không được khóc."
Kim Nguyên không còn kêu khóc, hai ngày nay cậu đã khóc quá nhiều, khóc đến mức đầu váng mắt hoa. Cậu nép trong lòng Dương Thiên Thanh, nấc nghẹn từng chặp. Dương Thiên Thanh cũng hết cách, đành nhẹ tay vỗ về dỗ cậu ngủ. Trong thôn những bà thím dỗ tiểu hài tử cũng đều như vậy.
Kim Nguyên quả thực không còn nức nở nữa. Dương Thiên Thanh chỉ thở dài, thật sự là tự mình rước phiền toái về. Biết thế thì ngay lúc đưa tiểu tử này vào cửa, hắn nên sớm ra tay mới phải. Khi đó trên cổ nó còn đeo vòng vàng, có thể bán được vài trăm lượng bạc, đủ lộ phí đưa thằng nhóc này đi Qua Châu, chứ giờ thì chẳng còn gì.
Không biết bao lâu sau, Dương Thiên Thanh cũng ngủ, trong phòng lặng xuống.
Hắn bị tiếng người đánh thức, chợt mở mắt ngồi bật dậy. Có người, chỉ là không biết là ai. Hắn vừa động, Kim Nguyên cũng từ trong ngực lăn ra giường, đôi mắt sưng như hạch đào ngồi dậy. Còn chưa kịp mở miệng, đã bị Dương Thiên Thanh che miệng: "Suỵt, có người."
Dương Thuận đang nằm dưới đất cũng tỉnh. Nghe tiếng người nói chuyện bên ngoài, nó sợ đến mặt trắng bệch, vội lùi lại mấy bước, rúc vào cuối giường.
Dương Thiên Thanh khẽ nói với Kim Nguyên: "Đừng lên tiếng, ta đi ra ngoài nhìn xem."
Kim Nguyên gật đầu, tự lấy tay bịt miệng mình.
Dương Thiên Thanh nhẹ nhàng xuống giường, mở cửa bước ra. Nếu là phản quân, hắn phải nghĩ cách trốn đi. Hắn nép vào sau tường viện, lén nhìn ra ngoài, chỉ thấy mấy hán tử trẻ tuổi trong thôn, hẳn là trốn trên núi, lúc này mới xuống xem phản quân đã đi chưa.
"Hầy, cuộc sống này còn biết sống thế nào nữa."
Một hán tử đưa tay áo lau nước mắt: "Tức phụ, lão nương ta đều đã chết."
"Những người bị bắt đi lính hẳn đều không về nữa. Hầy, vội vàng trốn lên núi, ngay cả thức ăn cũng chẳng mang theo, người chịu không nổi rồi."
"Không có cách nào, phải liều mạng trở về. Trên núi cũng không có gì ăn."
Khi đó, không ít người mặc giáp trụ cầm đao xông vào Hạnh Hoa thôn, không nói hai lời, thấy người liền chém, vào nhà lục tìm vàng bạc. Cả thôn loạn cả lên, ai nấy đều chạy trốn, chậm một bước liền chết dưới đao.
Thấy không phải phản quân, Dương Thiên Thanh cũng thở phào, từ trong sân bước ra: "Trụ Tử thúc."
"Ừ!"
Mấy hán tử trẻ đồng loạt nhìn lại, thấy là Cẩu Thặng Nhi nhà Dương Lai Phúc, mới yên tâm thở ra: "Cẩu Thặng Nhi, ngươi sao lại ở đây?"
"Kim gia bị thiêu mất, ta mới trở về."
Vương Đại Trụ thở dài: "Cha ngươi với kế mẫu cũng không còn. Vừa rồi ta thấy bọn họ ở ven đường."
"Trụ Tử thúc, bên ngoài thế nào?" Dương Thiên Thanh hỏi.
Vương Đại Trụ lắc đầu: "Không biết. Khi đó bọn kia đến quá nhanh, ai biết là vì cái gì. Mọi người chỉ lo tứ tán chạy trốn."
Dương Thiên Thanh muốn nghe tin huyện thành. Trong nhà giờ chẳng còn hạt gạo, chỉ ăn rau dại sao được. Nếu phản quân đã đi, hắn phải vào huyện phủ mua ít gạo đem về.
Không nghe được tin mình cần, hắn lại trở về sân. Lúc này thái dương đã lên cao, ánh nắng rải đầy sân. Dương Thiên Thanh nhóm lửa nấu nước, uống trước một ngụm cho đỡ đói, lát nữa còn phải lên núi tìm chút gì ăn.
Trong phòng, Dương Thuận cũng nghe thấy hắn đối thoại, biết là người trong thôn, không còn quá sợ, liền bước ra. Dương Thiên Thanh chỉ vào cái thùng không: "Đi gánh ít nước về."
Dương Thuận điên cuồng lắc đầu: "Không đi đâu."
Bên ngoài còn thi thể, nó không dám bước ra.
Dương Thiên Thanh cũng không ép. Mấy người kia hẳn chỉ xuống núi xem xét, chắc chắn chẳng bao lâu người trong thôn sẽ trở về, đến lúc đó những thi thể kia cũng sẽ được chôn cất.
Kim Nguyên cũng theo ra, áo quần trên người lộn xộn, thắt nút sai cả: "Thiên Thanh ca ca."
Dương Thiên Thanh vẫy tay: "Lại đây, để ta sửa cho ngươi."
Kim Nguyên chạy tới, hắn khom lưng chỉnh lại xiêm y cho cậu. Ngủ một đêm, Kim Nguyên đã không còn ghét hắn. Sau cơn náo loạn ngày hôm qua, giờ cậu lại cảm thấy mình và Dương Thiên Thanh hòa thuận hơn.
"Cẩu Thặng Nhi..." Vương Đại Trụ thấy Dương gia vẫn bình an thì đến xem, nào ngờ vừa thấy Kim Nguyên liền biến sắc: "Sao cậu ta lại ở đây!"
